Chương 133: Chuyện tồi tệ!
Vưu Giang tát trượt.
Cánh tay còn lại của hắn chỉ còn lại phần cẳng tay, từ cổ tay trở xuống đã không còn nữa.
Hắn sững người, nhìn chằm chằm vào nơi từng là bàn tay của mình.
Cơn đau trào đến, không phải là cảm giác đau bình thường, mà là kiểu đau của một chi đã mất nhưng não vẫn nghĩ nó còn tồn tại. Cảm giác đó giống như từng tế bào thần kinh đều bị giật xé khiến hắn nghẹn ngào rên khẽ một tiếng, khổ sở đến cực điểm.
Vưu Giang lẩm bẩm: "Tao sắp ra khỏi thôn rồi, La Sam, tao sắp ra rồi! Mày là tà ma thì sao? Mày không cho tao về nhà thì sao? Tao vẫn có thể rời khỏi thôn, tao... Có thể ra ngoài! Ha ha ha ha..."
Mặt Vưu Giang giật liên hồi, như thể từng thớ cơ cũng đang cười, nụ cười cực kỳ méo mó, cực kỳ điên dại, tiếng cười của hắn vang vọng khắp núi rừng.
Sau đó, Vưu Giang không chút do dự, lại bước qua cái cây đó lần nữa.
Trước kia, hắn bị ép phải đi trong vòng luẩn quẩn. Nhưng lần này, là hắn chủ động bước vào!
Vưu Giang nghĩ thầm: "Tao không xuống địa ngục thì còn ai xứng đáng xuống địa ngục đây?"
Tao không rời khỏi thôn thì ai có thể?
...
Trong sân nhà họ La.
Lúc La Bân quay về, trời đã vào khoảng ba bốn giờ chiều.
Cậu đã tìm khắp nơi trong ngoài rừng trúc, sân nhà Chương Lập cậu cũng cẩn thận dò xét rất kỹ, hy vọng tìm được dấu vết gì đó để biết Chương Lập bị đưa đi đâu.
Đúng là cậu có tìm thấy vài manh mối, chẳng hạn như vết máu vương vãi dưới đất.
Cũng có dấu chân, nhưng chẳng giúp được gì. Dấu chân kéo vào trong thôn, đoạn sau thì biến mất trên đường làng, nơi ngày nào cũng có người qua lại, không thể lần theo dấu vết được nữa.
Cố Nhã và La Phong đã dậy, hai người đã đóng gói kha khá đồ đạc, ba lô lớn nhỏ chất cả một góc.
La Phong từng nói: mặc dù con trai phân tích mọi chuyện đâu ra đấy, nhưng đừng vội đặt hy vọng quá lớn vào chuyện hôm nay có thể rời thôn.
Có lẽ, họ cần phải xác định được một vị trí, một điểm bắt buộc tà ma phải đi qua, mới có thể tìm đường thoát thân.
Cố Nhã rất bình tĩnh, bà hiểu những lời La Phong nói là đúng.
Dù vậy, trong lòng bà vẫn dâng lên một niềm vui thầm lặng. Niềm vui đó đủ để xua đi những nỗi đau và ám ảnh mà Vưu Giang, Trương Vận Linh và Vu Minh Tín gây ra suốt thời gian qua.
"Tiểu Sam, Chương Lập đâu?" La Phong ngạc nhiên hỏi La Bân.
La Bân đối diện ánh mắt của bố mình.
"Chương Lập... Mất tích rồi... Chuyện này thật kỳ lạ..." Cậu khép cánh cửa sau lưng lại, kể lại quá trình chạy tới nhà Chương Lập nhưng không thấy người đâu.
Sắc mặt La Phong trở nên u ám.
Tim Cố Nhã cũng như hụt mất một nhịp.
"Nó có thù oán với ai không?" La Phong trầm giọng hỏi.
"Chắc là không đâu..." La Bân lắc đầu.
Chương Lập là kiểu người mà cả thôn đều ghét, ai lại muốn dây vào? Nếu đã không tiếp xúc thì sao gây thù chuốc oán?
La Phong ngập ngừng, định nói gì đó.
Cố Nhã cắn môi, ngắt lời: "Phải tìm Chương Lập về... Cậu ấy là người tốt, lòng dạ cũng không xấu. Chúng ta có thể rời khỏi đây cũng nhờ tin tức từ em họ Cố Di Nhân của cậu ấy. Nếu giờ mình cứ thế mà đi thì còn gì là đạo nghĩa làm người nữa?"
Cuối cùng La Phong chỉ "ừ" một tiếng.
Sau đó, ông nhìn La Bân: "Tiểu Sam, chúng ta đi tìm trưởng thôn nhờ điều động đội bảo vệ thôn. Tiểu Nhã, bà ở nhà, đừng đi đâu cả, nhớ khóa cửa cẩn thận."
Tìm Chung Chí Thành chắc chắn sẽ làm mọi chuyện rối hơn.
Nhưng với tình thế hiện giờ, họ thật sự không còn cách nào khác.
La Phong tuy là đội trưởng, nhưng nếu tự tiện điều động đội bảo vệ, chắc chắn sẽ bị chú ý hơn nữa.
Cả hai ra ngoài, đi thẳng đến nhà trưởng thôn Chung Chí Thành.
Khi đi ngang qua nghĩa trang làng, cửa nơi đó đang mở.
Không khí nồng nặc mùi máu gay gắt đến mức khiến người khác nghẹt thở.
Ngoài nghĩa trang không có ai.
Người trong thôn đã quen cảnh thiêu xác, chẳng còn mấy ai muốn đứng xem nữa.
La Phong đứng lại, nhíu mày, đi thẳng tới.
La Bân theo sát sau lưng.
Vừa bước qua bậc cửa cao vào nghĩa trang, La Bân đã hiểu vì sao bố mình lại dừng lại ở đây.
Trên bệ thiêu, các thi thể được ghép lại một cách gần như hoàn chỉnh được xếp ngay ngắn.
Ở góc sâu nhất, cạnh một bệ thiêu, có một người đang đứng.
Chính là Chung Chí Thành.
Trên người ông ta đầy máu, nhất là đôi tay, máu phủ kín đến mức tay áo dính bết vào cổ tay.
Phản ứng đầu tiên của La Bân là chắc ông ta chuẩn bị thiêu xác, điều này cũng không có gì lạ.
Nhưng cảm giác thứ hai lại là có gì đó không đúng.
Thiêu xác cần phải bày biện thi thể ra như vậy? Sao lại phải xếp thành hình hài nguyên vẹn?
Cậu nhớ lại hôm bị gọi hồn sống lại, những cái xác hôm đó chất đống bừa bãi, chẳng ai quan tâm.
"Lão La." Chung Chí Thành khàn giọng.
"Trưởng thôn, tôi có chuyện cần nói." La Phong lên tiếng, rồi cau mày hỏi: "Sao ông lại bày thi thể ra như vậy?"
"Sắp có chuyện rồi." Chung Chí Thành lắc đầu, sắc mặt u ám.
Tim La Bân giật thót.
Lại chuyện gì nữa đây?
Cái thôn Quỹ này sao mãi không được yên thân mấy ngày chứ? Chí ít cũng phải để họ có cơ hội hành động chứ!
Chưa đợi La Phong hỏi tiếp, Chung Chí Thành đã nói nói: "Cánh tay trái của Vu Minh Tín biến mất rồi. Ban đầu tôi không phát hiện, là lúc kiểm tra tay của bốn người kia, tôi mới thấy một điều kỳ lạ là tất cả, không một ai còn móng út bên tay trái. Điều này quá kỳ lạ. Sau đó, tôi mới kiểm tra người nhà của họ thì móng tay do bố mẹ họ tự cắt. Nếu không phải tà ma cắt thì sẽ không hiệu nghiệm. Tôi đã mắng họ một trận. Nhưng khi thu dọn thi thể của Vu Minh Tín, tôi mới phát hiện cánh tay trái hoàn toàn biến mất. Cái xác bị phanh thây, nhưng không còn cẳng tay, điều này rất bất hợp lý. Có một tà ma... Đã mang cánh tay trái ấy đi!"
Tim La Bân lại đập thình thịch.
Mang theo cánh tay trái?
Nghĩa là Vu Minh Tín sẽ hóa tà ma?
Ánh mắt cậu vô thức nhìn về phía xác Vu Minh Tín, đó một đống xương lộn xộn, thịt nát bê bết.
Cậu rùng mình, nghĩ bụng: Người thành ra thế này vẫn có thể biến thành tà ma được sao?
Thân xác thối nát như vậy lẽ nào còn hù dọa ai được?
"Có phải ông suy nghĩ quá nhiều rồi không?" Mí mắt La Phong hơi giật giật.
"Không đâu, thi thể của Vu Minh Tín thiêu không cháy, hễ thiêu là tắt." Chung Chí Thành thở dài.
"Vậy thì không hết cách rồi, xem ra trong thôn lại có thêm một tà ma. Cứ thiêu những người còn lại trước đi." La Phong thở dài.
"Chỉ có thể vậy thôi." Chung Chí Thành bất lực gật đầu.
La Bân không nói gì thêm.
Chung Chí Thành bắt đầu châm lửa.
Chẳng mấy chốc, lửa bốc lên dữ dội, đám củi bắt đầu bùng cháy, nuốt chửng thi thể của bốn người còn lại.
Chung Chí Thành thử đốt bệ thiêu của Vu Minh Tín thêm một lần nữa.
Quả nhiên, lửa vừa cháy lên liền tắt.
Chung Chí Thành ra hiệu cho hai bố con La Phong rời khỏi nghĩa trang.
"Lão La, khi nãy cậu nói có chuyện, là chuyện gì vậy?" Lúc này Chung Chí Thành mới đi vào vấn đề.
"Chương Lập mất tích rồi. Ông biết đây, Chương Lập đã giúp Tiểu Sam, tuy giây phút cuối cùng cậu ta có gặp rắc rối, Vu Minh Tín dính vào vụ này nhưng dù sao cậu ta cũng là người tốt, từng giúp nhà họ La chúng tôi. Trong nhà cậu ta có dấu vết đánh nhau, chắc là bị ai đó trong thôn bắt đi rồi. Tôi muốn huy động đội bảo vệ."
La Phong vừa dứt lời, biểu cảm của Chung Chí Thành đột nhiên thay đổi.
"Hỏng rồi!"
Chung Chí Thành lập tức chạy về nhà.