Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm
Chương 1086: Bọn họ chịu tra tấn, trại Thiên Miêu có gì tốt?
Một lúc lâu sau, La Bân mới hỏi: "Đỉnh Vu Y có bao nhiêu trưởng lão? Các trưởng lão có thực lực tương đương với ông không?"
Ban đầu Miêu Thuận mím chặt môi, không muốn trả lời.
Một lát sau, khi La Bân ngẩng đầu nhìn, ông ta mới u uất nói: "Bảy người, ngoại trừ Đại vu y, những người còn lại thực lực đều tương đương nhau, Đại vu y chính là Đại trưởng lão."
"Ác thi đan và thiện thi đan có gì khác biệt về công hiệu?" La Bân lại hỏi.
Miêu Thuận hơi khựng lại.
Hai câu hỏi này sao chẳng liên quan gì đến nhau vậy?
"Nếu tôi trả lời trung thực tất cả, cậu sẽ tha cho tôi một con đường sống chứ?" Miêu Thuận thều thào hỏi lại.
"Ông không trả lời thì ông chẳng còn giá trị gì cả. Tôi rất muốn xem một con quỷ Nhiếp Thanh ăn thịt một con quỷ cấp chân nhân thì sẽ có thay đổi gì. Nếu ông làm tôi hài lòng, cảnh ngộ của ông chắc chắn sẽ khá khẩm hơn." La Bân tỏ vẻ lạnh lùng.
Miêu Thuận gian trá xảo quyệt.
Nhưng hạng người này một khi hoàn toàn rơi vào thế yếu, vì để bảo toàn bản thân, cái gì ông ta cũng sẽ khai ra.
Không giống như Lục Tỵ là một kẻ cứng đầu, xương cốt của Miêu Thuận mềm oặt, chẳng cần phải tra tấn.
"Thiện thi đan là do vũ hóa thiện thi nuốt luyện tinh hoa nhật nguyệt, rồi được hoài thai bên trong thi thể lớn ở những nơi sơn dã có phong thủy cực tốt mà thành. Nó là thi đan, cũng là dược liệu, có công dụng kéo dài tuổi thọ, có thể nói là cải tử hồi sinh, giúp xương mọc thịt. Điều kiện tạo ra ác thi đan cũng tương tự, hiệu quả như nhau, nhưng lại có nhược điểm và mầm họa ngầm. Thiện thi có tính lành, dùng đan của nó sẽ không bị phản phệ. Ác thi hung tàn, dùng đan của nó sẽ có nguy cơ bị ác niệm chi phối, thậm chí có khả năng bị ác hồn nhập xác. Cậu chẳng phải là tiên sinh âm dương sao? Cậu không rõ những điều này à?"
Miêu Thuận không khỏi nghi ngờ.
Lúc này La Bân mới bừng tỉnh.
Vậy thì suy đoán của cậu là hợp lý, ác thi đan cũng có thể sử dụng được.
Vấn đề hiện tại là xem nên dùng dược nhân hay dùng thi đan thôi.
Chỉ là, đây mới chỉ là vấn đề ở bàn cờ của riêng cậu.
Còn tình cảnh của núi Tam Nguy thì đang ngàn cân treo sợi tóc.
Không giải đáp thắc mắc của Miêu Thuận, La Bân hỏi tiếp: "Đám đạo sĩ núi Thần Tiêu đã là Miêu Tích bị thương nặng đến mức nào? Hiện tại sự cân bằng giữa núi Tam Nguy và núi Thần Tiêu có phải nằm ở việc họ đang chờ các ông giao người không?"
Miêu Thuận càng lúc càng không hiểu nổi, vì "Đường Vũ" lại hỏi một câu chẳng liên quan gì đến nãy giờ.
Còn nữa, núi Thần Tiêu?
Hai kẻ ăn cây táo rào cây sung là Miêu Vân và Miêu Đồ đã kể hết mọi chuyện cho "Đường Vũ" nghe rồi sao?
"Đại vu y bị thương đến căn cơ, vẫn đang bế quan. Đúng vậy, núi Thần Tiêu đang đòi một người. Chắc Miêu Vân đã nói rồi, nhưng tôi có thể bổ sung thêm một điểm, đó là một tên trộm." Miêu Thuận trả lời.
"Khi nào Đại vu y mới xuất quan?" La Bân lại hỏi.
"Không biết." Miêu Thuận lắc đầu.
La Bân giơ tay, vẽ một lá bùa lên áo da người.
Hồn phách Miêu Thuận run rẩy, lập tức bị thu trở lại.
Cậu kéo xác của ông ta ra khỏi động Tam Miêu, đi thẳng đến chỗ khe núi.
Lúc trước chính tại đây cậu đã bố trí trận quẻ Sơn Phong Cổ để bắt độc trùng, cuối cùng luyện ra Hắc Kim Thiềm.
Cậu trực tiếp nhét xác Miêu Thuận vào khe núi, ngay lập tức có đám độc trùng ngửi thấy mùi máu tanh, bò từ bốn phương tám hướng tới.
La Bân suy tính kỹ càng rồi đưa ra một quyết định.
Cậu vẫn phải tìm sự ổn định.
Hiện giờ Miêu Tích đang gặp vấn đề, lẻn vào đỉnh Vu Y là lựa chọn tốt nhất.
Có được dược nhân, rồi bắt Miêu Thuận luyện thuốc.
Sau khi hoàn toàn hồi phục, cậu có thể tiến vào động Tam Miêu thật sự.
Ý định của cậu không còn là lấy ác thi đan nữa, vì dược nhân ít rủi ro hơn.
Ngoài ra, cậu còn có một ý tưởng khác.
Lão Miêu Vương không chịu ăn Hồng Đan, vì một khi Hồng Đan thất bại, tam thi trùng sẽ trực tiếp tràn ra.
Vậy còn dương thần đan thì sao?
Loại bỏ tất cả âm khí, liệu có cho lão Miêu Vương một cơ hội không?
Nhưng tất cả những điều này đều phải dựa trên một tiền đề: Cậu phải có đủ năng lực tự bảo vệ mình mới có thể tìm thấy lão Miêu Vương trong động Tam Miêu.
Sau đó, La Bân còn làm một việc nữa, đó là đem tất cả đám cổ trùng mà Miêu Thuận làm rơi ra trước đó, bao gồm cả cổ bản mệnh, dùng pháp khí khắc chế vu trùng của Miêu Thuận để thu phục, ép vào trong một cái hũ gốm, rồi thả rắn cổ qua ba lần luyện vào.
Cậu ở lại thêm một đêm, mãi đến ngày hôm sau, trong hũ không còn tiếng động lạ nào nữa, chỉ có tiếng "xì xì" của rắn.
La Bân mở hũ ra, rắn cổ đã dài thêm một chút, đầu rắn dường như đã bắt đầu có góc cạnh.
Thu lại rắn cổ, bây giờ La Bân mới rời khỏi thung lũng, quay về trại Thiên Miêu.
Về đến trại thì đã giữa trưa. Trên đường thưa thớt người qua lại, thi thoảng gặp vài người thì ai nấy đều cảnh giác và vội vã.
La Bân đi thẳng về chỗ ở.
Những thứ mang đi lúc trước đều đã lấy về hết, cậu vừa đặt hành lý xuống thì có hai người tìm đến, chính là Miêu Vân và Miêu Đồ.
Cả hai nhìn La Bân với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa khó hiểu.
"Đường tiên sinh, mấy ngày qua anh..." Miêu Vân cười khổ, "Tôi cứ ngỡ anh đã rời đi rồi chứ."
Miêu Đồ gật đầu: "Ông chú tám nói thủ lĩnh Lâu Phương từng đến gặp riêng anh, đó không phải là người dễ đối phó đâu, tôi cũng tưởng..."
La Bân mỉm cười: "Vẫn ổn, ông ta chỉ hỏi thêm tôi vài câu về phong thủy của trại Thiên Miêu và vấn đề thời vận thôi."
Miêu Vân và Miêu Đồ quay sang nhìn nhau.
La Bân giải thích tiếp: "Tôi chỉ làm theo yêu cầu của ông ta, đến một nơi tương đối cao để quan sát toàn bộ bố cục của trại Thiên Miêu, kết quả gặp phải sự cố bất ngờ, cộng thêm bị lạc đường, kẹt lại mấy ngày mới tìm được lối về."
"Hóa ra là vậy." Miêu Vân thở phào.
"Tôi thấy hơi mệt, cần nghỉ ngơi , hai người còn việc gì nữa không?" La Bân hỏi.
"Không... Không có gì..." Cả hai vội vàng lắc đầu.
Sau đó, họ trao đổi thêm với La Bân vài câu, ý bảo nếu cậu muốn ra khỏi trại nữa thì có thể gọi họ dẫn đường.
Trước khi đi, La Bân giao lại đống dược liệu mang theo trên người cho hai người họ, dặn lúc đưa cơm thì làm thành món dược thiện.
Lúc này, Miêu Vân với Miêu Đồ mới rời đi.
La Bân cầm lấy chiếc hộp đựng móng tay, tóc và vảy da, im lặng quan sát hồi lâu.
Một lúc sau, cậu cất chiếc hộp đi rồi mới quay vào phòng.
Lên giường nằm, cậu nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ sâu.
Chính tiếng gõ cửa đã làm La Bân tỉnh giấc.
Là người Miêu đến đưa cơm, Miêu Vân và Miêu Đồ làm việc thật nhanh nhẹn, đúng là món dược thiện.
Ăn no uống đủ, La Bân đứng ở ban công tầng hai, đợi đến trời khi tối.
Bóng tối dần nuốt chửng ánh sáng cuối ngày, đêm đen bao trùm lấy trại Thiên Miêu.
La Bân thả hồn phách Miêu Thuận ra.
Miêu Thuận kiễng chân, cơ thể hơi đung đưa, rõ ràng là vẫn chưa thích nghi được với hình thái của quỷ, đôi mắt đảo liên hồi xung quanh, tỏ ra vô cùng cảnh giác.
"Cậu lại quay về rồi hả?" Miêu Thuận xét nét, "Mấy thứ móng tay và tóc đó là của người núi Thần Tiêu đúng không?"
La Bân đi thẳng vào vấn đề: "Dùng tôi để đối phó với họ, ông khá lắm. Hoặc là tôi thành công rồi sau đó bị họ giết, hoặc là tôi trực tiếp bị giết luôn."
Cơ mặt Miêu Thuận căng ra, không trả lời.
"Cụ thể là của ai? Núi Thần Tiêu có mấy chân nhân đến đây?" La Bân hỏi tiếp.
Việc cậu và Miêu Tích bất hòa cùng lắm cũng chỉ là chuyện nội bộ của núi Tam Nguy.
Vấn đề với núi Thần Tiêu mới là chuyện chính.
Lúc này, cậu tuy có thể thừa nước đục thả câu, nhưng tuyệt đối không được lờ đi sự hiện diện của núi Thần Tiêu.
"Một người xuất âm thần, tên là Bạch Tượng, thêm ba trưởng lão chân nhân và hơn hai mươi đệ tử. Tóc và móng tay là của tên tiên sinh âm dương duy nhất trong đó." Miêu Thuận cuối cùng cũng chịu mở miệng.
Trần Hồng Minh.
Một khuôn mặt hiện lên trong tâm trí La Bân.
Trần Hồng Minh này trong ấn tượng của cậu thì vấn đề không quá lớn.
Tuy nhiên, những việc mà Trần Hồng Minh muốn làm cũng gây bất lợi cho cậu.
Đặc biệt là hôm nay, ngay cả Trần Hồng Minh cũng đã tới núi Tam Nguy, phải chăng hắn đã phục tùng tổ sư xuất âm thần kia rồi?
"Cậu không thả tôi ra, họ sẽ không tìm thấy tôi, trại Thiên Miêu sẽ xảy ra chuyện lớn. Cái xác cổ Kim Tằm cậu trộm đi, nếu giao cho họ thì có thể trì hoãn được thời gian. Đại trưởng lão chắc chắn vẫn chưa xuất quan, ông ấy không thể bị gián đoạn, nếu không thương tích sẽ không thể cứu vãn, càng không thể lành lại được. Cậu đã muốn ở lại trại Thiên Miêu, đã muốn có thêm nhiều thuốc thì bắt buộc phải hợp tác với tôi. Cậu đã dùng thực lực để giành lấy sự tôn trọng, chúng ta coi như không đánh không quen biết."
La Bân chẳng mảy may để tâm đến những lời lảm nhảm của Miêu Thuận, trực tiếp thu hồn phách ông ta vào áo da người.
Cậu nhắm mắt, hơi thở trở nên dồn dập.
Thực ra, nếu không phải vì cần dùng đến Miêu Thuận, La Bân đã muốn đánh nát hồn phách ông ta thành một linh hồn vất vưởng mất trí rồi.
Cậu đã đoán được Miêu Thuận gian trá, nhưng không ngờ lại gian đến mức muốn đem xác cổ Kim Tằm dâng cho núi Thần Tiêu.
Thảo nào Động Thần lại chỉ dẫn Động Nữ đem hết xác cổ đi, nếu muộn một chút nữa thì tôn nghiêm của núi Tam Nguy đã bị giẫm nát hoàn toàn.
La Bân đẩy cửa bước ra ngoài.
Cậu đi thẳng về phía cổng trại Thiên Miêu.
Đến nơi, cậu gõ cửa căn nhà gỗ nhỏ.
Ông chú tám bước ra, thắc mắc nhìn cậu.
"Đường tiên sinh, nếu không phải người trong trại báo là cậu đã xuất hiện, tôi còn tưởng cậu đã đi mà không từ biệt rồi."
La Bân nói ngắn gọn súc tích lại những lời đã kể với Miêu Vân và Miêu Đồ.
"Hóa ra là vậy." Ông chú tám gật gật đầu.
"Tôi muốn tìm thủ lĩnh Lâu Phương. Vấn đề của trại Thiên Miêu các ông tạm thời tôi đã nhìn ra, cần phải giải quyết ngay lập tức. Nhưng ông ta lại biến đâu mất, ông có biết tung tích của ông ta không?" La Bân nói.
"Chuyện này..." Ông chú tám lộ vẻ hơi khó xử: "Hôm nay tôi quả thực không thấy ông ấy đâu. Tuy nhiên, với tư cách là nhị trưởng lão của đỉnh Vu Y, ông ấy chỉ kiêm nhiệm chức thủ lĩnh Lâu Phương thôi, nếu ông ấy quay về đỉnh Vu Y thì cũng không có gì lạ. Thế này đi, Đường tiên sinh cứ nói rõ tình hình, xem tôi có giúp được gì không?"
Chỉ qua vài câu, ông chú tám đã bị La Bân dắt mũi.
"Vấn đề chính, theo tôi thấy là dương sát..." La Bân lại bắt đầu "chém gió"
Đại khái là trại Thiên Miêu đang bị mất cân bằng âm dương.
Hai vị trí then chốt đáng lẽ phải có người ở thì nay lại bỏ trống, dẫn đến dương thịnh âm suy, từ đó thu hút đám đạo sĩ nặng dương khí tới.
Muốn trong trại bình an vô sự thì phải điều hòa lại âm dương.
Một nơi là chỗ thủ lĩnh Lâu Phương ở, nơi đó nhất định phải có một bà lão thường trú để âm khí trấn áp dương khí dư thừa.
Một mắt huyệt khác chính là căn nhà trống bên cạnh chỗ cậu ở, cũng cần phải có người quay về đó.
Sau khi nghe La Bân nói xong, sắc mặt Ông chú tám thay đổi liên tục, lúc xanh lúc đỏ.
"Tôi cũng thấy dạo này trong trại có gì đó không ổn! Phải rồi, người mà Miêu Cô và Miêu Miểu đưa về đã trở thành Miêu Vương! Miêu Vương đã giải quyết được vấn đề giữa Di Linh và trại Thiên Miêu, lòng tin của bà Lê đã làm tiểu Miêu Vương cũng tin tưởng chúng tôi! Quả nhiên là như vậy, họ đều là những người có khí vận. Giam cầm họ ở nơi tối tăm không thấy ánh mặt trời, bắt họ chịu đủ mọi cực hình, thì trại Thiên Miêu sao mà tốt đẹp cho nổi? Đại vu y cũng chỉ tước bỏ thân phận của bà Lê thôi, chính Miêu Thuận là kẻ nhất quyết đòi giam giữ người! Tôi phải đi gặp Đại vu y mới được!" Ông chú tám nóng lòng.