Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1069: Đồ của đạo trường Vân Mông tôi

Ngay thời điểm này, bên cạnh La Bân có tổng cộng sáu trưởng lão.

Vẻ thù địch đã dần hiện rõ trên mặt Đường Hạc Thọ và người vừa đặt câu hỏi cuối cùng.

Đường Huy và ba người còn lại thì tỏ ra do dự, dao động.

Sau đó, Đường Huy ho khan một tiếng, bảo: "Nhị trưởng lão Đường Tân, ông nói lời này có phần phiến diện rồi. Mọi người đều biết rõ vì sao trường chủ lại chết, chúng ta càng rõ đạo trường Vân Mông không thể mạo phạm Tiên Thiên Toán, chính chúng ta đều từng lên tiếng ngăn cản trường chủ kia mà."

La Bân không nói gì, biểu hiện của Đường Huy coi như còn tạm ổn.

Thực chất cậu không có nhiều ấn tượng tốt với cả đạo trường Vân Mông, chủ yếu chỉ tập trung ở Đường Vũ cùng những người dân làng chất phác và những đệ tử không có tâm cơ tính toán.

Cậu trực tiếp từ bỏ cách rời khỏi núi Vân Mông bằng con đường leo vách đá cũng phần lớn vì lý do đấy.

Ở đây có những người kiên trì tin tưởng Tiên Thiên Toán.

Ở đây cũng có vô số người vô tội.

Trăng xuống núi, thiên hạ thái bình.

La Bân không thể làm trái huấn thị của Tiên Thiên Toán, nếu không sẽ có lỗi với sự công nhận của tổ sư.

Thế nhưng, điều đó không có nghĩa là cậu cam chịu lời mỉa mai, châm chọc của kẻ khác.

Nhị trưởng lão Đường Tân gật đầu: "Đúng là như vậy, nhưng Đại trưởng lão à, tôi đâu có nói là sẽ mạo phạm trường chủ chưa 'xuất hắc' của Tiên Thiên Toán này đâu?"

Hai cụm từ "chưa xuất hắc" và "trường chủ" được Đường Tân nhấn mạnh.

Ngay sau đó, Đường Tân nói tiếp: "Nói cho cùng, chúng ta bị nhốt ở núi Vân Mông bao nhiêu năm nay, Tiên Thiên Toán có từng cử lấy một người nào đến đây không? Phải, Tiên Thiên Toán đã lụi bại rồi nên mới không có ai tới. Vậy thì cơ duyên trùng hợp có được truyền thừa là thực sự dựa vào bản lĩnh của mình, hay là Tiên Thiên Toán không còn lựa chọn nào khác nên mới chọn cậu ta? Tôi không muốn thảo luận việc này, tôi chỉ biết đạo trường Vân Mông không phải kẻ vong ơn bội nghĩa, sẽ không làm hại người của Tiên Thiên Toán. Hơn nữa, đạo trường Vân Mông cũng không phải là nơi để người ta tùy ý xâu xé. Chúng ta làm việc theo đúng quy tắc, La Bân đã đồng ý điều kiện của trường chủ là binh giải chủ đạo quán Tam Đàn mới có thể mang kiếm Tam Đàn trảm âm đi. Thực tế là cậu ta không hoàn thành việc này, nếu còn muốn cưỡng ép mang kiếm đi, đó chính là cướp! Tiên Thiên Toán sẽ không đi cướp pháp khí của người khác, nếu cướp thì cậu ta không phải là truyền nhân, biết đâu truyền thừa của cậu ta cũng là đi cướp mà có! Tự vệ thì có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào."

Sau một hồi nói quanh co, cuối cùng gương mặt Đường Tân đã lộ ra ý đồ giết người.

"Cậu có thể đi được rồi."

Ông ta giơ tay, làm một động tác tiễn khách.

Đường Hạc Thọ cũng giơ tay theo, rõ ràng là muốn đuổi người.

La Bân nhíu mày.

"Sao nào, cậu định cướp thật đấy à?" Đường Hạc Thọ mỉa mai. Tiếp đó, ông ta lạnh giọng: "Cậu định phớt lờ việc thi thể chủ đạo quán Tam Đàn sống dậy sao? Đừng quên, cậu không có bản lĩnh để đối phó với hắn, cậu không phải người thập toàn. Cậu yếu ớt như thế, lảo đảo sắp ngã, tổ sư dương thần cũng không nhập vào người cậu nữa đâu. Hơn nữa, cậu làm chuyện ác liệt như vậy, ông ấy mà nhập vào cậu thật thì cũng chỉ để vặn gãy cổ cậu thôi."

"Câm miệng!" Đường Huy giận dữ quát.

Chủ yếu là do Đường Tân và Đường Hạc Thọ kẻ tung người hứng nói quá nhanh, căn bản không cho người khác cơ hội mở miệng.

Hơn nữa, những lời bọn họ nói thực sự khiến Đường Huy thấy run sợ từ tận đáy lòng.

Cùng sống trong một đạo trường, cùng dưới một mái nhà nửa đời người, Đường Huy không ngờ nhân tính của bọn họ lại có thể hèn hạ đến mức độ này.

"Đại trưởng lão, câm miệng cái gì? Trưởng lão giữ núi nói không sai chứ? Lẽ nào ông muốn chắp tay dâng kiếm Tam Đàn trảm âm cho người khác? Ông phớt lờ ảnh hưởng của thi ngục đối với núi Vân Mông bao năm nay sao? Ông phớt lờ rủi ro chủ đạo quán có thể quỵt xác lần nữa sao? Ông định ăn cây táo rào cây sung à? Vậy ông còn làm phó trường chủ cái gì nữa?" Giọng Đường Tân cao dần, cao hơn nữa, cuối cùng thành tiếng chất vấn, "Các trưởng lão, mọi người thấy tôi nói có đúng không? Trưởng lão giữ núi nói có đúng không? Hay là mọi người thấy Đường Huy nói đúng?"

Vừa nói, Đường Tân vừa giơ tay chỉ thẳng vào mặt Đường Huy!

"Láo xược!" Đường Huy cũng giơ tay, tát một cú vào mu bàn tay của Đường Tân.

Nhanh như cắt, hai trưởng lão đột nhiên xông lên, một người giữ chặt cánh tay Đường Huy, một người đè vai ông ta lại.

Hai người còn lại hơi lùi lại hai bước, chắn trước thi thể chủ đạo quán như sợ La Bân tiếp cận.

"Tôi vốn tưởng trong đạo trường chỉ có tôi và trưởng lão giữ sơn là tỉnh táo, không ngờ các trưởng lão đây cũng đều tỉnh đời cả, chỉ có Đường Huy là u mê, hận không thể đem cả đạo trường Vân Mông dâng cho người ta. Xem ra, chúng ta phải chọn lại Đại trưởng lão, đồng thời tìm một trường chủ mới rồi." Đường Tân thở dài, rồi lão ta một lần nữa nhìn La Bân, "Cậu còn chưa đi sao?"

La Bân nhắm mắt lại rồi mở ra.

Cậu nhìn sâu vào Đường Tân, rồi nhìn Đường Huy.

Mặt Đường Huy xanh mét, vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi hai trưởng lão kia, ánh mắt lộ vẻ nôn nóng.

Những người còn lại lạnh lùng nhìn cậu, ánh mắt thể hiện rõ vẻ tiễn khách và cảnh giác cực độ.

Thực ra, khi biết tình hình hiện tại của chủ đạo quán, La Bân đã hiểu rõ là không thể mang kiếm đi được.

Đừng nói đạo trường Vân Mông sợ hậu quả, ngay cả La Bân cũng không muốn một vũ hóa ác thi đầy chấp niệm như chủ đạo quán khôi phục tự do. Đặc biệt là chấp niệm hiện giờ của chủ quán không phải là thủ ở núi Vân Mông nữa mà là muốn xuống núi. Cậu không thể để một thi thể lớn xuống núi được.

Chỉ là, chưa đợi cậu lên tiếng, Đường Hạc Thọ và Đường Tân đã lộ ra bộ mặt thật xấu xa.

Ngoại trừ Đường Huy, các trưởng lão còn lại đều là lũ cá mè một lứa.

Cái nơi này, dù có cầu xin cậu ở lại một đêm cậu cũng không ở.

Nhìn vào đại điện, La Bân bước thẳng vào trong.

Các trưởng lão kiêng dè nhưng không nói gì thêm.

Ánh mắt Đường Tân và Đường Hạc Thọ trở nên lạnh lẽo, dõi theo từng cử động của La Bân.

Rất nhanh, La Bân đã đến bên xác thối của Châu Tam Mệnh.

Dưới đất có một cành cây to bằng cánh tay.

Đó là vật ký thân của đạo lữ chủ đạo quán, cây hoa trắng chín u.

La Bân nhặt nó lên, phía trên vẫn còn sợi dây thừng buộc sẵn từ trước, cậu vắt nó lên vai.

Trong điện còn hai trưởng lão và không ít đệ tử, tất cả đều nghi ngờ nhìn cậu.

La Bân mặt không cảm xúc, quay người rời đi.

Cậu vừa đi qua những trưởng lão kia, bước ra khỏi phạm vi vách đá Tam Đàn.

Đường Tân bỗng hô lớn: "Đứng lại! Cậu còn phải giao ra mấy thứ nữa, pháp khí trên người trường chủ bị cậu trộm đi. Đó là tín vật của đạo trường Vân Mông tôi! Ông ấy từng cho cậu một mẩu lõi cây, cùng với cành cây hoàn chỉnh này, cậu cũng phải bắt buộc để lại!"

Đường Hạc Thọ theo đó lên tiếng: "Còn cả cái đèn lồng kia nữa, cậu hái hoa tím làm ta, đó cũng là đồ của đạo trường Vân Mông ta!"

Ngay lúc này, cảm xúc hiện rõ trên mặt hai kẻ đó là sự tham lam, xen lẫn một nét đắc ý.

La Bân nhíu mày.

Cậu đã hiểu ra rồi.

Chính vì cậu định lẳng lặng bỏ đi mà không làm gì, khiến hai kẻ này bắt đầu được nước lấn tới, càng lúc càng quá quắt.

Không lấy kiếm Tam Đàn trảm âm là vì thực sự không thể lấy.

Không nói gì là vì không cần thiết.

Còn một điểm nữa, cậu nể mặt Đường Vũ, càng là nể mặt tổ sư dương thần trong bóng tối kia.

Dù sao cậu cũng đang cầm đan lớn.

Dù sao ngoài kiếm ra, những gì nên lấy cậu cũng chẳng lấy thiếu thứ nào.

Dĩ nhiên, cây hoa trắng chín u là tự cậu chặt.

Pháp khí của Đường Hạc Thọ là cái giá lão phải trả khi mưu toan ra tay với cậu.

Tử hoa đăng Tiên Thiên càng là pháp khí của Tiên Thiên Toán, càng không thể để lại.

Đường Tân tiếp lời quát: "La Bân, để đồ lại, cậu có thể bình an vô sự xuống núi! Khuyên ngươi đừng có..."

"Cấn Sơn thượng, Hư Không hạ, Cấn Không Quái."

"Vị loét nát, thần không hư phù, thiêu đốt bất an!"

La Bân không nói một lời thừa thãi nào, trực tiếp dùng lời ra thành quẻ.

Đường Tân r*n r* một tiếng, đau đớn ôm lấy bụng, đôi mắt trở nên thẫn thờ như mất đi thần trí.

Không chỉ vậy, mồ hôi trên trán lão túa ra từng hạt lớn, lộ rõ vẻ bất an nồng nặc.

Không chút do dự, La Bân dùng đến quẻ biến thể.

"Không sơn nội tỉnh, chỉ nhi ngộ đạo." (Núi trống tự xét, dừng mà ngộ đạo)

Đường Tân run rẩy giơ tay lên: "Tôi không phải kẻ ác, cậu ta dùng lời ra thành quẻ làm tôi bị thương, đây chắc chắn không phải loại tốt lành gì! Tôi không tin cậu ta mất kiểm trảm hồn rồi mà còn có thể nói chết được tất cả chúng ta. CẬu ta dám nói, ắt sẽ bị phản phệ..."

Lời ra thành quẻ không phải thủ đoạn nhất kích tất sát, mà là trấn áp, đánh cược bằng mệnh số trong cõi u minh.

Chính vì vậy, Đường Tân có thể cử động nhiều hơn, nói năng không ngại.

Thế nhưng cũng chính vì vậy, Đường Tân phun ra một ngụm máu lớn.

Cả người lão trở nên héo rũ, sau khi phun máu, miệng vẫn không ngừng trào máu ra, lảo đảo quỳ sụp xuống đất.

Tiên Thiên Toán chính là như thế.

Phần đầu của lời ra thành quẻ là sự tàn khốc.

Quẻ biến thể lại chừa cho một con đường sống.

Thế nhưng lòng người đều như vậy, khi đã đấu đá nhau, không ai chịu dừng lại để nói chuyện tử tế.

Phải, Đường Tân thực sự không có thêm hành động nào khác.

Nhưng quẻ sau của lời ra thành quẻ yêu cầu phải buông bỏ tất cả để phản tỉnh, ngay cả nói cũng không được nói nhiều.

Đụng vào quẻ sau sẽ khiến sát thương của quẻ đầu tăng gấp bội.

Về phần La Bân, cậu thực sự cảm nhận được sự đau nhói trong ý thức.

Thực lực của đạo trường Vân Mông không cao, cộng thêm linh hồn của La Bân quá dày dặn, nên nói đổ một trưởng lão cũng không bị phản phệ.

Lời Đường Tân nói cũng không sai.

Có thể nói một người, vậy còn tất cả thì sao?

Lúc này, Đường Hạc Thọ đột nhiên giơ tay, ánh mắt tràn ngập ý đồ giết người: "Tất cả trưởng lão, trực tiếp..."

La Bân hơi nghiêng đầu, tay bấm một quyết kỳ dị, trong miệng phát ra những âm thanh còn cổ quái hơn.

Xoẹt!

Một bóng đen vọt ra từ trên đỉnh đầu cậu.

Rắn cổ ba lần luyện ngoạm một cú vào mũi của Đường Hạc Thọ.

Khoảnh khắc giọt máu trào ra, đôi mắt Đường Hạc Thọ lập tức xám xịt, quỳ sụp xuống đất.

Đây chỉ là khởi đầu.

La Bân dùng tay còn lại ấn lên ngực, trực tiếp vẽ ra một lá phù.

Từ trong áo da người, quỷ tăng điên cuồng lao ra.

Thủy An chắp tay trước ngực, niệm một câu "A Di Đà Phật", sau đó lao thẳng về phía thi thể Đường Hạc Thọ.

Đường Hạc Thọ vừa chết, bộ dạng kia của Thủy An rõ ràng là muốn nhập xác, mượn xác hoàn hồn.

Hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn.

Hai trưởng lão đang đè Đường Huy hốt hoảng buông tay, vội vàng lùi lại.

Đệ tử trong đại điện càng hãi hùng.

Tay vẽ bùa được rảnh, La Bân lấy một chiếc huân từ trong ngực ra.

Cậu đặt huân lên môi, dùng sức thổi, tiếng huân u sầu lập tức vang lên.

Cổ trùng từ ba lô chui ra.

Nơi này vốn là mặt âm, quanh năm thi ngục bao quanh, độc trùng vốn không thiếu, lúc này chúng từ bốn phương tám hướng tràn về.

"Trời ạ..." Một trưởng lão kinh hoàng hét lớn: "Mau dừng tay!"

"Á!" Một trưởng lão khác thét lên thảm thiết, là một con rết cổ đang chui tọt vào mũi lão.

truyenfull,truyenfull vn