Chương 115: Mục đích tồn tại?
La Bân đứng chết lặng giữa nền xi măng lạnh ngắt, một tay nắm chặt thành quyền, tay còn lại bất ngờ túm lấy cổ tay Chương Lập, ngăn cản anh ta tự tát mình.
Mới chớp mắt, khóe miệng Chương Lập đã rớm máu, cảm xúc rơi vào đáy vực, hối hận đến cực điểm.
La Bân nghẹn lòng, tất cả cảm xúc tiêu cực ào ạt tràn lên.
Thế nhưng cậu vẫn cố nhịn...
Vưu Giang còn có đồng bọn?
Dù cậu và La Phong đã suy xét đến trăm đường cũng không nghĩ đến khả năng này.
Vậy chuyện này không thể trách Chương Lập được.
Muốn trách thì chỉ trách bố con họ đã quá sơ suất, quá thiếu cảnh giác.
Đừng nói đến cứu người, giờ Chương Lập còn sống trở về đã là may mắn lắm rồi...
"Tiểu Sam, đừng cản tôi, tôi không đáng sống, tôi phụ lòng tin của cậu..." Chương Lập vẫn ra sức vùng vẫy.
"Không phải anh không đáng sống, mà là do Vưu Giang quá nguy hiểm. Tôi không ngờ hắn có đồng bọn, nên anh không cứu được người là chuyện ngoài ý muốn. Anh còn sống đã là kỳ tích rồi. Bình tĩnh lại, kể thật kỹ mọi chuyện cho tôi nghe." La Bân đưa tay kia giữ chặt lấy cổ tay còn lại của Chương Lập.
Cơn đau khiến Chương Lập rên khẽ một tiếng.
La Bân lập tức nhận ra vấn đề, hơi nới tay ra.
May mà chỉ bị đỏ da, chưa đến mức chấn thương.
Lúc này, Chương Lập miễn cưỡng ổn định tâm lý, bắt đầu kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
La Bân nhíu chặt mày: "Lúc các anh rời đi mới bị đánh ngất, đối phương lại không giết anh, vậy thì chắc chắn hắn không phải là đồng bọn của Vưu Giang!"
Chương Lập ngơ ngác: "Là nội đấu sao?"
Trước đó anh ta cũng từng nghĩ tới nếu là đồng bọn thật, tại sao không giết anh ta để diệt khẩu luôn?
"Không thể là nội đấu. Nếu là nội đấu, Vưu Giang bị bắt, chẳng lẽ lại không khai ra hắn? Quá phi logic." La Bân hít sâu một hơi rồi nói tiếp, "Đối phương nhất định có thù với Vưu Giang, muốn anh ra mặt vạch trần hắn nên mới cố ý tha mạng anh."
Nói đến đây, La Bân lại cau mày.
Không đúng. Nếu chỉ đơn giản là kẻ thù của Vưu Giang, tại sao hắn lại mang theo Cố Nhã?
Hơn nữa, nếu thật sự có thù, biết được nơi giam giữ của Vưu Giang, sao hắn không báo trước? Có quá nhiều cách để lật tẩy Vưu Giang rồi cơ mà.
Chỉ có một khả năng kẻ đó không hề biết tầng hầm của Vưu Giang từ trước!
Vậy thì hắn biết bằng cách nào?
Theo dõi Chương Lập sao?
Nhưng tại sao phải theo dõi Chương Lập?
Nếu là theo dõi Chương Lập, vậy thì càng không liên quan đến Vưu Giang hay Cố Nhã!
Hắn không lý gì lại đánh ngất Chương Lập rồi mang đi Cố Nhã.
La Bân đổ mồ hôi hột.
Cậu ngẩng đầu nhìn trời, ánh nắng chói chang nhưng lại lạnh buốt đến đáng sợ.
Nếu như cả Chương Lập và Vưu Giang đều không có liên quan gì đến đối phương...
Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất, chuyện này liên quan đến bố con họ!
Vì sao đối phương lại để ý đến nhà của Vưu Giang?
Chính là vì bố con họ đã lui tới đó quá nhiều lần.
Nghĩa là từ trước khi dẫn đội rời thôn dò đường, từ lần đầu La Phong vào nhà Vưu Giang, thậm chí là cả lần cậu lén lút đã bị ai đó theo dõi rồi.
Không phải hắn theo dõi Chương Lập, mà là âm thầm quan sát nhà Vưu Giang.
Có thể đối phương nghi ngờ bố con họ tại sao lại chú ý đến căn nhà đó, cho nên mới vô tình gặp lúc Chương Lập đến cứu người, rồi hắn ra tay đánh ngất Chương Lập, mang đi Cố Nhã!
Từng đợt mồ hôi lạnh túa ra như mưa, trái tim La Bân co thắt dữ dội.
Nghĩ như vậy, mọi chuyện đều thông suốt, không có một kẽ hở nào!
Chỉ còn lại một câu hỏi cuối cùng, rốt cuộc gia đình họ đã đắc tội với ai?
Chương Lập không dám lên tiếng vì anh ta biết La Bân đang suy nghĩ, đang phân tích.
La Bân nhất định đã nắm được điều gì đó.
Chương Lập không dám cắt ngang mạch suy luận của cậu.
La Bân thở dài: "Trước khi anh vào nhà Vưu Giang và sau đó, kể cả khi gặp trưởng thôn, còn ai từng tiếp cận hoặc nói chuyện với anh không? Trong mấy ngày qua, còn ai đến gần hai người nữa không?"
Có được manh mối đầu tiên rồi, giờ cậu cần lật lại thêm các chi tiết khác.
Chương Lập kích động kể lại đoạn sau khi tỉnh lại, anh gặp một cô bưng mâm cơm, rồi sau đó tìm đến Chung Chí Thành...
Cuối cùng, Chương Lập tức giận mắng: "Chung Chí Thành đúng là đồ vô dụng! Làm trưởng thôn gì chứ, nói cái gì là giữ ổn định lòng dân, mạng người gặp nguy hiểm rõ ràng như vậy mà còn sợ dân hoảng loạn! Nếu không dám đối mặt thì đừng làm trưởng thôn nữa!"
La Bân buông tay Chương Lập.
Cậu không nói gì.
Phải, nếu đứng ở góc độ của một trưởng thôn, những gì Chung Chí Thành làm không hẳn sai.
Nhưng dựa vào đâu?
Thôn Quỹ vốn không phải một ngôi làng bình thường.
Dựa vào đâu mà lại hy sinh Cố Nhã vì cái gọi là "ổn định lòng dân"? Bà ấy không phải người quan trọng, không giúp ích gì cho thôn thì sao?
La Bân im lặng suy nghĩ, nếu Chung Chí Thành không có tình người thì đừng trách cậu cũng cạn tình!
Còn những gì Chương Lập vừa nói không cung cấp thêm manh mối gì rõ ràng.
Cậu chỉ có thể chắc chắn một điều là Cố Nhã chưa chết, vì những ngày gần đây, trong thôn không có thêm người chết nào.
Ban đầu, La Bân định sau khi đón được Cố Nhã về, sẽ bắt đầu tính kế bảo vệ Cố Di Nhân, rồi lên kế hoạch rời thôn.
Giờ thì tất cả đều bị phá vỡ.
"Phải tìm ra mẹ cậu. Giờ hai người quay về đi, lục soát cả thôn đi!" Chương Lập gấp gáp nói.
"Không được đâu, trưởng thôn chắc chắn không cho phép." La Bân lắc đầu.
Lục soát cả thôn chẳng ích gì.
Người trong thôn ai cũng có bí mật.
Nếu có thể bị phát hiện bằng cách này thì đối phương quá ngu ngốc rồi.
Nếu hắn đã theo dõi được cậu hoặc La Phong mà không bị phát hiện thì chắc chắn không đơn giản.
"Anh lên núi thăm Cố Di Nhân đi." La Bân đổi chủ đề, "Xác nhận cô ấy vẫn ổn rồi thì an ủi cô ấy chút, nói rằng chúng ta sẽ tìm ra cách tốt hơn những gì cô ấy đang nghĩ, bảo cô ấy đừng tuyệt vọng."
Mắt Chương Lập đỏ hoe, anh ta không ngờ La Bân lại để tâm tới cả chuyện này.
"Cảm ơn, cảm ơn cậu..." Chương Lập xúc động.
"Không cần cảm ơn. Giờ chỉ có vài người chúng ta mới là cộng sự thực sự, khác với phần còn lại của thôn Quỹ, khác cả trưởng thôn. Chương Lập, anh là người có học thức, có khả năng, đừng để cảm xúc lấn át hết lý trí." Nói tới đây, La Bân khựng lại.
Phải rồi...
Thôn Quỹ vốn là một con quái vật khiến người ta hoảng sợ, căng thẳng, đau đớn, tuyệt vọng, đủ loại cảm xúc tiêu cực.
Nó khiến con người ta luôn trong trạng thái rối loạn, dễ dàng sa chân vào vực thẳm tà ma.
Không chỉ La Phong, ngay cả Hà Quỷ cũng từng nói không được để thôn Quỹ nuốt chửng mình!
Nếu Chương Lập cứ để cảm xúc lấn át như vậy, dù bây giờ còn sống, anh ta sớm muộn gì cũng chết vì sơ suất.
Vậy... Mục đích là gì?
La Bân trước giờ chưa từng nghĩ đến câu hỏi này.
Nhưng giờ đây, cậu bỗng có một ý tưởng!
Tại sao thôn Quỹ lại giữ giam giữ con người?
Rõ ràng đã có kẻ săn mồi để duy trì trật tự, ngăn không cho những người gây ảnh hưởng tới núi xuất hiện.
Vậy thì mục đích của việt duy trì trật tự này là gì?