Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1056: Là trường chủ, cũng chính là Miêu Vương!

"Câm miệng!" Đường Huy trợn tròn mắt, quát ngăn Đường Hạc Thọ.

Đường Hạc Thọ chỉ khinh miệt nhìn La Bân, khuôn mặt đầy vết đồi mồi hiện rõ vẻ mỉa mai.

Những trưởng lão khác kẻ thì tỏ ra nghi ngờ, kẻ thì không ngừng nháy mắt ra hiệu cho Đường Hạc Thọ, nhưng ông ta vẫn làm ngơ, cứ nhìn chằm chằm La Bân.

"Tới đi, dùng kiếm Tam Đàn trảm âm giết luôn cả tôi đi. Cứ việc dựng lên uy nghiêm của cậu, khiến bọn họ đều phải sợ cậu, như vậy cậu mới giữ vững được bộ mặt giả dối của mình. Có điều, cậu vẫn sẽ ngày đêm lo âu sợ hãi, cho đến khi chủ đạo quán Tam Đàn tìm thấy cậu, móc hết ngũ tạng lục phủ của cậu ra, để bộ mặt thật của cậu phơi bày trong Thi Ngục! Lúc đó cậu sẽ không còn chỗ nào để trốn!" Đường Hạc Thọ lạnh giọng nói tiếp.

"Im miệng ngay!" Đường Huy thực sự nổi giận, quát lớn: "Trưởng lão nghe lệnh, bắt giữ Đường Hạc Thọ, nhốt vào lao ngục!"

La Bân lại giơ tay lên.

Những trưởng lão định tiến lên liền dừng bước, ánh mắt càng thể hiện lòng nghi ngờ.

La Bân lên tiếng: "Để ông ta nói vài câu, không ngại gì. Tôi chưa từng nói mình là ai, Đường Cao Tế nói gì thì tôi tin nấy, chỉ là sự thật khiến người ta thất vọng mà thôi. Mấy ông cứ tiếp tục bố cục của mình đi."

Các trưởng lão nhìn nhau, phần lớn đều thở phào nhẹ nhõm.

Mí mắt Đường Huy giật giật, mồ hôi trên trán không ngừng túa ra.

Ông ta phát hiện ra có điểm không đúng.

La Bân lúc trước đâu có thái độ này?

Trước đó cậu vô cùng cứng rắn, lộ rõ vẻ sát phạt quyết đoán, sao lúc này trái lại chuyển sang ôn hòa rồi?

Đường Hạc Thọ cũng nhíu mày, dường như không hiểu nổi La Bân đang mưu tính điều gì.

"Đi bố trí trận pháp đi." Đường Huy cuối cùng cũng lên tiếng.

Lúc này các trưởng lão mới tản ra.

Đường Hạc Thọ bị Đường Huy túm lấy cánh tay, cưỡng ép kéo ra xa, biến mất khỏi tầm nhìn La Bân.

Một hồi lâu sau, Đường Huy mới quay lại bên cạnh La Bân, thái độ cung kính.

Thực tế, thực lực của La Bân còn kém xa, nhưng tất cả những gì cậu làm đã mang lại cho người của đạo trường Vân Mông cảm giác cậu là người không thể mạo phạm.

Ngay cả Đường Hạc Thọ, nói nhiều như vậy nhưng cũng không dám trực tiếp ra tay.

"Không có kiếm Tam Đàn trảm âm, ông ta không giết nổi xuất âm thần, ông ta kém hơn một cấp bậc sao?" La Bân đột nhiên hỏi.

"Phải..." Đường Huy cười khổ, rồi ông ta nói thêm, "Tuy nhiên, tôi tin rằng cậu có thể đi ra ngoài."

"Vậy những lời Đường Hạc Thọ nói về Thi Ngục đều đúng cả chứ?" La Bân hỏi.

Đường Huy giải thích: "Đúng là không sai. Có điều, nếu cậu rời đi, ông ta không bao giờ lấy lại được kiếm Tam Đàn trảm âm thì sẽ không giết được kẻ xuất âm thần kia. Chỉ cần kẻ xuất âm thần còn sống, ông ta sẽ bị kiềm chế lâu dài, chúng tôi cũng sẽ an toàn."

"Hiểu rồi." La Bân gật đầu, lại nói: "Nhưng cũng không thể hoàn toàn an toàn đâu, chủ đạo quán Tam Đàn không tìm đến mấy ông, thì đám hung thi đạo sĩ khác cũng sẽ xuất hiện."

Trong thoáng chốc, Đường Huy im lặng.

"Người trong làng chắc chắn sẽ chết hết, đạo trường Vân Mông mất đi nguồn tiếp tế, cũng sẽ mất đi cái gốc, chẳng bao lâu nữa đạo trường Vân Mông sẽ bị diệt vong. Cứ đà này, núi Vân Mông sẽ trở thành một ngọn núi chết." La Bân nói.

"Đó có lẽ là cái giá phải trả. Kết quả này không phải do cậu thúc đẩy, ngay cả khi cậu trả lại kiếm Tam Đàn trảm âm thì cũng chẳng thay đổi được gì." Đường Huy lắc đầu: "Bởi vì kẻ xuất âm thần lên núi quá đột ngột, mà trường chủ lại mang lòng tính kế cậu. Nếu ông ta không tham lam, nếu để cậu bình thường đi đối phó chủ đạo quán Tam Đàn thì đúng là có cơ hội."

Ông ta dừng lại một chút, cười khổ, rồi chuyển sang một nụ cười khoáng đạt.

"Có thể lúc còn sống được gặp lại một truyền nhân của Tiên Thiên Toán, tôi chết cũng không hối tiếc. Đến cuối cùng, đạo trường Vân Mông sẽ không bội tín nghĩa, sẽ không tính kế người của Tiên Thiên Toán. Chỉ là, tôi tò mò, La tiên sinh, cậu thực sự chỉ là nhận được truyền thừa thôi sao? Nếu cậu vốn là người của Tiên Thiên Toán còn sống sót đến nay thì thật hoàn hảo." Đường Huy thở dài.

"Có lẽ vậy, Tiên Thiên Toán đúng là có người còn sống. Tôi không chắc chắn, nhưng đúng là không phải tôi." La Bân dừng một chút, lại nói: "Còn về thân phận của tôi... Có người bằng lòng công nhận tôi là chủ đạo trường đương nhiệm của Tiên Thiên Toán. Chỉ là, miếng đá mặt trăng có thể chứng minh thân phận của tôi vì sự cố mà tôi đã đánh rơi ở một nơi, pháp khí truyền thừa của Tổ sư gia là bạch hoa đăng Tiên Thiên cũng rơi ở đó. Đáng tiếc là chiếc tử hoa đăng tôi làm ra lại soi hồn người chứ không phải âm phách, nếu không, tôi đã có thể thử một phen, biết đâu chém được chủ đạo quán Tam Đàn."

Bản thân La Bân cũng biết câu nói cuối cùng này quá đỗi khoa trương.

Có điều, con người luôn phải có hy vọng.

Nếu có bạch hoa đăng Tiên Thiên ở đây, cậu thực sự sẽ đi thử!

"Trường... Trường chủ?" Đường Huy sững sờ.

Những trưởng lão đang bố trí trận pháp đồng loạt quay phắt đầu lại, bàng hoàng nhìn La Bân.

"Nhưng... Cậu là người Miêu mà..." Một trưởng lão nuốt nước bọt.

"Tôi không phải người Miêu. Nếu nhất định phải nói về thân phận ở núi Tam Nguy, tôi là một người ngoài cuộc, cơ duyên trùng hợp mà trở thành Miêu Vương. Tất nhiên, dù là thân phận nào, tôi vẫn cần rèn luyện thêm mới thực sự điều khiển được."

La Bân càng nói càng khiến Đường Huy và tất cả trưởng lão sửng sốt đến mất hồn.

Miêu Vương?

Một người vừa là chủ của đạo trường truyền thừa thuật âm dương cổ xưa nhất giới âm dương, vừa là Miêu Vương của núi Tam Nguy trong truyền thuyết?

Đúng như La Bân nói, dù là thân phận nào thì thực lực hiện tại của cậu cũng không tương xứng.

Cậu mạnh thì đúng là mạnh, nhưng vẫn còn cách rất xa so với vị thế của những cái tên đó.

"Thay tôi nói với Đường Vũ một tiếng. Trăng xuống núi, thiên hạ thái bình. Đạo trường Vân Mông có lẽ có người đáng chết, có người đã chết, nhưng có những người không đáng chết. Mong anh ta đừng thất vọng về Tiên Thiên Toán."

Nói xong, La Bân bước thẳng lên trước.

Chỉ hai ba bước chân, cậu đã vượt qua ranh giới giữa sương mù xám tím và phần bình thường của vách đá Tam Đàn, tiến vào trong Thi Ngục Thập Giới.

La Bân không phải vì biểu hiện của Đường Vũ mà làm chuyện ngốc nghếch.

Nói cho cùng, Đường Vũ là người đơn thuần nhưng cũng chẳng liên quan gì nhiều đến cậu.

Là vì sự lương thiện nhiệt tình của những người dân làng kia, vì đạo trường Vân Mông không phải toàn bộ đều có vấn đề, những người như Đường Vũ chắc chắn không ít.

Còn có nhóm người Đường Huy.

Lúc nãy trong kẽ hở thời gian, La Bân đã thực hiện một lần hồi tưởng.

Cậu hồi tưởng lại quá trình chém chết Đường Cao Tế.

Khi đó cậu quá mụ mẫm nên đã bỏ qua những chi tiết khác. Khi xem lại ký ức mới biết Đường Huy thực sự không nói dối.

Lúc bấy giờ, vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bọn họ đã ngăn cản Đường Cao Tế!

Điều đó đủ để nói lên một vài thứ.

Chính vì vậy, La Bân mới đến đây.

Lời Đường Hạc Thọ nói không gây ra ảnh hưởng gì lớn đối với cậu.

Bởi vì cậu đã sớm đưa ra quyết định.

Đi là điều không thể.

Cậu không thể làm trái lại huấn thị của Tiên Thiên Toán.

Nếu không, sao cậu xứng với lòng tin của tổ sư?

Đâu phải chỉ đạo sĩ mới có đạo, ai nấy đều đi trên con đường của riêng mình, tiên sinh cũng có con đường của tiên sinh.

Con đường cậu đi chính là con đường của Tiên Thiên Toán!

Sương mù xám tím quẩn quanh cơ thể, lạnh lẽo thấu xương.

Trên đài đá không một bóng người, đến cả một bóng ma cũng không tồn tại.

La Bân sải bước tiếp tục đi tới, hướng về phía rìa vách đá nơi cậu đi lên lúc trước.

Vừa đi tới rìa vách đá Tam Đàn, cậu đã nhìn thấy ở phía dưới có một bóng người khòm lưng, đang nhón chân đi tới đi lui.

Đó là một thọ nhân.

Hình dáng gã cực kỳ giống Lục Tỵ, vừa trẻ trung lại vừa già nua.

Gã giống hệt lúc ở ngoài nơi ở của Long Lương, mất đi mục tiêu nên cứ quanh quẩn mãi ở vị trí cuối cùng vừa đuổi tới.

truyenfull,truyenfull vn