Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 114

Chương 114: Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi

Phản ứng của Chung Chí Thành, phản ứng của dân làng cùng toàn bộ hành động lần này khiến Hà Quỷ cảm thấy có điều gì đó rất bất thường.

Rốt cuộc trong thôn đã xảy ra chuyện gì?

Nhưng nếu là có chuyện thì đáng lẽ đâu cần phải bao vây bọn họ?

Chẳng lẽ... Chung Chí Thành suy luận ra được điều gì đó, biết được bí mật liên quan đến "dê chân cừu" ở thôn Khương, rồi nghi ngờ họ?

Cũng không hợp lý.

Bởi trong thôn giờ chỉ còn lại một bộ xương. Chỉ là xương trắng thì có thể suy ra được gì?

"Vưu Giang không về được nữa. Những người còn lại cũng vậy." La Phong lên tiếng.

Chuyện này không thể nào giấu nổi dân làng.

Đội bảo vệ thôn mất mười ba người, mười ba gia đình cùng lúc mất đi trụ cột, việc này không cách nào che giấu được.

Hiện giờ những người đàn ông khác vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, Hà Quỷ vẫn mù mờ, nhưng La Phong thì đã hiểu rõ.

Đây chính là nước cờ dự phòng!

Chương Lập cuối cùng cũng đã ra tay, cứu được Cố Nhã, đồng thời báo lại tình hình cho Chung Chí Thành.

Chính vì vậy mới có màn bao vây như hiện giờ!

Xem ra, tên nhóc đó cũng có chút bản lĩnh.

Chung Chí Thành thì khỏi nói, từ trước tới giờ ông ta chưa bao giờ làm việc mà không có chuẩn bị.

Chỉ tiếc, Vưu Giang không thể quay về nữa.

Nếu như hắn còn sống mà quay về, hẳn là trong thôn sẽ còn náo động hơn.

Ngay khi ý nghĩ ấy vừa dứt...

Ánh mắt của đám dân làng dần thay đổi, ai nấy đều lộ vẻ hoang mang, sợ hãi.

Bởi vì trong số họ, có người thân thuộc đội bảo vệ.

Bởi vì một khi ai đó rời thôn mà không trở về, thì thường là không bao giờ về nữa.

"Chuyến đi này xảy ra không ít chuyện. Trưởng thôn, hay chúng ta đổi chỗ nói chuyện đi. Bà đồng chắc cũng có không ít điều cần kể lại. Tất cả mọi người không được rời khỏi đội, chúng ta cùng về nhà trưởng thôn." La Phong thu lại dòng suy nghĩ, nhìn xung quanh.

"Con đi trước nhé, giờ không giúp gì được, con muốn về nhà trước đã." Lúc này, La Bân đã không thể chờ đợi thêm.

"Ừ." La Phong gật đầu.

Hà Quỷ giơ tay, ra hiệu mọi người tiếp tục hành trình.

Chung Chí Thành không nói gì thêm, sắc mặt nặng như chì, chỉ lặng lẽ quay người đi về phía nhà mình.

Giờ đây, trong lòng ông ta có chút bức bối, có cảm giác mất thăng bằng...

Một người như ông vốn không nên để lộ cảm xúc như vậy.

Ông biết rất có thể Vưu Giang đã bị La Phong thủ tiêu.

Hai bố con này không đơn giản, họ đã chuẩn bị cả hai chiêu, mà bản thân ông ta chỉ là quân cờ dự phòng.

Nhưng những người khác thì sao?

Nhìn phản ứng của đội bảo vệ, hình như họ vẫn chưa biết gì về chuyện của Vưu Giang thì phải.

Nếu vậy, vì sao lại tổn thất đến mười ba người?

...

La Bân chạy như gió lướt, nhanh đến mức suýt nữa trượt chân ngã nhào xuống đất.

Cậu loạng choạng đứng vững, nhưng không hề chậm lại, ngược lại còn chạy nhanh hơn!

"Rầm", cậu đẩy mạnh cửa ra!

"Mẹ ơi!" La Bân hét to: "Con về rồi đây!"

Tiếng cửa đập vào tường còn chưa kịp vang xa thì tiếng gọi của cậu đã vọng khắp sân.

Sân nhà sạch bóng giống hệt lúc bọn họ rời đi.

Sạch đến mức lạ lùng, rõ ràng vừa mới được dọn dẹp.

La Bân vui vẻ chạy thẳng vào nhà bếp.

Đúng lúc ấy, "két", cửa bếp mở ra.

Người bước ra là một người phụ nữ.

Không phải Cố Nhã, mà là Trương Vận Linh.

"Tiểu Sam về rồi à?" Trương Vận Linh mỉm cười.

"Vâng, chị Tiểu Linh! Em với bố đều bình an về rồi. Chị còn ở đây hả? Em biết mà, chị nhất định sẽ ở lại chăm sóc mẹ em. Mẹ em đâu rồi?"

La Bân vừa nói vừa quay người định đi vào phòng.

Trương Vận Linh mím môi, thân thể hơi run rẩy, mắt cũng hoe đỏ.

"Tiểu Sam, chẳng phải dì Cố... Đã xảy ra chuyện từ lâu rồi sao? Em... sao mới vào nhà đã gọi mẹ vậy... Sao em lại..."

Câu nói của Trương Vận Linh cũng run rẩy theo, như thể đau lòng, không hiểu nổi phản ứng của La Bân lúc này.

Cửa lại bị đẩy ra.

"Ầm", trùng với tiếng của Trương Vận Linh.

Tai La Bân lùng bùng, ngực như bị bóp chặt, nghẹt thở.

Phòng trong trống rỗng.

Không có Cố Nhã.

Lời của Trương Vận Linh khiến cậu chao đảo.

Nghĩa là mẹ vẫn chưa về nhà?

La Bân hít sâu vài hơi, cố trấn tĩnh lại.

Cậu biết rồi..

Chương Lập không đưa mẹ về.

Có lẽ là Chương Lập hoặc Chung Chí Thành – bọn họ thấy mẹ ở một mình không an toàn nên giữ bà lại chăng?

Phải rồi! Chương Lập là người có học, có đầu óc tính toán.

Phải rồi! Chung Chí Thành là người chu toàn, làm việc không bao giờ để lộ sơ hở!

"Chị Tiểu Linh, mẹ em chưa chết đâu. Mọi thứ đều ổn cả, thật sự rất ổn! Có vài chuyện, đợi em đón mẹ về sẽ kể cho chị nghe. Giờ em phải đi đón mẹ. Không, hay là chị đi cùng em đi, mẹ em mà thấy chị chắc sẽ vui lắm."

La Bân quay đầu lại, mặt vẫn rạng rỡ nụ cười.

"Chuyện này... Vậy thì... Dì ấy đang ở đâu?" Trương Vận Linh ngẩn người.

Cô thật sự không kìm được cảm xúc.

Suốt mấy ngày qua, từ lúc biết Cố Nhã được cứu đi, cô biết bí mật của Vưu Giang bị bại lộ, và bản thân cũng tiêu rồi.

Điều kỳ lạ là, Chương Lập từng va phải cô lại không hề lộ ra manh mối, còn dẫn trưởng thôn đến tận tầng hầm, dân làng cũng đã nhìn thấy hết.

Nhưng đến giờ vẫn chưa ai đến tìm cô.

Chẳng lẽ Cố Nhã không khai ra cô?

Ban đầu, cô cảm động lắm.

Cố Nhã thật tốt.

Nhưng sau đó, Trương Vận Linh lén theo dõi Chương Lập và Chung Chí Thành, thấy họ nhiều lần ra vào nhà Vưu Giang, còn đi khắp nơi trong thôn, hôm qua cả hai người còn đứng trực ở cổng làng, mãi tới sáng nay mới tách nhau ra. Suốt thời gian đó, cô không hề thấy bóng dáng Cố Nhã.

Cố Nhã rốt cuộc đã đi đâu?

Một dấu hỏi lớn vẫn chưa có lời giải.

Vì vậy, cô vẫn ở lại nhà họ La, muốn tìm hiểu ngọn nguồn, bởi bí mật của mình không thể để ai biết!

Nhưng chưa chờ được Cố Nhã về thì La Bân đã về trước.

Vài lời ngắn ngủi của La Bân khiến cô hiểu toàn bộ vấn đề.

Tất cả kế hoạch đối phó Vưu Giang đều là do cha con La Phong và La Bân lập ra!

Chương Lập chỉ là quân cờ!

Vưu Giang đã tiêu rồi.

Trương Vận Linh càng nghĩ càng hoảng.

Vì vậy cô mới đơ người ra như thế.

Giờ thì cô đã hiểu Cố Nhã chắc chắn đang được giấu ở nơi an toàn.

La Bân giờ đang chuẩn bị đi đón bà ấy về.

Mà một khi bà ấy trở lại, liệu có khai ra cô hay không?

Chưa tính tới Cố Nhã, chỉ riêng Vưu Giang, hắn chắc chắn sẽ kéo cô chết chung!

"Không, chị không đi đâu... Tiểu Sam, em mau đi đón dì Cố về đi. Chị đợi ở nhà... Chị nấu sẵn ít thuốc, đợi hai người về cùng uống." Trương Vận Linh dùng vạt áo lau tay, rồi quay người chạy vào bếp.

La Bân không nói gì thêm, vội vàng lao ra khỏi nhà, phóng về phía rừng trúc.

Chạy đến mức cơ chân co rút, cuối cùng cậu cũng tới nơi.

"Chương Lập!" La Bân hét lớn.

Cửa nhà đang mở, Chương Lập lập tức đứng phắt dậy.

Anh ta hoảng loạn, lảo đảo đi ra ngoài, còn La Bân đã bước vào trong sân.

"Anh hay lắm! Anh quả nhiên không làm người ta thất vọng! Mẹ tôi đâu rồi?" La Bân túm lấy cánh tay Chương Lập, hân hoan hỏi.

Mặt Chương Lập trắng bệch.

Anh ta gạt tay La Bân ra, sau đó đột nhiên giơ tay lên, giáng thẳng vào mặt mình một cái tát.

"Xin lỗi... Xin lỗi... Xin lỗi... Tôi thật sự không biết hắn có đồng bọn... Xin lỗi... Xin lỗi... Tôi..."

Trong tiếng "bốp bốp", trên mặt Chương Lập đã hằn lên những vết máu.

Trong chốc lát, tim La Bân như ngồi tàu lượn siêu tốc, trước mắt bỗng tối sầm.

truyenfull,truyenfull vn