Lần trước Long Lương có nói Lục Vụ là cha của Lục Tỵ, Lục Mẫn là con trai của Lục Tỵ. Khi đó La Bân đã mượn thọ nhân này để phân tích ra bí mật của Châu Tam Mệnh, đó là cha, con và cháu, ba người cùng mệnh!
Chính vì vậy, Châu Tam Mệnh mới có thể tình cờ tìm thấy Lục Vụ và Lục Mẫn, rồi mới tìm đến Lục Tỵ.
Kẻ xuất âm thần đến núi Vân Mông...
Hóa ra lại là Châu Tam Mệnh!
Ban đầu Long Lương nói rằng Châu Tam Mệnh đã bị sét đánh chết. Lúc đó Long Lương vốn chẳng biết việc Châu Tam Mệnh xuất âm thần đại diện cho điều gì, cứ tưởng chân nhân đã là thiên hạ vô địch.
Sau đấy nhận được tin mới, Châu Tam Mệnh đã trốn thoát.
Trước đó, một nhóm người ở núi Lục Âm đã tự sát để đóng lên người lão một dấu ấn, dù lão có trốn lên tận trời xanh hay xuống dưới hoàng tuyền cũng sẽ bị truy đuổi đến cùng!
La Bân hoàn toàn không ngờ Châu Tam Mệnh thế mà vẫn còn cơ hội th* d*c, lại còn có thể đến núi Vân Mông.
Điều này cho thấy, người của núi Lục Âm vẫn còn chưa đủ tầm.
Và điều này cũng cho thấy Châu Tam Mệnh có lẽ đã biết mình là ai rồi.
Nghĩ lại, La Bân mới thấy khi ấy mình quá tự tin.
Một khi bức họa La Sam và ảnh chụp của cậu đặt trước mặt Châu Tam Mệnh, lão chẳng cần liên kết gì cũng có thể đưa ra phán đoán tương ứng!
Suy nghĩ lướt nhanh, từ đầu chí cuối, ánh mắt La Bân vẫn không hề rời khỏi thọ nhân kia.
Gã thọ nhân đó cũng không nhận ra cậu có vấn đề gì.
Tất nhiên, La Bân có thể cảm nhận được bộ quần áo da người đang phản ứng, một mảnh vải ở ngực không ngừng chuyển động, là Lục Tỵ đang muốn chui ra ngoài.
Tuy nhiên, Lục Tỵ lại bị hạn chế bởi lá bùa Mao tiên sinh để lại trên người cậu, dù cho thọ nhân đang ở ngay trước mặt thì cũng chỉ biết đứng nhìn, mọi nỗ lực đều vô dụng.
La Bân thuận theo tấm lưới dây leo do hoàng tinh và hoài sơn mọc thành mà leo xuống dưới.
Khi cậu lại gần thọ nhân, đối phương vẫn không có phản ứng gì, vẫn cứ đi tới đi lui.
La Bân tiến thêm một bước, khoảng cách ngày càng gần, chỉ còn hai ba mét.
Thọ nhân bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đôi nhãn cầu đờ đẫn nhìn chằm chằm La Bân, gã đột nhiên bước tới, lao thẳng về phía cậu.
La Bân hiểu rõ, đối phương không phải phát hiện ra Lục Tỵ thì cũng là bản năng.
Loại quái vật này chết do bị hút cạn tinh khí âm dương ngũ hành, sau khi chết lúc nào cũng khao khát bù đắp cho sự trống rỗng của cơ thể.
Vì thế, ngay cả khi không có mục tiêu nhất định, hễ có người xuất hiện trước mặt là chúng vẫn sẽ tấn công.
La Bân giơ tay, rút kiếm Tam Đàn trảm âm, chém mạnh một phát lên người gã thọ nhân!
Mặc dù kiếm Tam Đàn trảm âm đang treo trên tử hoa đăng Tiên Thiên, nhưng bản thân chiếc đèn lồng cũng đang đeo bên hông, lại có thêm sợi dây thừng dài cỡ cánh tay, chỉ cần La Bân kiểm soát biên độ động tác là có thể trực tiếp dùng kiếm mà không kéo chạm đến đèn lồng.
Kiếm chém vào không trung.
Gã thọ nhân nhìn thì có vẻ đi đứng đờ đẫn, chậm chạp, nhưng gã né tránh lại cực kỳ nhanh nhẹn.
Trong nháy mắt, thọ nhân đã tới bên phải La Bân.
Hai tay gã chộp lấy cánh tay cậu, cái miệng áp sát, hít mạnh một cái bên cạnh mặt La Bân!
Thực tế La Bân mới chỉ vừa hồi phục được một chút, lập tức lại cảm thấy đầu nặng chân nhẹ. Cậu đưa đầu lưỡi tì vào kẽ răng, cắn rách, phun mạnh ra.
Thọ nhân bốc khói trắng xèo xèo, lùi lại hai bước.
Cảm giác khó chịu tan biến ngay tức khắc, La Bân vung kiếm, chém thẳng xuống đỉnh đầu gã.
Lại là những tiếng xèo xèo vang lên.
Thọ nhân thậm chí còn không kịp phát ra tiếng kêu thảm, toàn bộ hồn phách đã tan thành mây khói, không để lại một chút tàn dư nào.
Hơi thở trở nên dồn dập.
La Bân bình tĩnh lại, cậu đứng thẳng người, giắt lại kiếm Tam Đàn trảm âm vào thắt lưng.
Cậu tiếp tục đi về phía trước, khi đi đến chính diện đài đá vách đá, đã có thể nhìn thấy cổng lớn của đạo quán Tam Đàn.
La Bân dừng bước, không đi tiếp nữa.
Ở đây có một vấn đề mà La Bân vẫn chưa nghĩ thông suốt nên làm thế nào.
Cách để giết chủ đạo quán Tam Đàn là đâm kiếm Tam Đàn trảm âm vào miệng hắn, lợi dụng dương khí của dương thần kiếm để tẩy sạch âm khí trong thi thể hắn, khiến hắn bị tiêu diệt.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ chủ đạo quán Tam Đàn có thực lực chân nhân thời kỳ đỉnh cao, cơ thể lại là vũ hóa ác thi, tương đương với cấp độ của lão Miêu Vương hay Bạch Tử Hoa, cơ thể lại vô cùng cứng cáp, còn cứng hơn cả tà ma.
Trong tình trạng hắn không chìm vào giấc ngủ sâu thì việc muốn đâm kiếm vào miệng hắn chẳng khác nào mơ giữa ban ngày.
Muốn hắn yên lặng, điều kiện tiên quyết là kẻ xuất âm thần phải chết thì hắn mới bình tĩnh lại được.
Chờ đến khi Thi Ngục hoàn toàn xâm chiếm đạo trường Vân Mông, chủ đạo quán Tam Đàn mới vào đạo trường để lấy kiếm Tam Đàn trảm âm, như vậy mới thuận theo tiến trình phát triển của nó.
Đường Huy chưa từng nói rằng chủ đạo quán Tam Đàn sẽ đích thân giết người của đạo trường Vân Mông, ngược lại Đường Hạc Thọ đã giải thích rằng những hung thi khác trong Thi Ngục sẽ ra tay, dựa theo giới điều để sàng lọc và trừng phạt.
Việc này chẳng khác nào một vòng lặp chết chóc.
Không có kiếm, chủ đạo quán Tam Đàn không thể giết được Châu Tam Mệnh.
Nếu đưa kiếm, Châu Tam Mệnh sẽ chết, nhưng La Bân lại mất đi khả năng tiêu diệt chủ đạo quán Tam Đàn và Thi Ngục đã lan rộng cũng không thể biến mất.
Đạo trường Vân Mông vẫn rơi vào cảnh đường lên trời không lối, đường xuống đất không cửa, chỉ có thể chờ chết!
Chỉ có một cách duy nhất để phá giải cục diện, đó là Châu Tam Mệnh phải chết.
Như vậy, chủ đạo quán Tam Đàn mới yên lặng, cậu mới có thể thừa cơ hành động.
Vấn đề lại tới.
Xuất âm thần đó!
Xuất âm thần mà ngay cả chủ đạo quán Tam Đàn cũng bó tay, xuất âm thần mà chân nhân đỉnh cao cũng không chém chết được, làm sao để lão chết?
...
"Vận thân hành, ly khẩu quá, trừ ác tưởng, bạt đãi căn, tuyệt thanh sắc, kiệm ái dục..."
"Nhẫn bất khả nhẫn, nan xả năng xả, trường trai thanh tịnh, thủ không vô vi..."
Tiếng tụng chú lặp đi lặp lại không ngừng phát ra từ miệng của những đạo thi thông thường mặc đạo bào mười màu kia.
Chủ đạo quán Tam Đàn ở ngay phía trước cũng lầm bầm không dứt: "Diệt vô lượng nghiệp chướng, tiêu vô lượng phiền não, tăng vô lượng thiện âm. Giới vô bất giới, bất giới nãi giới, giới vô sở giới, nãi vi chân giới."
Gió thổi vi vu, tiếng chú kéo dài.
Phía sau đám đạo sĩ, từng thi thể chết mà không thối rữa bò lên từ mặt đất.
Hoặc là gan, hoặc là thận, hoặc là phổi, hoặc là tim, hoặc là tì!
Hay là lục phủ khác đều phơi bày ra ngoài cơ thể.
Trên khuôn mặt khô khốc của họ có một vẻ bình yên tường hòa, giống như bị giết dưới giới điều lại được nhận sự cứu rỗi.
Âm thần của Châu Tam Mệnh không còn rời khỏi thể xác nữa.
Mấy cái chuông đồng được treo lên bằng những sợi dây mảnh, bao quanh mấy cái cây ở khoảng cách rất gần, tạo thành một tầng bảo hộ.
Không chỉ vậy, trên thân mấy cái cây còn quấn ba vòng bùa chú.
Những lá bùa này là do nhóm của La Bân bỏ lại khi Long Lương bị giết, họ bị Thi Ngục dời đến một vị trí khác, căn bản không kịp thu hồi bùa Âm Phù Thất Thuật.
Lý do Châu Tam Mệnh không còn xuất âm thần cực kỳ đơn giản.
Đạo sĩ ở đây quá quỷ dị.
Rõ ràng đã chết thành cương thi, rõ ràng đã hung ác vô cùng, rõ ràng đã mọc ra lông đen, vậy mà những chú pháp do kẻ đứng đầu niệm ra lại có thể ảnh hưởng đến âm thần!
Lão phải dùng "tam mệnh quy thể" mới đạt tới cảnh giới hiện tại.
Hai mạng kia bắt đầu dao động, khiến cảnh giới của lão bắt đầu lung lay.
Nếu không trở về thể xác ngay, sẽ xảy ra chuyện lớn!
Tiếng kêu "đinh linh đinh linh" phát ra từ những chiếc chuông, là Châu Tam Mệnh không ngừng dùng côn đồng gõ vào.
Tiếng chuông đang triệt tiêu tiếng chú pháp.
Nếu Châu Tam Mệnh để mặc cho chúng thi triển, lão cảm thấy e là bản thân lão cũng bị ảnh hưởng.
Về phần Lục Vụ và Lục Mẫn, hai người lúc thì rùng mình, co giật nhẹ vài cái rồi tỉnh táo lại, lúc thì ánh mắt dao động, mang theo một vẻ đau đớn.
Rõ ràng cảnh giới của họ không đủ, ngay cả khi được trận pháp bảo vệ vẫn bị ảnh hưởng.
Còn có không ít tiên sinh mặc Đường trang cùng với những kẻ ăn xin rách rưới nằm ngổn ngang trên mặt đất xung quanh.
Châu Tam Mệnh vốn dĩ muốn dùng chúng để chống đỡ đám đạo thi, nhưng ngược lại chẳng có tác dụng gì, chú pháp đã xua tan hết âm oán khí của bọn họ rồi.
Chỉ có điều, chú pháp này trừ oán khí, vậy sao chính đạo thi lại không bị ảnh hưởng?
"Phụt!"
"Phụt!"
Lục Vụ và Lục Mẫn gần như đồng thời phun ra một ngụm máu lớn.
Cả hai trông cực kỳ uể oải, ngồi bệt xuống đất.
"Tìm thấy rồi sao? Bị tru hồn rồi à?"
Châu Tam Mệnh nhíu mày, ánh mắt lộ rõ ý đồ giết người.
Bình thường lão sẽ không để cảm xúc dao động như thế này.
Cục diện và tình hình hiện tại quá đỗi bất thường.
Thi Ngục đang hạn chế lão, thậm chí chỉ cần sơ sẩy một chút lão sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, ngay cả bây giờ lão cũng không thể rút lui an toàn được.
Đây mới chính là ngòi nổ khiến cảm xúc không thể kiểm soát.
La Bân quá biết cách gây rắc rối.
Lần nào cũng khiến lão chịu thiệt thòi lớn, tổn thất nặng nề.
Tất nhiên, việc Châu Tam Mệnh nói thọ tiên nhi bị La Bân tru hồn hoàn toàn là trùng hợp.
"Không... Không có... Thọ tiên nhi không phát hiện hồn phách có biến động... Có thể là đụng phải thứ đáng sợ khác..."
Miệng Lục Vụ vẫn còn trào máu, Lục Mẫn lại càng có vẻ kiệt sức hơn.
Cách ăn thọ mệnh của họ không bóc tách hồn phách, dẫn đến việc thọ tiên nhi và hồn mệnh của họ liên kết với nhau.
Đặc biệt là thọ tiên nhi đó dung hợp toàn bộ thọ tiên hồn phách trên người họ, tương đương với việc chặt đi một phần hồn thể từ người họ, vết thương này tương đương với việc cổ bản mệnh của người Miêu chết.
Nghe vậy, sắc mặt Châu Tam Mệnh càng trở nên thâm độc.
Không phải La Bân sao?
Như vậy không có thọ tiên nhiên, muốn tìm La Bân lại càng khó hơn.
Vì không phải lúc nào La Bân cũng để hồn phách Lục Tỵ phát ra khí tức, một lần ở thành phố Đại Tương, lần trước là lần thứ hai.
"Tổ sư... Dường như ác thi đó rất khó đối phó... Chúng ta... có nên rút xuống núi không?" Lục Vụ miễn cưỡng giơ tay lau vệt máu nơi khóe miệng, khàn giọng mở lời.
"Xuống núi? Trong từ điển của Châu Tam Mệnh này không có chữ rút lui khi lâm trận." Châu Tam Mệnh lạnh lùng liếc xéo Lục Vụ, ngữ điệu cực kỳ cứng rắn.
"Nhưng... Họ có thể niệm chú mãi, chúng ta đã mấy ngày không ăn không uống, gạo thọ trên người tôi và Lục Mẫn sắp hết rồi... Trên người ngài e là cũng không còn nhiều..." Lục Vụ đánh liều nói.
Đúng thật là ba người lên núi đã lâu.
Gạo thọ có thể cung cấp tinh khí âm dương ngũ hành, ăn ít một chút cũng có thể sống sót.
Nhưng dù có ăn ít thế nào thì cũng sẽ hết.
Đứng đầu là vũ hóa ác thi, đám hung thi kia lại chẳng cần ăn uống bất cứ thứ gì.
Ba người họ không thể thoát ra được, cho dù bây giờ chưa xảy ra chuyện gì thì sớm muộn cũng sẽ bị vây chết.
Chính vì thế, Lục Vụ mới mạo hiểm nói ra lời rút lui.
Châu Tam Mệnh không trả lời.
Lão tạm dừng gõ chuông, cúi người, nhanh tay chộp tới lôi vào một gã thọ nhân.
"Thọ nhân còn sót lại một chút tinh khí âm dương ngũ hành, không dùng để lấy thọ được, nhưng thịt xương vẫn còn, đủ để mấy người ăn mà không chết." Giọng Châu Tam Mệnh rất nhạt nhẽo.
"Việc này..." Sắc mặt Lục Mẫn thay đổi.
Lục Vụ cũng tỏ ra hoài nghi.
"Sao nào, mấy người không muốn tìm thấy tên La Bân kia, lấy lại hồn phách của Lục Tỵ sao? Mấy người không muốn tam mệnh quy thể, thực sự trở thành đệ tử của Châu Tam Mệnh này, có khả năng xuất âm thần sao?" Châu Tam Mệnh nheo mắt hỏi.
Nhất thời, Lục Vụ và Lục Mẫn im lặng, ánh mắt cả hai đều lộ rõ vẻ hung ác và kiên quyết.
Châu Tam Mệnh hướng mắt về phía đám đạo thi kia.
Lão cũng đang suy nghĩ cách phá cục diện.
Đã rất lâu rồi lão không phải dùng trận pháp phong thủy và pháp khí để hộ thân, đối với lão mà nói, đây cũng là một nỗi nhục nhã.
Âm thần ra ngoài sẽ bị tiếng chú pháp ảnh hưởng.
Hồn phách nhất định không được rời khỏi cơ thể.
Như vậy thủ đoạn của lão bị hạn chế rất lớn.
Ngay cả khi xuất âm thần, về căn cốt lão vẫn là một tiên sinh, không có bản lĩnh như đạo sĩ có thể bắn kiếm dẫn lôi.
Phải dùng cách gì để đảm bảo hồn phách không rời khỏi cơ thể mà vẫn tru diệt được tên ác đạo vũ hóa này đây?