Chương 116: Con suy nghĩ kỹ lại đi!
Giết người phải có động cơ, hại người cũng phải có lý do. Làm chuyện tốt hay chuyện xấu đều cần có mục đích.
Đó mới là cách để một sự việc tồn tại có ý nghĩa.
Núi Quỹ giữ người nhất định là có nguyên do.
Chỉ là nguyên do ấy sẽ khiến người ta sợ hãi, khiến nhiều người hoang mang, không ai dám suy nghĩ kỹ càng.
La Bân cũng không nghĩ sâu thêm. Cậu hiểu khi không có manh mối rõ ràng hay hướng đi cụ thể, suy nghĩ càng nhiều chỉ càng khiến bản thân rối loạn, cuối cùng mất cả năng lực tư duy.
Hiện tại, quan trọng nhất vẫn là Cố Nhã.
Không được để bất cứ chuyện gì khác làm phân tâm.
Cậu phải đưa được Cố Nhã bình an trở về!
Thu lại mọi suy nghĩ, La Bân vỗ nhẹ vào cánh tay Chương Lập. Lúc này anh ta vẫn còn hơi ngẩn người, chưa hết bàng hoàng.
La Bân không nói gì nhiều, quay người rời khỏi căn nhà bên rừng trúc.
Khi đi ngang qua con hẻm nhà hai chị em họ Trần, rồi lên đường chính, cậu không rẽ về phía nhà Chung Chí Thành mà đi thẳng về nhà mình.
Đến tìm Chung Chí Thành lúc này chẳng giúp được gì, chỉ thêm bực mình.
Cậu nên đợi La Phong trở về, hai bố con có thể bàn bạc kỹ hơn, nghĩ lại xem liệu còn kẻ thù nào mà họ chưa nghĩ tới.
Nhưng quan trọng nhất là La Bân cần tĩnh tâm lại để hồi tưởng.
Hồi tưởng xem liệu bản thân có từng bị ai theo dõi hay không.
Ký ức này quá dài, quá xa, không thể hoàn thành chỉ trong một chốc một lát.
Khi cậu trở về đến nhà, xung quanh tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Cửa bếp mở nhưng lại không thấy mùi thuốc đông y như La Bân dự đoán.
"Chị Tiểu Linh?" La Bân gọi.
Cậu định bảo Trương Vận Linh đi chỗ khác, vì những chuyện sắp xảy ra, cô ấy không thể giúp được gì, chỉ khiến người thêm lo lắng.
Nhưng không có tiếng trả lời.
La Bân lại gần bếp, trong đó trống không, Trương Vận Linh đã không còn ở đó.
Đi rồi sao?
Chắc là quay về lấy thuốc rồi.
La Bân thở dài, vào nhà ngồi xuống.
Nếu có ai đứng gần lúc này chắc chắn sẽ thấy ánh mắt của La Bân mơ màng, trống rỗng.
Nhưng trong tầm mắt La Bân lại là một thế giới khác.
Cậu đang hồi tưởng bắt đầu từ lúc cậu lấy cớ rời khỏi nhà.
Cậu vào nghĩa trang, rồi đợi Vưu Giang đi ngang để đến nhà Chung Chí Thành. Sau đó cậu chạy vội ra khỏi nghĩa trang, lao đi trên con đường dẫn tới đầu làng.
Lúc ấy, trong đầu La Bân chỉ có một ý nghĩ, phải tới nhà Vưu Giang thật nhanh!
Cậu hoàn toàn không để ý rằng hành vi của mình trên đường làng lúc đó có thể rất bất thường trong mắt những người khác.
Khi đấy, tầm nhìn và sự chú ý của La Bân chỉ đặt vào mục tiêu phía trước.
Lần này, khi hồi tưởng lại, cậu cố gắng để ý từng góc, từng chi tiết.
Cậu nhớ lại những ánh mắt tò mò của người dân bên đường, nhớ lại một căn sân mở hé cửa, bên trong bừa bộn rác rưởi.
Cậu nhớ cả việc mình bước vào sân nhà Vưu Giang.
Hết đoạn ký ức này, La Bân vẫn không phát hiện ra điểm gì bất thường.
Không ai theo dõi cậu sao?
Cậu bắt đầu hồi tưởng lần hai.
Rồi đến lần ba, lần bốn.
Kết luận vẫn vậy, không một ai theo dõi!
Mặt La Bân trắng bệch, đầu bắt đầu nhức nhối như bị kim châm.
Nhưng rồi ánh mắt cậu chợt ngưng tụ, bắt đầu nhớ lại một đoạn ký ức khác.
Là lúc cậu và La Phong bàn bạc xong, muốn nhờ Trương Vận Linh cứu người, rồi cậu đi tìm cô ấy.
Từ nhà Trương Vận Linh rời đi, cậu lại đi tìm Chương Lập.
Dọc đường, vẫn có nhiều người, vẫn có nhiều ánh mắt dõi theo.
Lần này, La Bân nhận ra vài gương mặt, lạ lẫm nhưng cũng rất quen thuộc.
Họ từng xuất hiện lúc rút thăm, bị La Phong đánh.
Đó là lũ bạn bè hư hỏng của La Sam ngày trước, bè lũ của Trương Quân!
Ánh mắt của họ nhìn cậu đầy ác ý.
Chỉ là lúc ấy, cậu hoàn toàn không quan tâm họ cũng có mặt trên con đường đó.
La Bân tiếp tục hồi tưởng lần hai.
Lần này, cậu chỉ tập trung vào những người đó.
Cái chết của Trương Quân đã cắt đứt quan hệ giữa họ với nhà La Phong.
Cậu cũng đã tự phân rõ ranh giới với họ từ lâu.
Nếu Trương Quân có thể quay lại trả thù, có thể leo cửa sổ ban đêm thì đám người này chắc chắn cũng độc ác không kém.
Chẳng qua họ chưa có cơ hội mà thôi.
Nhưng lần hồi tưởng thứ hai vẫn chẳng phát hiện gì mới, họ chỉ nhìn chằm chằm, không tiến lại gần, cũng không đi theo.
Vậy thì không phải cậu bị theo dõi sao?
Là La Phong bị nhắm đến?
La Bân kết thúc hồi tưởng, cơ thể gần như kiệt sức, đầu đau như muốn nổ tung như có người đang dùng tay nhào trộn bên trong.
Dù thế, La Bân vẫn cố gắng thực hiện một lần hồi tưởng cuối cùng.
Lần này, cậu không để ý tới bất kỳ ai đã từng phân tích, mà chỉ tập trung tìm xem có điểm nào mình từng bỏ sót.
Sự chú ý dừng lại ở một người ngồi xổm bên đường.
Tên đó ăn mặc rách rưới, tóc tai bù xù, tay cầm điếu thuốc.
Người đó từng liếc nhìn cậu.
Ánh mắt kia khi ấy không khiến cậu chú ý.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, tim cậu như bị bóp nghẹt!
Sau khi cậu rời nhà Chương Lập, người đó vẫn ngồi bên đường, chỉ khác là lần sau, hắn đã tiến gần hơn về phía cổng thôn.
Tuy hắn quay lưng, nhưng...
Tim La Bân đập thình thịch.
Tìm được rồi sao?
Nhưng có vẻ không liên quan, chẳng qua chỉ là một người từ một chỗ chuyển sang chỗ khác thôn.
Trong thôn, chỉ cần có người xuất hiện, ai cũng từng nhìn thấy La Bân.
Mắt tối sầm lại, La Bân ôm đầu r*n r*.
"Rầm", là tiếng cửa bật mở, kèm theo tiếng gọi đầy kích động: "Tiểu Nhã!"
La Bân ngẩng đầu một, mắt mờ mịt, thấy bóng La Phong mờ mờ như ba người chồng lên nhau.
Cậu cắn đầu lưỡi, cơn đau buốt khiến lý trí trở về.
"Bố... Bố phải bình tĩnh..."
La Phong bước nhanh hơn, gần như lao vào nhà, chống tay lên bàn, sắc mặt dần trở nên tái xanh.
Tim ông như sắp rơi mất.
Từ nhà Chung Chí Thành trở về, ông đã nắm được đại khái mọi chuyện.
Ông chỉ muốn nhanh chóng về nhà gặp lại vợ mình.
Chỉ có vậy, ông mới cảm thấy nhẹ nhõm được phần nào.
Nhưng thái độ của La Bân đã nói lên tất cả.
Lời nói của La Bân khiến trái tim ông như bị ai đó bóp chặt.
"Chương Lập nói..."
La Bân kể lại toàn bộ sự việc, từ đầu đến cuối, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào, kể cả việc cậu nghi ngờ gã đàn ông rách rưới kia.
"Rầm", La Phong đập mạnh một cú xuống bàn, máu rỉ ra từ khớp ngón tay.
"Không có kẻ thù. Bố và mẹ con chưa từng đắc tội với ai cả. Bố từng nói với con rồi, đừng tùy tiện gây thù chuốc oán. Nhưng nếu đã đối đầu rồi thì nhất định phải tiêu diệt mối đe dọa ngay từ trong trứng nước, nếu không, hậu hoạ khôn lường." La Phong nghiến răng, "Tiểu Sam đã đắc tội với ai, con suy nghĩ kỹ lại đi!"
Câu cuối cùng, ngữ điệu và ánh mắt của La Phong đều thay đổi.
Ông đã thay đổi cách xưng hô với La Bân.