La Bân nghe vậy mới lên tiếng: "Không cần gấp gáp đi ngay, có thể làm xong việc trước đã. Vị thủ lĩnh kia đã nói với tôi, chỉ cần có lợi cho trại thì chuyện gì ông ta cũng có thể làm, cũng có thể đồng ý. Tôi thấy, thả vài người ra, ông ta sẽ không có ý kiến gì đâu."
Miêu Thuận đã bỏ mạng, thực tế La Bân hoàn toàn có thể thả hồn Miêu Thuận ra, nhốt vào một căn phòng rồi gọi người tới, để ông ta hạ lệnh thả người.
Tuy nhiên, việc Miêu Thuận không lộ diện mới là lựa chọn tốt nhất.
Một người chết sẽ không thể làm khó ông chú tám, cũng không làm khó được những người khác.
Ông chú tám cũng đã nêu rõ Đại vu y Miêu Tích vốn không có ý định giam người.
Như vậy, hoàn toàn không cần phải báo cáo sự việc lên trên.
Sau này nếu Miêu Tích có truy cứu thì cứ bảo đó là "ý của Miêu Thuận", dù gì người cũng đã chết, không đối chứng được.
Trong lúc suy tính, La Bân không nói một lời, chỉ im lặng nhìn ông chú tám.
Đến lúc này, ông chú tám vẫn lộ vẻ lưỡng lự.
"Xem ra, lời nói của thủ lĩnh Lâu Phương không có tác dụng. Nếu đã vậy, ông cứ đi gặp Đại vu y đi. Tôi có nghe phong thanh, Đại vu y vì thương tích mà bế quan đúng không? Những chuyện có lợi cho trại như thế này, nếu bị ông trì hoãn, tôi không biết ông ấy có giáng tội xuống không nữa." La Bân bồi thêm vài câu.
Sắc mặt ông chú tám thay đổi.
"Đúng... Là ý của thủ lĩnh Lâu Phương. Ông ta là nhị trưởng lão, là người đứng đầu dưới quyền Đại vu y, tôi nghe lời ông ta thì có gì sai?"
Vẻ mặt ông chú tám trở nên kiên định.
"Tôi sẽ gọi cả tế sư và mấy chú bác khác cùng đi làm chứng. Đường tiên sinh, cậu có đi cùng tôi không?" Ông chú tám hỏi.
"Không cần đâu, mời ông." La Bân đưa tay ra mời.
Ông chú tám vội vàng rời đi theo một hướng khác.
La Bân đứng đó một lát, rồi đi thẳng ra ngoài trại Thiên Miêu.
Không lâu sau, cậu đã đến nơi lần trước mình thổi huân Miêu Vương, tìm được vị trí của Sơn Phong Cổ.
Lấy ra chiếc hộp gỗ đựng móng tay, tóc và vảy da, La Bân bắt đầu đào đất.
Chẳng mấy chốc, một cái hố sâu một mét đã được đào xong.
Cậu bấm quyết, một con cóc từ trong ba lô chui ra.
Dưới sự chỉ huy của cậu, nó nuốt sạch móng tay, tóc và vảy da vào miệng.
Sau đó, con cóc nhảy xuống hố.
La Bân bắt đầu lấp đất.
Khi lấp được khoảng một nửa, cậu chặt ba cành cây thẳng gần đấy, dựng thành hình tháp tam giác trong đất rồi tiếp tục lấp đầy.
Chẳng mấy chốc, đất đã được đắp thành một gò nhỏ.
La Bân lại tìm một viên đá bằng lòng bàn tay, khắc lên đó mấy chữ:
【Vong linh Trần Hồng Minh】
Trong Tiên Thiên Toán có một phương pháp chôn, là tự chôn chính mình, lập mộ di quan để mượn phong thủy che chở.
La Bân học thuật đã lâu, đương nhiên biết suy luận ngược lại.
Mộ di quan là dùng vật tùy thân, còn gì gắn bó với bản thân hơn tóc, móng tay và vảy da?
Hơn nữa, có thể mượn phong thủy tốt , vậy phong thủy xấu chẳng lẽ không mượn được sao?
Dùng vị trí của Sơn Phong Cổ để lập mộ di quan, lập mộ cho người đang sống.
Nếu không có gì bất ngờ, việc này sẽ khiến Trần Hồng Minh mắc bệnh hiểm nghèo, đồng thời trúng độc cổ nặng.
Về tâm trí, hắn sẽ càng thêm hỗn loạn, khả năng phán đoán giảm sút, u uất trầm cảm, giống như bị những con trùng vô hình gặm nhấm tinh thần.
Đó chỉ là tổn hại từ phong thủy đối với con người.
Cổ trùng sẽ còn gây ra tổn thương thứ hai.
Cắm viên đá trước mộ, La Bân nhìn chằm chằm "bia mộ" và "gò đất" nhỏ xíu.
Thời gian trôi qua từng chút.
Lớp đất bỗng nhiên bị đùn lên, vài con trùng thân như lá liễu chui ra, tỏa ra ánh huỳnh quang xanh.
Tim La Bân đập nhanh liên hồi.
Những con cổ trùng này sau đó lại chui ngược xuống đất, dường như đi vào nơi sâu hơn.
La Bân bấy giờ mới quay người đi về phía trại Thiên Miêu.
Hướng cậu đi không phải về phía sân nhà bà Lê, cũng không phải về chỗ ở, càng không phải bất kỳ vị trí nào cậu từng đi qua trước đây.
Khoảng mười phút sau, La Bân dừng lại ở một góc tương đối khuất, những cột xà dưới gầm nhà sàn che khuất bóng dáng cậu.
Ngay phía trước là một căn nhà lớn hơn, đèn đuốc sáng trưng.
La Bân đứng yên quan sát.
Một lúc lâu trôi qua vẫn không có chuyện gì xảy ra.
Phong thủy và cổ trùng đều không phát tác nhanh đến thế sao?
Thời gian cứ thế trôi, chớp mắt La Bân đã đứng đó tới nửa đêm.
Cuối cùng, cậu cũng nghe thấy một tiếng thét thảm thiết!
Khóe môi hơi nhếch lên, lúc này La Bân mới xoay người rời đi.
Lần này, hướng cậu đi chính là sân nhà bà Lê.
Đêm đã khuya.
Phần lớn nhà sàn ở trại Thiên Miêu đều yên tĩnh, các sân vườn càng thêm lặng ngắt không tiếng động.
Chỉ đến chỗ sân nhà bà Lê mới thấy ồn ào.
Cửa đang mở, La Bân bước vào.
Ngay lập tức, cậu nhìn thấy ông chú tám và người quen khác.
Không thấy Miêu Miểu và Miêu Cô đâu, nhưng lại thấy một chiếc ghế nằm bên cạnh bàn, bà Lê đang nằm trên đó.
Mí mắt vốn đã sụp xuống của bà giờ lại rủ thêm một chút, che khuất gần nửa con mắt, tay cầm một tẩu thuốc. Khói thuốc bốc lên từng đợt, cả người bà trông rất gầy gò, hoàn toàn chỉ còn da bọc xương.
"Đường tiên sinh!" Ông chú tám lập tức vẫy tay.
La Bân mỉm cười gật đầu, đi về phía mọi người.
Khi đến gần, những khuôn mặt quen thuộc kia đều nhìn về phía La Bân.
Bà Lê cũng ngước mắt lên.
Bà dường như muốn đứng dậy nhưng vì cơ thể quá suy nhược nên không thể ngồi dậy nổi.
"Cảm... Cảm ơn cậu..." Bà Lê trầm giọng cảm ơn.
Nụ cười trên mặt La Bân biến mất, cậu nhìn sâu vào bà Lê.
"Bà cần phải tẩm bổ cơ thể thật tốt rồi. Thủ lĩnh Lâu Phương đã nói, dù phải trả giá thế nào cũng phải duy trì phong thủy của trại Thiên Miêu. Bà nuôi dưỡng cơ thể tốt cũng giống như giữ vững được trại này. Hai người ở hai vị trí huyệt phụ kia sẽ đóng vai trò hỗ trợ, giúp âm dương của trại cân bằng hơn, từ đó những chuyện có lợi cho trại sẽ dần xảy ra, xua tan mọi điều bất lợi." La Bân nói.
Bà Lê sững sờ, cay đắng bảo: "Còn xua tan bất lợi thế nào được nữa đây? Hiểm nguy đã ập đến tận cửa rồi, những đạo sĩ đó... Những tiên sinh đó... Đại vu y cũng rùa rụt cổ không ra mặt nữa rồi..."
Những người có mặt nhìn nhau, nhất thời không ai nói được gì.
Đúng lúc này, một người Miêu hớt ha hớt hãi, hoảng loạn chạy vào viện.
"Hớt ha hớt hải, còn ra thể thống gì nữa!" Ông chú tám lườm người đó.
"Có chuyện rồi! Tiên sinh Trần Hồng Minh kia bỗng nhiên mắc chứng bệnh lạ, bụng mọc đầy mụn mủ, mất hết tinh thần. Đạo sĩ nổi giận lôi đình, muốn hỏi tội trại Thiên Miêu!" Người Miêu kia càng báo càng hoảng loạn, "Họ sắp đến đây rồi!"
Ông chú tám hãi hùng.
Những người khác càng bất an.
Bà Lê ho một tiếng, gõ gõ tẩu thuốc.
"Hoảng cái gì mà hoảng?"
Một câu nói lập tức khiến mọi người tìm được trụ cột tinh thần.
Vốn dĩ bà Lê chính là tảng đá trấn giữ của trại Thiên Miêu.
Trong điều kiện bình thường, ngay cả thủ lĩnh Lâu Phương cũng phải nghe lệnh bà.
"Chắc chắn là có người bí mật hạ cổ rồi. Bất kể là ai, chuyện này không thể xử lý như vậy được, phải xử trí thỏa đáng. Mau chóng giải cổ cho tiên sinh đó trước đi."
Bà Lê lại lảo đảo chống người muốn đứng dậy.
Lần này, không biết bà lấy đâu ra sức lực mà thực sự đứng lên được. Bên cạnh ghế nằm có một cây gậy chống, bà đưa tay nắm lấy để đứng vững.
Tiếng bước chân dồn dập và nặng nề vang lên.
Trong những tiếng bước chân, một nhóm đạo sĩ kéo vào, tất cả đều vào trong viện.
Mấy đạo sĩ khiêng một chiếc ghế, trên ghế là Trần Hồng Minh.
Trần Hồng Minh lúc này, quần áo vùng bụng bị vén lên, bụng chướng to, mọc đầy những nốt sần nhỏ, đang chuyển sang màu đỏ tím, có chỗ đã lở loét, mủ liên tục chảy ra. Hơn nữa ánh mắt Trần Hồng Minh hơi đờ đẫn, không ngừng r*n r* thảm thiết.
Đạo sĩ dẫn đầu trông còn rất trẻ, cùng lắm ba mươi, thậm chí có thể trẻ hơn.
"Miêu Thuận đâu? Bảo ông ta cút ra đây cho ta!" Bạch Tượng quát to, trong mắt đầy sát khí!
Mấy ông chú, tế sư, ai nấy đều sợ hãi, tầm mắt không hẹn mà gặp đều tập trung vào Trần Hồng Minh.
Tình trạng thảm hại của Trần Hồng Minh khiến họ ai nấy đều hít một hơi lạnh.
Bà Lê đang định tiến lên phía trước.
Nhưng La Bân đã bước lên hai bước, chắp tay cúi chào: "Tôi là Đường Vũ, xin chào đạo trưởng."
"Cút đi." Bạch Tượng giận dữ quát, còn phất tay áo một cái!
La Bân cảm thấy một luồng gió mạnh tát vào mặt, như dao cắt, hơi đau nhói.
Tâm trạng thật nóng nảy, Bạch Tượng này rất không bình thường!
"Biết rõ hắn không phải trúng cổ, tại sao lại trút giận lên trại Thiên Miêu?"
Sắc mặt La Bân không đổi, ánh mắt lướt qua Trần Hồng Minh rồi nhìn thẳng vào Bạch Tượng, không hề né tránh.