Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm
Chương 1080: Cậu muốn thuốc cứu mạng, còn tôi muốn giết người
Miêu Thuận đứng dậy, tiến về phía trước vài bước.
"Cậu thực sự có thể trấn áp nhện cổ cấp bậc hắc cổ mà không bị phản phệ sao?"
Dừng lại ngay sát La Bân, Miêu Thuận quan sát cậu từ đầu đến chân.
"Vạn vật tương sinh tương khắc, thuật âm dương tự có cách để chế ngự cổ trùng tương ứng." La Bân vẫn giữ nụ cười nhạt trên môi, thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti.
"Hay cho câu vạn vật tương sinh tương khắc. Tôi muốn hỏi một câu, tại sao cậu lại già nua đến mức này?" Miêu Thuận đi thẳng vào vấn đề.
Bởi vì Miêu Vân, Miêu Đồ đã kể với ông chú tám về mục đích cậu đến đây, ông chú tám đương nhiên không giấu giếm mà báo lại cho Miêu Thuận.
"Gặp phải nguy hiểm liên quan đến sinh tử, tôi đã sử dụng thuật âm dương cấm kỵ nên mới có tổn hao này." La Bân đáp.
"Thì ra là thế." Miêu Thuận gật đầu, "Tôi không chỉ là thủ lĩnh Lâu Phương của trại Thiên Miêu, mà còn là nhị trưởng lão của đỉnh Vu Y. Loại đan dược cậu muốn, tôi có. Tuy nhiên, thuốc của đỉnh Vu Y không phải muốn tặng là tặng. Cậu đã giúp trại Thiên Miêu thanh lý môn hộ, lại trả lại nhện cổ, họ đưa thuốc cho cậu là hợp tình hợp lý. Nhưng nếu cậu muốn thêm thuốc, cậu cần phải hoàn thành một việc cho trại Thiên Miêu. Còn là việc gì, tôi cần phải cân nhắc kỹ lưỡng."
"Có thuốc nào tốt hơn không?"
Một câu của La Bân đã đánh trúng trọng tâm.
"Tất nhiên." Miêu Thuận chắp tay sau lưng, ánh mắt lộ vẻ ngạo mạn: "Vậy thì việc cậu làm phải càng có giá trị với trại Thiên Miêu, nếu không thì không đổi được thuốc đó đâu."
"Tôi hiểu, tôi có thể thử." La Bân gật đầu.
"Dẫn Đường tiên sinh xuống nghỉ ngơi đi. Sau khi suy nghĩ xong tôi sẽ tới tìm cậu ta."
Miêu Thuận liếc nhìn khúc gỗ cây hoa trắng chín u trên vai La Bân, rồi nhìn sang đống hành lý lỉnh kỉnh.
Cánh mũi Miêu Thuận khẽ phập phồng như đang đánh hơi.
Khi xoay người đi, khóe môi lão khẽ nhếch lên.
Nếu là bất kỳ ai không phải tiên sinh âm dương, chắc chắn sẽ không phát hiện lão có hành động nhỏ này.
Nhưng La Bân đã thấy, có điều cậu không biểu hiện gì ra mặt.
"Đường tiên sinh, mời." Ông chú tám ra hiệu.
Hai người rời khỏi viện, ông chú tám dẫn cậu đi sâu vào trong trại.
Khoảng mười phút sau, họ dừng lại trước một ngôi nhà sàn.
Ngôi nhà này không phải nơi La Bân từng ở, nhưng khung cảnh xung quanh rất quen thuộc, vừa nhìn cậu đã nhận ra ngay sân nhà của Miêu Miểu và Miêu Cô.
Chỉ là không hiểu sao, La Bân luôn cảm thấy ngôi nhà đó toát lên một sự trống trải khó tả.
Tiên sinh âm dương xem nhà không chỉ xem hình dáng, mà còn xem "trạch khí".
Thứ này rất khó giải thích cặn kẽ, tóm lại đó là một cảm giác.
"Cậu muốn ở sân vườn hay ở nhà sàn? Nếu muốn ở viện, tôi có thể sắp xếp cho cậu ở đằng kia."
Ông chú tám giơ tay chỉ thẳng vào căn nhà của Miêu Cô mà La Bân đang nhìn.
"Nơi đó không có người ở sao?" La Bân hỏi với giọng thản nhiên.
"Ừ." Ông chú tám gật đầu.
"Không cần đâu, tôi ở đây là được rồi. Tôi chỉ thấy căn nhà kia có luồng trạch khí cô tịch, đúng là không có người, ứng nghiệm với quẻ tượng." La Bân lắc đầu.
Ông chú tám ngạc nhiên nhìn cậu: "Ngay cả điều này cậu cũng nhìn ra sao?"
"Phong thủy tự có chỗ huyền diệu của nó." La Bân nói: "Nơi đó âm khí nặng, dương khí suy, tử khí lảng vảng. Theo lý mà nói, người cư ngụ lâu năm ở đấy nên là một cô gái và một cụ già đã xế bóng, cụ già đó đang ở trạng thái gần kề cái chết."
Ông chú tám sững sờ, lẩm bẩm: "Cậu trẻ tuổi như vậy mà thần thông thế sao?"
"Ông quá khen, đây chỉ là kiến thức cơ bản của thuật phong thủy." Sắc mặt La Bân không đổi, "Tuy nhiên, tôi không tính ra được tại sao căn nhà đó lại trống không. Trạch khí nói lên nhiều điều, nó cho thấy hai người từng sống ở đó sẽ mang lại nhiều lợi ích bất ngờ cho trại Thiên Miêu của các ông. Họ đã xảy ra chuyện gì sao?"
Việc Miêu Miểu và Miêu Cô sống ở đấy không phải do tính toán mà ra.
Chính vì ông chú tám không hiểu phong thủy nên La Bân mới dùng cách này để gài bẫy hỏi chuyện.
Cậu nói ra vài chi tiết khiến ông chú tám thấy "thần thánh" để dò hỏi tung tích của hai người họ.
Ông chú tám lập tức tỏ ra khó xử.
"Nếu không tiện thì ông không cần nói, tôi không có ý định dòm ngó chuyện riêng của trại Thiên Miêu."
Nói xong, La Bân ngẩng đầu nhìn ngôi nhà sàn trước mặt, cất bước đi lên.
Cậu vừa lên tới tầng hai thì thấy ông chú tám cũng đi lên, ánh mắt không được tự nhiên.
Đẩy cửa bước vào phòng khách, La Bân tùy ý đặt hành lý lên chiếc ghế sofa bằng tre.
"Hai người họ thực sự có thể mang lại lợi ích cho trại Thiên Miêu sao?" Ông chú tám thận trọng hỏi.
"Tôi lừa ông làm gì?" La Bân mỉm cười, vẻ mặt như thể chuyện không liên quan đến mình.
"Haizz!" Ông chú tám thở dài, "Đường tiên sinh, thực không giấu gì cậu, trại Thiên Miêu gần đây hỗn loạn, người ngoài tiến vào khiến lòng người hoang mang, chuyện này chắc cậu cũng nghe từ Miêu Vân và Miêu Đồ rồi. Nội bộ chúng tôi cũng có rất nhiều vấn đề. Hai người sống trong căn nhà đó là Miêu Miểu và Miêu Cô. Cô cháu gái là một cổ nữ trong trại, tính tình rất tốt, tư chất và thực lực đều xuất chúng. Miêu Cô lại càng là cao thủ cấp bậc Hắc Cổ, cũng một lòng vì trại Thiên Miêu. Chỉ tiếc là Bà Lê tiền nhiệm bị tước bỏ thân phận và bị giam giữ. Thủ lĩnh Lâu Phương đã ra lệnh tuyệt đối không cho phép người ngoài thăm nom, thậm chí còn có hình phạt. Kết quả là Miêu Miểu lén đi đưa cơm nước thì bị phát hiện. Quy định của trại Thiên Miêu cực kỳ nghiêm ngặt, hai ông cháu họ vì thế mà vướng vào vòng lao lý, không thể nào khôi phục tự do được nữa."
Nói xong những lời này, vẻ mặt ông chú tám càng cay đắng.
"Tóm lại, tôi nhắc nhở cậu một việc: Thủ lĩnh Lâu Phương nhìn thì có vẻ hiền hòa nhưng thực chất tính tình quái gở, việc lão bảo cậu làm thì cậu cố gắng làm cho tốt, nếu không lão lật mặt còn nhanh hơn lật sách."
Lời nói và thái độ của ông chú tám đều vô cùng thận trọng.
"Mỗi ngày sẽ có người đưa cơm đến. Đợi Miêu Vân và Miêu Đồ xong việc, tôi sẽ bảo hai cậu ấy qua đây. Cậu có nhu cầu gì cứ bảo họ là được. Tôi đi trước."
Nói xong câu cuối, ông chú tám mới rời khỏi phòng, đi xuống nhà sàn và khuất bóng dần.
La Bân đóng cửa lại, đứng bên cửa sổ.
Bóng dáng ông chú tám đã biến mất hoàn toàn.
Cậu khẽ nhắm mắt, khi mở ra, đôi mắt đã hơi ửng đỏ.
Cậu, dùng tên giả là Đường Vũ, chỉ là một người ngoài.
Vậy mà ông chú tám lại sẵn sàng nói Miêu Thuận quái gở.
Có thể tưởng tượng được Miêu Thuận đã đánh mất lòng dân đến mức nào.
Bà Lê bị giam giữ hành hạ, vậy mà còn cần Miêu Miểu lén lút đưa cơm.
Giam giữ mà đến cái ăn cái uống cũng không cho đủ sao?
Bị phát hiện mà lại phải chịu cảnh lao tù, không thể khôi phục tự do.
Chỉ một câu đơn giản nhưng đại diện cho việc hai ông cháu sẽ bị giam cho đến chết?
Khá khen cho Miêu Thuận!
Hồi lâu sau, tâm trạng La Bân mới dần bình lặng trở lại.
Lúc này cậu không thể làm loạn.
Vừa mới đến trại Thiên Miêu, cậu phải làm theo kế hoạch, tiến chắc thắng chắc.
Nếu không, một khi gây chuyện và bại lộ thân phận...
Kẻ muốn giết cậu không chỉ có người của trại Thiên Miêu.
Ngồi trên ghế, La Bân đặt khúc gỗ hoa trắng chín u nằm ngang trên đùi, hít một hơi thật sâu để bình tâm lại một lần nữa.
Cậu bắt đầu hồi tưởng các chi tiết trong truyền thừa về cách chế tạo kiếm huyết đào, cũng như hình dáng của thanh kiếm năm xưa.
Một lúc lâu sau, tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.
"Mời vào." La Bân mở mắt, đồng thời đứng dậy.
Cánh cửa bị đẩy ra, người bước vào không phải anh em Miêu Vân, mà lại là lão già với khuôn mặt đầy những vết sẹo nhỏ, Miêu Thuận!
Miêu Thuận cầm trong tay một chiếc hộp gỗ.
Lão mỉm cười, đi tới phía đối diện bàn trà, đặt hộp gỗ xuống và đẩy về phía La Bân.
"Thủ lĩnh Lâu Phương, đây là..."
La Bân tỏ vẻ thắc mắc, đồng thời cầm hộp gỗ lên mở ra xem.
Bên trong hộp có một tấm vải gấm, trên đó là vài mảnh móng tay đã cắt cùng với những sợi tóc và không ít mẩu da khô.
"Người ta thường nói tiên sinh âm dương có bản lĩnh giết người từ xa một cách vô hình. Cậu muốn thuốc cứu mạng, còn tôi thì vừa hay có một người muốn giết. Đây là đồ của hắn ta. Cậu giết hắn đi, tôi sẽ đưa thuốc cho cậu."
Ánh mắt Miêu Thuận toát lên vẻ bề trên.
La Bân cau mày: "Ở trại Thiên Miêu này còn có người mà thủ lĩnh Lâu Phương không thể xử lý sao?"
"Cậu có ba ngày. Làm được thì có thuốc, cậu muốn bao nhiêu cũng đủ. Làm không xong thì mời cậu rời đi." Miêu Thuận nói tiếp.
La Bân ngẩng đầu nhìn thẳng vào Miêu Thuận.
Miêu Thuận đang nói dối!