Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1058: Dữ đạo hợp chân

La Bân đứng trước đạo quán Tam Đàn suy nghĩ rất lâu, vẫn không thể nghĩ ra được một biện pháp vẹn cả đôi đường.

Dù thế nào đi nữa, kiếm Tam Đàn trảm âm cũng không thể từ bỏ.

Nếu không, dù có phá được cục diện này thì cũng sẽ khiến cục diện kia hoàn toàn rơi vào ngõ cụt.

Cho dù dùng cách đó để g**t ch*t Châu Tam Mệnh thì đạo trường Vân Mông cũng tiêu đời, chủ đạo quán Tam Đàn khi đó sẽ không còn đối thủ nào nữa.

Gió càng lúc càng tiêu điều, nhiệt độ càng lúc càng thấp, cái lạnh thấu xương ngày một đậm đặc.

Không gian im lìm, ngoại trừ tiếng gió thì không có tiếng côn trùng, càng không thấy bóng dáng một ai.

Có lẽ vì bản thân là người thập toàn nên thực sự không trực tiếp thu hút đám đạo thi thông thường nữa.

Hoặc có lẽ là toàn bộ những tồn tại trong Thi Ngục Thập Giới đều đã đi đối phó Châu Tam Mệnh rồi.

Có một điểm mấu chốt ở đây, La Bân vẫn không cho rằng mình thực sự là người thập toàn.

Chỉ có một cách giải thích duy nhất: cái gọi là Thập Giới sẽ phát ra một loại khí tức nào đó từ cơ thể hoặc hồn phách.

Trên người cậu có bùa chú của Mao tiên sinh có thể cách ly mọi tính toán, loại khí tức này đương nhiên dễ dàng bị ngăn chặn.

Đó mới là căn nguyên của sự "thập toàn".

Cảm xúc là bản năng của con người.

Nếu thực sự không còn cảm xúc thì con người liệu có còn là người không?

Rất có thể, ngay từ hướng đi của đạo quán Tam Đàn vốn đã sai?

Suy nghĩ đến đây, La Bân híp mắt:

"Thế bế tắc?" Cậu lầm bầm.

Về lý thuyết, Châu Tam Mệnh rất mạnh.

Ba lần xuất âm thần chắc chắn mạnh hơn xuất âm thần bình thường.

Chủ đạo quán Tam Đàn chỉ là chân nhân đỉnh cao.

Kết quả là Châu Tam Mệnh không thắng.

Thi Ngục vẫn đang mở rộng, thậm chí có khả năng... Chủ đạo quán Tam Đàn đang chiếm ưu thế?

Chỉ cần bất kỳ ai để lộ chút yếu thế, cục diện chắc chắn sẽ thay đổi.

La Bân lúc này mới hiểu ra, suy nghĩ trước đó của mình quá cứng nhắc.

Tại sao cứ nhất thiết phải muốn Châu Tam Mệnh chết?

Rõ ràng lão không có bản lĩnh đó.

Chủ đạo quán Tam Đàn cũng không xong. Như vậy, chỉ có thể là thế bế tắc!

Nếu như, mình là người phá vỡ sự cân bằng đó thì sao? Nghĩ đến đây, tim cậu bắt đầu đập thình thịch liên hồi!

La Bân đang suy diễn trong đầu để hình thành một kế hoạch khả thi.

Cùng lúc đó, cậu sải bước đi về phía đạo quán Tam Đàn ở trước mặt.

Giết Châu Tam Mệnh là không thể, nhưng gây thương tích thì hoàn toàn có thể.

Cậu từng đả thương lão một lần rồi.

Nhưng nếu hiện tại đang trong thế giằng co, cậu muốn tiếp cận Châu Tam Mệnh là rất khó, một khi bị chủ đạo quán Tam Đàn nhìn thấy kiếm Tam Đàn trảm âm thì mọi chuyện sẽ hỏng bét.

Vì thế, bố cục phải thật hoàn hảo!

Chẳng mấy chốc, La Bân đã đi đến cổng lớn của đạo quán Tam Đàn.

Hai bên cổng có hai tấm liễn dọc, lần lượt viết: Sơ chân thủ thân, trung cấp thủ tâm, thiên tiên hợp đạo, đạo pháp tự nhiên; Hình thần câu diệu, dữ đạo hợp chân, thoát nhiên vô nhiễm, khế vu nguyên thủy (*)

(*) Giữ thân, giữ tâm, hợp đạo, thuận theo tự nhiên; thân thần viên mãn, hợp chân với Đạo, siêu thoát, trở về bản nguyên

Hai câu này toát ra một vẻ thâm sâu huyền bí không sao tả xiết.

La Bân sững người.

Cậu theo bản năng nghĩ đến những đạo thi thông thường trong Thi Ngục, nghĩ đến những tấm bia mộ, nghĩ đến những cái xác bị mổ bụng móc hết ngũ tạng lục phủ.

Đây chính là cái gọi là "sơ chân thủ thân"?

Vậy còn "trung cấp thủ tâm" thì sao?

Cậu quay đầu nhìn rừng đào máu đằng xa.

Khoảng cách quá xa nên không nhìn rõ đó là những trái tim, chỉ có thể coi đó là những quả đào đỏ tươi.

Nhịp tim cậu bỗng trở nên hỗn loạn.

La Bân gạt đi mọi suy nghĩ rối ren, đẩy mạnh cánh cửa.

Trong tiếng kẹt cửa nặng nề, cửa mở ra.

Đập vào mắt cậu lại là mười mấy người đang ngồi vây quanh một chiếc bàn.

Nhịp tim đang hỗn loạn bỗng nhiên tăng tốc.

Bởi vì mười mấy người kia đều mặc áo bào tím! Tất cả bọn họ đều là chân nhân?

La Bân cực kỳ cảnh giác.

Mười mấy người kia đều bất động.

Nhịp tim dịu lại đôi chút, La Bân tiếp tục tiến lên.

Đồng thời, cậu đã nắm chặt kiếm Tam Đàn trảm âm trong tay.

Tới gần hơn, cậu mới nhìn thấy nhiều điểm kỳ quái hơn nữa.

Thứ nhất, trên bàn có vật gì đó, là một chiếc quan tài.

Thứ hai, bộ đồ trên người mười mấy kẻ kia không trọn vẹn.

Không phải ở ngực thì là cánh tay, hoặc là hông, chân, bàn chân.

Tóm lại, họ luôn có một vị trí nào đó mà y phục hai đầu đều bị rách nát.

La Bân tập trung tinh thần, nhìn kỹ những chỗ rách.

Da thịt tử thi bên dưới có dấu vết bị khâu vá, giống như họ từng bị thương, bị chém đứt rồi chắp nối lại.

Nhưng lại rất không ổn.

Chắp nối bình thường thì chỉ cần khâu lại phần chi bị đứt là được.

Đằng này có hai vết khâu, giống như một đoạn tay hoặc chân bị chém đứt lìa hẳn ra, sau đó mới nối hai đầu lại.

Có thể thấy rõ bộ phận được khâu vào và thân thể vốn có vốn không cùng một bộ.

Thậm chí bộ đố đó tuy cũng màu tím nhưng hoa văn chỗ đứt đoạn không khớp với bộ áo bào trên người.

Sự quái dị này khiến La Bân rùng mình.

Nhất thời cậu không hiểu được nguyên do.

Như bị ma xui quỷ khiến, ánh mắt cậu hướng vào trong quan tài ở giữa bàn.

Theo bản năng, cậu bước lên vài bước, lật nắp quan tài ra.

Nắp quan tài vốn đã lỏng lẻo nên gần như không tốn chút sức lực nào.

Bên trong quan tài là một di hài.

Di hài này cũng có dấu vết bị chém đứt và khâu vá.

Đếm sơ qua, những chỗ khâu vá trên người hắn có tới mười sáu cái.

Điều này khiến toàn bộ thân thể hắn trở nên quái dị và vặn vẹo cực độ.

Nhìn lại phần đầu, sắc mặt hắn lại vô cùng tường hòa yên tĩnh, chỉ có khóe miệng có vết rách, giống như bị kiếm rạch ra.

Trong đầu La Bân lóe lên một hình ảnh.

Chính là di hài ngũ tiên xuất mã, nuốt kiếm mà chết mà Hôi tứ gia đã dẫn cậu đi xem!

Vết rách này là do nuốt kiếm tạo thành?

Đây là thi thể của một bậc xuất dương thần?

"Điên rồi!" La Bân hãi hùng thốt lên.

Sơ chân thủ thân là dùng sơ chân thập giới để giết đạo sĩ bình thường.

Trung cấp thủ tâm là treo tim đạo sĩ lên cây đào máu.

Dữ đạo hợp chân!

Hóa ra là chém đứt di hài của tổ sư gia đã xuất dương thần, rồi khâu vào thi thể của những chân nhân khác, sau đó lấy bộ phận thi thể của những chân nhân đó khâu vào thi thể của tổ sư gia!

Chủ đạo quán Tam Đàn này đã điên cuồng đến mức đáng sợ!

La Bân rùng mình một cái, vội lùi lại, định rời khỏi đạo quán Tam Đàn này.

Cậu không muốn xem tiếp nữa.

Bởi vì cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn đảo lộn nhận thức của cậu, đây hoàn toàn là hành vi khi sư diệt tổ, ly kinh phản đạo!

Rầm!

Cánh cửa đạo quán bỗng nhiên đóng sập lại.

Ánh sáng ở đây vốn đã rất yếu, hoàn toàn dựa vào ánh trăng rọi vào. Lúc này cửa đóng lại, nguồn sáng hoàn toàn mất đi.

Một tiếng động nhẹ vang lên, đèn lửa thắp sáng.

Ánh sáng đó phát ra từ những giá nến hai bên đại điện, chỉ có điều, ánh lửa xanh leo lét, càng thêm rợn người.

Mười mấy chân nhân đạo sĩ ngồi bên bàn đều quay đầu lại, khuôn mặt tử thi đờ đẫn nhìn chằm chằm La Bân.

Sau đó họ mở miệng, những thứ họ niệm mang theo sự quen thuộc trong nét u uẩn.

La Bân hãi hùng.

Đó chẳng phải là nội dung trên kiếm Tam Đàn trảm âm sao?

Chẳng mấy chốc, họ lại niệm ra nội dung trên hai tấm liễn ngoài cửa lớn.

"Sơ chân thủ thân, trung cấp thủ tâm, thiên tiên hợp đạo, đạo pháp tự nhiên!"

"Hình thần câu diệu, dữ đạo hợp chân, thoát nhiên vô nhiễm, khế vu nguyên thủy!"

Thế nhưng, nội dung trên liễn dọc nhìn thì trang nghiêm, nhưng từ miệng những tử thi này niệm ra thì vô cùng quỷ dị.

La Bân vẫn đang lùi lại, lùi đến cửa, cố gắng kéo cánh cửa ra, nhưng cửa đóng chặt như bị hàn chết, hoàn toàn bất động.

Mười mấy đạo thi chân nhân đứng phắt dậy.

Họ đồng thời nhấc tay, ngoắc tay, là muốn La Bân quay lại.

Động tác vẫy tay máy móc khiến lòng người lạnh lẽo.

Những từ ngữ lặp đi lặp lại không ngừng càng khiến da gà trên người nổi lên từng lớp.

Một tay La Bân nắm chặt kiếm Tam Đàn trảm âm, tay kia vẫn dốc sức kéo cửa.

Cửa vẫn không thể mở.

Lúc này, mười mấy chân nhân đạo thi chậm rãi bước tới.

Mười mấy khuôn mặt tử khí âm trầm không chút biểu cảm.

La Bân thấy một số đạo thi tay cầm dao, một số cầm kim chỉ.

Thứ họ niệm ra không còn là toàn bộ nội dung nữa, mà chỉ vẻn vẹn tám chữ: "Thiên tiên hợp đạo, dữ đạo hợp chân!"

Nhóm người này, trước khi chết bao gồm cả sau khi chết đều đã phải chịu đựng sự giày vò to lớn.

Họ muốn chém đứt chính mình, sau đó đem bộ phận của mình trao đổi khâu vá với Tổ sư gia xuất dương thần!

Cửa vẫn kéo không nhúc nhích.

La Bân chỉ cảm thấy da đầu tê dại, da gà nổi khắp toàn thân.

Bỗng nhiên, trong tầm mắt cậu thoáng thấy một người.

Người đó đứng ở sâu trong đại điện, trước một cánh cửa.

Toàn bộ đại điện này có mấy lối cửa thông ra các hướng khác nhau.

Người đó giơ tay vẫy vẫy với La Bân, như thể đang gọi cậu qua.

Áo bào màu tím đậm, vai rộng, eo thon, mái tóc trắng xõa sau vai, nhưng khuôn mặt lại trông vô cùng già nua.

Ông ta nở nụ cười hòa ái.

Vẫn còn nữa sao?

Lại tới?

Cái lạnh càng sâu, càng nặng.

Trong khoảnh khắc này, mười mấy đạo thi chân nhân đã tới gần.

Đột nhiên, phía trước lại xuất hiện một bóng người khác ở trước một cánh cửa khác, cũng đang vẫy tay với La Bân.

Người đó vóc dáng tương đối nhỏ bé, toàn thân nhăn nheo như lớp da không bám vào người, đặc biệt là mắt, mũi, miệng méo xệch, còn có khe hở, giống như bên dưới trống rỗng!

Kim Hữu Đức?

La Bân híp mắt, cậu không còn do dự nữa, tung chân chạy về phía Kim Hữu Đức!

Vốn dĩ đám đạo thi chân nhân chỉ chậm chạp tiến tới, nhưng La Bân vừa chạy, họ đồng thời tăng tốc, đi cực nhanh, rõ ràng là muốn bắt lấy cậu!

Xác chết đa phần cứng nhắc, tốc độ không thể quá nhanh.

Chớp mắt, La Bân đã chạy đến gần Kim Hữu Đức.

Gót chân Kim Hữu Đức không rời đất, thân hình lướt đi về phía trước. La Bân nín thở tập trung, như bị ma xui quỷ khiến lại liếc nhìn đạo sĩ tóc trắng lúc nãy vẫy gọi mình.

Kết quả trước cánh cửa đó trống trơn, chẳng thấy bóng ma nào.

Bất thình lình, bên cạnh lại xuất hiện bốn "người".

Một trong số đó bị đứt mất một đoạn bàn tay, họ hung tợn nhìn về phía sau.

Đột nhiên, bốn "người" lao vào đám chân nhân đạo thi!

Nói thì chậm nhưng mọi việc diễn ra rất nhanh, đạo thi chân nhân vung ống tay áo, những thanh kiếm gỉ xanh b*n r*.

Hồn thể của bốn "người" bị đâm xuyên, tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong đại điện.

Tại sao Kim Hữu Đức luôn đi theo mình?

La Bân không hiểu.

Bốn con quỷ đó lúc ấy cũng từng xuất hiện để đối phó với hai tên tăng nhân vùng đất Phiên.

Giờ đây đối mặt với đạo thi chân nhân, họ không trụ nổi quá vài giây.

La Bân không chần chừ nữa, cậu cắm đầu chạy thật nhanh theo Kim Hữu Đức.

Tiếng kêu thảm dần biến mất, có lẽ vì đã xa, hoặc có lẽ bốn con quỷ kia đã bị tiêu diệt.

Bóng dáng Kim Hữu Đức không biết đã biến mất từ lúc nào...

Tim đập thình thịch.

Cấu trúc bên trong đạo quán Tam Đàn này toàn bằng gỗ, có nét tương đồng với động Tam Miêu.

Hành lang rất dài, lúc thì rẽ ngoặt, lúc thì thấy một cánh cửa, nhưng không biết lối ra ở phương nào.

Phía sau luôn có tiếng kẽo kẹt vang lên.

Rõ ràng là đạo thi đang đuổi theo cậu.

Nỗi kinh hoàng không hề thuyên giảm.

La Bân không dám dừng lại, cứ thế chạy tiếp.

Chạy thêm hồi lâu, cho đến khi La Bân thở không ra hơi, bắp chân bắt đầu chuột rút.

Bên phải nghe "cạch" một tiếng.

Chỗ đó có một cánh cửa mở ra.

La Bân trong lúc nghi ngờ định ra tay, nhưng người đứng ở cửa vẫn là Kim Hữu Đức.

Cậu nhìn vào trong thấy thì có một khung cửa sổ.

Qua ô cửa sổ đó, có thể thấy một rừng đào như được nhuộm bởi vết mực máu!

"Nhảy ra ngoài, trốn đi!" Kim Hữu Đức phát ra giọng nói trống rỗng.

Mí mắt La Bân giật giật.

"Cảm ơn."

Không chút do dự, La Bân vào trong phòng, cửa lặng lẽ đóng lại, Kim Hữu Đức chắn ở cửa.

La Bân ba bước gộp làm một đi tới trước cửa sổ, bám vào khung cửa, tung người định trèo ra.

Bên dưới cửa sổ là mái hiên của đại điện đạo quán Tam Đàn, giống như một cái dốc, từ đây trèo xuống dưới, mái hiên cách mặt đất chỉ khoảng ba bốn mét, lúc đó nhảy xuống cũng không có vấn đề gì lớn.

Chỉ là, La Bân vừa leo ra khỏi khung cửa sổ, sắc mặt bỗng chốc thay đổi.

Trên mái ngói nghiêng phía trước có một người đang đứng, tóc trắng xóa, dáng người cao gầy, áo bào tím kia toát ra một luồng khí tức hòa nhã.

Nhưng ở nơi này, La Bân không cảm thấy đối phương hòa nhã chút nào.

Một cái "thây" khác lúc nãy gọi cậu, không đúng, là quỷ?

Áo bào tím trên người ông ta không thấy dấu vết hư hại.

Ông ta không giống xác chết, nhưng cũng không giống quỷ?

"Lại đây." Giọng nói như vang lên sát bên tai, không, là từ sâu trong ý thức.

Đột nhiên, La Bân cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người không giữ được thăng bằng, đổ ập về phía "người đó", sắp sửa lăn xuống mái hiên.

truyenfull,truyenfull vn