Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 124

Chương 124: Một nhát dao cắt đi sự ngây thơ

Chung Chí Thành th* d*c.

La Phong đổ đầy mồ hôi, cả lưng ướt đẫm.

Đây không đơn thuần là sợ hãi.

Việc này chẳng khác nào gia đình ông đang nuôi một con rắn độc chứ?

Chuyện như vậy mà ông lại không hề nhận ra sao?

Đúng là Cố Nhã có hơi mềm lòng, đúng như Chung Chí Thành nói, bà quá lương thiện.

Thế nên năm đó, bà mới hết lòng chăm sóc Trương Vận Linh khi cô ta cô đơn, không nơi nương tựa.

Một con chó được nuôi lâu ngày còn có tình cảm, huống chi là người.

Chính vì thế, Cố Nhã mới từng cảnh báo Trương Vận Linh về những nguy hiểm.

Phụ nữ vốn thiên về cảm xúc, dễ xúc động hơn đàn ông, lòng tốt cũng tương tự.

Thế nên, phụ nữ và trẻ con luôn là những người dễ bị tà ma lừa gạt nhất.

Bản chất không có gì sai.

Sai là ở Trương Vận Linh che giấu quá kỹ.

Bao năm qua, cô ta quanh quẩn ngay trước mặt ông, vậy mà ông lại để một con rắn độc ở trong nhà mình từng ấy năm!

"Chị ấy..." La Bân nghẹn ngào.

"Cô ta bỏ trốn rồi."

Nói hết câu, Chung Chí Thành lao ra ngoài.

"Bố đưa mẹ về trước đi, con đuổi theo." Giọng La Bân vẫn khàn khàn, nhưng cậu vẫn kiên định đuổi theo sau.

Ánh nắng rọi xuống chói chang đến mức đau mắt.

Tay cậu cũng rất đau.

"Chị ấy..." La Bân hé miệng, nhưng cổ họng như bị thứ gì đó chặn cứng. Ba chữ "chị Tiểu Linh" cuối cùng không thể thốt ra được, chỉ đổi lại thành ba chữ khác, khàn khàn đắng nghẹn.

"Cô ta đã bỏ trốn."

Một luồng gió mạnh bất ngờ lướt qua.

Là Chung Chí Thành, bước dài sải nhanh, phóng thẳng ra khỏi sân, lao lên đường làng.

"Bố, đưa mẹ về trước! Con đuổi theo!" Giọng La Bân vẫn khản đặc, nhưng bước chân thì kiên định đuổi theo sau!

Nắng rọi xuống, chói chang đến mức đau nhói mắt.

Cánh tay... Đau quá.

Vết thương lẽ ra sắp lành, vì lúc nãy xông vào phá cửa, giờ lại nứt toạc, máu rỉ ra không ngừng.

Nhức nhối, nhưng không chỉ là cánh tay.

Cơn đau này như thể đang đến từ trái tim.

"Làm sao mà không đau? Ai tin được?"

Từng hình ảnh lại ùa về như một đoạn phim tua lại.

Trong phòng, Trương Vận Linh vừa nhẹ nhàng lau mồ hôi cho cậu vừa cười nói: "La Bân, giờ cậu ra dáng đàn ông thật rồi. Lưỡi dao đó cắt sâu đến tận xương vậy mà cậu vẫn chịu được. Có lúc tôi còn nghĩ cậu có còn là La Sam năm xưa không?"

Một bước hụt, chân La Bân vấp vào rãnh bùn ven đường, cả người ngã nhào xuống.

Ký ức cũng theo đó tan biến.

Cậu lăn xuống mương, lấm lem như một con chó hoang.

La Bân lảo đảo đứng dậy, chân run bần bật.

Cậu cắn chặt răng, vậy mà ký ức trong đầu vẫn không ngừng tua lại, từng hình ảnh một như từng lưỡi dao sáng loáng, cứa sâu vào tim.

"Tôi rất sợ... Tôi đau lắm... Tiểu Sam, tôi lại nhớ bố mẹ... Cậu biết không? Họ chết rất thảm!"

Hai tay Trương Vận Linh từng ôm chặt lấy eo cậu, mặt áp sát vào lồng ngực cậu, nghẹn ngào đáng thương.

Cô ấy ở trong lòng cậu như một con mèo nhỏ bị sợ hãi.

Cô ấy không chịu buông, cứ thì thầm từng lời bên tai.

"Trong cả cái thôn này, chỉ có dì Cố tốt với tôi, chú La đối xử tử tế với em. Ba người là những người tốt nhất."

"Cái thôn này nuốt trọn biết bao nhiêu người. Hết lần này đến lần khác, nó đã cướp đi những người tôi yêu thương nhất. Tôi phải rời khỏi đây! La Bân, cậu, chú La và dì Cố, tất cả chúng ta đều rời khỏi đây."

Cậu tin tôi không?"

Giọng cô run rẩy nhưng ánh mắt lại ánh lên sự quả quyết đáng sợ.

"A!" La Bân đau đớn gào lên, ôm chặt đầu, gục xuống đất.

Cậu bật khóc, khóc như chưa từng được khóc.

Cậu không chỉ ngã như một con chó, mà giờ đây, cậu khóc cũng khóc như vậy, như một con chó bị chơi đùa, bị dắt mũi, bị biến thành món đồ tiêu khiển!

Dù là ở kiếp trước hay kiếp này...

La Bân vẫn luôn tin vào một điều: Chân thành có thể đổi lấy chân thành.

Trương Vận Linh có vẻ bề ngoài hoàn hảo biết bao.

Cô trong sáng, hiểu chuyện, tri thức, lễ phép... Không một khuyết điểm, từ khuôn mặt đến trái tim đều hoàn hảo đến mức khiến người ta không thể nghi ngờ.

Kiếp trước, cậu từng bị lừa gạt nhiều lần.

Chính vì vậy, kiếp này, cậu càng thêm chân thành, càng thêm hết lòng.

Cậu từng nghĩ, người cần mình bảo vệ lại có thêm một người.

Cậu từng tin Trương Vận Linh hơn đứt đám bạn gái ảo trăm ngàn lần.

Cậu từng thấu hiểu từng nỗi buồn của Trương Vận Linh, biết rằng ở bên cạnh người đang tổn thương, sự im lặng chính là cách đồng hành tốt nhất.

Nhưng giờ đây, nỗi đau ấy như muốn xé toạc tim cậu ra.

Không phải nói quá, từng chi tiết nhỏ mà Trương Vận Linh dùng để lấy lòng cậu, từng chút từng chút, bây giờ như từng sợi gân máu bị rút thẳng khỏi tim!

Cô cảm thấy cậu đã khác đi, thực chất là cảnh giác hơn sao?

Chiều hôm đó, cô cứ lằng nhằng không để cậu rời đi, nói ra những lời cảm động, hóa ra chỉ để kéo dài thời gian, để cậu không phát hiện Cố Nhã đã không có ở nhà.

Cô đến nhà dọn dẹp, nấu cơm chỉ là để thuyết phục cậu và La Phong, để hai người chấp nhận "sự thật" rằng Cố Nhã đã chết.

Khi La Bân nói mẹ mình chưa chết, Trương Vận Linh lại không chịu đi theo.

Khi ấy, La Bân không hiểu.

Nhưng giờ thì hiểu quá rõ rồi.

Cậu đã gặp phải loại người gì vậy!

Cô ta mang một gương mặt dịu dàng hoàn mỹ, nhưng lại sở hữu một trái tim độc ác đến mức không thể dùng lời diễn tả!

La Bân vừa đi vừa khóc.

Cậu không nấc thành tiếng, chỉ lặng lẽ rơi lệ.

Cậu cũng chẳng màng vết thương ở khuỷu tay đã rớm máu, không màng mình đã tụt lại sau Chung Chí Thành quá xa, chỉ biết tăng tốc.

Cậu hiểu rồi.

Trương Vận Linh với những kẻ đã lừa dối cậu ở kiếp trước chẳng khác gì nhau!

Ngụy trang, ngụy trang, rồi lại ngụy trang.

Tất cả chỉ để lấy đi, lấy đi, và tiếp tục lấy đi!

Một khi đạt được mục đích thì sẽ lập tức lạnh lùng vứt bỏ, không chút lưu luyến.

Người bị tổn thương thì đau như dao cắt, còn kẻ chơi đùa người khác thì lại đắc ý.

Nhưng giờ thì sao?

Trương Vận Linh không còn đắc ý được nữa!

...

"Tôi thật sự có lỗi với Tiểu Sam..." Cố Nhã nghẹn ngào, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

La Phong đỡ bà, hai người đứng trước nhà Vưu Giang đã một lúc lâu.

Họ đã thấy La Bân ngã, cũng nghe thấy cậu tiếng gào, tiếng cậu khóc. Ban đầu những âm thanh đó còn mang theo cảm xúc, như xé gan xé ruột nhưng vều sau, cậu chỉ lặng người, ngồi bất động trong mương, mặc kệ máu chảy. Cuối cùng, cậu đứng dậy, như một con rối không cảm xúc đi về phía trước.

"Không phải lỗi của bà, là lỗi của tôi." La Phong lắc đầu.

"Nếu không phải tôi muốn để Tiểu Sam và Trương Vận..."

Cố Nhã còn chưa nói hết câu, La Phong đã ngắt lời: "Là do tôi. Nếu không phải tôi không nhìn ra bộ mặt thật của Trương Vận Linh thì bà và nó đã không bị lừa. Cố Nhã, tin Tiểu Sam đi. Nó không còn là đứa trẻ mà bà từng biết. Nó thông minh, biết suy nghĩ sâu xa. Nó vẫn chưa thích nghi với thôn Quỹ này. Nơi này sẽ nghiền nát hy vọng của con người, đẩy con người ta đến tuyệt vọng. Nếu Trương Vận Linh thực sự là một người tốt mà lại chết ngay trước mặt nó, nỗi tuyệt vọng ấy sẽ lớn hơn, thậm chí có thể hủy hoại nó. Nhưng giờ thì khác rồi, đây như một nhát dao cắt đi sự ngây thơ, hy vọng thừa thãi, thứ không nên có trong lòng nó. Nếu nó có thể chịu được con dao này, thì nó có thể học được chín con dao. Chỉ khi nào nó cầm được chín con dao thì khi đó nó mới là con trai của La Phong tôi."

truyenfull,truyenfull vn