Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 14

Chương 14: Đáng ghét đến thế sao?

Đêm nay đặc biệt dài.

Với Chung Chí Thành, La Phong và Cố Nhã ở nhà họ La là vậy, với La Bân trong căn nhà gỗ cũng không khác gì.

Sau khi lũ tà ma rời đi, La Bân trằn trọc mãi không ngủ được, trở mình qua lại mấy chục lần, trong đầu không ngừng nghĩ đến chuyện đám tà ma đã làm gì.

Tất nhiên cậu không tin những gì tà ma nói về trưởng thôn, nhưng cậu vẫn không kìm được mà nghĩ, tại sao chủ nhân của thân xác này lại bị tà ma g**t ch*t?

Suy nghĩ mãi đến nửa đêm, cuối cùng cậu cũng thiếp đi.

Trong lúc mơ màng nghe tiếng gà gáy báo sáng, La Bân trở mình, nghĩ bụng "ngủ thêm năm phút nữa thôi".

Kết quả, khi cậu thức dậy thì ánh sáng chói chang đã chiếu vào.

"Mấy giờ rồi?" La Bân bật dậy khỏi giường, đầu óc còn chưa tỉnh táo, vội thổi tắt đèn dầu, nhìn thử, dầu trong đèn chỉ còn chưa được một phần mười.

La Bân thật muốn tự tát mình một cái.

Dầu đèn đó tiết kiệm được một chút thì cậu có thể dùng lâu hơn, chỉ vì ngủ nướng mà dầu đèn tiêu hao quá nhiều, đến nỗi không đủ dùng cho nửa đêm.

"Haizz..." La Bân thở dài.

Chuyện đã xảy ra thì cũng đành chịu.

Cậu mở cửa, ánh nắng gay gắt chiếu thẳng vào mặt khiến cậu phải đưa tay che mắt, dù vậy mắt vẫn đau nhức, phải mất một lúc mới thích nghi được.

Miếu Sơn Thần đóng cửa im lìm.

Mọi thứ yên tĩnh đến lạ thường như chẳng có gì xảy ra.

Chương Lập, Chu Thiến Thiến và Cố Di Nhân trong miếu chắc là vẫn ổn.

Còn trong thôn thì sao? Tà ma tràn vào nhiều như vậy, có ai chết không?

Trưởng thôn vẫn an toàn chứ?

Có vẻ như trưởng thôn không định đến đây, xem ra cậu phải chủ động đi tìm ông ta xin dầu đèn mới được.

Nghĩ vậy, La Bân đi thẳng vào trong thôn.

Còn chưa đi được bao xa, cậu đã thấy Cố Nhã từ xa đến.

Chỉ có mỗi mình Cố Nhã, không có La Phong đi cùng.

La Bân dừng lại, không đi nữa.

"Tiểu Sam, tối qua con không sao chứ?" Cố Nhã chạy đến, gương mặt tiều tụy, nắm chặt lấy cánh tay La Bân.

"Con không sao, sao vậy mẹ? Không ngủ được à? Trong thôn có chuyện gì sao?" La Bân bất an.

"Không... Không có chuyện gì lớn cả." Cố Nhã không dám kể những gì xảy ra đêm qua.

Bà vừa thấy may mắn, lại vừa thấy sợ.

Bởi nếu không nhờ trưởng thôn sắp xếp, đêm qua La Sam chắc chắn vẫn ở trong phòng ngủ. Khi nhà bếp xảy ra chuyện, dù có làm cách nào họ cũng không thể đưa La Sam đến phòng khách, chắc chắn sẽ xảy ra thảm kịch!

"Không có chuyện lớn, nghĩa là vẫn xảy ra chuyện đúng không?" La Bân vội hỏi tiếp, "Trưởng thôn vẫn ổn chứ?" Nói tới đây, sợ mình quá lộ liễu, cậu nói thêm, "Con ngủ quên mất, đèn dầu sắp cháy hết rồi, phải tìm trưởng thôn xin thêm dầu."

"Trưởng thôn thì làm sao có chuyện được?" Cố Nhã lắc đầu.

Lúc này, La Bân phát hiện một chi tiết khác: Cố Nhã không mang cơm đến.

Dù cậu đã dặn đừng mang cơm nữa, nhưng hôm nay bà tay không tới chắc chắn là do tâm trạng rối bời, tới chỉ để kiểm tra tình hình của cậu.

Tà ma vào thôn tối qua, chắc chắn để lại nguy cơ rất lớn, thậm chí có thể làm thay đổi hoàn toàn cục diện trong thôn.

La Bân còn định hỏi thêm nhưng Cố Nhã đã buông tay cậu ra, thở phào: "Con cứ tiếp tục canh chừng người ngoài đi, con không sao là mẹ yên tâm rồi. Mẹ đi tìm trưởng thôn, chuyện dầu đèn để mẹ nói với ông ấy."

Vừa nói hết câu, Cố Nhã đã vội vàng rời đi.

Đến khi bóng dáng bà biến mất khỏi tầm mắt, La Bân vẫn chưa thể bình tĩnh lại.

Cố Nhã không hề nhắc tới La Phong.

La Phong đâu rồi? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện?

La Bân nhớ lại lúc đối diện với Cố Nhã, mắt bà đầy tơ máu, ánh mắt lộ rõ sự khiếp đảm.

Một người bình thường tuyệt đối không thể có biểu hiện như vậy!

Dù La Phong lạnh nhạt với cậu, thậm chí từng có ý định giết cậu, nhưng trên danh nghĩa vẫn là bố ruột của thân xác này. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, cậu sao có thể thờ ơ?

La Bân lập tức chạy theo hướng Cố Nhã vừa đi.

Không đuổi kịp, điều đó chứng tỏ sau khi đi một đoạn xa, Cố Nhã cũng chạy.

La Bân chạy nhanh hơn.

Vài phút sau, hai bên con đường bê tông bắt đầu có nhiều người, tất cả vội vã đi về một hướng.

Giống như hôm trước khi dân làng đi bắt Chương Lập, Chu Thiến Thiến và Cố Di Nhân, chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn.

La Bân cố nén nỗi lo lắng, không chạy nữa mà hòa vào dòng người.

Cấu trúc thôn lấy con đường bê tông làm trục chính, hai bên là nhiều nhà cửa, càng đi vào sâu thì nhà càng nhiều. Qua một ngã rẽ, đi tiếp khoảng bảy, tám phút... La Bân nhìn thấy một đám đông đen kịt.

Khu đất trống này khá rộng, mấy trăm người đứng cũng không chật chội.

Phía trước có bục cao dựng tạm, nằm ngay dưới chân núi.

Trên bục là hai người bị trói.

Cả hai người đều rất quen, một người là cô gái đã mang cơm cho anh hôm qua, trông cực kỳ hoảng loạn. Người còn lại là Trương Quân!

Trương Quân bị trói trước mặt dân làng, La Bân không thấy lạ.

Tên đó từng có ý định cưỡng ép phụ nữ, rõ ràng không phải kẻ tốt lành.

Nhưng cô gái kia trông hiền lành vô hại, tại sao lại bị trói chung với hắn?

Chẳng lẽ cô ta cũng là "ngoài đẹp trong thối"?

Lúc này, La Bân phát hiện có vài người đang nhìn mình.

Tiếng xì xào bàn tán lọt vào tai.

"La Sam kìa, sao mà đêm qua cậu ta may thế, lại thoát được tai kiếp?"

"Đúng đấy! Không biết trưởng thôn nghĩ gì, lại tin tưởng giao cho La Sam canh giữ người ngoài. Nếu không thì với số tà ma chui vào nhà họ La tối qua, La Sam chắc chắn toi rồi."

"Tôi thấy Trương Vận Linh không có vấn đề gì, trông xinh xắn thế kia. Nhìn cái mặt mỡ của Trương Quân là biết không phải người tốt. La Sam thế này không phải chọn bạn sai, mà là tự rước sói vào nhà mới đúng."

"Nếu tôi mà có đứa con như thế, tối qua tôi đã ném nó ra ngoài cho tà ma muốn làm gì thì làm, chết đi cho nhẹ lòng."

Không chỉ lời nói, mà ánh mắt của họ cũng rất lạnh lùng, thậm chí có chút ghét bỏ.

Chủ nhân của thân xác này bị ghét đến thế sao?

Có vẻ đây không chỉ là vì kém cỏi, mà là bị cả thôn chán ghét sâu sắc.

Điều khiến La Bân toát mồ hôi lạnh là nhà họ La, chính nhà của cậu đã bị tà ma đột nhập?

Tim cậu đập thình thịch loạn nhịp.

Cậu bắt đầu nhìn nhận lại mọi việc.

Khi bị ai đó nhắc đến sự kiện nào đó hoặc giọng nói nào đó, người ta rất dễ bỏ sót chi tiết, nhưng nếu bình tĩnh nhớ lại, đôi khi sẽ phát hiện ra điều mà lúc đầu mình không chú ý đến.

Chẳng mấy chốc, từ những lời bàn tán, La Bân đã sắp xếp lại được toàn bộ mạch sự việc!

truyenfull,truyenfull vn