Chương 13: Cơ hội thú nhận
"Không ngủ hả?" Chung Chí Thành nhìn La Phong và Cố Nhã.
"Tiểu Nhã, bà đi ngủ đi, tôi ở lại trông chừng với trưởng thôn." La Phong trầm giọng.
"Không, tôi cũng ở lại đây, dù sao tôi cũng chẳng ngủ được, cứ nghĩ đến Tiểu Sam mãi, giờ này trời lại mưa nữa." Cố Nhã đáp.
"Tùy bà vậy."
"Vợ chồng hai người sống trong thôn cũng gần chục năm rồi nhỉ?" Chung Chí Thành bắt đầu câu chuyện.
"Gần mười năm rồi." La Phong thở dài.
"Mười năm... Cũng xem như là lão làng trong thôn." Chung Chí Thành gật đầu.
La Phong ừ nhẹ.
"Tôi sẽ cho hai người một cơ hội để nói thật." Giọng của Chung Chí Thành vẫn đều đều nhưng đầy sự uy nghiêm.
"Cơ hội? Tôi không hiểu ông có ý gì." La Phong nghi ngờ.
Cố Nhã cũng tỏ ra bối rối. Bà không giỏi kiềm chế cảm xúc như La Phong, chỉ biết nắm chặt góc áo, nhưng ngoài mặt vẫn coi như còn bình tĩnh.
"Tôi vào thôn muộn hơn hai người, nhưng tôi đã từng trải qua những điều mà hai người chưa từng nếm trải. Khi tôi phát hiện dầu đèn có thể trừ tà, có không biết bao nhiêu tà ma ác quỷ ngày đêm bủa vây tôi, nhưng chúng không hề làm cho dầu đèn cháy nhanh hơn." Chung Chí Thành nói.
Mí mắt La Phong khẽ giật, ông trầm giọng: "Ý trưởng thôn là tôi đang nói dối? Nếu vậy, tại sao ngay từ đầu ông không vạch trần, còn để Tiểu Sam đi canh giữ người ngoài hả?"
"Bởi vì tôi muốn xác định rốt cuộc là hai người hay La Sam có vấn đề. Dù gì ngón út tay trái của cậu ta cũng đã mất, gia đình ba người lại ở trong nhà tang lễ. Thực tế cho thấy La Sam không có vấn đề gì, thậm chí còn nhạy bén hơn dân làng bình thường. Tuy cậu ta không nói nhiều nhưng tính cách lại giống hệt ông. Nếu La Sam đã không có vấn đề, mà dầu đèn vẫn hao nhanh, thế thì người có vấn đề chính là ông đấy, La Phong! Tại sao ông lại giấu dầu đèn? Ông biết rõ tầm quan trọng của nó. Một nguồn tài nguyên quý giá như vậy phải được sử dụng cẩn thận!" Ánh mắt Chung Chí Thành trở nên sắc bén, cứ như muốn mổ xẻ tâm can của La Phong.
"Tôi không giấu dầu đèn." La Phong lắc đầu, trả lời dứt khoát, "Đúng là tốc độ cháy của dầu đèn có nhanh hơn. Trưởng thôn, ông nên xem lại chính bản thân cái đèn, chứ đừng vội nghi ngờ chúng tôi."
"Dầu đèn chỉ cháy nhanh hơn trong một trường hợp và nhà họ La không hề có khả năng đó." Chung Chí Thành đáp trả một cách quả quyết.
Đột nhiên, "két", có tiếng động vang lên như ai đó dẫm lên sàn gỗ, hoặc tiếng chuột bò loạt soạt.
"Chắc là chuột chui vào hũ gạo rồi, để tôi đi xem thử." Cố Nhã cố đè nén cảm giác bất an, đi về phía nhà bếp.
Chung Chí Thành vẫn nhìn chằm chằm La Phong, cả hai rơi vào thế giằng co.
"Lách tách, lách tách", tiếng dầu cháy bùng lên trong ngọn đèn, ánh sáng lập lòe, bóng của họ chao đảo dữ dội trên tường.
"Hửm?" Chung Chí Thành bất ngờ ngẩng đầu nhìn chằm chằm ngọn đèn treo bên trên.
Ánh lửa bỗng dưng bốc khói xanh, thành đèn sắt đã bắt đầu đỏ lên vì nóng.
La Phong cũng nhận ra điều bất thường, quát lớn: "Tiểu Nhã, quay lại!"
Cố Nhã lúc đó đã ra đến giữa sân.
La Phong chạy nhanh như gió, đến kéo bà quay lại phòng khách.
Cố Nhã còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị kéo vào trong.
Chung Chí Thành lập tức bước tới, đóng sập cửa lại.
Cố Nhã hoảng sợ tái mặt, đứng ngây ra không biết phải làm gì.
Tiếng lách tách của dầu cháy dịu lại, ánh lửa cũng trở về bình thường.
"Nhà ông... Có tà ma xâm nhập rồi!" Chung Chí Thành quay phắt lại, nhìn La Phong, "Chúng ta đã thỏa thuận là phải đóng chặt cửa sổ, nhất định là do ông lơ là, không làm đúng!"
"Không thể nào!" La Phong phản bác, "Tôi đã đóng đinh từng khung cửa sổ, đến ngón tay cũng không thò vào được, mỗi khung đều có khóa hoặc then cài, cứ ba ngày tôi đều kiểm tra!"
"Ba ngày? Sao không phải là mỗi ngày?" Chung Chí Thành chất vấn.
"Trưởng thôn, có khi ông nhầm rồi... Nhà tôi làm gì có tà ma... Vừa rồi rõ ràng là do gió thổi vào đèn, hoặc biết đâu là chuột chăng?" Cố Nhã vẫn chưa tin, "Hũ gạo mà bị chuột cắn thì gạo không ăn được nữa. Thôn lại thiếu thuốc men, không thể lãng phí. Tôi phải đi thử xem."
Cố Nhã cảm thấy phản ứng của Chung Chí Thành hơi thái quá.
Nhà bà rất an toàn, bà chắc chắn như vậy.
Mười năm rồi, ngoài chuyện Tiểu Sam rời khỏi nhà một cách kỳ lạ cách đây bốn hôm thì chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.
Sao lại có tà ma được?
Đúng lúc này, lại có tiếng "chít chít".
Âm thanh càng lúc càng lớn, xen lẫn có tiếng thứ gì đó bò loạt soạt.
"Tôi thật sự phải đi xem!" Cố Nhã sốt ruột đến đỏ mắt.
Chung Chí Thành vẫn đứng chặn trước cửa, không hề có ý nhường đường. Ông ta nhìn chằm chằm đèn dầu, chiếc đèn đã rỉ sét nhưng ngọn lửa cháy lại vô cùng ổn định.
Ông ông ta khẽ hé cửa một khe nhỏ.
"Phừng", lửa bốc cao lên.
"Rầm", cánh cửa đóng sầm lại.
"Chít chít", tiếng kêu ngày càng sắc, ngày càng chói tai.
Lúc này thì đến Cố Nhã cũng đã nhận ra điều bất thường. Bà che miệng, ánh mắt đầy sự kinh hãi.
Không hề có gió, nhưng đèn vẫn cháy rừng rực!
"Đây chính là khả năng duy nhất khiến dầu đèn cháy nhanh hơn. Nhà ông đã bị tà ma xâm nhập!" Chung Chí Thành nghiêm nghị nói, "May mà còn cách cửa ngăn cách, nếu không thì hậu quả khôn lường!"
Chung Chí Thành dùng chân đẩy bàn gỗ chặn cửa. La Phong cũng toát mồ hôi lạnh, vỗ hỗ trợ đẩy bàn lại.
"Nhà bếp?" Mồ hôi túa ra trên trán La Phong.
Giờ phút này, trong nhà bếp đang có một đám người chen chúc nhau, như đang đợi ai đó mở cửa.
Có mấy người đang cầm đuôi chuột đứng quanh hũ gạo. Chuột được thả lên nắp, chạy loạn xạ. Thi thoảng lại có người dùng móng tay đâm vào chuột, chọc cho máu b*n r*, chuột rú lên không ngừng.
Ánh mắt của tất cả bọn họ đều tràn ngập sự chờ đợi, giống như sắp sửa có một bữa tiệc thịnh soạn.
Nhưng rồi, thời gian từng chút trôi qua, không có ai tới mở cửa nhà bếp.
Cuối cùng, có người đẩy cửa bước ra, cả nhóm lặng lẽ tiến về phía nhà chính.
Trong nhà, dù đã có bàn gỗ chắn trước cửa nhưng Chung Chí Thành và La Phong vẫn theo dõi sát sao.
Cảnh tượng tà ma tràn ra từ nhà bếp hiện rõ mồn một trước mắt họ.
"Vấn đề đã bắt đầu từ hai hôm trước, khi dầu đèn cháy nhanh bất thường. Hôm nay là ngày thứ ba." Chung Chí Thành không chất vấn nữa, mà bước tới đèn, đổ đầy dầu vào.
La Phong im lặng, hơi lạnh chạy thẳng từ chân l*n đ*nh đầu.
Thật ra vào đêm trước, sau khi La Sam cạy khung cửa sổ, ông đã kiểm tra kỹ càng từng khung, không có gì bất thường.
Tối đó, dầu đèn với đi thế nào ông không rõ, nhưng ông đã từng nghi ngờ La Sam.
Việc trưởng thôn kiểm chứng cũng là điều ông thầm mong muốn.
Đêm qua, chính ông đã cố tình rút bớt dầu.
Có hai lý do: Thứ nhất, nếu La Sam thật sự có vấn đề thì đây vẫn là chuyện trong nhà ông, trưởng thôn chắc chắn sẽ gộp lại xử lý, đến khi đó chính ông phải ra tay. Thứ hai, nếu La Sam không có gì thì đây là cơ hội tuyệt vời để tích trữ dầu đèn, miễn sao không để trưởng thôn phát hiện thì dầu đèn giữ lại lúc này có thể cứu mạng về sau.
Vì thế, giả thuyết "cửa sổ không đóng chặt hai đêm trước" cửa trưởng thôn là không đúng.
Tà ma tràn ra từ nhà bếp, không lẽ cửa sổ nhà bếp đã bị mở?
"Trương Vận Linh?" Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, La Phong nhìn Cố Nhã.
Ban ngày chỉ có Trương Vận Linh đến nhà họ.
"Không, không thể nào. Dù tôi nấu ăn cả ngày nhưng Tiểu Linh vẫn luôn ở cạnh trò chuyện với tôi, con bé không hề đến gần cửa sổ nhà bếp." Cố Nhã lo lắng, "Tiểu Linh không thể hại chúng ta. Khoan đã, Tiểu Linh từng nói có kẻ lén lút đi qua trước cửa nhà mình, hình như là Trương Quân. Trương Quân là bạn của Tiểu Sam, quan hệ giữa chúng..."
"Bạn bè gì chứ? Loại người như Trương Quân chắc chắn không phải người tốt!" La Phong lạnh lùng cắt ngang lời bà.
Chung Chí Thành không nói gì, chỉ híp mắt như rơi vào trầm tư.