Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1085: Trận quẻ gọi hồn

Thực tế, những lời lẽ La Bân vừa nói chính là để kích động tâm lý của Miêu Thuận, khiến ông ta kinh hãi và giận dữ tột độ, từ đó có thể dẫn dụ ông ta chủ động giao chiến với mình.

Kết quả là phản ứng đầu tiên của Miêu Thuận lại là tìm cách nhập lại vào xác, sau khi thất bại thì lập tức bỏ chạy.

Chính vì thế, La Bân mới phải ra tay g**t ch*t thân xác ông ta trước để cắt đứt đường lui.

Nhìn bộ dạng kêu gào của Miêu Thuận lúc này càng thấy rõ bản tính tiểu nhân của ông ta, nếu không nắm chắc phần thắng thì ông ta chắc chắn không dám chính diện đối đầu.

Một kẻ có thực lực không tầm thường lại có tính cách xảo quyệt gian trá như vậy, nếu không phải cậu dùng tử hoa đăng Tiên Thiên để chiếm thế thượng phong ngay từ đầu thì hôm nay lành ít dữ nhiều.

Còn việc La Bân nói muốn dụ Miêu Thuận ra cũng không phải lời nói dối.

Cậu chọn rèn kiếm trước thay vì đi thẳng vào động Tam Miêu thực chất là vì nguyên do này.

Miêu Thuận nhất định sẽ theo sát cậu.

Hơn nữa, trên người ông ta chắc chắn có loại thuốc tốt hơn hẳn của Miêu Vân và Miêu Đồ, thậm chí cậu còn có thể khai thác thêm nhiều thông tin từ miệng ông ta.

Dùng tử hoa đăng Tiên Thiên để triệu hồn, dùng kiếm Huyết Đào để trảm hồn, đó đã trở thành việc cấp bách phải làm.

La Bân chấp nhận tiêu hao một chút sức lực để đổi lấy đan dược tốt hơn và những thông tin mà cậu đang vô cùng khát khao.

Trong dòng suy nghĩ đó, La Bân vẫn đứng im bất động, lặng lẽ quan sát Miêu Thuận.

Ngôn ngữ dường như chưa đạt đến hiệu quả k*ch th*ch tối đa, vậy thì Miêu Thuận cần một tầng k*ch th*ch khác.

Chẳng hạn như, sự miệt thị.

Miêu Thuận nôn nóng như vậy là vì bị chế nhạo, chứ không phải vì La Bân khẳng định chắc chắn sẽ tiêu diệt được ông ta.

Không chỉ im lặng nhìn, khóe môi La Bân còn khẽ nhếch lên, đầu hơi lắc nhẹ với biên độ cực nhỏ.

Miêu Thuận bỗng im bặt, trừng mắt nhìn chằm chằm La Bân.

Bản thân ông ta hiện là sinh hồn, lúc này quanh người tỏa ra từng luồng khí xám xịt, những luồng khí ấy từng sợi từng sợi chui vào hồn phách ông ta, khiến một sinh hồn bình thường đang dần biến chuyển thành quỷ hồn.

Thân xác đã chết, người đương nhiên hóa quỷ.

Nhãn cầu của Miêu Thuận bắt đầu đen hơn, ẩn hiện thêm một tia máu đỏ, màu đỏ ấy thâm trầm dần rồi chuyển sang màu xanh. Sắc xanh đậm thêm, ở giữa lại điểm xuyết một màu tím nhạt.

Đến lúc này, mí mắt La Bân mới khẽ giật một cái.

Nhưng tim cậu thì đang đập thình thịch liên hồi.

Quả nhiên cậu phán đoán không sai.

Việc ưu tiên rèn kiếm Huyết Đào và trực tiếp sử dụng tử hoa đăng Tiên Thiên là một lựa chọn hoàn toàn đúng đắn!

Đại vu y là bậc chân nhân đỉnh cao.

Miêu Thuận với tư cách là nhị trưởng ông ta thì làm sao có thể yếu được?

La Bân càng tin chắc rằng nếu thực sự thả lỏng, gạt bỏ mọi sự áp chế thì Bạch Quan Lễ chưa chắc đã là đối thủ của Miêu Thuận.

Chẳng qua Miêu Thuận quá tự phụ vào bản thân mình!

"Ông đó, nếu đợi thêm một thời gian nữa khi Miêu Tích quy tiên, chắc hẳn sẽ trở thành Đại vu y nhỉ? Vậy mà hôm nay lại phải làm quỷ, thậm chí tôi đang đứng ngay đây mà ông cũng chẳng dám tiến tới. Ông chắc là vị trưởng ông ta hèn nhát nhất của đỉnh Vu Y rồi." La Bân lên tiếng.

Hồn phách Miêu Thuận từ từ lùi lại.

Theo lượng quỷ khí ngày một nhiều và nặng nề, gót chân ông ta dần rời khỏi mặt đất, chuyển sang tư thế kiễng chân, quầng mắt bắt đầu thâm đen, hoàn toàn biến thành bộ dạng của một con quỷ.

Ánh nến trong động Tam Miêu bỗng chuyển sang màu xanh lục u ám.

"Trời sẽ tối, tôi sẽ đi, cậu cứ việc sỉ nhục tôi đi. Đám tiên sinh âm dương mấy người chẳng có tên nào là hạng vừa cả."

Giọng nói âm u của Miêu Thuận vang vọng khắp động Tam Miêu.

Lòng La Bân chùng xuống một lần nữa.

Miêu Thuận này vẫn quá gian trá và xảo quyệt.

Cậu chắc chắn những lời vừa rồi đã chạm đến cảm xúc của ông ta, vậy mà ông ta vẫn có thể nhẫn nhịn được?

Bàn tay buông thõng của cậu đã âm thầm kẹp một hạt châu đồng giữa các ngón tay từ lúc nào.

Miêu Thuận không hề trúng kế khích tướng, khoảng cách hiện tại không đủ để tung ra một đòn chí mạng, giờ ông ta lại lùi xa hơn, khả năng thành công lại càng mong manh.

Ánh lửa xanh lục càng lúc càng đậm, cả động Tam Miêu trở nên vô cùng thê lương thảm khốc, đặc biệt là những pho tượng đại diện cho Đại vu y, Miêu Vương và Bối Linh phía sau lại càng trở nên quái dị.

Thời gian trôi qua từng chút, cục diện đang dần trở nên bất lợi cho La Bân.

Quả nhiên, một khi thực lực đã đạt đến cấp bậc chân nhân thì cực kỳ khó đối phó.

Đến lúc này, La Bân híp mắt, cậu bắt đầu lục lọi trên người Miêu Thuận.

Thân xác đã chết, đám cổ trùng giờ giống như vật vô chủ, cộng thêm tiếng huân lúc nãy của La Bân khiến chúng hoàn toàn không có ý định làm hại cậu.

Cổ bản mệnh của Miêu Thuận cũng không tiếp tục đấu với rắn cổ qua ba lần luyện nữa.

Lúc này, rắn cổ quay lại trên người La Bân, thè lưỡi "xì xì" để phòng hờ bất trắc.

Rất nhanh sau đó, La Bân lục ra được một đống bình sứ lớn nhỏ.

Cậu mở từng bình ra xem, tìm thấy bốn bình sứ chứa những viên thuốc tương tự như loại Miêu Vân và Miêu Đồ đã đưa, không chỉ hình dáng mà mùi vị cũng giống hệt.

La Bân chẳng hề tiếc rẻ, dốc hết một bình nhỏ vào miệng, nhai rồi nuốt xuống.

Một luồng nhiệt tức thì chảy khắp toàn thân, những tiêu hao lúc trước vốn không nhiều nay lập tức được bù đắp hoàn toàn.

Thở phào một hơi, La Bân mỉm cười.

Đằng xa, Miêu Thuận vẫn dùng ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm "Đường Vũ".

Trong lòng ông ta hận thấu xương!

Nhưng hận thì làm được gì?

Phần nhiều trong ông ta là sự hãi hùng và run rẩy.

"Đường Vũ" nói không sai, so với giới đạo sĩ, ông ta thực sự có thực lực của một bậc chân nhân.

Vậy mà dù có thực lực như thế, ông ta vẫn bị dồn đến bước đường này.

Không, không phải bị dồn ép...

Rõ ràng ông ta là người ra tay trước.

Rõ ràng cái tên Đường Vũ đó... đang ngủ.

Kết quả là ông ta lầm tưởng Đường Vũ đụng vào xác cổ Kim Tằm dẫn đến vạn cổ cắn xé rồi làm cậu ta tỉnh giấc.

Nhưng vấn đề quan trọng nhất không phải là điều đó.

Tỉnh giấc thì đã sao?

Khoảng cách thực lực vẫn nằm ở đấy.

Vấn đề nằm ở chiếc đèn lồng của Đường Vũ.

Một món pháp khí quá kỳ quái, trực tiếp soi ra hồn phách của ông ta, khiến ông ta phải trân trân nhìn bản thân mình chết đi, bây giờ lại còn phải trơ mắt nhìn đối phương ăn sạch linh dược trên người mình.

Hận thù ngày càng chồng chất khiến quỷ khí trên người ông ta càng thêm nồng nặc.

"Trời tối... Trời tối... Trời tối..." Miêu Thuận lẩm bẩm.

Một khi trời tối, ông ta sẽ lập tức đi tìm Đại vu y.

Ông ta bị giết rồi!

Đại vu y sẽ không còn nổi giận với ông ta nữa, nhất định sẽ tới đối phó với tên Đường Vũ này.

Đường Vũ có uống sạch thuốc của ông ta thì đã sao?

Thân xác này vốn là của ông ta!

Ông ta nhất định sẽ đoạt xá!

Lúc này, Miêu Thuận hơi sững lại.

Bởi vì "Đường Vũ" đang loay hoay với tay của ông ta, dường như đang bắt một loại thủ ấn nào đó.

Sau đó, cậu lại di chuyển thân xác ông ta đến một vị trí khác trong động, đặt ngồi xếp bằng trên mặt đất.

Tiếp theo, Đường Vũ dùng mũi dao vẽ bùa lên mặt đất.

Miêu Thuận lại lùi thêm một bước, vị trí ông ta đứng giờ đã sát mép động Tam Miêu.

Ông ta vẫn dửng dưng.

Dù cái tên Đường Vũ này có làm gì với thân xác của ông ta đi chăng nữa, ông ta cũng sẽ không nổi giận thêm, tuyệt đối không cho đối phương có cơ hội ra tay.

Rất nhanh sau đó, Miêu Thuận nhận thấy bên cạnh mình xuất hiện mười sáu bùa chú.

Đường Vũ đứng phía sau lưng cái xác của ông ta, tay cũng bắt một thủ ấn, thủ ấn này đặt l*n đ*nh đầu cái xác, ngay vị trí huyệt đạo mà đáng lẽ là huyệt thóp.

Đột nhiên, linh hồn ông ta cảm nhận được một lực hút quái dị.

Miêu Thuận kinh hãi.

Ông ta đang định chống cự, nhưng lực hút đó kỳ lạ đến mức không thể diễn tả bằng lời.

Trong tích tắc, ông ta cảm thấy ý thức của mình như hoàn toàn trống rỗng,

Đến khi tỉnh lại một lần nữa, ông ta chỉ thấy lồng ngực trống rỗng, chân tay nặng nề vô cùng, đặc biệt là cái đầu như bị đổ chì vào vậy. Mí mắt gần như không thể cử động, vô cùng cứng đờ.

Có thể thấy mấy bùa chú ở mặt đất phía trước.

Ngay sau đó, một chút hơi lạnh chạm vào đỉnh trán, Miêu Thuận cảm thấy hồn phách bị hút một lần nữa và lần này mãnh liệt hơn lúc nãy gấp hàng chục lần.

Trong cơn trời xoay đất chuyển, ông ta cảm thấy mọi thứ đều chìm vào bóng tối, bản thân không còn cảm nhận được sự tồn tại của hình hài, giống như bị giam cầm trong một không gian cực nhỏ.

La Bân th* d*c.

Sắc xanh u hồn trong động Tam Miêu dần biến mất, ánh nến trở lại bình thường.

Cậu giơ tay lên, giữa các ngón tay kẹp một hạt châu đồng.

Cậu nhìn xuống xác của Miêu Thuận, rồi lướt mắt qua những lá bùa còn lại.

Việc lục soát lấy thuốc uống để khôi phục trạng thái là lựa chọn tốt nhất trước đấy.

Sự giằng co ban nãy vốn dĩ khiến La Bân không còn cách nào khác, nhưng một ý nghĩ chợt lóe lên đã trở thành phương sách phá vỡ cục diện bế tắc.

Viên Ấn Tín đã từng gọi hồn cậu.

Trong núi Tẩu Giao, vũ hóa ác hồn đã rút cậu ra khỏi xác để trở về nguyên thân, Viên Ấn Tín đã dùng thủ pháp Tiên Thiên Toán để triệu hồn.

La Bân đã mô phỏng lại thủ pháp đó, không có mai rùa ngọc thì cậu trực tiếp vẽ bùa.

Hiệu quả quả nhiên cực kỳ tốt!

Cho dù Miêu Thuận có phòng bị trăm bề, cảnh giác cực độ thì cũng không phòng nổi chính bản thân mình.

La Bân lấy chiếc áo da người ra, chọn một vị trí, sau đó thả hồn từ châu đồng ra, áo da người lập tức thu hồn vào.

Tức thì, tại vị trí cậu chọn, lớp vải nhô lên một khuôn mặt ảo ảnh, trông như đang muốn gào thét thảm thiết nhưng không phát ra được chút âm thanh nào.

La Bân lập tức vẽ thêm vài bùa chú nữa, đó là cách dùng áo da người để khống chế hồn phách.

Khuôn mặt của Miêu Thuận hiện lên vẻ không cam tâm tột độ, nhưng sự kháng cự đang dần yếu đi.

La Bân thở phào, tâm trạng đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại.

Cậu kiểm tra lại xác của Miêu Thuận một lần nữa, ngoài thuốc và đám cổ trùng đang bò ra tán loạn thì chẳng còn thứ gì có giá trị.

La Bân quay lại bên giường, ngồi xếp bằng, cậu vẽ bùa lên áo da người, ngay lập tức hồn phách Miêu Thuận hiện ra trước mặt.

Miêu Thuận trợn tròn mắt, như muốn lao tới nhưng lại bị một sức mạnh vô hình kìm hãm, khiến ông ta không thể thực hiện được động tác đó.

Lại mở thêm một bình sứ khác, La Bân uống thuốc, nhắm mắt, tĩnh lặng cảm nhận dược lực đang bồi bổ cơ thể.

Thời gian từng chút trôi qua.

Trời đã tối hẳn.

Tóc mai của La Bân dần chuyển từ trắng sang đen.

Đan dược của đỉnh Vu Y có hiệu quả tốt đến lạ kỳ.

Tất nhiên, La Bân lúc này vẫn chưa biết thứ này gọi là đan dược.

Sự oán độc của Miêu Thuận ngày càng rõ, dẫn đến lệ khí của hồn phách ngày càng mạnh, quỷ khí theo đấy cũng tăng lên.

Tuy nhiên, chiếc áo da người này đến cả thần minh Minh Phi hay hồn phách của tăng nhân đều có thể dung nạp, thì một con quỷ của nhị trưởng lão đỉnh Vu Y căn bản chẳng thấm tháp gì.

Đúng vào lúc nửa đêm, cuối cùng La Bân cũng uống hết toàn bộ dược đan.

Cậu có thể cảm nhận được làn da trở nên săn chắc hơn nhiều, đuôi mắt dường như không còn nhiều nếp nhăn nữa.

"Thuốc của đỉnh Vu Y đưa cho người Miêu bình thường hiệu quả bị giảm đi rất nhiều, đồ tốt đều giữ lại cho riêng mình hết." La Bân nhìn chằm chằm vào hồn phách Miêu Thuận.

Mí mắt Miêu Thuận giật giật.

Nói thật, ông ta chưa từng thấy ai sử dụng đan dược kiểu này bao giờ, ngay cả ông ta mà dùng nhiều như vậy thì cơ thể cũng không chịu nổi.

Tên Đường Vũ này rốt cuộc đã bị suy kiệt đến mức độ nào?

"Cậu muốn thuốc tốt hơn, tôi sẽ đưa cho cậu, cậu thả tôi ra đi." Giọng nói của Miêu Thuận trống rỗng và khàn đặc.

"Thả ông ra để ông có cơ hội đoạt xá tôi sao? Hay là để ông tiếp tục đi tìm Đại vu y cứu 'mạng'? Chỉ tiếc là lần này ông ta không cứu nổi ông đâu." La Bân lắc đầu: "Ông không giữ nổi sự kiêu ngạo của mình nữa rồi."

"Cái gì?" Hồn phách Miêu Thuận chấn động, ông ta nhìn trân trân vào "Đường Vũ".

Một lát sau, Miêu Thuận cảm thấy mình đã nghĩ sai.

Là do ông ta quá nhạy cảm nên đã liên tưởng đến một sự việc, một con người nào đó.

"Tôi thề, tuyệt đối không lừa cậu!" Miêu Thuận lại lên tiếng, ánh mắt cực kỳ kiên định.

La Bân hơi nhíu mày, nhưng vẫn nhìn Miêu Thuận, rơi vào trầm tư.

truyenfull,truyenfull vn