Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1082: Trở lại thung lũng

Người có thể đơn thương độc mã phong ấn được nhện cổ bằng thực lực của chính mình chắc chắn không đơn giản.

Cho dù người đó không giết được Trần Hồng Minh thì nhất định cũng có thể khiến hắn phải nếm mùi đau khổ.

Ngoài ra, nguyên do Miêu Thuận muốn mượn dao giết người rất đơn giản.

Mượn cơ hội đối phó Trần Hồng Minh là một lẽ.

Còn tên tiên sinh âm dương kia có vấn đề.

Trên người cậu có cổ trùng.

Người trong trại Thiên Miêu bình thường không phát hiện ra, nhưng ông ta vừa nhìn đã thấy ngay.

Điều này đại diện cho việc đối phương đã học trộm cổ thuật, có lẽ là học từ tên Kim Lư đã chết.

Chưa kể, khúc gỗ cậu mang theo bên người luôn tỏa ra một thứ hương khí quái dị, bên trên còn dính rất nhiều nhựa đào, chất liệu hoàn toàn khác biệt với bất kỳ loại nhựa đào nào ông ta từng thấy.

Hoặc là giết Trần Hồng Minh trước, lão sẽ đổ vấy mọi chuyện để đám đạo sĩ giết cậu.

Hoặc là đối phương thất bại, bị đám đạo sĩ trực tiếp g**t ch*t, ông ta sẽ đến thu dọn tàn cuộc.

Dù thế nào đi nữa, ông ta vẫn là người tọa sơn quan hổ đấu, ngư ông đắc lợi

Càng nghĩ, trên mặt Miêu Thuận càng hiện lên một nụ cười vặn vẹo.

Ông ta cố gắng lết thân xác rệu rã trở lại gian nhà chính, lấy ra một bình sứ, dốc vài viên đan dược bỏ vào miệng.

Sắc mặt Miêu Thuận tốt lên đôi chút, ông ta nhắm mắt, lặng lẽ cảm nhận cơ thể đang dần hồi phục.

...

Trời còn chưa sáng hẳn, La Bân đã dậy.

Cậu không nán lại trong nhà sàn mà thừa dịp đêm tối, bước theo vị trí quẻ trực tiếp rời khỏi trại Thiên Miêu.

Miêu Thuận đã phá hỏng kế hoạch của cậu, cậu cũng không thể vì nóng nảy mà làm hỏng việc lớn.

Do đó, La Bân một lần nữa điều chỉnh lại dự định ban đầu.

Sau khi ra khỏi trại Thiên Miêu, La Bân đi thẳng về phía thung lũng.

Mất khoảng hai ba tiếng đồng hồ, cậu đã tới nơi.

Ánh nắng ban mai hơi chói mắt, nhưng phần nhiều vẫn là sự ấm áp.

La Bân không hề lơ là cảnh giác, cậu chậm rãi tiến vào bên trong thung lũng.

Mọi thứ vẫn như xưa, không có gì thay đổi.

Tuy nhiên, khi bước vào sâu trong thung lũng, La Bân phát hiện ra một điểm bất thường.

Cậu không nhìn thấy Động Nữ.

Tất cả trước các cửa động đều trống không, yên tĩnh lạ thường.

Đi tiếp vào sâu hơn nữa chính là động Tam Miêu.

Dù ánh nắng chiếu thẳng vào nhưng bên trong hang Tam Miêu vẫn là một màn đen kịt.

La Bân xác định nơi này không còn một ai.

Bước vào trong động, cậu đốt hết tất cả nến lên.

Ngay lập tức, bóng tối bị xua tan, ba pho tượng thần hiện ra trước mắt.

La Bân đi tới trước pho tượng đại diện cho Miêu Vương, thực hiện lễ ba quỳ chín lạy.

Không có tiếng bước chân, chỉ có gió nhẹ và hương thơm thoang thoảng.

La Bân đứng dậy, quay đầu lại, híp mắt.

Bên ngoài hang Tam Miêu vậy mà có một nhóm Động Nữ.

Họ mặc những bộ sa y mỏng manh, không che giấu nổi thân hình yểu điệu.

Tất nhiên, đó chỉ là một phần, phần khác là những người lớn tuổi hơn, không giấu nổi vẻ già nua.

Các Động Nữ đều đang nhìn cậu, ánh mắt trống rỗng, gương mặt không chút biểu cảm.

La Bân hít một hơi thật sâu, lấy một vật từ trong ngực áo ra, đó là một chiếc huân.

Đặt huân lên môi, La Bân bắt đầu thổi.

Động Nữ vốn không phải người bình thường, họ đã sớm không còn là người theo đúng nghĩa.

Có thể nói, thứ họ nhận diện chính là "dấu ấn".

Giống như lúc trước khi cậu mới đến động Tam Miêu, lão Miêu Vương đã trao cho cậu dấu ấn kế vị Miêu Vương, nên Động Nữ mới không làm hại cậu.

Lúc này, dù cậu đã khoác lên một lớp da khác, trên người cũng có bùa chú áp chế khí tức, nhưng cậu vẫn có dấu ấn.

Tiếng huân chính là minh chứng cho thân phận của cậu.

Trại Thiên Miêu vẫn có người biết thổi huân, nhưng không phải ai cũng có thể dẫn dụ vạn cổ như La Bân.

Cộng thêm việc nơi này không có người ngoài, La Bân không hề kìm nén mà thả sức thổi vang!

Các Động Nữ quỳ rạp xuống đất hành lễ.

Sau đó họ đứng dậy, chờ cho đến khi La Bân thổi xong tiếng huân cuối cùng mới lần lượt xoay người rời đi.

Rất nhanh, trước động Tam Miêu không còn một bóng người.

Tuy nhiên, bên ngoài động không hề yên tĩnh. Vô số độc trùng bò lổm ngổm khiến người ta rùng mình.

Năm xưa La Bân quả thực đã tiêu hao sạch sẽ độc trùng, hơn bảy ngàn con để luyện ra Hắc Kim Thiềm.

Nhưng độc trùng ở núi Tam Nguy đâu chỉ có ngàn vạn con, thung lũng này vốn là nơi thu hút độc trùng.

Nhất thời, La Bân cảm thấy số lượng độc trùng dường như còn nhiều hơn xưa?.

Tất nhiên, thung lũng tự thu hút là một chuyện, việc cậu thổi huân chắc chắn cũng đã dẫn dụ thêm không ít.

Cất huân đi, La Bân đặt tất cả hành lý xuống.

Cậu nấu một nồi thuốc, trong động Tam Miêu vẫn còn gạo diện, thêm vào chút lương thực làm thành món dược thiện.

Sau khi ăn một bữa no nê, La Bân mới bắt đầu điêu khắc kiếm huyết đào.

Mọi việc không được vội vàng.

Có biến số thì chỉ có thể thuận theo biến số mà ứng biến.

Giống như việc gặp anh em Miêu Vân và Miêu Đồ, cậu thay đổi kế hoạch vào trại.

Bị Miêu Thuận tính kế mượn dao giết người, cậu lập tức đổi kế hoạch rời trại.

Đương nhiên, trong đó còn nhiều biến động khác nữa, chắc chắn không giống với kế hoạch ban đầu của La Bân.

Kế hoạch ban đầu chỉ đơn thuần là đến động Tam Miêu.

Hiện tại tuy đã đến, nhưng việc cần làm lại hoàn toàn khác biệt.

Thoắt cái, nửa ngày trôi qua, La Bân mới điêu khắc xong chuôi kiếm.

Cây hoa trắng chín u tuy có một thân cây, nhưng lõi cây tốt nhất chỉ có một đoạn, không được phép sai sót.

Một ngày, hai ngày trôi qua.

Đến buổi hoàng hôn của ngày thứ ba, La Bân vẫn đang chế tạo kiếm.

....

Trong trại Thiên Miêu, vẫn là tại viện của bà Lê.

Miêu Thuận đang run rẩy đứng trước mặt hai người.

Vẫn là Bạch Tượng và Trần Hồng Minh.

Miêu Thuận không chỉ run rẩy, mà chính xác hơn là người run như cầy sấy.

Tâm trạng ông ta vừa sốt ruột, vừa kinh hãi, lại vừa phẫn nộ.

Tất cả đều là vì tên Đường Vũ đã mất tích kia!

Đúng, bọn Bạch Tượng có đưa ra thời hạn, nhưng chỉ cần Đường Vũ ra tay, bất kể thành công hay không, chắc chắn sẽ đánh lạc hướng được sự chú ý của núi Thần Tiêu.

Kết quả là Đường Vũ lại chạy mất!

Thật là một kẻ không có khí phách.

Không phải muốn xin thuốc giữ mạng sao?

Vậy mà không dám thử một lần, cứ thế bỏ chạy mất dạng!

Đúng là đồ phế vật!

Việc này khiến ông ta không có cách nào đánh lạc hướng tầm mắt của núi Thần Tiêu.

Đại vu y quả thực đang bế quan.

Hơn nữa, yêu cầu mà Bạch Tượng đưa ra, núi Tam Nguy chắc chắn không thể đồng ý.

Bởi vì Bạch Tượng muốn có một dược nhân hoàn chỉnh!

Dược nhân đấy!

Mỗi một dược nhân đều từng là Đại vu y đời trước! Làm sao có thể đưa cho Bạch Tượng được?

"Tôi không thấy Đại vu y của các ông. Ông đang thử thách sự kiên nhẫn của tôi đấy." Bạch Tượng nheo mắt, nhìn chằm chằm Miêu Thuận.

"Thủ lĩnh Lâu Phương, tổ sư không muốn làm khó ông đâu. Ông dù có muốn kiên trì giữ gìn cái gì thì cũng không giữ nổi đâu. Chỉ có Đại vu y mới có tư cách nói chuyện với tổ sư, nếu không giao được người, cũng không làm tổ sư hài lòng, tôi cũng không biết phải nói đỡ cho các ông thế nào nữa. Núi Thần Tiêu không phải môn phái đạo môn độc ác gì, mọi chuyện đều có nguyên do. Huống hồ, đòi một cái xác dược nhân cũng chỉ là để bù đắp cho những rắc rối mà tên La Bân kia gây ra cho núi Thần Tiêu thôi. Cậu ta là Miêu Vương của các ông, cha nợ con trả, nợ của cậu ta để núi Tam Nguy gánh vác là điều hợp tình hợp lý." Trần Hồng Minh tận tình khuyên nhủ. Sau đó, hắn đề nghị, "Thế này đi, ông khó nói, có lẽ cũng khó làm, vậy ông dẫn chúng tôi đi gặp ông ta đi. Đạo lý này để tôi nói chuyện với Đại vu y của các ông, ông thấy sao?"

Mồ hôi trên trán Miêu Thuận chảy xuống to như hạt đậu.

Nói thật, ông ta bị dồn đến mức này là thực sự không trụ vững nổi nữa rồi.

Nhưng nếu ông ta đi tìm Đại vu y, Đại vu y chắc chắn cũng sẽ lấy mạng ông ta.

Lần trước Đại vu y bị thương quá nặng nên mới phải bế quan dưỡng thương, nếu mạo hiểm cắt ngang sẽ gây ra tổn hại cực lớn cho núi Tam Nguy...

Nhịp tim bỗng hẫng đi một nhịp, Miêu Thuận híp mắt nói: "Đưa cho mấy người thứ khác thì sao? Mấy người lấy thứ khác trước đi, thứ quý giá ngang với dược nhân? Đúng, không phải mấy người thích ngâm rượu sao? Tôi biết ở đâu có loại cổ trùng tốt nhất núi Tam Nguy, tôi sẽ đi lấy về. Dược hiệu của loại cổ đó không yếu hơn dược nhân đâu! Tôi thề đấy!"

Miêu Thuận giơ tay lên, ngón trỏ và ngón giữa chụm lại chỉ lên trời!

"Ồ?" Ánh mắt Bạch Tượng dời từ Miêu Thuận sang Trần Hồng Minh.

"Ông ta không có tâm địa gian xảo." Trần Hồng Minh nhìn thẳng vào mặt Miêu Thuận.

"Vậy ông đi lấy về đi." Bạch Tượng gật đầu.

"Cho tôi một ngày!"

Miêu Thuận giơ ngón tay lên, mắt hơi ửng đỏ.

Cảm xúc này không phải nhắm vào hai người kia, mà là chính ông ta đang căng thẳng vì việc sắp phải làm.

Trần Hồng Minh và Bạch Tượng rời đi.

Miêu Thuận lảo đảo, suýt thì ngã quỵ xuống đất.

Ông ta gượng đứng vững, thở dài một hơi rồi vội vã rời khỏi viện, ra khỏi trại Thiên Miêu, chạy như bay về phía thung lũng.

 

truyenfull,truyenfull vn