Chương 106: Ông còn muốn tìm lối ra sao?
Cơ thể La Bân bỗng trở nên nặng nề như có vô số bàn tay vô hình giữ chặt tay chân, ôm lấy eo, khiến hành động định lao tới trước của cậu bỗng trở nên chậm chạp.
Cứ như thế, La Bân đang định chạy đuổi theo bỗng chuyển thành đi chậm rãi.
Móng tay sắc bén như tà ma, cậu có.
Sức mạnh có thể xé rách tứ chi người sống, cậu có.
Khuyết điểm của tà ma, chẳng lẽ cũng có sao?
La Bân lập tức dừng bước, không tiếp tục đuổi theo nữa. Cậu không thể để Vưu Giang nhận ra cậu không thể di chuyển.
Vưu Giang lảo đảo lùi bảy tám bước, đến khi đâm vào một thân cây mới dừng lại.
Cánh tay bị thương đẫm máu của hắn lộ cả xương trắng ra ngoài.
"Xoẹt", hắn xé một mảnh áo, nhanh chóng quấn chặt quanh phần gốc cẳng tay, cắn răng thắt nút, cầm máu kịp thời.
Trong suốt quá trình đó, Vưu Giang cảnh giác quan sát cậu.
Không phải hắn không muốn chạy, có điều nếu không cầm máu, vài phút nữa thôi hắn sẽ chết vì mất máu quá nhiều.
May mà đối phương không lập tức lao tới.
May mà cậu cho hắn thời gian để cầm máu.
Chính vì thế, Vưu Giang lại càng sợ hãi và hoảng loạn.
Bởi vì La Bân đang cười với hắn.
Ánh mắt của cậu khiến hắn có cảm giác tất cả hành động của hắn đều bị nhìn thấu, mọi ngóc ngách xung quanh đều bị ánh nhìn đó khóa chặt.
Giống như mèo rình chuột, mèo sẽ nhìn chằm chằm con chuột, trêu đùa chuột đến khi nó kiệt sức.
Vưu Giang cảm thấy hiện giờ La Bân chính là mèo.
Mặt hắn tái nhợt, không chỉ vì tâm lý căng thẳng mà còn vì mất máu.
Vưu Giang lại rút dao găm bằng tay trái, mắt đỏ ngầu nhìn La Bân chằm chằm.
Lúc này, cả hai rơi vào thế giằng co.
La Bân biết Vưu Giang bị mình dọa đến mức không dám quay đầu bỏ chạy, sợ bị đánh lén chí mạng từ phía sau.
Nhưng Vưu Giang đâu biết thật ra cậu không thể chạy nổi.
Khoảng cách giữa hai người chỉ khoảng mười bước, tầm sáu bảy mét.
Với người bình thường, chỉ một thoáng là đã có thể lao tới, nhưng hiện tại, cậu chỉ có thể bước đi từ từ.
Hiện tại, Vưu Giang vẫn chưa nhận ra vấn đề. Một khi phát hiện, hắn sẽ lập tức bỏ chạy.
Trong đầu La Bân nảy ra một ý tưởng.
"Lúc bắt người ông không giết ngay, khi những người đó chờ chết, chắc đã chịu áp lực tâm lý rất lớn đúng không? Bây giờ ông trở thành con dê chờ bị giết rồi, cảm giác thế nào hả?"
Khuôn mặt mỉm cười, giọng điệu có phần giễu cợt khiến Vưu Giang càng sợ hãi.
Hắn nhìn chằm chằm La Bân, cơ thể run lên bần bật.
Đúng vậy, trước khi giết người, hắn sẽ "nuôi nhốt" và trò chuyện mấy hôm.
Khi con người sợ hãi, máu lưu thông càng nhanh, cơ bắp căng cứng, giống như tôm bị luộc sống, thịt sẽ săn chắc hơn. Con người cũng thế, nếu bị dọa sợ đến chết, thịt mới "ngon" được.
Tên La Sam chết tiệt này cũng có sở thích b**n th** giống hắn sao?
Trước đây Vưu Giang chưa từng thấy sở thích của mình ghê tởm, nhưng giờ, khoảnh khắc bản thân trở thành con mồi, hắn mới biết cảm giác ấy khó chịu đến nhường nào. Nói thật, hắn sắp sụp đổ rồi.
"Sao ông không nói gì? Bẩm sinh ít nói hả? Sao ông không cười nữa? Mặt ông không co giật nữa, tôi nhìn không quen."
La Bân vừa cười vừa bước tới một bước.
Vưu Giang run rẩy dữ dội, theo bản năng muốn chạy, nhưng nỗi sợ khiến hắn không dám nhúc nhích.
Cảm giác này thật sự là một cực hình.
Lòng La Bân thì nặng trĩu, khác hẳn vẻ ngoài tươi cười.
Quan sát kỹ, cậu biết Vưu Giang đã sắp đến giới hạn.
Bước đầu tiên, Vưu Giang không bỏ chạy vì đang sợ hãi tột độ.
Nhưng nếu cậu tiến thêm bước nữa, nỗi sợ sẽ bùng nổ thành hoảng loạn, lúc đó Vưu Giang sẽ liều mạng bỏ chạy.
Dù gì Vưu Giang vẫn là Vưu Giang, không phải loại người nằm đó chờ chết.
Kế hoạch đầu tiên thất bại, La Bân lập tức khởi động kế hoạch dự phòng.
"Tối qua tôi ăn nhiều rồi, giờ chẳng còn hứng ăn ông nữa. Ông cũng khiến tôi thấy ghê tởm, không muốn ăn lắm. Giờ tôi cho ông một cơ hội để sống, khi nào cần tôi sẽ đến tìm ông. Đi đi."
Vừa nói, cậu vừa giơ tay chỉ về một hướng khác.
Ở đó có một thân cây đầy vết dao cắt.
Đấy chính là điểm bắt đầu của vòng luẩn quẩn.
Chỉ cần đi vào một đoạn, mất điểm neo, chắc chắn sẽ lạc đường không ra được.
Tim La Bân đập thình thịch, cảm giác cứ như đang gian lận trong thi cử, bất cứ lúc nào cũng có thể bị giám thị phát hiện.
Nếu Vưu Giang bị mắc kẹt thì tốt, nhưng nếu hắn thoát ra, lại phát hiện điểm yếu của cậu, vậy thì giết hắn sẽ gần như là không thể, mà chính cậu sẽ bị lộ bí mật lớn nhất.
Sắc mặt Vưu Giang trở nên vô cùng thê thảm, hắn trừng mắt nhìn La Bân, bỗng bật cười: "Ngày ngày săn ngỗng cuối cùng lại bị ngỗng mổ vào mắt! Được! Tôi vào! Cậu phải giữ lời, không được tiến lên một bước, không được lại gần tôi!"
Bề ngoài Vưu Giang trông có vẻ mạnh mẽ nhưng nội tâm lại vô cùng yếu đuối.
Hắn run rẩy đi về phía thân cây, cứ như sợ bản thân sơ hở sẽ bị cậu đánh lén.
Chớp mắt, Vưu Giang đã đằng sau thân cây.
Thấy cậu không đuổi theo, hắn càng chạy xa hơn.
Chẳng bao lâu, hắn đã hoàn toàn biến mất.
Cánh rừng lại trở nên yên tĩnh khác thường.
Trong sự yên tĩnh đó, La Bân nghe rõ nhịp tim mình đập, cảm giác thái dương đang co giật điên cuồng.
Một lúc sau, cậu ngẩng đầu nhìn trời.
Ánh nắng vẫn gay gắt, tâm trạng bức bối khó chịu.
Cậu cúi đầu nhìn tay trái đẫm máu, cơn run rẩy nhẹ đã biến mất, móng út dài hơn, còn có những vết gân xoắn gồ ghề như móng tay của người già lâu năm không cắt.
Sau khi chắc chắn Vưu Giang đã chạy đi mất, La Bân lấy một túi dầu đèn ra, cho vào miệng.
Hình như uống dầu đèn như vậy chỉ giữ được chút tỉnh táo.
Mùi dầu tanh trào xuống cổ họng, cảm giác buồn nôn dữ dội ập tới, cậu khụy xuống nôn mửa không ngừng.
Từng mảng thịt sống, những cục mỡ nhỏ, dịch dạ dày, bánh mì đã phồng lên và cả dầu đèn vừa nuốt, tất cả bị nôn ra.
Đầu óc cậu quay cuồng, tai bị ù, nhưng cơ thể lại nhẹ nhõm, cảm giác căng trưởng ở dạ dày biến mất, toàn thân dễ chịu hơn hẳn.
Cậu ngồi bệt xuống đất, ngả người nằm ra.
Ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu xuống mặt cậu.
Cảm giác khó chịu biến mất, thay vào đó là hơi ấm dịu nhẹ.
Sống...
Cậu vẫn đang sống như một con người.
Cậu hiểu bản năng tà ma kia đã biến mất theo cơn nôn mửa.
Ban ngày cậu trở nên như vậy là do ăn thịt sống của dê hai chân sao?
Ban ngày cậu vẫn là người nên không thể tiêu hóa hoàn toàn thứ đó?
Nếu không nôn ra thì sao? Phải giữ nguyên trạng thái đến đêm?
Thế đến tối, cậu sẽ hoàn toàn mất kiểm soát à?
Từ đó thật sự trở thành tà ma?
Sống sót sau cơn thập tử nhất sinh, khoảnh khắc này, La Bân thật sự cảm thấy mình vừa mới thoát chết.
Cậu bật cười, tiếng cười vang vọng cả cánh rừng.
Trên sườn đồi xa xa, Vưu Giang định dừng lại.
Chung Chí Thành nói rất nhiều, bao gồm cả vòng luẩn quẩn và tình huống bố con La Phong, La Sam từng gặp.
Hắn biết nếu đi vào quá sâu, bản thân sẽ không thể thoát được.
Vì vậy, hắn chỉ chạy tới đây, nhớ rõ số bước chân, không dám tiến thêm nữa.
Hắn định chờ, chờ La Sam đi rồi sẽ lập tức quay lại, nhanh chóng thoát khỏi đây.
Dưới đất có rất nhiều máu, có dấu vết, rời khỏi đây rất dễ dàng.
Nhưng giờ nghe tiếng cười này, hắn lại rùng mình.
La Sam đúng là tà ma!
La Phong và Cố Nhã cũng đều là những kẻ điên!
Sao hắn lại chọc phải gia đình này vậy?
Vưu Giang không dám đi sâu hơn, cũng không dám quay lại, sợ La Sam đổi ý đến giết mình. Hắn dừng chân, quan sát động tĩnh bên dưới...
...
Rất lâu sau, La Bân bò dậy.
Cậu không rời đi ngay mà bắt đầu dọn dẹp hiện trường, từ lá cây dính máu đến vết nôn mửa.
Trong đầu tua lại đoạn ký ức vừa rồi, tái hiện khung cảnh ban đầu khi cả hai đến đây, cậu cố gắng trả lại hiện trường như chưa từng có gì xảy ra.
Cuối cùng, La Bân đến trước thân cây, dùng dao khắc một chữ Khương.
Sau đó, cậu lạnh lùng nhìn về hướng Vưu Giang chạy trốn, lẩm bẩm: "Không còn điểm neo, ông còn muốn tìm lối ra sao?"
Rồi cậu lấy nắm đất chà xát lên thân cây, khiến vết dao trở nên mờ nhạt, thô ráp, cuối cùng mới xoay người trở về.