Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm
Chương 1068: Không có kiếm, cậu còn có thể tùy tiện giết người sao?
Hiệu quả đến rất trực tiếp và mạnh mẽ, La Bân lại có sức lực, có thể đứng vững, bước đi thẳng thớm.
Đợi đến khi tới bên cạnh Đường Vũ, cậu mới nhìn rõ thảm trạng ở cánh tay trái của anh ta.
Nơi đó hoàn toàn mất sạch lớp da, toàn bộ đều bị thiêu thành than kiến, cho dù Đường Vũ không chạm vào thì lớp than vẫn đang bong tróc, trên phần thịt máu mơ hồ còn bao phủ từng lớp mỡ hạt li ti.
"Đường Vũ,ăn đi!"
La Bân định ấn chiếc bình hồ lô gỗ vào miệng Đường Vũ để đổ gạo thọ vào.
Nhưng Đường Vũ lại nghiến chặt răng, nhất quyết không chịu mở miệng.
Mồ hôi trên trán anh ta chảy xuống từng hạt lớn, gân xanh không ngừng giật liên hồi.
"Đường Vũ?"
La Bân cho rằng Đường Vũ vì quá đau dẫn đến cơ thể bị sốc phản vệ, cậu gọi một tiếng nhưng Đường Vũ không phản ứng gì nhiều, cậu định ra tay bóp mở miệng anh ta.
Thế nhưng Đường Vũ vẫn tử thủ khớp hàm, dù La Bân có bóp mạnh vào xương hàm dưới cũng không thể nào cạy miệng anh ta ra được.
Tiếng nói run rẩy, lầm bầm chen qua kẽ răng Đường Vũ phát ra: "Máu thịt... Người sống... Không... Ăn được..."
Đường Vũ vốn đang nhắm mắt, lúc này run rẩy mở ra.
Cơn đau khiến mắt anh ta đầy tia máu, đáy mắt một màu đỏ rực vì các mạch máu bị vỡ vụn do chịu đựng quá mức.
"Ăn vào có thể giữ..."
La Bân chưa nói hết câu thì đã dừng lại.
Cậu im lặng.
Trên gương mặt Đường Vũ nặn ra một nụ cười, dù cái cười đó còn khó coi hơn cả khóc.
"Tổ sư... Nói tôi... Thập toàn... Tôi... Đã đâm chủ đạo quán Tam Đàn... La tiên sinh... Tôi... Có thể chết... Nhưng không thể làm... Chuyện trái với... Đạo..."
Đường Vũ cuối cùng không trụ được nữa, người mềm nhũn ra, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.
La Bân trái lại nhờ gạo thọ liên tục phát huy tác dụng mà trạng thái cơ thể tốt hơn trước rất nhiều.
Cậu càng im lặng.
Đây chính là sự khác biệt.
Cậu chưa bao giờ tự coi mình là người thập toàn.
Vì vậy cậu có thể đi trộm kiếm
Tam Đàn trảm âm. Vì vậy khi tính mạng gặp nguy hiểm và có nhu cầu, cậu sẽ dứt khoát ăn đất thọ, giờ là ăn gạo thọ, cũng giống như ngày đó ăn quả tình hoa vậy.
Cậu không phải người sống trong ảo tưởng, không có quá nhiều quy tắc tự mình trói buộc mình.
Dĩ nhiên, về phương hướng đại cục cậu không sai.
Trăng xuống núi, thiên hạ thái bình.
Cậu không hề khoanh tay đứng nhìn Thi Ngục Thập Giới của đạo quán Tam Đàn.
Chỉ có thể nói, ngoài tất cả những điều đó ra, cậu còn có mục tiêu bắt buộc phải sống tiếp.
So với Đường Vũ, người quanh năm sống ở đạo trường Vân Mông, biết vì sao đạo trường bị nhốt lúc nào cũng khao khát một người thập toàn xuất hiện, giờ đột nhiên phát hiện ra bản thân mình chính là người đấy, thậm chí còn được tổ sư dương thần của đạo quán Tam Đàn công nhận, Đường Vũ làm sao có thể tự tay phá hủy?
Thập toàn là khao khát của Đường Vũ, vô hình trung cũng là con đường của anh ta!
Mặt trời đã nghiêng bóng khá nhiều.
Ánh nắng không chỉ rọi lên người chủ đạo quán mà còn chiếu lên cả La Bân và Đường Vũ.
Thi thể của chủ đạo quán vẫn đang cháy, tỏa ra một mùi hôi thối kỳ quái.
La Bân ngẩng đầu nhìn.
Trong lửa có từng con trùng trắng không ngừng ngọ nguậy.
Thanh kiếm Tam Đàn trảm âm không hề bị lửa thiêu mà đen đi, trái lại sắc đồng càng thêm đậm.
Thời gian trôi qua, La Bân tĩnh lặng chờ đợi ngọn lửa tắt hẳn.
Đồng thời, cậu cũng liên tục ăn, cho đến khi toàn bộ gạo thọ trong hồ lô gỗ bị ăn sạch.
Cơ thể hồi phục về trạng thái tương tự như lúc vừa ăn rễ sâm.
La Bân khó mà diễn tả tình trạng hiện tại của mình thế nào, tóm lại, không còn là tướng người sắp chết, nhưng cũng chẳng tốt lành gì cho cam.
Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng ửng đỏ khiến bên trong vách đá Tam Đàn một màu vàng rực, lúc này ánh sáng mới hoàn toàn rọi vào bên trong đạo quán.
Mỗi cánh cửa sổ đều như bị lửa bao phủ, bùng cháy dữ dội.
Tất nhiên đó chỉ là ảo giác thị giác.
Sở dĩ giống như vậy còn có một nguyên nhân khác. Đạo quán Tam Đàn thực sự từng bị hỏa hoạn, rất nhiều xà ngang bằng gỗ vẫn còn đầy vết than cháy.
Cảm giác mệt mỏi cuối cùng cũng ập đến, La Bân thấy đầu óc mê man, cơn kiệt quệ về cả thân tâm không thể chịu đựng thêm nữa.
Ngay lúc cậu lảo đảo sắp ngã thì tiếng bước chân vang lên.
Cắn mạnh vào đầu lưỡi, La Bân ép mình tỉnh táo lại, lấy ra một miếng bạch giao Chung Sơn ngậm vào.
Có bóng người xuất hiện từ một phía vách đá Tam Đàn, dẫn đầu là Đường Huy cùng người của đạo trường Vân Mông.
Đường Hạc Thọ đi bên cạnh Đường Huy, các trưởng lão và môn đệ đi phía sau.
Đường Huy giật mình, ông ta đi nhanh hơn.
"La tiên sinh!"
Đến gần, ông ta lập tức đỡ lấy La Bân.
Các trưởng lão bàng hoàng nhìn cảnh tượng trong điện, rồi lại nhìn chủ đạo quán vẫn chưa cháy hết.
"Hắn... binh giải rồi?" Đường Hạc Thọ hoảng loạn.
Đường Huy lo lắng hỏi tiếp: "La tiên sinh... Chuyện gì đã xảy ra vậy? Trước đó chủ đạo quán Tam Đàn đã lên đạo trường Vân Mông, hắn tìm kiếm, chúng tôi đều ẩn nấp, rồi đột nhiên hắn biến mất. Chúng tôi do dự rất lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng sấm rền trời mới rời khỏi đạo trường, không dám ra hẳn phía trước vách đá mà chỉ đứng ở chỗ thác nước nên không nhìn rõ thực hư. Cậu đã tiêu diệt hắn sao?"
La Bân lúc này mới tỉnh ngộ.
Hóa ra chủ đạo quán quay về không chỉ để dập lửa.
Chẳng trách hắn mãi không quay lại, hóa ra là đi tìm kiếm Tam Đàn trảm âm.
Chính điều này mới cho Châu Tam Mệnh thời gian bày trận, cũng cho cậu đủ cơ hội tính toán.
Không chỉ Đường Huy, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm La Bân, đến nỗi không ai chú ý đến Đường Vũ đang nằm dưới đất với thương thế cực nặng.
Tuy nhiên, lý do La Bân chưa rời đi là vì Đường Vũ dù trông thương tích đầy mình nhưng không chí mạng, không lộ ra tướng chết.
Ngoài ra, thanh kiếm Tam Đàn trảm âm vẫn còn nằm trong miệng chủ đạo quán.
Lỡ như Châu Tam Mệnh vẫn còn ở gần đây thì sao? Dù xác suất Châu Tam Mệnh xuất hiện là rất thấp, vì chủ đạo quán đối xử với lão như vậy mà lão còn chưa bỏ x*c th*t, vậy mà lão lại cắt đầu bỏ chạy khi có thể "tọa sơn quan hổ đấu", chỉ có một lý do duy nhất: Sợ tổ sư dương thần dùng kiếm đâm vào miệng khiến lão cũng bị binh giải.
Nhưng La Bân không thể mạo hiểm. Vì vậy, nhất định phải cầm được thanh kiếm trong tay mới yên tâm rời khỏi nơi này.
Suy nghĩ lóe lên trong giây lát. La Bân rời mắt khỏi Đường Huy, nhìn về phía Đường Vũ đang nằm dưới đất.
"Thanh kiếm này là do Đường Vũ đâm vào miệng chủ đạo quán. Anh ta mới chính là người thập toàn mà các ông tìm kiếm. Tôi chỉ phát huy đúng tác dụng mà mình nên có thôi."
Ba câu đơn giản khiến tất cả mọi người tại hiện trường im bặt.
Trong chốc lát, ánh hoàng hôn cũng trở nên chói mắt lạ thường.
"Mau! Đỡ Đường Vũ dậy, đưa lên đạo trường trị thương!" Đường Huy lập tức mở lời, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
"Tạm thời tôi chưa đi được." Ánh mắt La Bân dời sang chủ đạo quán, đặc biệt là nhìn chằm chằm vào thanh kiếm.
"Điều này..." Mí mắt Đường Huy giật giật.
Chưa đợi ông ta nói xong, một trưởng lão khác dè dặt nói: "Đây là thi trùng, Trung Thi Bạch... Ngọn lửa này chắc là lôi hỏa do Ngũ Lôi Trảm Hồn Chú của đạo quán Tam Đàn gây ra, không đúng lắm... Không có đạo sĩ nào còn sống mà... Còn nữa... Hắn binh giải chưa thành công, Trung Thi Bạch vẫn còn, âm thần vẫn còn đó, thảo nào chấp niệm của hắn nặng như vậy, là Tam Thi Trùng sao..."
Nghe vậy, lòng La Bân lạnh toát.
Như thế này mà vẫn chưa hồn phi phách tán?
Tất nhiên nét mặt cậu không thay đổi nhiều, dù sao cậu cũng chưa thấy quá trình binh giải bao giờ, biết đâu tốc độ của nó là như thế.
Binh giải thành công là xuất dương thần.
Binh giải thất bại là âm khí trong hồn phách bị thiêu rụi, cuối cùng hóa thành tro bụi, tan biến?
Có người khiêng Đường Vũ đi.
Có người nhìn Đường Huy, rồi lại nhìn vào đại điện, rõ ràng là đang chờ lệnh.
Sau khi Đường Vũ bị khiêng đi, Đường Huy trầm giọng nói: "Đi thu dọn toàn bộ đạo thi kia lại. Các vị trưởng lão, ai tự nguyện ở lại cùng tôi và La tiên sinh canh giữ chủ đạo quán thì ở lại, ai muốn về thì về đạo trường chủ trì đại cục."
Trong số chín trưởng lão, có 2 người rời đi, 2 người cùng môn đệ đi xử lý thi thể trong điện, những người còn lại đều vây quanh chủ đạo quán.
"La tiên sinh, không biết cậu có tiện..." Đường Huy dè dặt hỏi thăm.
Bạch giao Chung Sơn có dược hiệu rất tốt, tinh thần mệt mỏi của La Bân đã hồi phục được bảy tám phần. Công hiệu của gạo thọ cũng giúp cơ thể cậu khôi phục thêm đôi chút. La Bân suy nghĩ một lát, rồi kể lại những chuyện xảy ra trước đó một lượt.
Chẳng mấy chốc, trời đã tối hẳn.
Nhóm Đường Huy ngơ ngác nhìn nhau, trong mắt đầy rẫy sự kinh hãi.
La Bân không hề che giấu sự tồn tại của Châu Tam Mệnh.
Chuyện này Đường Vũ cũng biết, không cần thiết phải lừa đạo trường Vân Mông.
"Ba lần xuất âm thần, đúng là mở mang tầm mắt cho tôi. Vẫn là chủ đạo quán đủ hung dữ mới chế phục được lão, tổ sư dương thần lại tiêu diệt chủ quán, tạo thành một vòng lặp kín. Chỉ là để âm thần bỏ xác chạy thoát thì thật đáng tiếc." Đường Huy thở dài.
"Đây cũng coi là mệnh số chăng? Người đó mạng chưa tận, vả lại đạo quán Tam Đàn quá hỗn loạn, tổ sư dương thần cũng không thể lo xuể cho lão." Một trưởng lão khác tiếp lời.
Đường Huy gật đầu, sau đó nhíu mày nhìn chủ đạo quán, lầm bầm: "E rằng trong chốc lát ngọn lửa này sẽ không tắt đâu. Rất hiếm gặp, nhưng không phải chưa từng xảy ra. Trong sách cổ có ghi chép, nếu âm khí của âm thần đủ nặng, kiếm dương thần cũng chưa chắc đã gột rửa hết được âm khí, như vậy pháp khí dương thần sẽ bị tổn hại, âm thần vẫn tồn tại. Hiện tại, pháp khí và hắn đang hình thành một thế cân bằng."
Tim La Bân hẫng một nhịp, vội hỏi: "Ý ông là sao?"
"Điều này..." Đường Huy đỏ mặt, nhất thời không nói nên lời.
Lúc này, Đường Hạc Thọ mới lên tiếng. Giọng điệu ông ta dù không lạnh lùng như trước nhưng rất trực diện: "Cậu không thể mang thanh kiếm Tam Đàn trảm âm đi được. Bây giờ kiếm đã trở thành vật trấn yểm, một khi rút ra, chủ đạo quán sẽ khôi phục hung khí, núi Vân Mông lại bị thi ngục bao phủ. Còn nữa, dù trước đó trường chủ có hứa sẽ tặng kiếm cho cậu, nhưng cũng có một điều kiện tiên quyết: cậu phải binh giải được chủ đạo quán. Hiện tại, chủ đạo quán là do Đường Vũ binh giải, vậy thanh kiếm này nên thuộc về Đường Vũ. Cậu không thể vì đã trộm nó đi mà coi nó là đồ của mình được. Cho dù cậu là trường chủ Tiên Thiên Toán, cho dù cậu là Miêu Vương núi Tam Nguy, cho dù cậu có bản lĩnh soi được hồn phách của chúng tôi, cậu cũng không thể cưỡng đoạt pháp khí đúng không?"
Ba chữ "cho dù" liên tiếp, ánh mắt Đường Hạc Thọ lộ rõ vẻ lạnh lùng và sự bài xích gay gắt.
Một trưởng lão khác nheo mắt, nhìn chằm chằm La Bân: "Còn nữa, không có kiếm, cậu còn có thể tùy tiện giết người sao?"