Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 113

Chương 113: Giấc mơ, thợ mộc, về thôn

Vấn đề nằm ở đây.

Muốn bảo vệ được Cố Di Nhân thì phải đối đầu với kẻ săn mồi, hoặc ít nhất, phải qua mặt được hắn...

Nhưng kẻ săn mồi có điểm yếu nào không?

Càng nghĩ, La Bân càng cảm thấy đầu đau như búa bổ.

Dù nằm liệt giường bao nhiêu ngày qua, chẳng làm gì ngoài việc suy nghĩ, thế mà giờ não vẫn như sắp quá tải, chỉ cần nghĩ thêm chút nữa thôi, có khi đầu cậu sẽ nổ tung mất.

Quá mệt mỏi, La Bân chìm vào giấc ngủ.

Nửa mơ nửa tỉnh, bên tai dường như có tiếng thì thầm khe khẽ, xen lẫn tiếng cười khúc khích.

Cậu không thể ngủ sâu hoàn toàn.

Rồi cậu lại bắt đầu mơ, một giấc mơ chẳng liên quan gì đến lần trước, cũng chẳng kéo dài, chỉ là một giấc mộng đơn lẻ.

Trong mơ có Trương Quân và vài gương mặt vừa lạ vừa quen.

Họ đang bàn mưu tính kế, muốn lôi con gái nhà nào đó trong làng ra thôn để "giải khuây".

La Bân dĩ nhiên phản đối quyết liệt.

Lý do cậu đưa ra là chuyện này quá tồi tệ. Nếu để lộ, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Kết quả, có người cười nhạo: "Có gì nghiêm trọng chứ? Chẳng qua chỉ là chơi một đứa con gái thôi mà? La Sam, mày nhát thế à? Còn hơn cả đàn bà! Hay là mày muốn giữ hết sức lực cho Trương Vận Linh? Tao nói cho mày biết, đừng có dính gần con nhỏ đó quá. Bố mẹ nó từng giết bao nhiêu người trong làng rồi đấy. Cẩn thận không thì mày cũng chết theo."

Mọi người tiếp tục bàn bạc, cuối cùng vẫn quyết định phải làm chuyện này. Nếu không, ai nấy đều bức bối, không yên.

Bọn chúng nói cô gái kia da mặt mỏng, nếu có chuyện gì xảy ra cũng sẽ không dám lên tiếng.

Còn có người nói hôm nay là thời cơ tốt, thợ mộc đã bị trưởng thôn gọi đi sửa nghĩa trang, có lẽ cả đêm không về.

Cuối cùng, bọn họ cười khẩy, chế nhạo La Bân là đồ nhát gan, không dám làm gì, rồi bỏ đi.

La Bân lưỡng lự rất lâu, sau đó rời khỏi chỗ cũ, lảo đảo bước về phía nghĩa trang. Cậu thật sự thấy thợ mộc kia đang làm việc bên trong. Tiếng đục đẽo vang vọng rung trời.

Người thợ mộc ăn mặc sạch sẽ, mặt mũi cũng sáng lán, trông tươm tất.

La Bân bước đến, dừng trước cửa nghĩa trang, vẫn do dự không yên.

"Biến đi! Đứng đây làm gì? Không biết trời sắp tối rồi à? Về nhà mau!"

Thợ mộc dừng tay, xua tay đuổi.

Ông ta còn bước nhanh ra, định đóng cửa.

"Tôi đi ngang qua nhà ông, thấy con gái ông ở nhà một mình... Tối nay ông không về à?" La Bân nói, giọng không tự nhiên.

Thợ mộc trừng mắt nhìn cậu: "Liên quan gì đến cậu? Con gái tôi có ở một mình hay không, mắc mớ gì đến cậu?"

"Trời sắp tối rồi, ông không định về thật sao?" La Bân lại hỏi.

Thợ mộc đột nhiên đẩy mạnh vào vai La Bân.

"Rầm", cửa đóng sập.

"Thằng ranh con, đồ mất dạy." Trong nghĩa trang vang lên tiếng mắng mỏ.

Là sự ghét bỏ, khinh thường.

La Bân quay về nhà.

Cậu lảo đảo bước trên con đường làng, gió rít lên từng cơn.

Rồi tỉnh giấc.

...

Nhà gỗ vắng tanh.

La Bân ngồi bật dậy, ngẩn người. Dù cửa đóng nhưng qua khe hở vẫn có thể thấy bóng người đang thu dọn ngoài kia, chuẩn bị trở về.

Cậu thở hổn hển mấy hơi rồi xuống giường.

Giấc mơ quái quỷ gì thế này?

La Bân vốn hay mơ, nhất là khi bị liệt, nhiều khi còn mơ thấy những chuyện chưa từng xảy ra.

Thật ra, mơ thấy chuyện lạ là điều bình thường.

Từng có lần Từ Khai Quốc giải thích, khi con người bị áp lực tinh thần quá lớn, não bộ không được nghỉ ngơi đúng cách thì nó vẫn sẽ hoạt động mạnh mẽ vào ban đêm. Lúc đó, trí tưởng tượng và ký ức sẽ chồng lấn tạo nên đủ kiểu giấc mơ kỳ quặc.

Từ Khai Quốc cho rằng bản chất của giấc mơ là phản ánh trạng thái tinh thần.

Sau này, La Bân cố gắng thả lỏng, chấp nhận thực tại, lại dùng thêm thuốc nên tần suất mơ giảm hẳn. Không phải cậu yếu đuối, mà vì có những lúc mơ đến hơn chục giấc liền, thậm chí là gặp ác mộng bị cưa đứt tay chân, kinh khủng tới mức muốn chết đi.

La Bân từng sợ mình sẽ chết trong mơ.

Có lẽ vì dạo này căng thẳng quá, mọi chuyện dồn dập, cậu mới có giấc mơ kỳ lạ đó.

La Bân thầm nghĩ chắc cậu phải sắp xếp lại mọi chuyện cho rõ ràng, không chừng còn phải tìm Trương Vận Linh xin ít thuốc an thần để ngủ một giấc tử tế.

Cậu xoa huyệt thái dương mấy phút, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Đến khi La Bân đẩy cửa bước ra khỏi nhà gỗ, mọi người gần như đã thu dọn xong, đeo ba lô sẵn sàng lên đường.

"La Sam hả, tôi đang định sai bố cậu đi gọi cậu đấy." – Hà Quỷ quay lại nhìn, cười nói, "Mọi chuyện đều ổn cả rồi, chúng ta về thôn thôi.

"Vâng." La Bân gật đầu.

Đoàn người lên đường.

La Phong đi đầu dẫn đường, Hà Quỷ sóng bước bên cạnh.

Lần này, La Bân đi chậm hơn, lặng lẽ đi sau.

Cậu cố gắng kiểm soát suy nghĩ, không để đầu óc chạy lung tung.

Cậu chỉ tập trung vào một chuyện.

Làm sao qua mặt kẻ săn mồi.

Làm sao bảo vệ được Cố Di Nhân.

Tất nhiên, đó là trong trường hợp cô ấy còn sống.

Vài giờ sau, đội đến điểm nghỉ chân đầu tiên.

Mọi người nghỉ ngơi một chút rồi lại lên đường.

Ai cũng kiệt sức, nhưng tinh thần vẫn ổn.

Gần tới thôn Quỹ, La Bân bước đến gần La Phong.

Cậu biết mình sắp đối mặt với Chung Chí Thành.

Chung Chí Thành chắc chắn đã chuẩn bị sẵn ở cổng thôn để xử lý Vưu Giang!

Nhưng Vưu Giang thì không về được nữa.

Chuyện này cần phải có lời giải thích.

Quá trưa, khoảng hai giờ chiều, đội ngũ về đến thôn.

Trước cổng thôn, có người đang đứng sẵn!

Chính là Chung Chí Thành.

Ông ta trông vô cùng tiều tụy, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.

Khi đội bảo vệ vừa tới gần, Chung Chí Thành liền đứng thẳng người, mắt ánh lên vẻ sắc lạnh.

Ông ta giơ tay lên!

"Ầm ầm", hai bên đường, sau cổng thôn, có ít nhất mấy chục người tràn ra!

Nam nữ đều có, khí thế hung hăng.

Tất cả đều cầm sẵn vũ khí trong tay!

Chớp mắt, cả đội bảo vệ bị bao vây hoàn toàn.

Mọi người giật mình hoảng hốt. Hà Quỷ vội giơ tay, ra hiệu đừng manh động.

Sắc mặt Chung Chí Thành lại thay đổi, ngập ngừng đầy nghi hoặc: "Sao chỉ có hơn nửa số người quay về? Những người khác đâu? Vưu Giang đâu?"

"Có chút chuyện xảy ra." Hà Quỷ cau mày nhìn quanh, cố giữ giọng tự nhiên, "Trưởng thôn sao ông lại kéo nhiều người vây lấy chúng tôi như vậy?"

"Mấy người chia làm hai nhóm về à? Vưu Giang và nhóm còn lại đi sau?" Chung Chí Thành không trả lời câu hỏi của Hà Quỷ mà tiếp tục chất vấn.

truyenfull,truyenfull vn