Chương 117: Ký ức lệch tầng!
Ánh mắt của La Phong lộ rõ sự tia thất vọng như hận rèn sắt không thể thành thép.
Giọng của ông cũng mang theo bao nhiêu sự thất vọng tích tụ, tất cả gần như không thể kìm nén, biến thành lửa giận sắp bùng phát.
Tựu trung lại, hai loại cảm xúc ấy hòa làm một.
Là chua xót.
La Bân im lặng.
Cậu hiểu ánh mắt ấy, giọng nói ấy không phải dành cho mình.
Mà là dành cho La Sam.
Cho "La Sam" thật sự.
Thời gian qua, La Phong xem cậu là La Sam.
Nhưng thực chất, cậu không phải.
Lúc này, việc ông thay đổi cách xưng hô chính là muốn cậu nhớ lại xem La Sam đã từng đắc tội với ai.
"Nếu con nói con không nhớ gì về La Sam, bố có tin không?" La Bân khó mở lời, "Con chỉ nhớ lúc mình nằm trong phòng cấp cứu, đèn phòng mổ sáng choang, bác sĩ cuống cuồng, hối hả. Sau đó, đèn biến thành ánh trăng, máy khử rung thành đôi bàn tay, tà ma nở nụ cười với con. Rồi con tỉnh dậy, mẹ kêu bố dập lửa. Nếu con biết rõ mọi chuyện, con đâu cần phải mò mẫm khắp nơi tìm thông tin."
Đây là lần đầu tiên La Bân nói thẳng với La Phong như vậy.
La Phong nhíu mày càng chặt.
Ông biết đứa con trai trước mặt mình, đứa con trai không còn là con trai không nói dối.
Vì ngay chính ông đã tiết lộ cho cậu rất nhiều thông tin.
Nếu cậu thực sự nhớ hết, biết hết, lúc đầu sao có thể phạm sai lầm sơ đẳng, sao còn phải dè dặt khắp nơi dò la từng manh mối như vậy?
"Xem ra vấn đề nằm ở đây. La Sam từng làm điều gì đó tạo ra mối họa ngầm. Cụ thể là chuyện gì, bố không biết, mẹ cũng không biết, con... Càng không biết." La Bân thở dài.
Chẳng biết trời đã tối đen từ lúc nào.
Hôm nay thật sự là một ngày dài, từ lúc xuống núi Quỹ đến chân núi, rồi La Phong đi gặp Chung Chí Thành, còn La Bân thì đến tìm Chương Lập cho đến tận bây giờ.
Cả hai đều gần như kiệt sức, cạn sạch năng lượng.
La Phong không nói gì.
"Cái người ăn mặc như ăn mày đó... Là ai?" La Bân hỏi.
Vừa nói, cậu vừa bật diêm, thắp lên ngọn đèn dầu.
"Vu Minh Tín, thợ mộc trong thôn." La Phong trầm giọng.
Thực ra, La Bân chẳng cần hỏi cũng đoán được. Cậu có thể nhớ lại cảnh ở từ đường hôm ấy, lúc trưởng thôn điểm danh từng người. Tuy hôm đó không phải ai cũng đến, nhưng mỗi nhà đều cử một người.
Quan trọng nhất là hiện tại La Bân không còn đủ sức nữa.
Cậu gần như đã tự bòn rút hết trí lực mình, nếu cố nhớ thêm, e là cậu sẽ chết ngay tại chỗ.
"Con... Có khi nào từng đắc tội ông ta không? Bố, bố nghĩ lại xem?" La Bân dè dặt hỏi.
"Không nhiều khả năng lắm. Trước kia con đâu có qua lại gì với Vu Minh Tín. Sau khi con gái ông ta chết, ông ấy phát điên." La Phong lắc đầu.
"Con gái ông ta chết thế nào?" La Bân khựng lại một nhịp.
"Chết bên bờ sông, bị thứ gì đó kéo xuống nước." La Phong trả lời.
"Thứ gì đó dưới nước?" La Bân ngỡ ngàng.
"Nguy hiểm trong thôn Quỹ này không đơn giản như bề ngoài con thấy. Bờ sông đó là cấm địa, bình thường tuyệt đối không được lại gần. Nhưng vẫn có người tìm đến đó. Có người không muốn sống, không dám tự sát, cũng không muốn bị tà ma giết, nên chọn nhảy sông. Dưới sông có thứ... Chuyện này, sau này bố sẽ kể kỹ cho con. Tóm lại, cái chết của con gái ông ta không liên quan đến dân làng. Cô ấy tự tử vì bệnh lâu ngày, người yếu dần, sống thì cũng sống trong đau đớn." La Phong lắc đầu, "Hơn nữa, Vu Minh Tín lúc nào cũng điên điên dại dại, nay xuất hiện ở chỗ này, mai ở góc khác, hút thuốc, khạc nhổ, chửi bới. Nếu ông ta không xuất hiện trên đường thì mới là lạ."
"Vậy sao..." La Bân miễn cưỡng đáp.
Vậy là đến cả manh mối cuối cùng này cũng bị cắt đứt?
"La Sam từng có một lũ bạn bè hư hỏng, có thể bọn chúng biết vài chuyện." La Phong vẫn chưa quen với cách thay đổi xưng hô, chẳng mấy chốc, ông điều chỉnh lại cách nói: "Chỉ cần bắt được một đứa, là khui ra được đầu mối."
"Bố, làm vậy không thực tế đâu. Hỏi xong rồi thì xử lý thế nào? Diệt khẩu à?" La Bân lắc đầu cười khổ.
La Phong im bặt.
Ông không thể không thừa nhận bản thân đang rối trí.
"Nếu thật sự không còn cách nào khác, nếu có người đáng chết thật, bắt lại tra hỏi, con nghĩ cũng không vấn đề gì. Chỉ cần cho con thêm chút thời gian, con muốn suy nghĩ kỹ hơn." La Bân hít sâu, nói.
"Ừ. Mẹ con chắc vẫn còn an toàn. Tối nay nghỉ ngơi đi, giữ sức. Ngày mai, hai bố con ta nhất định sẽ đưa bà ấy trở về."
Tới đây, La Phong hoàn toàn bình tĩnh trở lại.
"Bố đi làm chút gì đó ăn." Ông quay người bước vào bếp.
La Bân đợi ông đi khuất mới cẩn thận lấy một gói thuốc nhỏ ra nuốt.
Một lúc sau, La Phong bưng ra hai bát mì chay, không hành, không dầu mỡ, chỉ có chút muối.
Dù vậy, đó vẫn là thức ăn nóng. Sau khi ăn xong, tinh thần hai người đều khá hơn đôi chút.
"Đi ngủ đi. Chuyện trong thôn, Chung Chí Thành sẽ lo. Chúng ta chỉ cần lo cho nhà mình. Còn lại là chờ đợi." La Phong ra hiệu cho La Bân về phòng.
Vào phòng, La Bân nằm xuống giường.
Mắt khép hờ, đầu óc lơ mơ sắp thiếp đi...
Đột nhiên, cậu mở to mắt.
Cậu vừa nhớ ra một chuyện!
Tối hôm qua, cậu từng mơ một giấc mơ hỗn loạn.
Trong mơ, có một người, là thợ mộc.
Nội dung giấc mơ còn rất quái đản.
Đám người Trương Quân nói muốn lôi con gái nhà đó ra "giải sầu".
Trong mơ, bản thân cậu, hay đúng hơn, chủ nhân của thân xác này không đồng ý, còn bị chế nhạo.
Sau đó, "người ấy" đến nghĩa trang, nói chuyện với thợ mộc, hỏi ông ta tối nay không về nhà sao, rồi khuyên ông ta về trông con gái, đừng để cô ấy ở nhà một mình.
Đáp lại là một cái xô ngã và câu mắng "thằng nhãi ranh".
Từng có người nói mơ là khi não bộ nghỉ ngơi không tốt, ký ức đứt đoạn, hỗn loạn, từ đó sinh ra những tình tiết kỳ quặc.
Nhưng mơ cũng có thể mơ lại chuyện từng xảy ra. Dù xác suất rất thấp.
Vậy giấc mơ kia không phải là mơ?
Là hành vi tồi tệ trong quá khứ của chủ nhân thân xác?
Sự trùng khớp này quá kỳ lạ!
Vụ mất tích của Cố Nhã không để lại bất kỳ dấu vết nào, duy nhất chỉ có gã thợ mộc điên dại xuất hiện đúng lộ trình của cậu.
Rồi chính cậu lại mơ một giấc mơ về con gái ông ta, người bị đám lưu manh định hãm hại sao?
Nếu giấc mơ không liên quan gì đến hiện thực thì mới là mơ.
Còn nếu có liên hệ...
Đó là ký ức bị phong kín tận sâu trong não bộ, giờ bất ngờ trồi lên như sóng ngầm!
La Bân bật dậy khỏi giường, đầu đau như muốn rớt xuống, nhưng cậu cố chịu đựng, phải báo ngay cho La Phong biết điều quan trọng này!
Chỉ là vừa bước đến cửa, đẩy cửa ra, tim cậu lại đập thình thịch.
La Phong đang đi về phía phòng, nghe tiếng động liền quay lại nhìn cậu.
"Sao thế, Tiểu Sam?" La Phong hỏi.
Bên cạnh ông còn có một người nữa.
Một người cao lớn dị thường mặc mãng bào, khuôn mặt trắng bệch pha lẫn sắc xanh xám như người chết, giữa trán lại còn vẽ một đạo bùa đỏ.
Người đó không nhìn La Bân, chỉ lặng lẽ đứng sau La Phong, như bóng theo hình.