Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 125

Chương 125: Đừng lại gần trưởng thôn!

Cố Nhã không hề biết những câu cuối La Phong nói mang hàm ý gì. Bà hoàn toàn không biết rằng Tiểu Sam của bà đã không còn là La Sam.

La Phong cũng không định nói cho bà biết "sự thật".

Sự thật đôi khi không quá quan trọng.

Biết con mình còn sống, nó vẫn mạnh khỏe với Cố Nhã mà nói thế là quá đủ.

"Về nhà thôi." La Phong ôm chặt Cố Nhã, không để bà tự đi.

...

"Rầm!"

Chung Chí Thành đá tung cánh cửa nhà Trương Vận Linh.

Tay ông ta đặt sẵn bên hông, tư thế có thể rút ra vũ khí giấu bên trong bất cứ lúc nào.

Ông ta đảo mắt nhìn quanh sân.

Các cánh cửa phòng đều mở toang.

Từng căn phòng bị lục tung, đồ đạc bị vứt ngổn ngang dưới đất.

Chung Chí Thành vô cùng cẩn thận.

Trương Vận Linh không phải kẻ đơn giản.

Cô có thể ẩn mình trong nhà họ La suốt ngần ấy năm mà không bị La Phong phát hiện, thậm chí cả một trưởng thôn như ông cũng chẳng nhận ra có gì bất thường, điều đó đã đủ chứng minh Trương Vận Linh vô cùng thâm hiểm.

Cô và Vưu Giang là cùng một bọn!

Nếu vậy, về độ nguy hiểm,Trương Vận Linh chẳng hề kém cạnh gì Vưu Giang.

Cô muốn giết ông!

Nghĩa là Vưu Giang cũng muốn giết ông!

Suy nghĩ này cứ luẩn quẩn trong đầu khiến mồ hôi lạnh sau lưng Chung Chí Thành tuôn ra như suối.

Nhưng vì sao Trương Vận Linh lại muốn giết ông?

Là vì cái chết của bố mẹ cô năm xưa? Vì sự ghẻ lạnh của dân làng khiến cô oán hận sao?

Mọi chuyện thật sự chỉ đơn giản như thế?

Chung Chí Thành không sao nghĩ thấu.

Ông chậm rãi bước tới gần một căn phòng, mặt đất ngổn ngang ngăn kéo bị lôi tung, không khí vẫn còn phảng phất mùi thuốc Đông y, đắng nhẹ nhưng lưu lại vị ngọt nơi đầu lưỡi.

Ông chửi thầm: "Khốn kiếp!"

Nhà Trương Vận Linh có thuốc.

Thôn Quỹ thiếu thuốc, thiếu bác sĩ.

Nhưng ở đây có luật lệ, dù là trưởng thôn, Chung Chí Thành cũng không thể ngang nhiên đến cướp thuốc. Lần trước ông ta còn phải mềm mỏng năn nỉ Trương Vận Linh cứu người, dù cô không đồng ý ông ta cũng chẳng thể ép.

Bây giờ thì tất cả thuốc men đều bị cô mang đi hết rồi.

Lúc này, có tiếng bước chân vọng lại. Chung Chí Thành quay đầu thì thấy La Bân bước vào.

Mắt cậu vẫn đỏ hoe, vai cũng đỏ lên vì vết thương, nhưng mặt đã được rửa sạch.

Kiếp trước, La Bân đã sớm hiểu một điều, nỗi buồn cứ để trong lòng là được rồi.

Ngoài người thân ra, chẳng ai thật lòng cảm thông. Dù có nói lời an ủi, sau lưng biết đâu họ lại cười nhạo.

Ánh mắt La Bân sắc lạnh, đảo một vòng quanh sân, trống trơn, chẳng có ai.

Lúc này cậu càng thêm chắc chắn phán đoán của mình, cậu hỏi: "Trương Vận Linh có thể trốn ở đâu?"

"Chỉ cần rời khỏi thôn, dưới chân núi có vô số chỗ có thể ẩn náu. Hồi xưa, người dân sợ nên không dám ở hết trong thôn. Khi ấy còn đông người hơn bây giờ, trên núi có đầy hang động. Ngay cả Trần Tiên Tiên đến giờ còn chưa tìm ra thì muốn tìm Trương Vận Linh... E là còn khó hơn." Chung Chí Thành trả lời.

La Bân nhíu mày, nhìn thẳng vào mắt ông.

Ánh mắt cậu giờ đây không giấu sự thất vọng.

Vưu Giang, Vu Minh Tín, hai chị em nhà họ Trần, thêm cả Trương Vận Linh...

Sự kỳ vọng của La Bân vào Chung Chí Thành đang dần tụt dốc.

"Tôi sẽ thông báo để cả thôn biết những gì Trương Vận Linh đã làm, yêu cầu tất cả mọi người phải hết sức cẩn trọng. Ít nhất, thôn này sẽ không còn chỗ cho cô ta dung thân nữa. Gia đình cậu sẽ an toàn." Chung Chí Thành nói chắc nịch.

La Bân im lặng.

Chung Chí Thành cũng im lặng.

Bầu không khí như bị kéo căng ra đến cực độ.

Một lúc sau, La Bân lại nhìn quanh sân một vòng, rồi đưa tay lên xoa trán.

"Ông là trưởng thôn, lời ông nói chúng tôi nên tin. Mong là đúng như ông nói, gia đình tôi sẽ an toàn." Cậu mở lời trước.

Sự thật về Trương Vận Linh, cả nhà cậu đã nhận ra quá muộn màng, Chung Chí Thành cũng vậy.

Muốn bắt được Trương Vận Linh bây giờ khả năng gần như bằng không.

Cái nhà này, trừ khi cô ta không muốn sống nữa mới quay về. Bằng không, rỗng tuếch là điều dễ hiểu.

"Ừ. Chuyện này tôi cam đoan." Chung Chí Thành đáp/

"Cảm ơn." La Bân cười nhẹ, rồi quay lưng bước đi.

Trên con đường chính, ánh nắng chiếu xuống như thiêu đốt. Vai vẫn nhức nhối, nhưng trong lòng cuối cùng cũng nhẹ đi đôi chút.

Đó đều nhờ những cú vấp ngã của La Bân ở kiếp trước, những mối tình ảo thất bại ê chề.

Khi đó cậu từng nghĩ: Có thể có chuyện gì tệ hơn việc bị lừa cả tình lẫn tiền không?

Bây giờ nghĩ lại, trong lòng liền thấy dễ chịu.

Ít nhất lần này, chỉ là bị lừa tình thôi, chưa mất tiền.

Trên đường, từng tốp dân làng vội vã bước đi.

Đa số đều hướng về phía cổng thôn.

Khi rẽ vào lối về nhà, cậu có thể thấy thấp thoáng phía xa, ngay cổng thôn , dân làng vây kín như ong vỡ tổ, còn có vài chiếc xe giam đen kịt, thấp thoáng vang lên tiếng khóc lóc cầu xin, dù đã nhỏ dần nhưng vẫn nghe được chút ít.

La Bân vội chạy nhanh hơn.

Cửa sân nhà mở rộng.

Vừa vào đến nơi, cậu đã nhìn thấy ngay nơi ngưỡng cửa nhà chính, một chiếc ghế dài được kê sẵn.

Cố Nhã ngồi đó, hai tay băng kín như hai khúc bánh tét, mặt còn được thoa thuốc đen sì, trông thảm đến lạ.

Nỗi khó chịu trong lòng La Bân cuối cùng cũng được niềm vui xua tan, nhưng niềm vui ấy lại pha lẫn sự xót xa vô hạn.

"Mẹ!" La Bân gọi lớn một tiếng, sải bước thật nhanh về phía bà.

Cố Nhã lại muốn khóc nữa, nhưng bà kìm lại, khẽ đáp một tiếng.

La Bân dừng trước chiếc ghế tựa, ngồi thụp xuống, trái tim cay xè, nhưng cậu không khóc, chỉ mỉm cười.

"Không ai có thể làm mẹ bị thương nữa đâu. Con thề đấy!"

"Mẹ làm bố con con lo rồi, gặp lại hai người mẹ đã rất mãn nguyện." Cố Nhã vẫn nghẹn ngào một chút.

"Tiểu Sam. lại đây bưng mì ra đi." La Phong gọi.

"Vâng, con tới ngay!" La Bân đáp, rồi vội vàng chạy vào bếp.

Trên bàn bếp bày sẵn ba bát mì, trên cùng là trứng rán, có điều tay nghề của La Phong quá tệ, trứng bị cháy xém cả hai mặt, đen trộn lẫn vàng.

"Con ăn bát này đi, bố đem cho mẹ con." La Phong bưng một bát lên, ra khỏi bếp, đi thẳng đến chỗ Cố Nhã.

La Bân bưng hai bát còn lại vào trong nhà.

Với cậu mà nói thì không sao dù trứng có hơi khét thật, nhưng hôm nay rõ ràng bố đã cố gắng hơn, ngay cả mì cũng thơm hơn bình thường.

"Trời đất ơi! Khi tôi không có ở nhà, hai bố con ăn thứ này thật sao?" Cố Nhã kinh ngạc. Bà thở dài trong bất lực, thậm chí còn hơi tức giận, "Mì sống nhăn, trứng cháy khét, bên trong còn chưa chín nữa... Tôi..."

La Phong đúng là chẳng biết chút gì về việc bếp núc, ngay cả nấu mì mà cũng không xong.

Nhưng điều khiến bà xót xa hơn là chồng bà, con bà mới rời xa bà một thời gian mà chất lượng cuộc sống đã tệ đến mức này.

La Bân lúc này mới nhận ra hình như mấy bữa nay toàn ăn mì luộc nước trắng, cứng nhắc, hóa ra là mì sống. Còn trứng thì cháy đen mà vẫn có lòng đào? Đúng là bố mình cũng "có tài" thật.

Dù vậy, La Bân vẫn ăn rất ngon, vừa ăn vừa nuốt ừng ực.

Sơn hào hải vị, lụa là gấm vóc cũng không sánh bằng sự sum vầy và sức khỏe của gia đình.

Cố Nhã vẫn cố ăn, tay bà hiện tại không tiện, cần ăn nhiều thêm một chút mới có thể nhanh lành, như thế mới có thể cải thiện cuộc sống cả nhà.

Lúc này, có người hớt hải chạy đến cổng sân, thở hổn hển.

Người đó chính là Chương Lập!

La Bân lập tức đặt đũa xuống.

Hôm qua cậu đã nhờ Chương Lập đi xem thử tình hình của Cố Di Nhân, bảo cô ấy đừng buông xuôi. Chương Lập đã đi, giờ quay lại rồi sao?

Anh ta vội vã như thế, chẳng lẽ có chuyện gì?

"Dì Cố! Dì về rồi à? Tốt quá rồi!" Chương Lập th* d*c xong, hớn hở kêu lên.

"Ôi, Tiểu Chương, ông nó, mau mời Tiểu Chương vào nhà." Cố Nhã cũng vui mừng.

Mặc dù lúc nguy cấp bà bị Vu Minh Tín bắt đi, nhưng vẫn rất biết ơn Chương Lập.

Thật ra trước đó, trong lòng bà cứ thấy bất an, hình như bản thân đã quên đi, mãi đến bây giờ gặp Chương Lập bà mới nhớ ra, đó là tình trạng an toàn của anh ta.

Bây giờ thấy Chương Lập bình an vô sự, tay chân đầy đủ, Cố Nhã cũng yên lòng phần nào.

La Bân lập tức đứng dậy, gật đầu với Chương Lập, ra hiệu mời vào.

Đồng thời cậu cầm lấy ấm nước, rót cho Chương Lập một bát to.

La Phong không nói gì thêm, chỉ gật đầu, tiếp tục đút mì cho Cố Nhã.

Chương Lập vào nhà, uống một hơi cạn sạch bát nước lớn.

Sau đó anh ta nhìn ra ngoài cửa, lên tiếng: "Ở cổng thôn có chuyện gì thế? Tôi thấy mấy xe tù đỗ ở đó, rất nhiều người bị bắt trói. Tôi thấy không ổn nên chạy đến hỏi ngay."

La Bân biết Chương Lập tuyệt đối không chỉ muốn nói mỗi chuyện đó, là do có mặt La Phong và Cố Nhã nên anh ta mới đánh trống lảng.

"Cho Tiểu Chương ăn bát mì của bố đi, mẹ con chỉ ăn được một chút, bố ăn nốt bát của mẹ, hai đứa cứ từ từ ăn, từ từ nói chuyện." Tiếng La Phong từ gian ngoài vọng vào.

La Bân ra hiệu cho Chương Lập ăn mì, vừa ăn vừa nói.

Chuyện này không cần hấp tấp. Dù Cố Di Nhân có gì bất thường, cũng cần phải bình tĩnh mà bàn bạc.

Có lẽ do đói quá, Chương Lập không khách sáo gì, ngồi xuống, cầm đũa, bắt đầu ăn ngấu nghiến.

La Bân bèn kể lại toàn bộ sự việc.

"Ông ta điên thật rồi! Đúng kiểu 'tôi yếu nên tôi đúng'!" Chương Lập đập bàn, tức giận nói, "Đám kia càng đáng chết hơn! Trời ơi, sao có thể làm ra những chuyện như thế?"

"Chương Lập, thuốc tôi đưa anh... Anh không uống đấy chứ?" La Bân chợt nhớ tới một chi tiết, vội hỏi.

"Hả... Thuốc an thần phải không? Có uống chứ, hiệu quả lắm ấy, hôm đó tôi ngủ đến tận giữa trưa mới dậy." Chương Lập đáp.

La Bân: "..."

Cậu thở phào, may mà đúng là thuốc an thần thật.

"Phần còn lại đừng uống nữa..." La Bân cố giữ giọng bình tĩnh, rồi kể cho Chương Lập nghe toàn bộ chuyện về Trương Vận Linh.

Ngừng một chút, La Bân bổ sung: "Có thể cậu chưa gặp cô ta, cô ta là..."

Chương Lập nuốt nước bọt, lắp bắp: "Gặp... Gặp rồi... Trước đó, lúc dì xảy ra chuyện, tôi bị đánh ngất, sau đấy va phải cô ta... Cô ta... trời ơi, may quá... Nếu lúc đó người tôi và dì va phải không phải Vu Minh Tín mà là cô ta, có lẽ chúng tôi đã chết rồi!"

Từ lời miêu tả của La Bân, Chương Lập lập tức nhớ tới cô gái hàng xóm bưng mâm cơm mà mình đụng phải hôm đó!

Trương Vận Linh thật đáng sợ...

Cô ta cũng giống như Trần Tiên Tiên, bên ngoài xinh đẹp, bên trong lại độc ác như rắn rết!

Lúc này, La Phong đứng dậy, nghiêng đầu nhìn vào bên trong, nói: "Tiểu Sam, bố và mẹ con sang nhà lão Khổng trước. Việc ông ấy không về bố còn chưa nói chuyện với vợ ông ấy. Tối nay lại có du thôn, bố mẹ nhất định phải chứng kiến Vu Minh Tín bị xử lý mới yên tâm được. Hai đứa cứ ở nhà, lát nữa qua sau."

La Bân hiểu nỗi lo của La Phong và Cố Nhã. Hai người họ ra ngoài lúc này lại càng đúng ý cậu, vì thế cậu gật đầu.

La Phong dìu Cố Nhã ra ngoài.

Chờ hai người khuất bóng, sắc mặt Chương Lập lập tức thay đổi.

Anh nhanh chóng chạy tới cổng, đóng chặt cửa lại, rồi quay lại trước mặt La Bân.

"Di Nhân nói với tôi một bí mật động trời! Trưởng thôn rất nguy hiểm, tuyệt đối đừng lại gần ông ta!"

Lúc nói câu này, biểu cảm của Chương Lập khác hẳn, anh ta lạnh sống lưng, khiến người nghe cũng rùng mình.

truyenfull,truyenfull vn