Chương 118: Thiên đao vạn quả
Kẻ săn mồi đã xuất hiện mà không một dấu hiệu báo trước.
Hắn lại còn đang nhìn La Phong chằm chằm!
La Phong thật sự không nhìn thấy sao?
Hay là ông chỉ giả vờ như không thấy?
Hoặc nói chính xác hơn là ông không phải người ảnh hưởng tới núi?
Đúng vậy, người bình thường vốn dĩ không nhìn thấy kẻ săn mồi, như Chương Lập chẳng hạn.
Nhưng nếu thế, tại sao kẻ đó lại nhằm vào La Phong?
Chẳng lẽ là vì La Phong đã đến rất gần "núi" sao?
Ý nghĩ ấy vụt qua trong đầu La Bân, cậu không nhìn về phía kẻ săn mồi, mà chỉ chăm chú quan sát La Phong. Cậu phải cực kỳ cẩn thận, nếu không sẽ bị hắn phát hiện.
"Con tính ngày mai sẽ tìm gặp Vu Minh Tín." La Bân nói, thật ra cậu muốn nói đến giấc mơ đêm qua.
Nhưng giờ phút này, khi kẻ đó đang hiện diện ở đây, La Bân không nghĩ rằng việc thừa nhận bản thân "không phải mình" sẽ mang lại điều gì tốt đẹp.
Vậy nên, cậu đổi giọng.
"Ừ. Con muốn đi thì cứ đi." La Phong không có ý kiến gì thêm.
"Vậy bố nghỉ ngơi sớm đi." La Bân khẽ gật đầu, đóng cửa lại.
Từ lúc quay về giường đến khi nằm xuống, cậu không quay đầu nhìn ra ngoài một lần nào nữa.
Không lo lắng thì là nói dối.
Nhưng để lộ ra mới thật sự là họa sát thân.
Bây giờ, lựa chọn duy nhất của La Bân là nằm xuống, nhắm mắt, ép đi bản thân ngủ.
Cũng may, tinh thần cạn kiệt tới đáy, chẳng bao lâu, La Bân đã thiếp đi.
...
Sáng hôm sau, tiếng gà gáy và tiếng chiêng vang vọng từ xa kéo La Bân khỏi giấc ngủ.
La Bân bật dậy như bị điện giật, vội vã chạy ra ngoài, đưa mắt nhìn khắp sân.
Cửa, tường, mọi góc trong tầm mắt đều không có chữ "Chém".
La Bân thở phào.
La Phong từ bếp đi ra, vẫn là hai bát mì chay quen thuộc.
"Dậy ăn đi Tiểu Sam. Ăn xong, bố đi với con."
"Vâng. Nhất định phải cùng đi." La Bân gật đầu, sau đó kể lại giấc mơ đêm trước.
La Phong còn chưa kịp đặt bát mì lên bàn thì đã nghe hết toàn bộ nội dung La Bân kể.
Từng hơi thở của La Phong đều trở nên nặng nề.
"Thằng khốn!"
Ông đấm mạnh lên bàn, bát mì bật lên rồi rơi xuống, nước mì văng tung tóe, sợi mì vương vãi khắp nơi.
May mà La Phong không hỏi "Tại sao tối qua không nói", nếu không La Bân thật sự không biết nên giải thích thế nào. Dù sao, cậu không thể tùy tiện nhắc đến sự tồn tại của kẻ săn mồi được.
Lúc còn ở thôn Khương, cậu đã từng nhắc nhở La Phong rồi.
"Đi!" La Phong không màng đến ăn uống nữa, xoay người bước thẳng ra khỏi nhà.
La Bân lập tức đuổi theo.
Hai người nhanh chóng bước ra đường chính trong thôn.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, ánh dương chưa ló dạng.
Giữa đường, có một người đang đứng sừng sững, khuôn mặt hắn u ám như tro tàn.
Chính là Chung Chí Thành!
Hai bên đường đã vài dân làng vừa thức dậy, còn ngái ngủ, họ xúm lại nhìn về phía trung tâm.
Một xác người nằm giữa đường, chết trong tình trạng vô cùng thê thảm.
Áo quần bị l*t s*ch, da thịt bị rạch dọc, giống như cá hoa được khứa để làm món ăn. Máu dường như đã bị rút hết một lần, giờ chỉ còn thứ rịn ra từ mô mềm, nhuộm đỏ cả xi măng dưới chân.
La Phong khựng lại.
La Bân cũng đứng chết trân, mặt trắng bệch.
"Vưu Giang về rồi à?
"Biết ngay mà, hắn là tên b**n th** ăn thịt người! Sao có thể chết ngoài đó dễ dàng thế được..."
"Nhà hắn bị phá, giờ hắn quay lại giết người báo thù cả thôn. Điên mất thôi!"
Dân làng bàn tán xôn xao.
"Lão La, tập hợp đội bảo vệ, thông báo cho toàn thôn cảnh giới, không cho ai lạ vào nhà!" Chung Chí Thành ra lệnh.
La Phong nhíu mày.
"Trưởng thôn, mấy ngày qua bố con cháu đã chạy khắp nơi vì thôn. Không lẽ ông cứ sai một người mãi, lệnh chỉ áp dụng cho một người thôi sao? Hôm nay cháu với bố phải nghĩ cách tìm mẹ, mong trưởng thôn thông cảm. Chuyện này để người khác lo được không?" La Bân chen vào.
La Phong không tiện từ chối, dù sao ông cũng là người trong đội.
Nhưng La Bân thì khác, cậu nói có lý, có tình.
Chung Chí Thành không lo cho Cố Nhã, giờ chẳng lẽ muốn ngăn cản bố con họ sao?
Thế thì còn tình nghĩa gì nữa?
Một trưởng thôn vô cảm, ai còn muốn nghe ông ta?
La Phong không nói gì, chỉ nhìn Chung Chí Thành chằm chằm.
Chung Chí Thành nhíu mày, chỉ "ừ" một tiếng, rồi quay sang nói với một người bên đường: "Cậu đi báo với Trần Chí, nói là..."
"Hung thủ không phải Vưu Giang." La Bân lại lên tiếng cắt lời.
Thôn dân xung quanh lập tức ồn ào phản ứng lại.
"La Sam, đừng có nói bừa! Không phải Vưu Giang thì là ai? Trong thôn này còn ai độc ác như vậy?"
"Cậu càng ngày càng ngạo mạn rồi đó! Biết ai giết không? Còn dám cãi cả trưởng thôn!"
"Tà ma mà cắt người kiểu này à?"
"Cậu ấy chỉ làm bố cậu mệt mỏi thêm thôi! Mẹ cậu chắc chết rồi, thế mà còn ép bố cậu đi tìm..."
Người biết La Bân đã thay đổi không nhiều. Với thôn dân, cậu vẫn chỉ là một thằng lưu manh ăn nói bậy bạ, thế nên họ vẫn coi thường, khinh miệt cậu.
La Bân không muốn giải thích nhiều.
Dù sao thì nếu Vưu Giang còn sống, hắn cũng chẳng quay về nhanh như vậy. Hắn bị thương, còn sống đã là may.
Hắn giết người?
Không thể.
Thôn Quỹ đầy rẫy nguy hiểm. Mấy người dân bình thường này sao có thể hiểu?
Giờ mà lại xuất hiện một kẻ giống Vưu Giang, cậu cũng chẳng lấy làm lạ.
"Đi thôi bố." La Bân quay nói với La Phong.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, nét mặt La Bân chợt thay đổi đổi, cậu ngoái đầu nhìn về xác chết giữa đường.
Cậu quan sát kỹ, đặc biệt là khuôn mặt đã bị cắt nát, chỉ còn lại da đầu còn nguyên.
"Đó... là Chu Hy?" La Bân rộn người.
Trong đầu cậu chợt hiện lên cảnh trong giấc mơ.
Trong mơ, Chu Hy là kẻ hăng hái nhất trong đám, hắn chính là kẻ đầu tiên đề xuất chuyện đưa con gái Vu Minh Tín ra làm trò tiêu khiển!
Giờ hắn lại chết theo kiểu này?
La Bân hướng mắt về phần dưới của xác chết, chỉ một thoáng mà cả người cậu như bị gió lạnh lùa vào tận xương sống, chân cũng bắt đầu run rẩy.