Chương 105: Cậu là tà ma!
Sau khi rời khỏi thôn Khương, Vưu Giang cứ thế đi thẳng về phía trước, tốc độ cực nhanh.
La Bân vẫn luôn bám theo, cả hai giữ khoảng cách tầm mười mấy mét. Khoảng cách đó đủ để La Bân đảm bảo dù Vưu Giang có làm gì, cậu cũng kịp thời phản ứng.
Cứ đi như vậy, hai người đi hơn một tiếng đồng hồ.
Vưu Giang vẫn tiếp tục tiến về phía trước, nhưng tốc độ đã chậm lại, cảnh giác quan sát xung quanh.
Lúc này, La Bân đột ngột đổi hướng, đi thẳng sang hướng khác!
Hành động bất ngờ khiến Vưu Giang lập tức cảnh giác.
Hắn đổi hướng theo, nhanh chóng đuổi kịp.
Ba giờ sau, ánh nắng gay gắt hơn nhưng vẫn chưa thể xuyên qua được tán rừng rậm rạp.
Họ vô tình đến điểm dừng chân thứ tư, trên cửa căn nhà gỗ vẫn còn dấu vết sừng dê từng đâm vào.
"Cậu định dẫn tôi đi lòng vòng đến bao giờ hả?" Vưu Giang lên tiếng. Hắn nở nu cười nham hiểm, tay vẫn đang nghịch con dao dài bằng cẳng tay.
La Bân không trả lời, vẫn đi tiếp.
Đi thêm nửa tiếng, cậu mới dừng lại.
Đúng lúc này, Vưu Giang bất ngờ tăng tốc, lao tới chặn trước mặt: "Cậu không thể bắt tôi đi theo cậu mãi, đúng không?"
Vưu Giang đứng trên một gò đất cao hơn, khinh thường nhìn cậu.
"Ban đầu tôi cứ tưởng phải nói nhiều lắm mới để La Phong đồng ý tách khỏi cậu, thậm chí từng nghĩ để hai bố con cùng ra ngoài. Cũng được thôi, cùng lắm thì tôi gặp chút rắc rối, bị thương nhẹ."
"Ông tự tin
La Bân không đáp, vẫn tiếp tục bước.
Đi thêm khoảng nửa giờ, anh mới dừng lại.
Không thể tiến thêm được nữa.
Ngay sau đó, Vưu Giang bất ngờ tăng tốc, lao tới chặn trước mặt.
"Ngươi không thể cứ để ta theo chân mãi như vậy, đúng không?" Vưu Giang đứng trên một mô đất cao hơn, ánh mắt đầy khinh thường.
"Ban đầu ta còn tưởng phải nói không ít mới khiến được La Phong tách khỏi ngươi. Thậm chí từng nghĩ để hai cha con cùng ra ngoài. Cũng được thôi, cùng lắm ta gặp chút rắc rối, bị thương nhẹ. Cậu đúng là tự tin!" Mặt Vưu Giang giật giật, trông như co rút, khiến người ta rùng mình.
"Chỉ bị thương nhẹ thôi? Ông cũng tự tin đấy, còn đi theo tôi đến tận đây." La Bân lẩm bẩm.
"Bố con cậu có thể khiến tôi bị thương, nhưng mình cậu thôi thì không thể. Thế nên tôi mới càng tự tin. Dù ở đây không phải nơi tôi cài bẫy, tôi vẫn có thể giết được cậu!" Vưu Giang cười rạng rỡ.
"Ba người kia bị ông giết rồi đúng không? La Bân hỏi.
"Cậu đoán xem." Vưu Giang l**m môi.
La Bân hít một hơi thật sâu, không trả lời.
Vưu Giang nhìn phía sau, chú ý đến một thân cây cách đó chừng bảy tám mét, trên thân cây có nhiều vết dao cắt rất rõ.
"Đây là đường vòng mà cậu và La Phong từng đi qua đúng không?"
"Ông đoán xem."
"Cậu đúng là ngốc! Định dụ tôi vào đó, để tôi bị kẹt lại à? Nhưng sao cậu lại nghĩ tôi lại ngốc đến mức sẽ mắc bẫy?" Vưu Giang cười nham hiểm.
Hắn vung dao lên.
"Rắc", cây nhỏ bên đường bị chém đôi.
Cái cây đó to bằng bắp tay, đủ để thấy dao của Vưu Giang vừa sắc vừa mạnh.
Ngay giây sau, Vưu Giang bất ngờ lao lên, vung dao thẳng vào mặt La Bân!
La Bân rút dao.
Tay cậu cực kỳ vững vàng.
Lưỡi dao giơ ngang chắn trước mặt.
"Choang", tia lửa b*n r*.
Bả vai phải đau nhói, vết thương cũ hình như lại rách ra.
Vưu Giang ngạc nhiên.
Hắn tưởng đòn vừa rồi chí ít cũng khiến La Bân trúng dao, không ngờ lại bị chặn.
Tay còn lại của Vưu Giang rút ra con dao khác, đâm thẳng về phía bụng cậu.
Hai tay hai dao, Vưu Giang rõ ràng không phải thợ săn bình thường, chiêu này quá hiểm độc!
La Bân không rút thêm dao.
Cậu chỉ dùng một con dao, không có chiêu thức, không có kỹ thuật.
Lần này, cậu dùng tay không bắt lấy cánh tay Vưu Giang.
Vưu Giang lập tức trở nên hưng phấn.
"Thằng nhãi, cậu chết chắc rồi!"
Hắn cứ tưởng La Bân có bản lĩnh gì, biết đâu đã học được gì đó từ LaPhong, ai ngờ chỉ là một kẻ nghiệp dư thôi!
Hắn cực kỳ tự tin!
Vưu Giang tưởng La Bân sẽ bị mình mổ bụng ngay, ai ngờ tay hắn bỗng tê rần, một cơn đau dữ dội truyền đến.
Mặt Vưu Giang đỏ bừng, máu bắt đầu rỉ ra nơi cổ tay bị siết chặt.
La Bân mạnh khủng khiếp, cổ tay hắn như sắp bị bóp nát. Đau đớn khiến hắn run rẩy, gần như muốn hét lên.
La Bân trợn mắt nhìn, thấy mình chặn được đòn, tâm trạng vô cùng phấn khích.
Quả nhiên, cơ thể cậu không giống người thường!
Trước đây La Bân đã nghi ngờ, khi ngón tay cậu gõ lên bàn để lại vết lõm, khi đâm đầu chảy máu không thấy đau, chuyện của Trần Tiêm Tiêm hôm nọ càng khẳng định cậu không bình thường, không chỉ biến đổi vào ban đêm.
Chẳng qua, cậu chưa bao giờ thử nghiệm.
Ban ngày, ở nơi như thôn Quỹ, mọi hành động đều dễ bị phát hiện.
Mỗi lần vào rừng cùng Cố Di Nhân, đế căn nhà cất đèn dầu, cậu cũng không có một mình.
Đi cùng Cố Di Nhân, cậu chưa rõ về bản thân.
Đi với Chương Lập, cậu lại càng không thể để lộ.
Tuy Cố Di Nhân giúp cậu giữ bí mật, nhưng chẳng lẽ cậu không thể tự vạch trần bí mật này sao?
Giờ đây, không chỉ chặn được Vưu Giang, cậu còn khống chế được hắn.
Vưu Giang đau đớn, Vưu Giang run rẩy, điều này khiến máu toàn thân cậu sôi trào.
Ánh mặt trời chói chang, cảm giác phấn khích không gì cản được.
Cậu siết chặt hơn, móng tay đâm sâu vào da thịt Vưu Giang, cảm nhận rõ cơ bắp, mạch máu và cả xương của hắn.
Vưu Giang gào thét điên dại.
Bất ngờ, hắn tung chân đá vào bụng La Bân.
Cú đá khiến La Bân đau điếng.
Cậu quá hào hứng, quá phấn khích, quá được giải tỏa nên không để ý tới hành động của Vưu Giang.
Cơn đau khiến ruột gan như xoắn lại.
Thế nhưng cậu lại cười.
Không phải cười lớn, đó chỉ là một nụ cười nhẹ, vô cùng thản nhiên và hiền hòa.
Vưu Giang run rẩy.
Nụ cười này là sao?
Sao lại giống tà ma vào ban đêm vậy?
Thứ đang đứng trước mặt hắn thật sự là con người sao?
Một tiếng gầm dữ dội vang lên.
Vưu Giang vung dao chém vào đầu La Bân.
Lúc này hắn cầm dao trong tay phải, chém mạnh về phía tay phải đang nắm lấy cổ tay hắn của La Bân.
Người chết phải là La Bân, không phải hắn!
La Bân đột nhiên lùi về sau, Vưu Giang bị kéo mạnh khiến dao không trúng đích.
Hắn cố ghì chân xuống đất để đứng vững.
Sau đó, hắn thấy tay phải La Bân siết chặt.
Tay phải của hắn cứ thế bị xé toạc.
Không phải bị bóp, mà là bị móng tay cào đứt.
Tiếng gào thét vang vọng giữa núi rừng.
"Tà ma! Cậu mới là tà ma!"
"Tà ma nói có tà ma trong đội!"
Vưu Giang hoảng loạn hét lên!
Thiếu niên trước mặt là tà ma!
Hắn từng giết người, nhưng chưa bao giờ hắn dám nghĩ đến việc ăn thịt tà ma.
Không thể giết được tà ma!
Ít nhất đó là điều Chung Chí Thành nói, cũng là sự hiểu biết của cả thôn!
Vợ chồng La Phong điên rồi!
Bọn họ nuôi tà ma!
Vì quán tính, La Bân lùi lại ba bốn bước, tay cậu vẫn nắm lấy cẳng tay vừa bị xé đứt, run rẩy như còn sống.
Cậu nuốt nước bọt, nụ cười trên môi ngày càng rõ.
Cậu bước lên, định lao về phía Vưu Giang, nhưng sắc mặt cậu lập tức thay đổi.
Cậu cảm thấy có gì đó không ổn!