Chương 12: Tà ma vào thôn
"Cửa sổ đều đóng kín hết rồi, sao Di Nhân cứ nói không đóng cửa nhỉ? Chương Lập, có khi nào anh kiểm tra chưa kỹ không? Hay là kiểm tra lại lần nữa đi?" Chu Thiến Thiến lo lắng nói.
Mái tóc ngắn của cô ướt đẫm mồ hôi, dán chặt vào trán, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn khiến cô gái này trông thảm hại hơn bao giờ hết.
Chương Lập cũng chẳng khá hơn, tóc tai anh ta rối bùi, quần áo bám đầy mạng nhện, ngay cả kẽ móng tay cũng đầy bụi đất.
"Tôi chắc chắn, thật sự rất chắc chắn. Tôi đã kiểm tra từng cánh cửa sổ ít nhất ba lần rồi, đều đóng kín cả." Giọng Chương Lập khàn đặc như thể chẳng còn sức lực.
"Vậy... Kiểm tra thêm lần nữa đi, trời sắp tối rồi, tôi sợ quá, anh Từ hôm qua..." Chu Thiến Thiến rùng mình.
Chương Lập không trả lời, mà nhìn về phía Cố Di Nhân.
Cố Di Nhân vẫn nghiêng đầu, nhìn về phía cổng miếu Sơn Thần, thì thầm như niệm chú: "Không đóng cửa sổ..."
Một suy nghĩ lóe qua trong đầu Chương Lập.
Không lẽ là La Sam bên kia quên đóng cửa sổ?"
"Chương Lập?" Chu Thiến Thiến dò hỏi, "Hay là... Mời La Sam qua bên này được không? Có người bản địa, chúng ta sẽ an toàn hơn. Đúng vậy, để tôi đi kiểm tra cửa sổ, còn anh đi mời cậu ta qua đây nhanh lên, trời sắp tối thật rồi."
Nhưng Chương Lập lắc đầu: "Cậu ta chưa chắc chịu đến đâu, tôi nghĩ tốt nhất là chúng ta tự lo lấy thì hơn."
Nói rồi, anh ta sải bước đến cửa, cài chặt then cửa lại.
Qua cửa sổ, Chương Lập có thể nhìn thấy căn nhà gỗ đối diện cùng bóng dáng mờ mờ của chàng trai bên trong.
Anh ta không định nhắc nhở.
Thứ nhất, sống trong cái thôn này, việc đóng cửa là điều đương nhiên, nếu xảy ra chuyện thì cũng do bản thân người đó sơ suất.
Thứ hai, nếu anh ta lên tiếng, chẳng khác nào giấu đầu lòi đuôi, vô tình tiết lộ khả năng đặc biệt của Cố Di Nhân.
Chu Thiến Thiến không nói nữa, cô lặng lẽ trốn vào dưới tay bức tượng Sơn Thần, nhìn ngọn đèn dầu đang cháy bập bùng, hai tay ôm chặt cơ thể, miệng lẩm bẩm cầu khẩn, mong được thần linh che chở.
...
Cơn mưa phùn không ngớt khiến La Bân bứt rứt khó chịu.
Cậu nhìn về phía cánh cổng miếu Sơn Thần lần nữa. Ánh chiều tà mỗi lúc một nhạt làm cho ánh đèn leo lắt lọt qua khe cửa sổ càng trở nên tỏa rệt.
"Haizz..." La Bân thở dài, thầm nghĩ: Chắc sẽ không có chuyện gì đâu, nếu có thì chắc cũng là ngày mai.
Phải rồi, là ngày mai, chứ không phải tối nay.
Tờ giấy của Từ Khai Quốc có viết là ba ngày sau, chứ không chỉ rõ là ban đêm.
Có vẻ vì dân làng quá kiêng kỵ bóng tối nên cậu mới suy nghĩ lệch hướng.
La Bân đứng dậy đóng cửa, tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn, thắp lên ngọn đèn dầu.
Đứng trước ánh đèn, cậu cố làm cho đầu óc trống rỗng, chăm chú nhìn ngọn lửa đang cháy.
Ngọn lửa cam nhảy múa, ban đầu ấm áp dễ chịu, dần trở nên chói mắt. Cổ họng cậu lại khô rát, khó chịu.
Tới rồi.
Ánh sáng khiến cậu khó chịu, cơn thèm khát máu dâng lên.
La Bâng hít sâu, thở chậm, cố gồng mình chịu đựng.
Cậu biết mình cần bao nhiêu dầu đèn để có thể tỉnh táo suốt đêm, nhưng hai hôm nay đã tiêu tốn kha khá. Tối nay, cậu mà uống thêm lần nữa thì lượng dầu còn lại chỉ đủ để dùng qua nửa đêm. Đến sáng, nếu trưởng thôn không đến, cậu phải đi tìm ông ta để lấy thêm dầu đèn.
Tâm trí bắt đầu trôi xa.
Dầu đèn cất ở đâu nhỉ?
Cơn khát máu và sợ ánh sáng như tế bào ung thư đang lan rộng, còn dầu đèn là thuốc điều trị nhắm trúng đích của cậu!
...
Đột nhiên, La Bân nghe thấy tiếng bước chân.
Bên ngoài có tà ma, điều đó không khiến cậu sợ hãi.
Nhưng... Có gì đó sai sai.
La Bân chạy đến cửa, dán mắt vào khe hở. Ngay lập tức, tim cậu giật thót.
Ở cuối con đường làng, người nối người, đông như kiến.
Mỗi người ăn mặc khác nhau, nhưng khuôn mặt họ giống đến rợn người, ai nấy đều mím nhẹ môi, để lộ nụ cười không nhe răng.
La Bân th* d*c, cố kiềm chế cơn thôi thúc muốn mở cửa lao ra ngoài.
Ánh mắt cậu hướng về phía cổng miếu Sơn Thần.
Trực giác mách bảo đang có điều gì đó rất không ổn. Sự xuất hiện ồ ạt của đám tà ma này liệu có liên quan đến nhóm người ngoài thôn kia không?
Ngày đầu tiên cậu bị gọi hồn tỉnh lại, mọi thứ vẫn bình thường.
Ngày thứ hai, người ngoài tới, đêm đó đã có một người chết.
Giờ là ngày thứ ba, tà ma xuất hiện như bầy châu chấu.
Ai có đầu óc cũng đều kết nối được hai sự việc này lại.
Thế nhưng dù đông như thế, đám tà ma lại không tiến về miếu Sơn Thần, mà lại đi sâu vào thôn.
La Bân lại nhìn hướng chúng đến, cuối con đường, nơi khu rừng đen tối...
Cậu thở hổn hển, lùi về chỗ đèn dầu, nhấp từng ngụm nhỏ để dịu cơn khô rát trong cổ họng, cũng như cơn bài xích ánh sáng.
Ý nghĩ muốn hòa mình vào đám tà ma cũng dần tan biến.
"Cốc cốc cốc", có tiếng gõ cửa.
La Bân giật bắn mình, vội nhìn về phía cửa.
"Ngoài kia đang náo nhiệt lắm, sao cậu lại trốn trong nhà?" Một giọng trầm ấm vang lên.
La Bân im lặng.
"Trưởng thôn của các cậu là kẻ bịp bợm. Ông ta dựng lên câu chuyện dối trá, bắt mọi người phải trốn trong nhà mỗi tối, không được bước chân ra ngoài. Nhưng trốn rồi thì sao? Có tránh được cái chết không? Cứ một thời gian, chẳng phải vẫn có người chết à? Tà ma là giả, chẳng có tà ma nào cả, là ông ta giở trò cả đấy! Chúng tôi là người từ thôn khác đến. Chúng tôi không thể chịu đựng cảnh này nữa, chúng tôi phải cứu các cậu. Cậu thật sự không muốn ra ngoài xem chúng tôi xử lý ông ta thế nào, xem ông ta bị trừng phạt, bị giết ra sao sao? Tự do sắp đến rồi."
Lời mời gọi ấy ngày càng ngọt ngào, ngày càng dụ dỗ.
Trán La Bân rịn đầy mồ hôi, cậu áp sát cửa, nhìn qua khe cửa, thấy một khuôn mặt vàng vọt, má hóp lại.
Người kia cũng đang nhìn chằm chằm cậu qua khe cửa.
"Nhanh lên nào! Trong bọn tôi cũng có nhiều người từng trốn khỏi cái thôn này, họ rất hận trưởng thôn. Nếu chậm, cậu sẽ bỏ lỡ màn kịch hay đấy!" Người đàn ông thúc giục.
La Bân th* d*c, mí mắt phải giật liên tục như thể sắp không mở nổi.
"Rầm", hai tay cậu đập mạnh lên cửa.
"Tôi biết ông là ai! Ông không lừa được tôi đâu!" La Bân giận dữ.
"Hí hí." Tiếng cười của con nít vang lên sau lưng người đàn ông. Một bé trai chừng bảy tám tuổi thò đầu ra, lè lưỡi.
Người đàn ông khẽ cười, không nói gì thêm, quay lưng bỏ đi.
La Bân không bước ra khỏi nhà, tiếp tục dán mắt qua khe nhìn theo bóng lưng hai kẻ đó.
Cậu bé vẫn còn vẫy tay, vẻ mặt khoái chí như trêu ngươi.
Khe cửa như muốn dán chặt vào mí mắt La Bân.
Những hình ảnh rối loạn, vỡ vụn vụt qua trước mắt.
Một bác sĩ đeo khẩu trang cầm máy khử rung tim đập mạnh vào ngực cậu, cơ thể cậu nảy lên rồi rơi xuống.
"Adrenaline! Nhanh lên!" Bác sĩ hét.
Phía bên kia, một điều dưỡng cầm ống tiêm đâm vào hông cậu.
Đèn mổ chói mắt biến mất, thay vào đó là mặt trăng to tròn. Người đàn ông đập vào ngực cậu biến thành một gã có khuôn mặt vàng vọt, ánh mắt sâu thẳm, nụ cười kỳ dị.
"Rắc", tiếng xương sườn gãy.
Ngực đau nhói như bị đâm xuyên.
Ngón út cũng đau nhói như bị lột móng.
Điều dưỡng lúc nãy biến thành cậu bé con đang cười, tay cầm một mảnh móng tay vẫy vẫy.
Hình ảnh tan biến, chỉ còn lại khe cửa lạnh lẽo.
Cơn đau ở ngực mất đi, nhường chỗ cho nhịp thở nặng nhọc.
Hai tà ma đó chính là kẻ đã giết chủ nhân thân xác này!
Khoảnh khắc ký ức lóe lên ấy là manh mối duy nhất về người từng sống trong cơ thể này!
Một câu hỏi mới xuất hiện trong đầu La Bân, tại sao chủ nhân cũ lại bị tà ma giết?
Chẳng lẽ cậu ta không biết luật? Không biết màn đêm buông xuống không được mở cửa sổ, không được ra khỏi nhà sao?
Còn nữa, đám tà ma trên đường rõ ràng đã ít đi, chúng thậm chí chẳng thèm lừa nhóm của Chương Lập, mà lại đi thẳng vào trong thôn!
Trưởng thôn thật sự sẽ bị giết!
Đầu La Bân như muốn nổ tung, mí mắt phải vẫn giật liên hồi.
Lần cuối cùng mí mắt cậu giật như thế, dòng suy nghĩ đột nhiên dừng lại. La Bân bấm mạnh vào cánh tay, rủa thầm: Mình nghĩ cái quái gì thế này! Không được suy nghĩ lung tung!