Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1081: Khinh người quá đáng

Giết người là thật.

Cho thuốc là giả.

Miêu Thuận chỉ muốn mượn dao giết người!

Nhưng ông ta muốn giết ai?

Cổ thuật so với thuật âm dương thực chất còn tà môn hơn, có tóc và móng tay là đã quá đủ để hạ cổ.

Hơn nữa, Miêu Thuận còn là nhị trưởng lão của đỉnh Vu Y.

Mặc dù ngày đó ông ta suýt bị giết, nhưng đấy không phải thực lực thực sự của La Bân, mà là nhờ quẻ Sơn Phong Cổ, cộng thêm sự hỗ trợ của huân Miê Vương, sự xúc tác của thiện thi đan và cả việc vùng núi Tam Nguy Sơn có vô số cổ trùng.

Ngay cả đạo sĩ bậc chân nhân, nếu để La Bân chồng chất các thủ đoạn như vậy mà không phòng bị, trực diện đón đỡ thì cũng sẽ phải chịu thiệt thòi lớn.

Huống hồ Miêu Thuận về bản chất là một vu y, sử dụng cổ thuật, vốn dĩ đã bị Miêu Vương chế ngự.

Trước mặt huân Miêu Vương của La Bân, cổ bản mệnh thậm chí còn trực tiếp phản phệ ông ta.

Nhưng nếu đổi lại để so sánh, ví dụ như Bạch Quan Lễ vừa mới lên cấp chân nhân đối mặt với Miêu Thuận, thì chưa chắc đã là đối thủ của lão.

Nếu là người mà ngay cả Miêu Thuận cũng không giết nổi thì La Bân chắc chắn không giết được.

Quan trọng nhất vẫn là Miêu Thuận đang chơi xỏ cậu, cho dù cậu có giết thật thì cũng chẳng có thuốc nào cả!

"Ông muốn giết ai?" La Bân đi thẳng vào vấn đề.

"Chẳng lẽ một tiên sinh như cậu khi đã có tóc và móng tay trong tay mà vẫn không làm nên chuyện sao? Hỏi quá nhiều chỉ chứng tỏ cậu không đủ thực lực, nếu vậy, xin mời cậu rời khỏi trại." Ánh mắt Miêu Thuận thể hiện rõ khinh miệt và ngạo mạn.

La Bân vẫn nhìn thẳng vào Miêu Thuận, nhíu mày.

"Nhớ kỹ, cậu chỉ có ba ngày."

Miêu Thuận nói xong liền xoay người bước ra khỏi phòng khách, đi xuống nhà sàn, tiếng bước chân dần xa khuất.

La Bân lại một lần nữa đứng lặng bên cửa sổ cho đến khi bóng dáng Miêu Thuận biến mất hoàn toàn.

Mới trước đó, cậu đã nén lại mọi cảm xúc, dù biết hoàn cảnh của bà Lê đáng lo ngại, biết hai ông cháu Miêu Miểu và Miêu Cô đang phải chịu khổ cực, cậu vẫn quyết định phải bình tĩnh đối mặt.

Rõ ràng cậu không hề chọc giận Miêu Thuận, rõ ràng cậu chỉ là một người khách phương xa tới, hơn nữa còn là người giúp đỡ trại Thiên Miêu, không gây ra bất kỳ ảnh hưởng xấu nào.

Vậy mà Miêu Thuận lại đối xử với cậu như thế.

Trại Thiên Miêu của ngày xưa chắc chắn sẽ không xảy ra những chuyện tồi tệ như vậy!

"Xì xì!"

Rắn cổ sau ba lần luyện chui ra từ tóc La Bân, thè lưỡi.

Thần trí của cổ trùng rất đơn giản, nó chỉ truyền đạt một cảm xúc: Chết.

Nâng cánh tay lên, đầu ngón tay La Bân nhẹ nhàng v**t v* đầu rắn.

Ngay lập tức, từ trong ba lô trên ghế sofa, một lượng lớn cổ trùng chui ra, bò lên người cậu như thủy triều.

Ngoại trừ khuôn mặt, toàn thân La Bân đều bị cổ trùng bao phủ.

Cậu là Miêu Vương.

Ở những nơi khác, có lẽ vì hạn chế về thực lực mà bị người ta nhục mạ.

Nhưng đây là núi Tam Nguy, đây là sào huyệt của cổ trùng.

Miêu Vương chính là tồn tại tôn quý nhất.

Điều này thể hiện đặc biệt rõ ràng qua những cổ trùng có thần trí đơn giản.

Ít nhất, tất cả cổ trùng trên người La Bân đều đã không thể kìm nén được, muốn lao ra cắn xé Miêu Thuận cho đến chết.

La Bân phát ra một âm thanh kỳ quái, đám cổ trùng nhanh chóng rút lui, trở về trong ba lô.

La Bân ngồi xuống.

Cậu lấy dao ra, mũi dao lướt qua thân cây, chọn vị trí chính giữa bắt đầu cắt gọt.

Cả quá trình, La Bân không hề vội vã.

Giữa chừng, anh em Miêu Vân và Miêu Đồ có ghé qua một lần, thấy La Bân không có nhã hứng trò chuyện, họ nói rõ chỗ ở của mình để La Bân tìm khi cần rồi rời đi.

Sau đó lại có một người Miêu mang cơm đến.

Không biết từ lúc nào, trời đã tối.

Một đoạn lõi cây đã được cắt ra, gọt sạch lớp vỏ thô ráp bên ngoài.

"Phù..."

La Bân thở dài.

Cậu đi ăn cơm trước, sau đó lên giường đi ngủ.

Tình hình càng cấp bách thì càng không thể nóng vội.

...

Trong viện của bà Lê.

Miêu Thuận đang cúi đầu.

Đứng trước mặt lão là một người.

Người đó còn rất trẻ, nhiều nhất khoảng chừng ba mươi tuổi, tóc búi cao nhưng lại mặc một bộ đạo bào màu tím sẫm.

Kẻ này chính là Bạch Tượng!

Bên cạnh Bạch Tượng còn có một người nữa.

Đó là tiên sinh âm dương của núi Thần Tiêu, Trần Hồng Minh!

Trán Miêu Thuận lấm tấm mồ hôi lạnh, toàn thân run rẩy.

"Đã lâu lắm rồi, ông... Còn muốn để tôi chờ đến bao giờ? Hửm?"

Giọng điệu của Bạch Tượng rất thản nhiên, nhưng dù là thản nhiên, sức ép đó cũng không phải là thứ Miêu Thuận có thể chịu đựng được.

"Trại Thiên Miêu... Đã dốc toàn lực đi tìm rồi... thực sự vẫn chưa có tung tích của La Bân."

Những giọt mồ hôi bắt đầu chảy dài dọc theo thái dương Miêu Thuận.

"Đã dốc toàn lực chưa?"

Bạch Tượng nâng tay, búng ngón tay một cái.

Một tiếng động giòn giã, huyệt Ấn đường của Miêu Thuận trúng một đòn.

"Ầm", Miêu Thuận ngã văng xuống đất.

Tay Bạch Tượng tiếp tục kết ấn, miệng niệm một tràng quyết pháp.

Những tiếng lẹt đẹt vang lên, trên người Miêu Thuận bùng lên chuỗi lửa điện.

Tiếng thét thảm thiết của ông ta xuyên thấu màn đêm, cơ thể ông ta như con cá mắc cạn, run rẩy kịch liệt.

Rất nhanh sau đó, Miêu Thuận bắt đầu trợn trắng mắt, trên người ông rơi ra hơn mười con cổ trùng, tất cả đều bị cháy đen, hơi thở thoi thóp.

"Ông chưa dốc toàn lực, nếu không, làm sao mấy người lại không tìm thấy? Tiếp tục tìm. Còn nữa, bảo Đại vu y của các ông mang thứ tôi muốn đến gặp tôi. Ông ta đã mượn danh nghĩa dưỡng thương để bế quan quá lâu rồi. Trong vòng ba ngày nếu tôi không thấy ông ta, ông cứ đợi thiên lôi thiêu thân đi."

Ngữ điệu của Bạch Tượng bình thản lạ thường, chân tùy ý đá một cái về phía trước.

Miêu Thuận giống như một bao cát bị đá bay xa ít nhất bảy tám mét, va mạnh vào bức tường.

Trần Hồng Minh ngồi xổm xuống, dùng một đôi đũa tre, cẩn thận gắp hơn mười con rết cổ dưới đất lên.

Cổ bản mệnh của Miêu Thuận chính là rết, tuy những con cổ này không phải bản mệnh, nhưng chắc chắn không phải loại cổ trùng đơn giản có thể so sánh được.

"Chỗ này đủ chưa? Có cần cổ bản mệnh của ông ta không?" Bạch Tượng đột nhiên hỏi.

"Đủ rồi, đủ rồi, ngâm một hũ rượu thuốc thì không cần đến cổ bản mệnh đâu. Dù sao ông ta cũng là thủ lĩnh của trại này, chúng ta vẫn nên giữ lại chút mặt mũi cho Đại vu y kia." Trần Hồng Minh nghiêm túc nói.

Hắn đứng dậy, mỉm cười với Miêu Thuận, còn khẽ cúi người như để cảm ơn.

Thực ra, Trần Hồng Minh không phải loại người cậy thế h**p người như vậy.

Rượu thuốc cũng không phải hắn muốn uống mà là dành cho Bạch Tượng.

Bạch Tượng quá quái gở, không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Xuất âm thần của phái núi Thần Tiêu rất loạn, cộng sinh với thi trùng.

Chỉ cần sơ sẩy một chút là Bạch Tượng sẽ nổi giận, ngay cả Trần Hồng Minh cũng sẽ gặp rắc rối lớn.

Chính vì thế, hắn phải thuận theo cảm xúc của Bạch Tượng.

Tất nhiên, những đạo lý lớn thì Bạch Tượng vẫn sẽ nghe theo, ví dụ như bây giờ đến làm khách, hắn thi triển chút trừng phạt là một chuyện, nhưng không thể lật tung mái nhà của gia chủ là một quy tắc khác.

"Trần trưởng lão đã nể mặt mấy người, vậy hy vọng mấy người đừng có tự chuốc lấy nhục nhã." Bạch Tượng thản nhiên nói một câu, xoay người đi ra ngoài viện.

"Cáo từ, cáo từ." Trần Hồng Minh lại chắp tay ôm quyền.

Đợi sau khi hai người ra khỏi viện, Miêu Thuận trực tiếp nôn ra máu.

Ông ta run rẩy đứng dậy, trừng mắt nhìn chằm chằm ra cổng viện.

Ông ta không nhìn kẻ tên Bạch Tượng kia.

Xuất âm thần mà, ông ta không dám nhìn.

Ngay cả Đại vu y cũng không chịu nổi lôi pháp của xuất âm thần.

Đây là một lẽ.

Thực ra, nếu mọi chuyện bình thường thì núi Tam Nguy đã không sa sút đến mức này.

Ngặt nỗi mọi chuyện lại không bình thường.

Không biết lão Miêu Vương kia đã giở trò gì, Đại vu y vậy mà không thỉnh được bất kỳ một vị Động Thần nào.

Rõ ràng tất cả Động Thần đều nên bảo vệ núi Tam Nguy.

Cho dù phải trả một cái giá nhất định, Đại vu y cũng nên thỉnh được một hai vị, ít nhất là để có thể đối kháng ngang hàng với Bạch Tượng.

Kết quả là không thỉnh được!

Theo lý mà nói, Động Thần cũng cần những người đặc biệt mới có thể nhìn thấy.

Cho dù Đại vu y không phải là người có duyên, thì Động Nữ cũng nên thỉnh được Động Thần để dẹp tan ngoại địch.

Kết quả là sau khi họ đến thung lũng, ngay cả Động Nữ cũng không thỉnh ra được.

Chỉ có thể giải thích rằng chính lão Miêu Vương đã ám toán từ bên trong, chết rồi mà vẫn không để yên.

Đây mới là lý do khiến Tam Nguy Sơn bị người ta ức h**p đến thế!

Ông ta đường đường là nhị trưởng lão của đỉnh Vu Y, rết cổ trong người vậy mà lại bị mang đi ngâm rượu cho người ta!

Nghĩ đến đây, Miêu Thuận lại cảm thấy khí huyết công tâm, phun thêm một ngụm máu nữa.

Trần Hồng Minh quá giả tạo.

Lấy cổ của ông ta đã không chỉ một hai lần, lần nào cũng cười nói rồi cúi người cảm ơn, cứ như thể ông ta tự nguyện đem tặng cổ trùng không bằng.

"Mấy người đợi chết đi!" Miêu Thuận nghiến răng nghiến lợi rặn nói.

Ông ta đã thu thập được tóc và móng tay của Trần Hồng Minh.

Ông ta không dám hạ cổ.

Đối với đám đạo sĩ núi Thần Tiêu này, vài đạo lôi pháp là có thể trị tận gốc cổ trùng, hoàn toàn là thiên địch.

Thế nhưng, tên tiên sinh âm dương kia thì lại khác!

truyenfull,truyenfull vn