Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1059: Viên đan khác thường

Không chỉ là ý thức, mà còn cả tầm nhìn.

Đây thực sự là cảm giác trời đất quay cuồng.

Khi cơ thể rơi vào khoảng không trong khoảnh khắc đó, tay chân theo bản năng vặn vẹo, muốn bám lấy thứ gì đấy để làm điểm tựa.

Ngay lập tức, tay chân chạm phải mặt cứng.

Bản năng thúc giục La Bân nhắm nghiền mắt, cơ thể thu nhỏ lại.

Nhưng không hề có cảm giác đau đớn truyền đến, trái lại chỉ có xúc cảm lạnh lẽo.

Một luồng điện xẹt qua, cậu mở mắt ra.

Đập vào mắt là ánh sáng xanh leo lắt.

Ngay phía trên là những xà gỗ đan xen, bên cạnh có rất nhiều ghế và một chiếc bàn dài.

Cậu bật dậy, lông tơ trên người một lần nữa dựng đứng.

Sao lại quay trở lại đại điện đạo quán Tam Đàn rồi?

Không còn thấy bóng dáng đạo thi chân nhân.

Trong tầm nhìn...

Di hài trong quan tài trên bàn thế mà lại đứng thẳng dậy!

Da gà lại nổi khắp người, La Bân nhìn chằm chằm vào di hài đó!

Mái tóc trắng xóa trông rất bù xù.

Bộ áo bào màu tím rách nát tả tơi.

Vẫn có thể lờ mờ nhận ra vóc dáng cao gầy, chỉ có điều một chân hơi dài một chân hơi ngắn, khiến hai vai bên cao bên thấp.

Khuôn mặt hắn tường hòa yên tĩnh, hai vết rách bên khóe miệng mang lại một cảm giác quỷ quyệt.

La Bân nhận ra rồi!

Đây chẳng phải là "người" khi nãy vẫy gọi cậu, rồi lại xuất hiện ngoài cửa sổ chặn đường sao?

Không!

Không đúng!

Là vị tổ sư gia xuất dương thần của đạo quán Tam Đàn?

Chủ đạo quán Tam Đàn đã mời ông ta nhập xác để giết sạch các tổ sư xuất âm thần, cuối cùng phát hiện vấn đề của đạo quán quá sâu mà dẫn đến tẩu hỏa nhập ma.

Ông ta cũng là một trong những kẻ khởi xướng sự xuất hiện của Thi Ngục Thập Giới?

Ông ta vẫy gọi mình, chặn đường mình, bắt mình quay lại đại điện này là muốn mình chết sao?

Rầm!

Rầm!

Rầm!

Đó là những giá nến đổ xuống đất.

Sáp nến chảy dọc theo khe sàn.

Sàn nhà ở đây đều lát ván gỗ, ngọn lửa dễ dàng thiêu đốt chúng.

Trong tiếng nổ lách tách nhỏ, ngọn lửa bùng lớn, không khí nồng nặc mùi khét, lại mang theo một mùi hương lạ lùng quái dị.

Mồ hôi chảy ròng ròng theo thái dương La Bân.

Đây là cái quái gì nữa?

Tự thiêu đạo quán?

Giá nến không tự nhiên đổ xuống, là tổ sư gia này muốn chúng đổ?

Nhất thời, La Bân lại cảm thấy trời xoay đất chuyển.

Bên tai dường như nghe thấy một tiếng thở dài, mang theo vẻ nuối tiếc khôn nguôi, lại xen lẫn vài chữ bay bay không rõ: "Người có duyên sắp chết rồi, cuối cùng vẫn là vô duyên."

Cậu nói ấy lơ lửng trong tâm trí.

Cảm giác hụt hẫng và quay cuồng biến mất.

Tầm nhìn khôi phục rõ nét.

Quá mệt, quá kiệt sức, lại là cảm giác đầu nặng chân nhẹ đó.

Thậm chí trong vô hình cậu còn cảm nhận được một sự vẫy gọi, tựa như từ phía trên truyền đến, tựa như chỉ cần cậu sơ sẩy một chút là sẽ lại ngã gục xuống đất, hồn lìa khỏi xác.

Tình trạng cơ thể lại tệ hơn rồi?

La Bân vừa hiểu ra, lòng cậu lại lạnh toát.

Bởi vì lúc này cậu thế mà lại đứng cạnh bàn, người hơi nghiêng, dán sát vào quan tài.

Một tay nắm chặt bên hông di hài trong quan tài, tay kia thế mà đang cầm kiếm Tam Đàn trảm âm, đâm xuyên qua bụng thi thể?

Không chỉ lạnh lòng, cậu cảm thấy bản thân như rơi vào hầm băng.

Tay cậu lập tức buông hông thi thể, tay kia muốn rút kiếm!

Kiếm bị kẹt rất chặt, lại không có người giữ cái xác khiến nó mất thăng bằng, đổ ập về phía La Bân.

Cậu theo bản năng lùi lại nhưng lại không muốn buông kiếm Tam Đàn trảm âm.

Điều này khiến thi thể đè trực tiếp lên người cậu. Cậu dùng tay kia dốc sức đẩy ngực cái xác, tay cầm kiếm liều mạng kéo ra! Dưới sức lực lớn, cơ thể mệt mỏi đến cực hạn không chịu nổi tiêu hao, cậu ngã ngồi xuống đất.

Di hài của vị tổ sư kia thế mà rã ra!

Tay chân, lồng ngực, thậm chí là cổ, toàn bộ đều là những mảnh xác được khâu vá!

Vừa rã ra, thi thể rơi vãi đầy đất.

La Bân theo bản năng chộp lấy phần eo, cuối cùng chỉ có một khúc bụng eo treo lơ lửng giữa không trung.

Lửa vẫn cháy lách tách.

Mùi khét nồng hơn.

Đại điện bỗng chốc sáng bừng.

Một tay La Bân giữ khúc eo thi thể, một tay lại rút kiếm.

Cuối cùng, kiếm Tam Đàn trảm âm được rút ra, khúc thi thể đó cũng rơi xuống đất.

Chỗ bị kiếm đâm thủng vết rách rất sâu. Thấp thoáng, La Bân nhìn thấy một đạo ánh sáng trắng kỳ quái lóe lên.

Cậu lập tức hít sâu một hơi.

Thi đan?

Bản thân mình vô duyên vô cớ bị chi phối, đâm thủng bụng eo vị tổ sư gia xuất dương thần này.

Trong bụng ông ta thế mà giấu một viên thi đan? Nhớ lại câu nói vừa rồi: Người có duyên?

Chính là nói cậu.

Sắp chết rồi?

Phải, cậu liên tục dùng tử hoa đăng Tiên Thiên, thọ mệnh đã trở nên rất ngắn, đầu nặng chân nhẹ chính là tướng chết.

Cuối cùng vẫn là vô duyên?

La Bân không hiểu ý nghĩa của mấy chữ cuối này.

Tuy nhiên, cậu hiểu rất rõ, chính Tổ sư gia này đã nhập vào người cậu để tự đâm vào bụng mình, mục đích là để đưa viên thi đan trong bụng cho cậu!

Khoảnh khắc này, La Bân càng hiểu rõ hơn.

Vị Tổ sư gia này không có vấn đề gì cả.

Tiêu diệt âm thần là nỗi đau mà đạo quán Tam Đàn phải trải qua để lột xác.

Chỉ là chủ đạo quán Tam Đàn tẩu hỏa nhập ma, ngược lại giết sạch đệ tử, đây mới trở thành tử kiếp của đạo quán!

Trong chớp mắt, La Bân lập tức ngồi xổm xuống, đưa tay thọc vào bụng xác chết, khi rút ra không chút do dự, trong tay nắm một viên đan.

Thi đan bình thường chỉ to bằng trứng chim bồ câu.

Viên này lại cực lớn, gần bằng nắm tay trẻ sơ sinh.

Và cho dù là thiện thi đan hay ác thi đan thì đều trắng trẻo oánh nhuận.

Viên đan này tuy cũng oánh nhuận nhưng lại tỏa ra sắc vàng nhạt của gạo, mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt.

La Bân thở hổn hển, đứng dậy. Cậu không chần chừ nữa, rảo bước chạy ra ngoài đạo quán.

Lần này, cửa dễ dàng bị kéo ra.

Theo thói quen, cậu ngoảnh lại nhìn một cái, thì thấy một cái đầu tóc tai bù xù đang đặt ở mép bàn, khuôn mặt đó vẫn tường hòa.

Cảm giác âm u đột nhiên ập tới.

Ngọn lửa trong phút chốc biến thành màu xanh lục!

La Bân chợt thấy từ mấy lối cửa trong điện, những bóng xác mặc áo bào tím lao ra.

Chính là đám đạo thi chân nhân đó!

Một cảnh tượng kỳ quái lại xuất hiện.

Thi thể của họ bỗng nhiên cũng như bị rã rời! Tuy nhiên, thứ chúng rơi rụng chỉ là chân hoặc tay, nghiêm trọng nhất là phần eo và thân phân tách!

"Đi!" Giọng nói trống rỗng lại lọt vào tai. La Bân sực tỉnh, nhanh chóng lùi lại, phía xa có một bóng người đang bay lơ lửng, chính là Kim Hữu Đức!

Lửa cháy lớn hơn, khói đặc cuồn cuộn, đạo quán Tam Đàn đang rực cháy dữ dội.

Lúc này, một đạo thi chân nhân tông cửa lao ra.

Dị biến lại đến!

Tấm biển phía trên rơi xuống, chém đứt cổ tên đạo sĩ, cái đầu bay vút ra ngoài.

Ngay khoảnh khắc đó, một cái xác khác cũng lao ra, kết quả bị chém ngang lưng, ruột gan xanh mét đổ đầy đất.

Bóng dáng những đạo thi còn lại lấp ló sau cánh cửa, trong ánh lửa bập bùng, chúng trông thật khiếm khuyết nhưng không dám lao ra ngoài nữa.

La Bân dồn sức chạy đến bìa rừng đào máu.

Trái tim trên cây đang đập thình thịch mãnh liệt, như thể có chuyện gì đó khiến chúng vô cùng kích động.

Kim Hữu Đức lại biến mất, thoắt ẩn thoắt hiện cực kỳ thần bí.

Có vẻ như chỉ khi cậu đối mặt với nguy hiểm, ông ta mới xuất hiện để nhắc nhở, xong việc thì phủi áo ra đi?

Ánh lửa lớn dần, hỏa hoạn càng dữ dội, thậm chí lan tới cả những gian phòng phía trên, từ cửa sổ bắt đầu bốc khói đặc.

Sương mù màu xám tím bắt đầu trở nên dày đặc.

La Bân nhìn thấy ở phía sườn núi bên kia bắt đầu xuất hiện từng bóng người, chính là đám đạo thi thông thường trong Thi Ngục Thập Giới.

Lúc trước La Bân từng nghĩ phải dẫn dụ chủ đạo quán Tam Đàn quay lại thì cậu mới có thể thử hoàn thành một số việc, sau đó dùng thủ đoạn đặc biệt để dẫn dụ chủ đạo quán Tam Đàn qua đó một lần nữa.

Trùng hợp thế nào, một mồi lửa của Tổ sư gia xuất dương thần lại có thể trực tiếp đạt được mục đích?

Hoàn hồn, La Bân không dám nán lại lâu.

Cậu sải bước chạy nhanh vào sâu trong rừng đào.

Viên thi đan kia tạm thời được cậu cất kỹ trong người.

Chẳng bao lâu sau, cậu đã tới nơi từng chặt hạ cây hoa trắng chín u.

Tại gốc cây nhỏ thế mà lại có một người con gái mặc áo trắng đang ngồi.

Bên cạnh hố nông là một chiếc quan tài.

Cạnh quan tài là một thi thể đứt đoạn.

Cô gái đột nhiên quay đầu lại.

Khuôn mặt đó rất bình thường nhưng toát ra vẻ thanh tú trang nhã.

Và trong sự thanh tú ấy lại ẩn chứa vẻ oán hận và âm u đặc trưng của âm hồn.

"Mạo phạm rồi!" La Bân thầm nói trong lòng, đồng thời phun ra một ngụm máu!

Động đến linh hồn này là việc La Bân đã tính kỹ từ trước.

Bởi vì chỉ có cô ta mới có thể trực tiếp thu hút chủ đạo quán Tam Đàn tới đây.

Hơn nữa, cô ta không phải lệ quỷ gì cả, ngược lại hồn phách rất bình thường.

Máu đầu lưỡi đối với âm hồn cực kỳ nóng bỏng, trên người cô ta lập tức xuất hiện từng lỗ máu nhỏ.

Chớp mắt, hồn phách cô ta tan rã, biến thành một luồng khí xám.

Dưới đất, một khúc thân cây hoa trắng chín u nằm im lìm.

Hơi thở trở nên gấp gáp, La Bân lập tức nhặt khúc thân cây lên, dùng nó làm gậy chống để dò đường phía trước, còn bản thân thì nhắm tịt mắt lại, đi thẳng về phía trước.

Phong thủy nhốt người, cách trực tiếp nhất chính là tạo ra cảm giác sai lệch.

Không nhìn thấy thì sẽ không bị ảnh hưởng bởi những bố cục đặc thù.

Quan trọng nhất là khi Đường Vũ dẫn La Bân lên sườn núi, cậu đã quan sát kỹ rừng đào máu.

Khi bước vào rừng, cậu còn phân tích vị trí của cây hoa trắng chín u.

Hướng cậu đang đi hiện tại đại khái là hướng về phía rừng hạt dẻ.

Tất nhiên, từ đây cậu chắc chắn không tới được rừng hạt dẻ.

Nếu không có gì bất ngờ, cậu có thể đi ra khỏi rừng đào máu.

Không nhìn thấy vật gì, trước mắt tối đen, lúc nào có cảm giác hụt hẫng như bước hụt vào không trung.

May mà gỗ đào làm gậy chống có thể dò xét xem đường phía trước có bằng phẳng hay không, có chướng ngại gì không.

Bên tai luôn nghe thấy tiếng tim đập "thình thịch thình thịch", đại diện cho việc cậu vẫn chưa thoát ra được.

Thời gian như trở nên cực kỳ chậm chạp.

Thậm chí La Bân còn tự hỏi liệu mình có phán đoán sai không?

Liệu mình có đang liên tục đi vòng quanh trong rừng đào máu không?

Bỗng nhiên, gậy gỗ đào dò vào khoảng không.

Dường như lại có một chút lực cản.

Bên tai không còn nghe thấy tiếng tim đập nữa.

Bất thình lình, La Bân mở mắt ra.

Đập vào mắt là cậu đang đứng ở rìa sườn núi nghiêng, một dòng suối rộng hai mét đang chảy qua trước mặt.

Quay đầu lại, phía sau mới là rừng đào máu.

Cậu lại nghe thấy tiếng tim đập, không phải những thứ treo trên cây mà là của chính mình.

Thoát ra rồi!

Lúc đó ở trên sườn núi, cậu đã quan sát thấy bên cạnh rừng đào máu, rìa sống núi có một dòng suối.

Quả nhiên suy luận của cậu không sai, cậu đã đi tới trước dòng suối!

Trên suối có những tảng đá, một tay La Bân dùng gỗ đào làm điểm tựa, một tay đặt lên đá, nhanh chóng nhảy qua.

Sau đó, cậu tiếp tục rảo bước chạy về phía trước.

Sương mù màu xám tím hiện ra từng mảng lơ lửng trong không trung.

Con đường lúc thì quen thuộc, lúc thì xa lạ.

Dù họ từng đi qua đây nhưng lúc đó là bị đạo thi truy sát, tháo chạy thục mạng, chính La Bân cũng không nói rõ được mình đã tới bên cạnh rừng đào máu như thế nào.

Cậu vô cùng cảnh giác, đề phòng gặp phải đạo thi trong Thi Ngục.

Trong quá trình này, cậu còn làm một việc: dùng chiếc gương đồng lấy được từ người Đường Cao Tế soi vào cây hoa trắng chín u, ép hồn phách kia ra.

Sau đấy, cậu dùng áo da người để thu hồn.

Người trong cuộc thường u mê, lúc trước cậu chưa nghĩ tới thủ đoạn này.

Lục Tỵ bị thu hồn thì ngay cả Châu Tam Mệnh cũng không tìm thấy.

Hiệu quả ngăn cách của bùa chú trên người cậu quá mạnh.

Nếu cậu không muốn, chủ đạo quán Tam Đàn cũng không thể tìm thấy khí tức của nữ quỷ này nữa!

Trước mắt đã là rừng cây.

Sau khi La Bân lách vào rừng, bóng dáng có thể được che chắn khiến cậu nhẹ nhõm hơn.

Đi được một đoạn, La Bân tạm dừng.

Cậu chui vào một bụi rậm gần đó, im lặng không phát ra một tiếng động nhỏ nào.

Phía trước bên phải, cách chừng vài chục mét, một bóng người chợt xuất hiện.

Tốc độ của đối phương cực nhanh, lao về phía rừng đào máu, không, nói chính xác là hướng về phía đạo quán Tam Đàn.

Có thể thấy trên người hắn mọc đầy lông đen, cả khuôn mặt gần như bị che phủ!

Oan gia ngõ hẹp!

La Bân ôm chặt ngực, cố gắng ép mình bình tĩnh, nhịp tim không được quá mạnh để tránh bị phát hiện.

truyenfull,truyenfull vn