Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1066: Dương thần nhập xác, phong ấn âm thần!

Châu Tam Mệnh cười.

Lão cười vì dù La Bân đã tính kế lão thêm một lần nữa, dù đã lấy ra tử hoa đăng Tiên Thiên mà lão hoàn toàn không ngờ tới để suýt chút nữa khiến lão trọng thương; nhưng dù vậy, La Bân vẫn chẳng thể thực sự làm gì được lão.

Binh khí cấp bậc xuất âm thần đâm vào miệng lão cũng chẳng đủ sức đâm sâu thêm vài tấc.

Chỉ vì tên chủ đạo quán Tam Đàn quái dị kia, vì những tiếng chú pháp gây ảnh hưởng quá lớn đến âm thần nên lão mới bị cầm chân.

Tất nhiên còn một lý do khác, lão bị thiên lôi của chân nhân núi Vân Cẩm thuộc đạo quán Thiên Sư đánh trúng, âm thần bị tổn hại.

Từ đầu chí cuối, lão vẫn chưa thể khôi phục hoàn toàn.

Cộng thêm việc âm thần không thể sử dụng linh hoạt, lại bị thi ngục hạn chế, thực lực của lão ngay cả ba phần cũng chẳng phát huy nổi.

Dù thế, La Bân có dùng hết mọi toan tính thì vẫn không thể thoát khỏi cái chết.

Kẻ tiểu tốt thì mãi là kẻ tiểu tốt thôi.

Có chút may mắn thì đã sao?

Nhưng lúc này, tiếng cười của Châu Tam Mệnh đột nhiên im bặt!

Cảnh tượng âm thần của chủ đạo quán Tam Đàn đang gặp phải quá đỗi kinh hoàng.

Đó là xuất âm thần đấy!

Ngay cả khi chủ đạo quán chỉ mới đạt cấp bậc xuất âm thần, Châu Tam Mệnh cũng không dám chắc âm thần của mình mạnh hơn ông ta.

Bởi lẽ chủ đạo quán đã nuôi xác nhiều năm, lão thì chưa thành cương thi, không có âm khí dồi dào cung cấp cho âm thần.

Vậy mà hiện tại, âm thần của chủ đạo quán lại bị thương?

Tấn công La Bân mà lại bị phản phệ đến mức bị thương sao?

Nhìn lại viên đan dược kỳ quái to bằng nắm tay trẻ con trong tay La Bân. Khoảnh khắc trước Châu Tam Mệnh không để ý vì đó không phải thiện thi đan. Mà cho dù là thiện thi đan, lão cũng chẳng mấy kinh ngạc.

Sống đến tầm này rồi, loại đan nào mà lão chưa từng thấy?

Chính việc âm thần chủ đạo quán bị phản phệ, cộng thêm tiếng hét "Đến đây!" của La Bân đã khiến Châu Tam Mệnh sởn tóc gáy.

Đến?

Đến cái gì?

Bất chợt, Châu Tam Mệnh nhớ lại vài chi tiết nhỏ.

Trước đó, hồn phách người phụ nữ kia định chui vào người La Bân nhưng bị đánh văng ra.

Lão định câu hồn phách La Bân ra để ngăn cậu ta gây rối, kết quả cũng bị một luồng phản phệ tương tự.

Hồn phách cấp bậc thấp có thể bị pháp khí ảnh hưởng.

Nhưng lão và chủ đạo quán, dù đối mặt với pháp khí thì pháp khí cũng không thể mạnh đến mức đó.

Một suy đoán đáng sợ hiện lên trong đầu lão.

Đan lớn!

Nhưng...

Sao có thể?

Sao La Bân lại có được một viên đan lớn?

Hơn nữa, không phải xuất dương thần nào cũng có đan lớn.

Người luyện ra được đan lớn thì vị thế đã không còn là xuất dương thần thông thường.

Châu Tam Mệnh không dám cười nữa.

Dù rơi vào cục diện này, lão chưa từng nghĩ mình sẽ chết, chỉ là lão có muốn từ bỏ lớp da thịt này hay không thôi.

Nhưng nếu thứ La Bân gọi đến là một xuất dương thần thì lão rất có khả năng sẽ mất mạng.

Có một điểm là dương thần không chịu sự khống chế của bất kỳ ai, chỉ hành động theo sở thích cá nhân.

Vì vậy, La Bân không thể ra lệnh cho đối phương.

Lão phải giữ im lặng...

Không...

Nghĩ đến đây, lòng Châu Tam Mệnh lại lạnh thấu xương.

Lúc La Bân đâm một kiếm vào miệng lão, động tác đó căn bản không giống chính cậu ta.

Sau đấy, lão thấy rõ La Bân bước đi lảo đảo như sắp chết.

Dương thần nhập xác có tác dụng phụ.

Gánh nặng lên cơ thể lớn đến mức người thường không thể chịu đựng nổi.

Lúc nãy La Bân thực sự đã sắp chết nên dương thần chỉ có thể nhập vào trong chớp mắt.

Nhưng hiện giờ, không biết La Bân lại lấy được sinh khí từ đâu.

Hoàn hồn, Châu Tam Mệnh hoàn toàn từ bỏ mọi ý nghĩ may mắn, lòng nặng trĩu.

Mọi chuyện diễn ra cực nhanh.

Những suy tính của Châu Tam Mệnh chỉ trong tích tắc, không hề làm gián đoạn hay cản trở cục diện tại hiện trường.

Luồng khí tím xám trên người chủ đạo quán không ngừng quấn quýt, cánh tay vừa bị tiêu tán đang chậm rãi khôi phục.

La Bân vẫn giơ cao dương thần đan, ánh mắt vô cùng kiên định.

Cái gọi là dương thần nhập vào người cũng tương tự như thần minh của Không An hay Động thần của lão Miêu Vương.

Tuy nhiên, họ không có tác dụng phụ nghiêm trọng như vậy.

Điều này chứng tỏ dù là Động Thần hay thần minh có sức mạnh vượt qua xuất âm thần, giống như thần minh sáu mắt ba tai lúc đó có thể nhìn chằm chằm Đới Chí Hùng không cho âm thần nhập xác, thì việc nhập xác cũng không gây quá nhiều gánh nặng cho cơ thể Không An.

Thần minh và Động Thần nằm ở khoảng giữa âm thần và dương thần.

Mười giây, hai mươi giây.

Một phút.

Hai phút.

Cánh tay chủ đạo quán đã khôi phục bình thường.

La Bân vẫn chưa cảm thấy cơ thể có gì khác lạ.

Vết máu nơi khóe miệng đã đặc quánh, La Bân giơ tay còn lại lên lau sạch.

Tay phải cậu vẫn giơ cao dương thần đan.

Nhưng tại sao...

Tổ sư dương thần đó vẫn chưa đến?

Lòng đã như rơi xuống đáy vực, cảm giác tim đập mạnh càng khiến người ta thấy hụt hẫng, trống rỗng.

Âm thần chủ đạo quán từng bước tiến lên.

Không còn nhanh đến mức mắt thường không phân biệt nổi như lúc nãy nữa.

Hắn bước đi từng bước, chậm rãi.

Hắn muốn tạo áp lực đến mức tối đa!

Một tiếng thở dài đột nhiên vang lên bên cạnh.

Ngay sau đó, cơ thể cậu run bắn lên.

Qua khóe mắt, La Bân nhìn thấy một ông cụ mặc áo bào tím, vai rộng eo thon, dáng người cao ráo.

Chỉ trong một khoảnh khắc, ông cụ đó nhập vào cơ thể cậu.

Cùng với sự run rẩy, đôi chân cậu đột nhiên đứng thẳng tắp.

"Mục Dương chân nhân, ông bị mắc kẹt rồi."

Giọng nói của ông cụ rất trầm dày, toát lên sự nhân từ nhưng không thiếu vẻ nghiêm khắc.

Việc nhập xác thông thường ít nhiều sẽ mang theo âm điệu của chính bản thân chủ thể, nhưng tổ sư dương thần thì không.

Cảm giác này khá giống khi Viên Ấn Tín nhập vào cậu, nhưng La Bân còn cảm nhận được một điều khác: cơ thể mình rất mỏng manh, dường như mỗi cử chỉ của tổ sư đều có thể khiến cơ thể cậu đạt đến giới hạn, xương gãy gân đứt.

"Khu âm... Đãng hung..."

Giọng của chủ đạo quán Tam Đàn rất trống không, rõ ràng phát ra từ miệng âm thần nhưng lại vang vọng khắp bốn phương tám hướng của thi ngục!

"Hắn... Sắp chết rồi... Vân sâm... Kéo dài tính mạng... Ông... Khó mà cầm kiếm... Tôi... giết sạch tà ác..."

Những lời nói đứt quãng đã giải thích rõ tình hình hiện tại.

"Khó cầm kiếm thì không cầm nữa."

"La Bân" lắc đầu.

Tay cậu nắm lấy kiếm Tam Đàn trảm âm rồi bất ngờ vung lên, thanh kiếm bay thẳng ra ngoài, cắm phập xuống đất.

Đường Vũ sợ đến mức rụng rời chân tay.

Thanh kiếm rơi xuống chỉ cách anh ta chừng một gang tay, chỉ cần lệch đi một chút thôi là đã lấy mạng anh ta.

Ý thức La Bân có thể cảm nhận rõ, dù chỉ là động tác ném kiếm cũng khiến cơ thể chịu tổn hao cực lớn.

Lúc này, từ miệng cậu lại phát ra giọng nói già nua: "Còn về tà ác sao?" "Thế nào là tà ác? Xuất âm thần đều là tà ác sao?"

"Âm thần... Đều là... Tà ác." Chủ đạo quán vẫn trả lời đứt quãng, "Tham đồ... Thế gian tiêu diêu... Không nỡ rời bỏ kiếp ma quỷ, quấn lấy con người... Trong đạo quán... Là như vậy... Ngoài đạo quán... giết cha ruột, giết con đẻ, tam hồn xuất âm, ăn mạng người, tăng... Thọ cho mình... Hắn mặc Đường trang... thực chất... là loài sói dữ..."

"La Bân" lắc đầu, thở dài: "Vơ đũa cả nắm. Ông ít khi ra ngoài thế gian, năm xưa tôi từng khuyên ông nên để âm thần tiêu biến, ông nên đi ra ngoài mà nhìn xem, vậy mà ông vẫn khăng khăng đòi thẩm tra chân nhân. ông đã tẩu hỏa nhập ma, chấp niệm quá sâu, chân trùng đã gặm nhấm tất cả của ông. Nếu âm thần đều là tà ác, vậy thì lúc này, ông là tà hay là ác?"

Âm thần chủ đạo quán chậm rãi lắc đầu, nói: "Sơ chân thập giới, trung cấp tam bách giới, Tam Đàn đại giới, tôi không phải tà ác."

Đến lúc này, chủ đạo quán không còn nói chuyện lắp bắp đứt quãng nữa.

"Âm thần đều chết, chân nhân đều vong, đệ tử bị diệt sạch, đạo quán Tam Đàn thi khí ngập trời, người leo núi đều chết dưới tay ông vậy mà ông nói mình không tà ác?" Giọng nói già nua lại vang lên: "Kẻ giết người như ngoé, nuôi ác thi, xuất âm thần, ông mới chính là đại tà ác."

Âm thần chủ đạo quán trở nên bình tĩnh lạ thường, hắn đáp: "Sơ chân thập giới không giữ, trung cấp tam bách giới đại đa số đều phá, lấy núi Vân Mông làm giới, lấy đạo quán Tam Đàn làm ngục, không thể ra ngoài. Người vào núi, thẩm tra tất cả, không có kẻ nào chết oan. Thân chính thì bóng thẳng, diệt âm thần, trảm ác niệm, dạy bảo chúng sinh."

"La Bân" hơi ngẩng đầu: "Giờ ông muốn xuống núi sao?"

"Ngoài núi không có điều thiện, đạo thi xuống núi." Đôi mắt âm thần chủ đạo quán trở nên quyết đoán.

"Kẻ điên chẳng bao giờ thừa nhận mình điên." La Bân lắc đầu.

"Đã xuất dương thần, việc đời không liên quan, ông nên đi đi thôi."

Chủ đạo quán quay người, dường như định đi về phía thanh kiếm Tam Đàn Trảm Âm.

Đường Vũ vẫn đang run rẩy, không dám nhúc nhích lấy một cái.

Bước chân âm thần chủ đạo quán không nhanh.

Nhưng một cảnh tượng kỳ quái đã xảy ra, x*c th*t của hắn vậy mà cũng cử động theo.

Bình thường khi người xuất âm thần mà cơ thể chưa hoàn toàn hóa thi, âm thần động thì cơ thể sẽ đứng yên tại chỗ.

Sau khi hóa thi, bản thân cái xác sẽ bật dậy, có bản năng điều khiển của âm khí.

Nhìn bộ dạng đó, x*c th*t của chủ đạo quán rõ ràng định trùng khớp với âm thần, sau đó rút thanh kiếm trảm âm lên!

La Bân thì lực bất tòng tâm.

Cứ tưởng cơ thể hồi phục một chút là đủ để tổ sư dương thần sử dụng, không ngờ vẫn là cục diện này, hoàn toàn không có cách nào xoay chuyển.

Chủ đạo quán sẽ chém Châu Tam Mệnh trước, sau đó là cậu và Đường Vũ, rồi đến tất cả mọi người ở đạo trường Vân Mông.

Đúng là "đạo thi xuống núi".

Ngoài núi không có điều thiện sao?

Chính chủ đạo quán mới là kẻ bất thiện nhất, e rằng sẽ khiến sinh linh một vùng lầm than!

Ngay lúc này, "La Bân" mấy máy môi.

Ý thức cậu đông cứng, suy nghĩ lập tức căng như dây đàn.

Giọng nói già nua lại thêm phần giới luật nghiêm minh: "Bắc Âm Phong Đô, hắc luật chiêu chương, liên thiên thiết chướng, tỏa bế âm hương! Tam hồn bất dật, thất phách bất dương, âm thần quy thể, bất đắc đào vong! Thiên la địa võng, tứ diện trương hoàng, cảm hữu vi giả, áp phó Phong đường! Cấp cấp như Bắc Âm Đại Đế luật lệnh!"

Bài chú không dài.

Trong khi niệm chú, cơ thể La Bân cũng hành động.

Biên độ động tác của cậu không lớn, dường như chỉ cần mạnh thêm một chút là xương cốt sẽ rã rời ngay.

Mỗi bước đi cậu đều dẫm vào một vị trí chính xác, bàn chân miết trên mặt đất tạo thành hình chữ Đinh.

Đồng thời, cậu trợn trừng mắt.

Sự nghiêm minh của chú pháp khiến bầu không khí tại hiện trường đều thay đổi.

Ngón tay cái tay trái cậu bấm vào một đường vân trong lòng bàn tay, kết thành thủ quyết.

x*c th*t và âm thần của chủ đạo quán hành động nhanh hơn.

Nhưng biến cố lại xảy ra!

Cái xác của hắn bỗng nhiên khựng lại tại chỗ, từng luồng khí đen lan tỏa xung quanh, không phải loại khí đen tản mác mà là dựng đứng, tạo cho người ta cảm giác như một bức tường đồng vách sắt.

Đúng vậy, rất kỳ lạ, rõ ràng ở đây không có tường nhưng cảm giác đúng là như thế.

Đồng thời, âm thần của chủ đạo quán giống như bị một luồng gió mạnh bất ngờ thổi tới, bản thân âm thần vặn vẹo một hồi, rồi bị thổi bạt trở lại vào trong cơ thể.

truyenfull,truyenfull vn