Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1064: Quán khẩu

Vị trí chính giữa chắc chắn là hồn gốc của Châu Tam Mệnh!

Lý do La Bân không chọn giết cái hồn đó rất đơn giản.

Dù sao đối phương cũng là Châu Tam Mệnh, hồn gốc của lão lẽ nào lại không có quân bài tẩy nào sao?

Liệu một kiếm có thực sự chém chết được không?

La Bân không nắm chắc.

Nhưng nếu là hai âm thần còn lại, La Bân khẳng định chúng chắc chắn không mạnh bằng bản hồn của Châu Tam Mệnh.

Còn một điểm quan trọng nữa, tam hồn tam mệnh là một thể thống nhất, nếu phá hỏng được một phần, Châu Tam Mệnh dù không chết thì cảnh giới cũng sẽ giảm lớn, hoặc trực tiếp bị trọng thương.

Trong tích tắc, La Bân lao đến sát tam hồn của Châu Tam Mệnh.

Kiếm chuẩn bị đâm thẳng vào miệng.

Biến cố bất ngờ xảy ra.

Tam hồn của Châu Tam Mệnh cùng lúc cử động, mỗi cái vung một chưởng đánh thẳng vào ngực La Bân!

"Đèn lồng hóa tím, làm xuất hồn nhưng không định được hồn. Cậu thiếu mất đèn trắng rồi!"

Tiếng nói đồng thời phát ra từ miệng của tam hồn.

Ba chưởng đánh trúng lồng ngực.

La Bân cảm thấy cơ thể như bị xuyên thấu, hồn phách chấn động mãnh liệt, tưởng chừng như sắp bị đánh văng ra ngoài.

"Phụt!", La Bân phun ra một ngụm máu lớn.

Hồn phách vậy mà không bị đánh cho xuất khiếu?

Cơ thể như được thứ gì đó chặn lại, lại giống như có thứ gì đó vừa chui vào trong.

Cánh tay cử động.

Không phải tự La Bân cử động.

Mà là bị một luồng sức mạnh khác thúc đẩy.

Đồng thời, La Bân còn tiến thêm vài bước, đâm xuyên qua ba đạo âm thần một cách đầy cưỡng ép!

"Cậu!"

Ba tiếng hô lại vang lên.

Một tiếng thở dài yếu ớt khẽ vang.

"Tôi?"

Giọng nói đó vô cùng già nua.

Ngay sau đấy, La Bân giơ cao tay, thanh kiếm Tam Đàn trảm âm cắm phập vào miệng Châu Tam Mệnh!

Trong nháy mắt, hai mắt Châu Tam Mệnh trợn trừng, hai cánh tay đột ngột khép lại, vỗ mạnh vào thân kiếm.

Hàm răng lão nghiến chặt, liều chết kẹp lấy lưỡi kiếm.

Cảm giác cơ thể bị thúc đẩy điều khiển biến mất.

Thứ đó đã rời khỏi người cậu.

Ánh sáng của tử đăng hoa Tiên Thiên cũng biến mất theo vì La Bân không còn bắt ấn.

Nếu như đèn lồng có thể cháy mãi, hồn phách của Châu Tam Mệnh sẽ không thể trở về cơ thể và lão sẽ không thể cản được nhát kiếm này.

Thực thể vừa nhập vào mình sao không kiên trì thêm chút nữa?

Dù chỉ là một hai giây, dù là để thanh kiếm xuyên thủng đầu Châu Tam Mệnh thì tốt biết mấy.

Pháp khí dương thần có thể tẩy uế âm thần hung ác, Châu Tam Mệnh chẳng phải sẽ cầm chắc cái chết sao?

Suy nghĩ lướt nhanh qua đầu, hai tay La Bân vẫn nắm chặt kiếm, muốn đâm sâu hơn.

Cục diện hiện tại đã thay đổi hoàn toàn.

Vốn dĩ La Bân chỉ muốn chém một cái hồn để phá vỡ sự cân bằng giữa Châu Tam Mệnh và chủ đạo quán Tam Đàn.

Nhưng hiện giờ, nếu thanh kiếm thực sự xuyên qua được, Châu Tam Mệnh sẽ phải bỏ mạng tại đây!

"Chết đi!"

La Bân gầm lên, bộc phát toàn bộ sức lực.

Có điều, hiện tại cậu đã yếu đến mức không thể yếu hơn.

Sử dụng tử đăng hoa Tiên Thiên cần tiêu hao thọ mệnh, Châu Tam Mệnh lại là xuất âm thần, mạnh hơn Đường Cao Tế không biết bao nhiêu lần.

Sở dĩ La Bân cầm cự được là nhờ cậu ra tay cực nhanh, cộng với việc thủ ấn bị ngắt quãng kịp thời khi đèn lồng tắt.

Nhưng việc bị nhập vào người vừa rồi lại khiến cơ thể thêm suy nhược, tiêu hao nhiều hơn, khiến cảm giác đầu nặng chân nhẹ của La Bân còn tệ hơn lúc bắt đầu, thậm chí còn kèm theo một cảm giác khác, toàn bộ cơ thể như sắp tan ra từng mảnh.

Trong tiếng gãy vỡ nhẹ, vài mẩu răng trắng vụn rơi ra từ miệng Châu Tam Mệnh.

Hàm răng Châu Tam Mệnh nghiến chặt hơn, đồng thời hai bên khóe miệng bị thanh kiếm Tam Đàn trảm Kiếm rạch rách, miệng lão ngoác ra một cách quái dị như đang cười.

La Bân rùng mình, cơ thể hoàn toàn kiệt sức.

Thật ra cậu cũng không cầm cự được lâu, chỉ chừng vài nhịp thở.

Ngay lúc này, hai tay Châu Tam Mệnh mạnh bạo đẩy ra ngoài.

Thanh kiếm Tam Đàn trảm âm bị đẩy văng khỏi miệng lão, chuôi kiếm đập mạnh vào ngực La Bân.

Sức mạnh to lớn khiến La Bân cảm thấy xương ngực như muốn gãy, lảo đảo lùi lại mười mấy bước.

Phụt!

Cậu lại phun máu lần nữa.

"Bắt lấy cậu!" Châu Tam Mệnh run rẩy mắng, máu tươi chảy dài từ miệng lão, vết thương hai bên khóe miệng trông vô cùng đáng sợ.

Lục Vụ và Lục Mẫn lảo đảo tiến về phía La Bân.

Đèn hoa tím đã soi ra hồn phách của hai người, đèn tắt, họ đương nhiên cũng thoát khỏi sự hạn chế.

Từ trên đỉnh đầu La Bân vọt ra một con rắn nhỏ, thân rắn uốn cong rồi lao vút đi.

Miệng rắn há hốc, cắn một miếng thật mạnh vào chóp mũi Lục Vụ.

Khí đen ngay lập tức bao phủ lấy gương mặt Lục Vụ.

Trên mũi ông ta rỉ ra một giọt máu nhỏ.

Sau đó, hai mắt Lục Vụ đờ đẫn, quỳ sụp xuống đất.

Độc của rắn cổ ba lần luyện tuy không bằng Hắc Kim Thiềm có thể trực tiếp làm tan chảy người, nhưng cũng là loại thấy máu là chết ngay!

"Ông nội!" Lục Mẫn hét lên.

Dưới chân La Bân có một lượng lớn cổ trùng bò ra, như thủy triều tràn về phía cơ thể Lục Mẫn.

"Chết đi!" Lục Mẫn như phát điên.

Hắn giơ tay lên, trong tay là năm hạt châu đồng, định bắn thẳng về phía La Bân!

La Bân quá yếu, lùi lại hoàn toàn là theo quán tính, đứng vững đã là dốc hết sức bình sinh, dù trên người có pháp khí cũng không cách nào sử dụng.

Lúc này, Châu Tam Mệnh đang sải bước về phía chủ đạo quán Tam Đàn.

Cuộc "đấu" giữa lão và La Bân đã khiến lão lơ là việc trấn áp chủ đạo quán.

Lão cần phải lập tức tăng cường áp chế để tránh xảy ra biến cố khác.

Trong nháy mắt, một âm thần vọt ra từ người Châu Tam Mệnh.

Lục Mẫn bị đánh văng đi sau một tiếng nổ lớn.

"Bảo bắt chứ không phải giết! Thứ đồ tôn phản nghịch này!"

Tiếng mắng nhiếc vang vọng trong rừng.

Lục Mẫn đập vào một cái cây, không ngừng nôn ra máu, co giật liên hồi.

Ngay khoảnh khắc sau, âm thần quay lại trước mặt La Bân.

Một bàn tay bóp chặt lấy bàn tay La Bân, ngăn không cho cậu rút thanh Kiếm Tam Đàn trảm âm lên.

Thực tế, dù âm thần này của Châu Tam Mệnh không ra tay thì La Bân cũng chẳng còn sức mà rút kiếm nữa.

La Bân hoàn toàn không thể phản kháng, hai tay bất lực buông thõng.

Kế đó, âm thần của Châu Tam Mệnh giơ tay, đâm thẳng về phía thóp của La Bân.

Nhìn động tác này, rõ ràng lão muốn lôi hồn phách của La Bân ra khỏi thân xác.

Nhưng ngay thời điểm ngón tay lão xuyên qua da thịt La Bân, âm thần giống như cục băng gặp phải thanh sắt nung đỏ, tiếng "xèo" vang lên kèm theo khói trắng, lão ngay lập tức điên cuồng lùi lại.

La Bân vẫn th* d*c không thôi, lảo đảo quỳ sụp xuống, hai tay lúc này mới nắm lấy thanh Kiếm Tam Đàn trảm âm cắm xuống đất, lưng cố gắng chống đỡ nhưng không thể đứng dậy nổi.

Âm thần kia đã nhập lại vào xác.

Châu Tam Mệnh quay đầu nhìn La Bân, ánh mắt lộ vẻ giật mình cùng nghi ngờ.

Nhưng lão không hề khựng lại, tiếp tục sải bước về phía trước.

Lão vung tay, hai thanh côn đồng lần lượt xuyên thẳng qua đỉnh đầu và bụng dưới của chủ đạo quán Tam Đàn.

Đỉnh đầu là thóp, bụng dưới là đan điền.

Cùng lúc đó, chủ đạo quán Tam Đàn cất tiếng niệm chú dữ dội.

"Diệt vô lượng nghiệp chướng, tiêu vô lượng phiền não, tăng vô lượng thiện nhân!"

Ngay sau đó, hai tay hắn giơ lên, bóp chặt lấy cổ Châu Tam Mệnh.

Đám đạo thi xung quanh cử động, không ngừng niệm Thiên Tiên Đại Giới.

Tất cả vây quanh Châu Tam Mệnh và chủ đạo quán Tam Đàn.

Rất rõ ràng, Châu Tam Mệnh muốn trừ khử chủ đạo quán trước rồi mới rảnh tay đối phó La Bân.

Còn chủ đạo quán Tam Đàn thì giữ lại chút thực lực cuối cùng để g**t ch*t Châu Tam Mệnh.

Đây không chỉ là giới luật của thi ngục, mà còn là sự báo thù cho việc Châu Tam Mệnh hành hạ đạo lữ của hắn.

Trong nháy mắt, một lượng lớn đạo thi đã bao vây Châu Tam Mệnh, sương mù màu tím xám bắt đầu co lại, phạm vi của Thi Ngục Thập Giới đang thu hẹp một cách nhanh chóng.

Rất nhanh, sương mù đã dày đến mức giơ tay không thấy năm ngón.

Cảm giác đầu nặng chân nhẹ quá nghiêm trọng, dường như chỉ cần gắng sức đứng dậy thêm chút nữa là cả người sẽ đổ gục.

La Bân không sợ đổ gục, nhưng vẫn không thể đứng dậy.

Bỗng nhiên có một bàn tay đỡ lấy cánh tay La Bân.

Cậu rùng mình, bàn tay đó lạnh ngắt lạ thường, lại mang theo một cảm giác cứng nhắc.

La Bân gắng gượng quay đầu sang nhưng không nhìn rõ ai ở bên cạnh, sương mù quá dày, thậm chí cúi đầu muốn xem bàn tay đó trông thế nào cũng bị sương mù che khuất tầm mắt.

Có thể nói, sương mù gần như dán chặt vào mặt.

Tuy nhiên, La Bân đã đứng dậy được.

Tay trái lại được một bàn tay khác đỡ lấy.

Cái lạnh lẽo ở tay phải biến mất.

Giống như người đỡ mình vừa đổi tay?

"Cắn chặt lấy!" Giọng nói khàn khàn quen thuộc lọt vào tai.

Đường Vũ?

Một thứ gì đó được nhét vào miệng cậu.

Vị hơi đắng, kèm theo mùi sâm nồng đậm.

Rễ sâm?

Lát sâm?

Khi cắn xuống, La Bân mới nhận ra đây chắc là một đoạn đầu sâm.

Ngay tức khắc, giống như một chậu nước được tưới vào cái chậu hoa khô cạn, La Bân cảm nhận được một luồng nhiệt lan tỏa từ miệng ra cơ thể.

"Mau đi thôi..." Giọng Đường Vũ lại vang lên,anh ta dìu La Bân rảo bước về phía trước!

Đôi chân đã có sức lực, La Bân bước đi.

Sương mù quá dày, cậu chỉ có thể cảm nhận được Đường Vũ đang dìu mình, nhờ đó mới biết Đường Vũ vẫn luôn ở bên cạnh, nhưng ngoài ra chẳng thấy gì cả, không khác gì người mù.

Bỗng nhiên, tầm nhìn trở nên rõ ràng.

Sương mù vậy mà đã biến mất?

Chỉ trong một khoảnh khắc, nó biến mất không một dấu hiệu báo trước.

Trái tim đập thình thịch dữ dội.

Một tay La Bân ôm lấy ngực mới tạm bình tĩnh lại.

Đường Vũ đang ở ngay cạnh cậu, vẫn dìu lấy cánh tay cậu, nhưng sắc mặt Đường Vũ cũng kinh hãi không kém.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán La Bân.

Bởi vì hai người họ vậy mà đã không còn ở trên đường núi nữa, xung quanh không phải là rừng cây gì cả, mà là bốn bức tường!

Hai bức tường trái phải không có cửa sổ, hai bức còn lại một bên là cửa, một bên là cửa sổ.

Bố cục căn phòng này La Bân có ấn tượng.

Những gian phòng bên trong đạo quán Tam Đàn chẳng phải đều như thế này sao?

Thi ngục co rút lại đã đưa tất cả mọi người trực tiếp trở về đạo quán Tam Đàn?

Điều này... Sao có thể chứ?

La Bân nhanh chóng đè nén tâm trạng phức tạp xuống.

Có gì mà không thể?

Cậu còn có thể theo Lý Vân Dật từ núi Quỹ trực tiếp vào núi Phù Quy, mà vốn dĩ núi Phù Quy gần một khu đô thị, cách núi Quỹ không biết bao xa.

Chuyện ma quỷ vốn dĩ đã là những tồn tại không thể giải thích bằng logic thông thường.

Cùng ở trên một ngọn núi, dù có không hợp lý, nhưng so với đường phù ở núi Quỹ và núi Phù Quy thì vẫn tính là hợp lý rồi.

"Chúng ta... Đây là... Đang ở đạo quán Tam Đàn?" Đường Vũ lắp bắp.

Không chỉ vậy, trong tiếng lắp bắp còn có chút ú ớ.

Lúc này La Bân mới chú ý thấy trong miệng anh ta cũng đang ngậm một đoạn rễ sâm.

Thực ra cái này vẫn bình thường.

Điều khiến người ta hãi hùng chính là cổ của Đường Vũ.

Ở đó có hai vết máu mảnh, Lục Vụ và Lục Mẫn hạ dao rất chuẩn, chỉ rạch rách da chứ không rạch vào thịt, không chạm đến mạch máu.

Nhưng ngược lại, vết thương hở ra này khiến người ta cảm thấy rất khó chịu.

"Chắc là đạo quán Tam Đàn rồi." La Bân thở dài, sau đó mới cau mày nói tiếp: "Anh không thấy tôi thấy chết mà không cứu sao?"

"..." Đường Vũ cười khổ, trả lời: "La tiên sinh nói gì vậy, nếu tôi mà không nhìn ra là chính mình đã làm loạn kế hoạch của cậu thì tôi thực sự nên đi nhảy xuống vực tự sát cho rồi. Tôi không nên xuất hiện... Không, tôi nên đứng xa hơn chút nữa."

Đường Vũ khổ sở.

"Anh xuất hiện rất đúng lúc."

Câu này của La Bân lại khiến Đường Vũ ngẩn người.

"Cái gì?" Anh ta nuốt nước bọt.

"Anh không xuất hiện, tôi sẽ phải liều mạng thắp đèn, khả năng thất bại sẽ cao hơn. Anh không xuất hiện, lúc này đã chẳng có ai đưa cho tôi một đoạn đầu sâm để tôi nối mạng."

Giọng La Bân cũng hơi ú ớ, cậu nuốt ngụm nước bọt mang đậm vị sâm, cảm nhận luồng sinh khí đó đang nuôi dưỡng toàn thân.

Sau đó, cậu chậm rãi bước về phía cửa sổ.

Lời cậu nói không hề ngoa.

Đúng là nếu Đường Vũ không đến, trong lúc liều mạng, kết quả vẫn sẽ như vậy, không nhận được lợi lộc gì.

Đường Vũ tuy có phải chịu khổ, nhưng lại khiến sự việc có thêm vài phần biến số.

"Là ai?" La Bân lẩm bẩm, đồng thời hé mở cửa sổ một chút.

truyenfull,truyenfull vn