"Người có duyên rồi sẽ chết, cuối cùng vẫn là vô duyên."
Những lời này một lần nữa xuất hiện trong ký ức của La Bân, vang vọng bên tai.
Ngay sau đó lại là một đoạn hồi ức khác.
Chỉ duy nhất một tiếng thở dài "Haizz...".
Hai giọng nói này thực chất là một!
"Cái gì là ai?" Đường Vũ ngơ ngác hỏi.
"Là... Tổ sư dương thần..." La Bân híp mắt.
"Hả?" Đường Vũ giật nảy mình.
Thấy La Bân không mảy may để ý đến mình, Đường Vũ không dám nói thêm lời nào.
Nhưng tại sao La Bân lại đột ngột nhắc đến tổ sư dương thần?
Đối với La Bân, cậu ta giật mình hết lần này đến lần khác.
Lần đầu tiên tổ sư dương thần nhập vào người chỉ trong một khoảnh khắc đã khiến cơ thể cậu bị tiêu hao cực độ.
Tiền bối đó bảo cậu mổ xác lấy đan, kết quả viên thi đan đưa cho cậu lại chẳng có tác dụng gì.
Mới đây, tổ sư dương thần lại nhập vào cậu, chỉ thiếu một chút nữa thôi là đã trực tiếp binh giải Châu Tam Mệnh!
Chỉ một chút nữa thôi!
Nếu tổ sư dương thần có thể kiên trì lâu hơn một chút, Châu Tam Mệnh chắc chắn sẽ chết!
Không, thực ra đây không phải vấn đề của tổ sư, mà là ở chính bản thân cậu.
Việc tổ sư nhập vào thân xác có tác dụng phụ, khiến cơ thể không thể gánh vác nổi. Bản thân cậu không trụ vững được lâu hơn, nên tổ sư giống như chuồn chuồn đạp nước, đến rồi đi ngay.
Ngoài ra, La Bân cũng đã lờ mờ hiểu ra một chi tiết khác.
Thi đan thực sự không có tác dụng sao?
Hay nói cách khác, thứ đó không nên gọi là thi đan, đan của tổ sư dương thần thì phải gọi là dương thần đan mới đúng?
Ma quỷ không thể nhập vào người cậu.
Nhưng trước đây không phải như vậy.
Thủy An vẫn có thể nhập được.
Đạo lữ của chủ đạo quán Tam Đàn hung khí nặng nề như vậy nhưng cũng không thể nhập xác. Thậm chí khi Châu Tam Mệnh định làm hại thóp của cậu cũng trực tiếp bị đánh văng ra!
Trên người cậu không có vật gì khác biệt, ngoại trừ viên Dương thần đan kia.
Thiện thi đan là chí bảo dưỡng sinh khí, tụ tinh khí ngũ hành.
Còn viên dương thần đan này chính là vật trừ tà mạnh nhất?
Mạnh như xuất âm thần cũng không thể mạo phạm?
Lúc này La Bân nhìn ra ngoài khe cửa sổ.
Sương mù màu tím xám vẫn dày đặc, so với lúc nãy thì chỉ nhạt đi một chút, mà cũng chỉ là một chút mà thôi; rừng đào máu vẫn khó lòng nhìn thấy, đường núi bên cạnh càng không thể thấy gì.
"Anh nghĩ phạm vi thi ngục đã thu hẹp lại xung quanh đạo quán Tam Đàn rồi phải không? Liệu nó còn khuếch tán ra ngoài lần nữa không?" La Bân hỏi Đường Vũ.
"Có thể co lại thì cũng có thể giãn ra... Chẳng qua là chủ đạo quán Tam Đàn muốn dốc toàn lực đối phó Châu Tam Mệnh nên mới dùng thủ đoạn này, chúng ta ngược lại biến thành lũ tiểu tốt vô can nên mới bị nhốt vào phòng thôi." Đường Vũ nuốt nước bọt trả lời.
"Ừ." La Bân gật đầu.
Cậu cúi đầu nhìn xuống thắt lưng.
Dù lúc nãy tình thế cấp bách nhưng cậu đã kịp thu lại kiếm Tam Đàn Trảm Âm, tử hoa đăngTiên Thiên cũng đang treo bên hông.
Tại sao chủ đạo quán không đến lấy thanh kiếm đi này?
Không cần đến kiếm trảm âm mà hắn vẫn có thể lấy mạng Châu Tam Mệnh sao?
Để giết xuất âm thần không nhất thiết phải dùng pháp khí dương thần. Giống như Châu Tam Mệnh cũng không cần kiếm, chỉ cần khống chế được chủ đạo quán là có cách trừ khử.
Vấn đề chỉ là ở chỗ, trước đó chủ đạo quán không có cách nào làm gì được Châu Tam Mệnh với ba âm thần, nhưng sau khi Châu Tam Mệnh bị bóp cổ ở cự ly gần thì cục diện đã thay đổi?
Tất nhiên Châu Tam Mệnh cũng đã bị thương, dù là bị dương thần đan phản phệ hay suýt bị binh giải qua đường miệng, thực lực chắc chắn đã bị suy giảm.
Hay đây cũng chỉ là một khả năng?
Khả năng khác là chủ đạo quán biết tổ sư dương thần có thể nhập vào người cậu bất cứ lúc nào nên cũng không muốn lại gần?
La Bân suy nghĩ rất nhiều hướng.
"Giờ tính sao đây? Châu Tam Mệnh đó... Chết chưa? Lão ta vậy mà có tận ba âm thần..." Đường Vũ lại lên tiếng, mồ hôi rịn đầy trán.
"Tôi không chắc." La Bân lắc đầu.
"Vậy chúng ta có ra ngoài được không?" Đường Vũ bất an hỏi.
La Bân không trả lời, chỉ không ngừng nhai nát miếng sâm trong miệng rồi nuốt xuống.
Cơ thể cảm thấy khá hơn nhiều rồi.
Sâm từ xưa đến nay luôn là linh dược kéo dài tuổi thọ.
Người sắp chết ngậm lát sâm còn có thể trụ được đến bệnh viện, nếu thực sự hết cách cứu chữa thì cũng đủ sức để trăng trối di ngôn.
"Chắc chắn ra được, nhưng phải nắm rõ tình hình đã. Còn sâm không?"
Dứt lời, La Bân đưa tay ra, cậu chẳng hề khách sáo.
"Ờ..." Đường Vũ ngượng ngùng giải thích: "Hết rồi. Tôi trộm được một đoạn đầu sâm và một sợi rễ sâm. Đầu sâm đưa cậu, rễ sâm tôi dùng để giữ mạng. Chủ yếu là vì lúc nãy tôi thấy tướng mạo cậu không ổn, không ngờ lại thực sự có ích."
La Bân vỡ lẽ.
Đường Vũ đã trộm cây sơn sâm nghìn năm được trân giấu ở đạo trường Vân Mông?
Đúng là thứ đó chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, cậu còn muốn thêm một đoạn nữa đúng là nghĩ quá nhiều.
Cuộc đối thoại của hai người thực ra rất nhỏ, bên ngoài không nghe thấy được.
La Bân không hỏi thêm gì mà chỉ gật đầu, rồi chậm rãi đi tới cửa, nhìn qua khe cửa ra ngoài.
Hành lang không có ánh sáng, vô cùng tối tăm, chỉ có ánh trăng rọi vào phòng nên không ảnh hưởng đến tầm nhìn.
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng La Bân, cậu lại đi về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài qua khe hở.
Bên ngoài không một bóng thi thể, tất cả đều yên tĩnh lạ thường.
Có điều sự yên tĩnh này rất bất thường, bên tai dường như luôn nghe thấy tiếng động gì đó.
"Anh có nghe thấy gì không?" La Bân nhỏ giọng hỏi Đường Vũ.
"Cái này..." Đường Vũ lắc đầu.
La Bân nín thở tập trung lắng nghe.
Âm thanh đó thực sự tồn tại, lại có vẻ hư ảo khó nắm bắt.
"Chúng ta... Leo ra ngoài nhé?" Đường Vũ dè dặt đề nghị.
La Bân không trả lời ngay mà trầm tư suy nghĩ.
Tính toán ban đầu của La Bân là đánh trọng thương Châu Tam Mệnh để chủ đạo quán có khả năng g**t ch*t lão. Dù sự việc diễn biến không hoàn toàn như kế hoạch nhưng kết quả cuối cùng vẫn như vậy. Châu Tam Mệnh đã thực sự rơi vào tay chủ đạo quán!
Mặc dù đạo lữ của hắn phải chịu hành hạ nhưng chưa đến mức hồn phi phách tán, chỉ là hồn phách bị thu vào hạt châu đồng mà thôi.
Một hạt châu nạp hồn nhỏ nhoi không thể làm khó được chủ đạo quán.
Cộng thêm việc cậu và Đường Vũ bị kẹt ở đây, như vậy trong núi không còn ai khác, kiếm trảm âm cũng ở trong thi ngục, chủ đạo quán không còn lý do gì để ra ngoài nữa.
Liệu chủ đạo quán có ngủ sâu sau vài ngày nữa không?
Cậu và Đường Vũ đợi ở đây không thực tế, không ăn không uống thì chẳng trụ được lâu.
Hay là ra ngoài trước rồi đợi thời cơ vào sau?
Càng nghĩ La Bân càng thấy đây mới là thượng sách.
La Bân bắt ấn, phát ra những âm thanh kỳ quái từ miệng.
Rắn cổ qua ba lần luyện bò ra từ tóc cậu, những cổ trùng còn lại cũng bò ra từ balo hoặc những chỗ khác trên người.
Đường Vũ sợ hãi lùi lại mấy bước.
Dù tình hình khi nãy hiểm nghèo nhưng cổ trùng theo bản năng sẽ bảo vệ chủ, cũng sẽ đi theo La Bân vào những thời khắc then chốt nên chúng không bị lạc mất.
Theo mệnh lệnh của La Bân, cổ trùng bò ra ngoài cửa sổ, leo lên mái hiên. Dù trí tuệ của chúng không cao nhưng việc dò đường cơ bản trong phạm vi nhỏ vẫn làm được.
"Bên ngoài không có xác, nhảy ra từ đây, sau đó leo lên tấm lưới dây leo bên cạnh." La Bân trầm giọng nói.
Mí mắt Đường Vũ giật mạnh, anh ta gật đầu.
La Bân hít một hơi thật sâu, đẩy hẳn cửa sổ ra rồi leo ra ngoài.
Cậu động tác rất khẽ khàng, Đường Vũ bám sát ngay sau.
Đến rìa mái hiên, La Bân chuẩn bị nhảy xuống.
Đường Vũ vội vã ra hiệu, lúc này La Bân mới thấy trong tay Đường Vũ vậy mà có dây thừng.
Chỉ vài động tác, Đường Vũ đã buộc dây vào một linh vật nhô ra trên mái hiên, sau đó hai người rón rén tụt xuống đất.
Âm thanh đã rõ ràng hơn.
Đó là tiếng chú pháp Thiên Tiên Đại Giới truyền tới từ phía đại điện đằng sau!
Đường Vũ cuối cùng cũng phản ứng lại, tóc gáy dựng ngược.
"Mau đi thôi, La tiên sinh!" Lúc này Đường Vũ không dám phát ra tiếng động, chỉ dùng khẩu hình miệng.
La Bân lại hít sâu một hơi, định cùng Đường Vũ rời đi từ phía bên cạnh.
"Két", cửa đại điện bất ngờ mở ra!
Ngay lập tức, bên trong điện ngập tràn ánh nến le lói.
Chiếc bàn ở chính giữa đang bị đặt nghiêng.
Cảnh tượng này vô cùng rùng rợn và kinh khủng.
Châu Tam Mệnh bị đóng đinh chết trên bàn, vai trái lão bị khâu một cái đầu, chính là thủ cấp của tổ sư dương Thần, vai phải thì khâu một cái đầu đạo sĩ chân nhân bình thường.
Bản thân Châu Tam Mệnh lộ rõ vẻ đau đớn cùng cực, đầu không ngừng lắc qua lắc lại, thân thể dường như muốn vùng vẫy, mà trên người lão còn khâu thêm hai đôi cánh tay, chỗ hông và mông còn có thêm hai cái chân.
Từng sợi chỉ thô xuyên qua da thịt, vết sẹo trông cực kỳ giống những con rết.
Rất nhiều đạo thi vây kín bốn phía chiếc bàn, chật ních cả đại điện, chúng lặp đi lặp lại tiếng niệm chú, giống như muốn hoàn toàn "tịnh hóa" Châu Tam Mệnh!
Bên cạnh thân xác Châu Tam Mệnh còn có hai âm thần, một già một trẻ, chúng ôm đầu, ánh mắt lúc thì tỉnh táo lúc thì mờ mịt, tất nhiên cảm giác vùng vẫy còn mãnh liệt hơn.
Đường Vũ hít một hơi khí lạnh.
"Đi!" La Bân thấp giọng nói.
Hai người vừa quay lưng đi, ở phía sau, nơi rừng đào máu bỗng xuất hiện một bóng người.
Chính là chủ đạo quán Tam Đàn với toàn thân bao phủ lớp lông vũ đen kịt!
"Tiêu rồi..." Sắc mặt Đường Vũ trắng bệch.
Lòng La Bân trong chớp mắt cũng chìm xuống đáy vực.
Giây sau, La Bân lấy một vật từ trong ngực ra, chính là viên dương thần đan kia.
Cậu đặt viên đan trong lòng bàn tay, giơ cao lên!
Chủ đạo quán Tam Đàn cử động.
Không, hắn không hề chạy, cơ thể rõ ràng vẫn đứng yên tại chỗ.
Nhưng hắn thực sự đã cử động.
Giống như bị mất khung hình vậy, hắn bất thình lình xuất hiện ngay sát cạnh La Bân.
Một chưởng đánh thẳng vào ngực cậu.
"Rầm", La Bân bay ngược ra ngoài, ngã vật xuống ngay trước ngưỡng cửa đại điện!
"Ha... Ha ha!" Tiếng cười đứt quãng của Châu Tam Mệnh truyền ra từ phía sau.
Trên người chủ đạo quán Tam Đàn bốc khói trắng xèo xèo, đặc biệt là bàn tay vừa tấn công La Bân, rõ ràng là thể âm thần nhưng lại gần như đang thối rữa.
Khóe miệng rỉ máu, tuy nhiên La Bân không còn yếu ớt như trước nữa.
Hiệu quả của đầu sâm vẫn còn, đang tiếp tục phát huy tác dụng.
"Đến đây!" La Bân gầm lên.