"Hắn sắp chết rồi! Ông không làm gì được tôi đâu! Dương thần đã thoát ly trần thế, không thể can thiệp vào thế gian!"
Giọng nói từ miệng chủ đạo quán Tam Đàn lạnh lẽo đến cực điểm.
Thân hình "La Bân" đột ngột hạ xuống.
Chú pháp vang dội lại vang lên.
"Thiên Bổng Thiên Bổng, Cửu Nguyên Sát Đồng, Ngũ Đinh Đô Ty, Cao Điêu Bắc Ông! Thất Chính Bát Linh, Thái Thượng Hạo Hung, Trường Lỗ Cự Thú, thủ bả Đế Chung!"
"..."
"Quắc Thiên Đại Phủ, trảm quỷ ngũ hình, Viêm Đế liệt huyết, Bắc Đẩu nhiên cốt, Tứ Minh phá hài, Thiên Du diệt loại, thần đao nhất hạ, vạn quỷ tự quỵt!"
"Cấp cấp như Thiên Bổng Nguyên Soái luật lệnh!"
Chuỗi chú pháp này dài hơn mấy lần.
Thậm chí La Bân còn cảm thấy mình chưa nghe rõ hết toàn bộ.
Tiếng chú vừa dứt, chủ đạo quán Tam Đàn hừ mạnh một tiếng.
Trên đầu, mặt, cổ và khắp nơi trên người hắn dường như hiện ra từng đạo phù chú, chúng giống như những sợi xích sắt không ngừng siết chặt lại!
"Thiên Bổng khóa hồn, âm thần của ông không thể xuất ra được nữa!"
La Bân đã cảm thấy mình sắp đứng không vững.
"Sau đó... Thì sao... Hắn... Đã hết... Tác dụng..."
Giọng nói của chủ đạo quán lại trở nên đứt quãng.
"Hắn" đó đương nhiên là chỉ La Bân.
Bất thình lình, La Bân cảm thấy cơ thể trống rỗng.
Tổ sư dương thần đã rời khỏi cơ thể cậu.
Nhịp tim loạn nhịp, sự rã rời vô lực từ toàn thân khiến La Bân không tài nào đứng dậy nổi.
Ánh mắt của chủ đạo quán vẫn luôn dán chặt lên người cậu.
"Ông khóa tôi... Mười năm... Trăm năm? Sau đó... thì sao?"
Giọng nói đứt quãng của hắn càng thêm trống rỗng, vang vọng xung quanh.
La Bân th* d*c, cố gắng chống tay định đứng dậy, nhưng mới nhổm lên được một nửa thì đã ngã sấp xuống đất.
Cậu gian nan quay đầu nhìn về phía Châu Tam Mệnh.
La Bân lại một lần nữa giật mình.
Lúc nãy toàn bộ sự chú ý đều dồn vào chủ đạo quán, không biết từ lúc nào, đầu của Châu Tam Mệnh đã biến mất.
Trên hai vai lão mỗi bên khâu một cái đầu, nhưng cái đầu thực sự của Châu Tam Mệnh thì không cánh mà bay.
Không chỉ vậy, hai âm thần cha con bên cạnh lão cũng biến mất không còn dấu vết.
Các đạo thi cũng không còn tiếp tục niệm chú nữa.
Nhịp tim dồn dập, La Bân thừa hiểu Châu Tam Mệnh đã liều mạng rồi, lão ta bỏ lại x*c th*t, mang theo thủ cấp để kim thiền thoát xác.
Thanh kiếm dương thần đâm vào miệng có thể gột rửa âm khí, chém chết âm thần!
Châu Tam Mệnh mang đầu đi chính là để triệt tiêu khả năng đó!
Điều này có nghĩa là lão đã từ bỏ bản thân mình.
Tráng sĩ chặt tay ư?
La Bân bắt đầu bò về phía trong đại điện đạo quán.
Dù cậu là người thập toàn, hay như cậu suy đoán là do lá bùa trên người đã ngăn cách luồng khí tức nào đó, thì bây giờ cậu đều cần phải đến bên cạnh Châu Tam Mệnh.
Trên người lão chắc chắn vẫn còn sót lại gạo thọ.
Cậu cần phải ăn một miếng, cậu cần tinh khí âm dương ngũ hành.
Cậu cần mượn cơ hội trời ban này để chém chết chủ đạo quán Tam Đàn.
Nhưng đúng lúc này, giọng nói già nua kia lại vang lên: "Phải rồi, phong ấn ông mười năm, trăm năm, chú tan, xác ra. Chân trùng khiến ông thêm phẫn nộ, nhưng lại càng khiến ông không lộ vui buồn ra mặt. Chấp niệm như vậy, ông chính là đệ nhất xuất âm thần vũ hóa đại thi của thời đại này, thậm chí có nguyệt tinh quán chú, ông còn có thể ngọc hóa. Sau đó thì sao? Đạo thi xuống núi, tiếng oán dậy trời!"
La Bân sững sờ, cả da đầu cậu tê rần.
Giọng nói này là thực thể, không phải lời nói của linh hồn tổ sư dương thần.
Xuất âm thần không phải ai cũng thấy được, xuất dương thần cũng vậy.
Nếu không, chủ đạo quán đã chẳng lặp đi lặp lại rằng dương thần không can thiệp được thế gian, không ngừng nói tổ sư vô dụng, chỉ là một kẻ sắp chết.
Lúc đầu cậu hướng mặt vào đại điện nhìn tàn tích của Châu Tam Mệnh.
Cậu đột ngột quay đầu lại.
Tại hiện trường chỉ còn lại một người sống duy nhất!
Đường Vũ!
Thanh kiếm Tam Đàn trảm âm đang nằm ngay trước mặt Đường Vũ!
Trước đó, chính tổ sư dương thần đã ném thanh kiếm đi!
Lúc ấy La Bân không nghĩ nhiều, cậu chỉ cho rằng chủ đạo quán nói đúng, cơ thể cậu không chịu nổi khi tổ sư dùng kiếm và tổ sư cũng nói đại loại là không dùng được thì không dùng.
Hóa ra cái cú ném có vẻ tầm thường và không mục đích đó lại không phải là ném kiếm thật.
Tổ sư dương thần này sớm đã tính toán kỹ lưỡng.
Nhập vào thân xác cậu để dùng đạo thuật khống chế chủ đạo quán.
Sự yếu ớt và cận kề cái chết của cậu cũng tạo ra một chút đe dọa, khiến chủ đạo quán không dám tùy tiện làm liều nhưng cũng không đủ cảnh giác.
Bởi vì cậu vốn dĩ không trụ được lâu, tổ sư có nói thêm vài câu thì đã sao, chẳng qua chỉ là lãng phí thời gian.
Bây giờ chủ đạo quán đã bị trấn áp.
Tình trạng của Đường Vũ tốt hơn La Bân rất nhiều.
Việc trích máu lấy tinh khí âm dương ngũ hành và hồn khí vốn không phải là thủ đoạn có thể tước đoạt tuổi thọ chỉ trong một lần.
Huống hồ Đường Vũ cũng đã ăn rễ sâm.
Chút tinh khí âm dương ngũ hành bị tổn thất đó sớm đã được bù đắp hoàn toàn.
"Cậu ta!"
Giọng của chủ đạo quán run lên.
Đường Vũ cúi người, rút kiếm.
"Cậu ta, một đệ tử của đạo trường Vân Mông. Cậu ta, không hề có sự hèn hạ của mười giới, giữ trọn vẹn ba trăm giới luật. Lẽ nào ông không nhận ra, cậu ta cũng giống như đứa trẻ này, đi tới tận đây mà các đạo thi trong thi ngục hoàn toàn không có phản ứng gì sao? Lẽ nào ông không nhận ra, cậu ta đi theo đứa trẻ này nửa quãng đường núi cũng không hề gặp nguy hiểm sao? Cậu ta, người thập toàn, không có điều ác."
Giọng nói già nua càng hùng hồn.
Đường Vũ đã rút hoàn toàn thanh kiếm Tam Đàn trảm âm ra, sau đó bước tới ba bước.
Kiếm giơ cao, kiếm hạ xuống thật mạnh.
Phập!
Thanh kiếm đâm xuyên qua miệng chủ đạo quán Tam Đàn.
Ngay lập tức, thân xác ác thi của chủ đạo quán vùng vẫy.
Tiếng la hét thảm thiết vang tận trời xanh.
Các đạo thi trong đại điện vẫn bất động, không hề ra ngoài giúp đỡ, trái lại còn ngẩng đầu nhìn hắn.
Tiếng chú pháp đồng loạt vang vọng trong điện.
"Vận thân hành, ly khẩu quá, trừ ác tưởng, bạt đãi căn, tuyệt thanh sắc, kiệm ái dục, phóng ngoạn tập, tẩy ô cấu, vô hôn hoặc, bất dâm tưởng, bất truy hoài, vô do dự!"
"Nhẫn bất khả nhẫn, nan xả năng xả, trường trai thanh tịnh, thủ không vô vi, kiên cố bất động, thường hành từ bi, tâm bất đố kỵ, chí bất thối chuyển, vạn duyên cụ tức, định tính hiện tiền, vô tham hỷ xả, thận độc vô hối, hoát lạc dung thông, thể hợp tự nhiên, thần nhập đạo cảnh!"
Bài Thiên Tiên đại giới này vang vọng không ngớt, lan ra ngoài đại điện, dường như bao phủ lên người chủ đạo quán.
Chủ đạo quán vẫn đang giãy giụa.
Lớp lông vũ trên người hắn dựng đứng cả lên.
Thanh kiếm trong miệng hắn dường như đang bị đẩy ra ngoài.
La Bân thấp thoáng thấy trong miệng chủ đạo quán có một vật gì đó sáng bóng.
Thi đan?
Phải rồi, vũ hóa thi đa phần đều sinh đan.
Đường đường là chủ đạo quán Tam Đàn, vũ hóa ác thi, sao có thể không có đan?
Hắn quả thực đủ mạnh, còn có thể dùng đan để chống lại kiếm!
Nhanh như cắt, trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch đó, một tay Đường Vũ đẩy chuôi kiếm, một tay bấm quyết chỉ lên trời!
"Ngọc Thanh Thủy Thanh, chân phù cáo minh, Nguyên Hoàng chính khí, hợp hội vạn linh! Ngũ Lôi sứ giả, Lục Giáp thiên binh, Thiên Bổng nguyên soái, Bắc Đế Phong Khanh! Thủ chấp kim phủ, đầu đới thất tinh, phần thiêu quỷ khí, trảm diệt âm tinh!"
"Âm thần quy chính, tà ma bất sinh!"
"Cấp cấp như Ngũ Lôi Đại Đế luật lệnh!"
Tiếng quát chú vang vọng bốn phương.
Trên bầu trời truyền đến tiếng sấm rền.
Lớp sương mù tím xám trên đầu dường như bị xé toạc ra.
Những tia sét lóe lên trên lớp mây đen dày đặc.
Một luồng ánh sáng trắng chói mắt khiến người ta gần như mù tạm thời.
Khi tầm nhìnt khôi phục, La Bân thấy thân thể chủ đạo quán đang bốc cháy dữ dội.
La Bân đã không ít lần thấy đạo sĩ dùng lôi pháp, cũng không ít lần thấy đạo sĩ dùng đạo thuật hỏa thiêu.
Nhưng lôi trên trời hóa thành lửa dưới đất thì đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy.
Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thân thể chủ đạo quán chính là củi khô.
Từng luồng khí tím xám không ngừng nổ ra từ người hắn.
Đường Vũ vậy mà không hề lùi lại, một tay vẫn giữ chặt chuôi kiếm, mặc cho lửa cháy lan tới tay mình, anh ta vẫn hoàn toàn không có phản ứng gì.
Thanh kiếm từng chút một đâm sâu vào miệng chủ đạo quán, một phần ba, một nửa, sau đó mũi kiếm xuyên ra từ phía dưới sau gáy, ngay vị trí sau cổ.
Tiếng hét thảm thiết biến mất, luồng khí tím xám điên cuồng thoát ra ngoài, tràn lan khắp nơi.
Đường Vũ lúc này mới lùi lại vài bước.
Một cánh tay anh ta bị cháy đen thui, thậm chí còn không chảy máu.
Ngay sau đó, Đường Vũ co quắp người lại, kêu đau một tiếng thấu trời.
Cả người anh ta ngã rầm xuống đất, bàn tay lành lặn định ôm lấy cánh tay bị bỏng nhưng lại không dám chạm vào.
Anh ta đau đến mức nửa người quằn quại trên mặt đất, muốn lăn lộn nhưng lại không dám thực sự lăn lộn.
Tổ sư dương thần đã đi rồi.
Chủ đạo quán Tam Đàn bị kiếm đâm xuyên miệng, đang trong quá trình binh giải.
Tổ sư không ở lại xem kết quả.
Đường Vũ không trụ vững được.
Có lẽ, lúc này tổ sư ấy đang đứng bên cửa sổ của một căn phòng nào đó trong đạo quán Tam Đàn, chứng kiến mọi chuyện xảy ra bên ngoài.
Lớp sương mù tím xám trên đầu hoàn toàn tan biến.
Trời sáng rồi.
Oán khí của thi ngục mười giới ngút trời, lấy chủ đạo quán làm hạt nhân, oán khí đủ để che lấp cả mặt trời.
Chủ đạo quán tương đương với một trận nhãn tối quan trọng của trận pháp.
Lúc này mắt trận bị phá, trận pháp cũng tan biến, ánh mặt trời liền phá tan mọi u ám.
Tất nhiên phạm vi chiếu sáng của mặt trời vẫn có hạn, ánh nắng chiếu nghiêng xuống dưới vách đá Tam Đàn, rọi lên người chủ đạo quán, nhưng không thể chiếu vào chính điện của đạo quán.
Toàn bộ đạo quán Tam Đàn nằm sâu bên trong vách đá nên né được ánh nắng.
Nhưng việc "trời sáng" vẫn có tác dụng, những đạo thi kia vốn không đủ hung dữ, phần nhiều là bị thi ngục chi phối, chúng liền dừng lại, không niệm chú nữa.
Thậm chí trong không khí bắt đầu tràn ngập mùi tử thi nồng nặc, từng cơn mùi hôi thối lan tỏa khắp nơi. Mất đi âm khí của thi ngục, bản thân chúng không muốn làm hung thi ác quỷ, nên x*c th*t không thể duy trì sự ổn định.
Đường Vũ vẫn đang gào thét thảm thiết.
La Bân th* d*c, hoàn toàn dựa vào nghị lực điều khiển mình bò về phía trong đại điện.
Càng bò lại gần, mùi hôi thối càng nồng nặc.
Cuối cùng, cậu đã bò đến gần xác của Châu Tam Mệnh.
Thân xác bị chủ đạo quán khâu vá đến dị dạng khiến La Bân cũng cảm thấy rùng mình.
Tuy nhiên, La Bân lại thấy tiếc nuối.
Vẫn không thể thật sự g**t ch*t Châu Tam Mệnh.
Dù vậy, lão cũng tương đương như đã chết rồi.
Châu Tam Mệnh dùng nhiều thủ đoạn để bảo toàn tính mạng như vậy chắc chắn có lý do.
Ván này, mình thắng trong gang tấc!
Nắm lấy tàn thi của Châu Tam Mệnh, chậm chạp đứng lên, La Bân lục lọi trên thi thể.
Khi âm thần của Châu Tam Mệnh rời đi đã mang theo các pháp khí, trên người gần như không để lại thứ gì.
Tìm hồi lâu, La Bân cuối cùng cũng móc ra một cái bầu hồ lô bằng gỗ.
Lắc lắc, bên trong có tiếng hạt gạo va vào nhau.
Vặn nắp ra, La Bân đổ một ngụm vào miệng.
Gạo sống khó nhai hơn thọ thổ nhiều, mùi vị cũng kỳ quái hơn.
Vừa cắn răng nuốt xuống, cậu vừa đi ra ngoài.