Bạch Tượng, La Bân từng tiếp xúc.
Khi đó ở đạo quán trên núi Thần Tiêu, bên ngoài đại điện Thần Tiêu thuộc Tứ Ngự, Bạch Tượng đã xuất hiện trước mặt cậu, chỉ dẫn cậu vào đỉnh Văn Thanh.
Bạch Tượng lúc ấy tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng, cực kỳ có phong thái cao nhân.
Chỉ đến khi Viên Ấn Tín xuất hiện, Bạch Tượng mới lộ vẻ giận dữ.
Bạch Quan Lễ trước đây khi bị Trung Thi Bạch nhập vào người cũng trở nên cực kỳ dễ nổi nóng.
Các xuất âm thần của núi Thần Tiêu vốn đầy rẫy vấn đề, chính là vì họ dễ bị thi trùng quấy nhiễu, không cách nào phá giải được cửa ải này.
Nhưng ngay cả khi như vậy, họ cũng là bị tác động từ bên trong, ít nhất vẻ ngoài vẫn giữ được cốt cách cao nhân.
Đâu có giống như bây giờ, phẫn nộ như vậy, mọi cảm xúc đều hiện rõ mồn một trên mặt?
La Bân lùi lại hai bước, cậu không trực tiếp "đối kháng" với cảm xúc của Bạch Tượng.
Lý do rất đơn giản: Càng đối kháng với Trung Thi Bạch, cảm xúc mà nó phát tán ra càng nhiều. Chỉ cần một lời không hợp là có thể bị sát hại ngay.
Muốn nói chuyện hay làm việc, nhất định phải tìm đúng thời cơ.
"Thủ lĩnh Lâu Phương đã gần hai ngày nay không lộ diện. Tôi là bà Lê của trại Thiên Miêu, ông hãy bình tĩnh đã, ít nhất cũng phải để chúng tôi giải cổ cho hắn, nếu không hắn sẽ chết." Bà Lê chống gậy xuống đất.
"Hai ngày?"
Bạch Tượng vốn đang cực kỳ giận dữ, lúc này ánh mắt càng thêm lạnh lẽo bất thường, ý đồ giết người hiện rõ như thực thể.
Ông ta không nổi giận với bà Lê, mà cơn thịnh nộ chủ yếu tập trung vào Miêu Thuận.
Nguyên do còn trực tiếp hơn: Ông ta chắc chắn đã quy kết tình hình hiện tại của Trần Hồng Minh là do Miêu Thuận làm.
Đồng thời, Miêu Thuận đã hứa sẽ giao ra xác cổ Kim Tằm, giờ việc này đổ bể, Bạch Tượng chắc chắn cho rằng Miêu Thuận còn dám chơi xỏ mình một vố.
La Bân không nói gì nữa mà im lặng quan sát biến chuyển.
Bà Lê khẽ dặn dò vài câu, nhóm người đứng đầu là ông chú tám nhanh chóng tiến đến bên cạnh Trần Hồng Minh.
"Mau đặt hắn xuống đất!"
Một người khác bước lên trước, mấy đạo sĩ lập tức lùi lại, các ông chú khiêng Trần Hồng Minh lên, đặt nằm phẳng xuống đất.
Người vừa bước lên kia La Bân thấy hơi lạ mặt.
Liên hệ với lời ông chú tám nói trước đó, người này hẳn là tế sư của trại Thiên Miêu.
Tế sư lấy từ trong ngực ra một cái bình, vặn nắp, dùng tay nhúng nước rồi vẩy liên tục ba lần lên người Trần Hồng Minh.
Trần Hồng Minh khẽ mở mắt, ánh mắt vẫn đờ đẫn, miệng vẫn không ngừng r*n r* thảm thiết.
Tiếp đó, tế sư lấy ra một chuỗi chuông gió, lắc mạnh.
Trong tiếng kêu "đinh linh đinh linh", tình trạng của Trần Hồng Minh vẫn không hề thuyên giảm.
Sắc mặt tế sư trở nên nặng nề, vật tiếp theo ông ta lấy ra chính là một chiếc huân!
Thổi huân không phải chỉ mình Miêu Vương mới làm được.
Có thể nói Miêu Vương nắm giữ tất cả các khúc nhạc và có thể thổi hết, còn những người khác tùy theo tư chất và thân phận mà chỉ học được một hai loại.
Chính vì vậy, Miêu Trùng mới có huân và Kim Lư mới có được nó.
Tiếng huân vang lên.
Nhóm của ông chú tám đều tỏ ra tin tưởng, ngay cả sắc mặt bà Lê cũng dịu đi nhiều.
Một phút, hai phút trôi qua...
Mồ hôi bắt đầu rịn trên trán tế sư, tiếng huân cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Ánh mắt các ông chú và bà Lê, không một ngoại lệ, tất cả đều lộ vẻ nghi ngờ.
Tiếng huân đột nhiên dừng lại.
Bà Lê chống gậy bước lên.
Theo ánh mắt ra hiệu của bà, tế sư lùi lại.
Bà Lê chậm chạp ngồi xổm xuống trước mặt Trần Hồng Minh, đưa một ngón tay ra, móng tay dài rạch nhẹ đầu ngón tay trỏ.
Bà Lê lẩm bẩm khấn vái, một giọt máu nhỏ xuống đỉnh đầu Trần Hồng Minh.
Trần Hồng Minh vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, thậm chí những chỗ lở loét trên bụng còn có vẻ nghiêm trọng hơn, mùi hôi thối nồng nặc cả viện.
Bà Lê hãi hùng, thận trọng nói: "Hắn... Không phải trúng cổ sao? Nếu thực sự là trúng cổ thì hẳn phải là cổ Vô Hình. Đó không phải là thứ mà người Miêu bình thường có thể hạ được, ít nhất phải đạt trình độ tế sư trở lên và phải chính người hạ cổ mới giải được. Bởi vì cổ không nằm ở bản thân con người mà thông qua một mối liên hệ trong hư vô để làm hại người trúng cổ. Do đó, ngay cả khi lôi pháp của các ông khắc chế được cổ thì vẫn không có cách nào cứu được hắn. Nếu không tìm thấy Miêu Thuận, chúng tôi cũng không cứu được... Cuối cùng hắn sẽ thối rữa toàn thân mà chết, lúc đó cổ Vô Hình sẽ hóa thành hữu hình, từ bụng chui ra."
"Vậy nên, Miêu Thuận đâu?" Bạch Tượng lại hỏi, mí mắt giật giật, ngữ điệu càng lạnh lẽo.
La Bân cuối cùng cũng lên tiếng: "Ông làm khó bà ấy chẳng có ý nghĩa gì cả. Theo tôi biết, trước đấy Miêu Thuận giam giữ bà ấy là để chiếm quyền ở trại Thiên Miêu, phô trương uy nghiêm của bản thân. Sở dĩ thả bà ấy ra là vì Miêu Thuận biết rõ trại Thiên Miêu gặp đại nạn, ông ta đã đơn độc không thể chống chọi nổi nữa. Nếu đúng như vậy thì chắc hẳn Miêu Thuận hiện đã cao chạy xa bay và trước khi đi còn trả thù một vố đau đớn."
Bạch Tượng bắt đầu th* d*c.
"Tìm Miêu Thuận không bằng tìm Miêu Tích, cổ do Nhị vu y hạ, Đại vu y chắc chắn sẽ chữa được thôi đúng không?" La Bân nói tiếp.
Họa thủy đông dẫn, đó chính là cách của La Bân.
Cho dù Miêu Tích là Đại vu y thì sao nữa?
Miêu Tích chưa từng coi cậu là truyền nhân do lão Miêu Vương chỉ định, là tiểu Miêu Vương.
Lão ta cướp huân Miêu Vương,, giam lỏng cậu, tước đoạt thân phận của bà Lê, dùng thủ đoạn ý đồ hợp nhất Tam Miêu.
Nhưng lão dùng thủ đoạn này rồi lại không thể bảo vệ tốt cho trại Thiên Miêu.
Tình thế hiện tại của trại Thiên Miêu là phải giao ra "La Bân", đạo sĩ núi Thần Tiêu đang đứng đợi ở đây.
Còn Miêu Tích thì đang dưỡng thương trên đỉnh Vu Y phong của lão.
La Bân phán đoán, nếu núi Thần Tiêu không có hành động gì thêm, Miêu Tích sẽ không xuất đầu lộ diện.
Ngay cả khi có chuyện, Miêu Tích cũng sẽ lo cho bản thân mình trước, biết đâu ông ta cứ mặc kệ trại Thiên Miêu bị tàn sát cũng sẽ không đứng ra trước mặt Bạch Tượng nữa.
Nhất thời, các ông chú nhìn nhau. Bà Lê cũng khẽ nheo mắt lại, nhưng không nói gì.
Các đạo sĩ đi cùng Bạch Tượng đều ngơ ngác.
Bạch Tượng không nói lời nào, chỉ tỏ ra cực kỳ bình tĩnh.
Sự bình tĩnh trong một số trường hợp không phải là bình tĩnh thực sự, mà là biểu hiện của một cơn thịnh nộ tột cùng.
Họa thủy đông dẫn, trực tiếp tìm "chính chủ", chẳng lẽ không có tác dụng sao?
Sắc mặt La Bân không đổi nhưng cậu bắt đầu suy nghĩ sâu xa.
"Bảo Đại vu y của mấy người đến gặp tôi, thuận tiện mang theo thứ tôi muốn, nếu không, bà sẽ bị lôi hỏa thiêu thân!" Bạch Tượng hạ lệnh cho bà Lê.
Lần trước, Bạch Tượng cũng từng nói những lời tương tự với Miêu Thuận.
Chỉ có điều, khi đó ngoại trừ Trần Hồng Minh thì không có ai khác.
Lúc này, các ông chú vô cùng bất an, tế sư cũng vã mồ hôi hột đầy trán.
Ánh mắt họ lướt qua La Bân rồi lại nhìn bà Lê, tâm trạng vô cùng hoảng loạn.
La Bân nhìn ra được một vài điều.
Trung Thi Bạch đã hoàn toàn ảnh hưởng đến Bạch Tượng.
Theo lý mà nói, Bạch Tượng nên trực tiếp nổi trận lôi đình, đi thẳng tìm Miêu Tích mới đúng.
Tại sao ông ta lại hạ lệnh cho bà Lê?
Một khả năng hiện lên trong đầu La Bân.
Chẳng trách Bạch Tượng vẫn còn đủ kiên nhẫn ở lại trại Thiên Miêu.
Chẳng trách ông ta có thể đợi mãi được.
Hóa ra, ông ta căn bản không lên được đỉnh Vu Y?
Khi ấy Bạch Tượng trực tiếp đến trại Thiên Miêu, Miêu Tích chắc hẳn đã giao đấu trực diện với ông ta, kết quả bại trận bỏ chạy, mới thông qua Miêu Thuận để đối thoại với Bạch Tượng.
Nhờ đó, Miêu Tích có cơ hội th* d*c, còn Bạch Tượng thì bị "giữ chân" ở trong trại Thiên Miêu này?
Suy nghĩ lập tức định hình, La Bân giả vờ ngơ ngác lên tiếng: "Đường đường là tổ sư xuất âm thần của núi Thần Tiêu, tiên sinh âm dương dưới quyền bị người ta tính kế thảm hại, là tôi thì tôi đã lột da rút xương kẻ đó, lập tức đích thân đi tìm người có thể cứu chữa, không chỉ vậy tôi còn sẽ hỏi tội. Thế mà ông lại đi tìm một lão bà vốn bị giam cầm, thậm chí sau khi cấp dưới của mình bỏ trốn mới được thả ra để chịu trận, đe dọa bà ấy nếu không gọi người tới sẽ bị lôi hỏa thiêu thân. Đây chính là thủ đoạn của núi Thần Tiêu sao? Sao lại mềm yếu vô lực như vậy? Nhị vu y còn dám tính kế các ông, Đại vu y mà chịu đến sao?"
Trong kinh ngạc, La Bân thể hiện sự mỉa mai nhẹ nhàng.
Cậu đã tiếp xúc với Trung Thi Bạch nhiều lần, thậm chí bản thân từng trải nghiệm, cậu hiểu rõ dẫn dắt cảm xúc là phương thức hiệu quả nhất, nhất là Tiên Thiên Toán lại giỏi về điểm này.
Sự thẳng thừng của Trung Thi Bạch sẽ khiến Bạch Tượng không hiểu được những lời quanh co của cậu.
La Bân bổ sung thêm: "Tôi nói một câu có lẽ khiến ông không vui, mấy ông bị kẹt lại trại Thiên Miêu đã lâu rồi nhỉ? Vấn đề của các ông đã được giải quyết chưa? Kết quả là người có thể giải quyết vấn đề đã bỏ trốn rồi, Nhị vu y đã chạy được thì chẳng lẽ Đại vu y không chạy được sao? Trại Thiên Miêu chỉ có một nhóm người Miêu thế này, không phải già yếu thì cũng bệnh tật tàn phế, người có chút bản lĩnh đều đã bị phái đi tìm người các ông muốn rồi đúng không? Họ thực sự bị phái đi tìm người? Hay là, mượn cơ hội này, sớm đã cao chạy xa bay rồi?"