Chương 1036: Người thập toàn
Rất nhanh, bóng người kia biến mất.
Tim La Bân đập thình thịch, dường như đang đập cùng nhịp với những trái tim treo lủng lẳng trên cành cây trong rừng đào.
Mỗi nhịp đập đều nện mạnh vào lồng ngực, tưởng chừng như muốn phá tan lồng ngực mà chui ra.
Bảo là kinh hãi?
La Bân chưa đến mức loạn cả bước chân.
Nhưng bảo là không sợ thì chắc chắn là nói dối.
Ngay cả khi có đủ pháp khí trên người, cậu cũng chẳng dám trực diện chống lại Vũ Hóa Ác Thi.
Cái xác tăng nhân ở núi Tượng khi ấy cậu dám đến lấy đan là vì bản thân thi thể đó vốn đã bị trấn áp.
Ít nhất phải có thực lực của Không An hay lão Miêu Vương thì mới có thể dây dưa qua lại với Vũ Hóa Thi và mới có cơ hội trảm nó dưới tay.
Cậu của hiện tại vẫn còn kém xa lắm.
La Bân nằm rạp xuống, áp tai sát mặt đất.
Tiếng động đã trở nên nhỏ dần.
Kẻ đó đã đi xa.
Cậu đứng dậy, vội bước ra khỏi rừng đào, đi đến dưới gốc cây hoa trắng chín u đã bị chặt đứt.
La Bân tạm gọi cái cây này bằng cái tên đó, vì đây là điểm khác biệt trực quan nhất giữa nó và những cây khác.
Chiếc quan tài bị kéo ra kia không lớn, không quá hai mét.
Thi thể đặt dưới đất có đầu, tay, chân bị chặt rời cực kỳ ngay ngắn, cái thân hình gầy gò nhìn cứ như một đoạn... Thân cây?
Thi thể là một người con gái, dung mạo không thể nói là đẹp, cùng lắm chỉ coi là thanh tú. Bộ đồ khoác trên người là đạo bào, rõ ràng là một nữ đạo sĩ.
Đúng vậy, dù đã chết nhưng trên người cô ta vẫn tỏa ra một trường khí nhàn nhạt, khá giống với Bạch Tiêm.
Tất nhiên, bản thân Bạch Tiêm vốn là hình tượng nữ đạo sĩ điển hình của núi Thần Tiêu.
Vết thương mới tinh, giống như vừa mới bị chặt đứt.
Gỗ đào nuôi quỷ.
Phong thủy nuôi xác.
Cây đào hoa trắng chín u chính là nơi chôn cất của nữ đạo sĩ này.
Cây bị chặt đứt, cô ta cũng bị chặt đứt theo?
Mình... Gây họa lớn rồi?
La Bân cảm thấy tim mình đáng lẽ phải hẫng một nhịp, nhưng quái dị tột cùng là nhịp tim vẫn cứ nhanh, lực đập vẫn cứ mạnh, chẳng hề hẫng đi chút nào.
Cảm giác cơ thể và cảm xúc hoàn toàn đối lập nhau khiến La Bân cực kỳ khó chịu.
Nhưng làm sao cậu biết được dưới gốc cây đào lại nuôi xác?
Hơn nữa, thi thể này lại quái đản đến thế, cây đứt người đứt theo?
Chỉ cần có một chút dự báo thôi, cậu chắc chắn sẽ không trực tiếp chặt cây, không chọc giận Vũ Hóa Ác Thi kia!
Suy nghĩ lóe qua trong đầu, La Bân không dám dừng lại, lần này cậu chọn chạy nhanh về hướng cũ lúc đi vào.
Nếu cho cậu thời gian, cậu có thể từ từ nghĩ cách phá bố cục phong thủy của rừng đào.
Nhưng thực tế là không có thời gian, nếu không cậu đã chẳng phải vội vàng muốn rời đi như vậy.
Sự xuất hiện của Vũ Hóa Ác Thi khiến tình hình càng trở nên cấp bách.
Vì vậy, La Bân chỉ có thể chọn cách mạo hiểm.
Quan trọng nhất là Vũ Hóa Ác Thi đã vào đây rồi, bên ngoài chắc chắn sẽ không có tình huống nào nguy hiểm hơn, biết đâu đó lại chính là cơ hội để thoát đi.
Trên đường quay về không xuất hiện tình trạng đi vòng quanh kiểu quỷ dẫn đường nữa.
Chẳng mấy chốc, La Bân đã ra khỏi rừng đào.
Ngước mắt lên đã nhìn thấy đạo quán Tam Đàn nằm trong hõm núi.
Một bên là thác nước đổ xuống ầm ầm, bên còn lại chính là con đường lúc cậu đến.
Chỉ là, đó có còn là đường cũ hay không?
La Bân không chắc chắn.
Chỉ có thể nói, hành trình của họ rất kỳ quái, bị đám thi thể đạo sĩ vây quanh truy sát, cuối cùng cậu lại lạc đến nơi này.
Hít một hơi sâu, La Bân ép bản thân bình tĩnh trở lại, định bước về hướng đấy.
Đúng lúc này, từ khóe mắt cậu chợt thấy một sự chuyển động.
La Bân rùng mình, lập tức ngẩng đầu.
Phía trên hõm núi nơi đạo quán Tam Đàn tọa lạc, ngay mép mỏm đá nhô ra, hay chính xác hơn là trên đài ngắm cảnh kia, thế mà lại có một người.
Người đó giơ cao hai tay, một tay vẫy vẫy như ra hiệu ngăn cản, tay kia thì chỉ về một vị trí chéo phía dưới đài ngắm cảnh.
Người sống ư?
Nhịp tim lại hẫng đi nửa nhịp, nhất thời La Bân rơi vào trạng thái đấu tranh tư tưởng.
Chạy?
Hay là qua đó?
Đối phương là người của đạo quán Tam Đàn?
Mình là kẻ xâm nhập, vào đây còn chặt đứt một cây đào cực kỳ quan trọng...
Qua đó chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?
Nhưng thế này cũng không đúng lắm...
Nếu là người của đạo quán Tam Đàn, một đạo quán lớn thế này, đã phát hiện ra mình rồi sao lại không lớn tiếng hô hoán?
Dù có sợ "đánh rắn động cỏ" thì đã sao?
Đây là núi của họ, đạo quán của họ, địa bàn của họ, mình có thể bay đi mất như Kim Lư chắc?
Do đó, La Bân đưa ra một phán đoán táo bạo!
Người kia chắc chắn không phải người của đạo quán Tam Đàn!
Một "kẻ xâm nhập" khác ư?
Không kịp suy nghĩ thêm nữa, La Bân sải bước chạy về hướng người kia chỉ.
Cậu chạy nhanh đến rìa lối vào hõm núi, ở đây không có bất kỳ con đường nào, trên vách núi bám đầy các loại dây leo, nhìn kỹ thì giống như dây hoài sơn hay hoàng tinh, số lượng quá nhiều, năm tháng quá lâu, kết thành một tấm lưới.
Không chút do dự, La Bân trèo lên.
Mặc dù vách núi thẳng đứng nhưng những dây leo này bám rất chắc, cộng thêm số lượng đủ nhiều nên không có dấu hiệu bị đứt, chẳng mấy chốc La Bân đã trèo lên được.
Đây là một đài ngắm cảnh cực lớn, nằm ngay phía trên đạo quán Tam Đàn và vô cùng bằng phẳng.
Đến chỗ tiếp giáp với sườn núi, một bên không có đường, bên còn lại là một lối nhỏ bám sát vách núi.
Nói một cách chính xác, đó không phải lối nhỏ mà là một đường mòn trên vách đá.
Con đường dẫn thẳng về phía thác nước lớn.
Thế nhưng, một luồng khí lạnh đột nhiên xông lên từ dưới chân!
Vị trí La Bân đang đứng lúc này chính là mép của đài ngắm cảnh.
Cậu cúi đầu, đập vào mắt là một khuôn mặt đen kịt, lông vũ bao phủ phần lớn diện mạo, một đôi đồng tử đen đặc như mực đang nhìn cậu chằm chằm!
Đạo bào gần như bị lông vũ bao phủ hoàn toàn, trước đấy La Bân chỉ chú ý đến lớp lông mà không để ý đến màu sắc của đạo bào.
Cái màu tím đậm đến mức gần như hóa đen kia khiến da đầu cậu tê dại.
Vũ Hóa Ác Thi này đã đuổi theo từ lúc nào?
La Bân chỉ kịp nghĩ đến đây.
Bởi vì tốc độ của ác thi quá nhanh, khoảng cách quá gần, tay nó đã vung ra chộp lấy chân cậu!
Hoàn toàn không kịp chạy nữa rồi!
Nhưng giây sau, bàn tay của Vũ Hóa Ác Thi bỗng dưng khựng lại, giống như có một bức tường vô hình ngăn nó.
Nó đau đớn gầm lên.
Nó thế mà lại buông tay khỏi dây leo, rơi thẳng xuống dưới.
"Ầm", Vũ Hóa Ác Thi nằm xoài dưới đất theo hình chữ Đại!
"Nếu cậu qua đây chậm một chút là cậu chết chắc rồi."
Giọng nói ôn hòa, mang theo niềm vui sướng.
Mí mắt La Bân giật giật, bấy giờ mới quay đầu lại.
Đồng thời cậu bước tới trước vài bước, không còn đứng lơ lửng nơi mép vực nữa.
Khoảng cách gần hơn mới nhìn rõ người đàn ông trước mắt thực chất đang mặc một bộ Đường trang. Độ tuổi ngoài ba mươi, khóe mắt có vài nếp nhăn nhỏ, tổng thể vẫn còn rất trẻ. Làn da trắng trẻo như phụ nữ, hốc mắt sâu vừa vặn, nhãn cầu rất sáng, tràn đầy thần quang.
Diện mạo người này cũng nhẹ nhàng y như giọng nói của anh ta vậy, không có tướng mạo hung ác, không có tướng mạo sát nhân.
Nếu ở một nơi khác, La Bân chắc chắn sẽ nghĩ người này là một "ông chú tốt bụng".
Nhưng ở đây, La Bân không tin một người tốt bụng lại có thể sống sót yên ổn được.
"Cậu thế mà lại chặt một cây đào đã mọc chín u sao? Hoa của nó lúc đó có trắng tinh khiết không?"
Đường Vũ dời mắt sang đoạn thân cây La Bân đang đeo sau lưng.
La Bân nheo mắt, ánh mắt trở nên sắc bén.
"Ha ha, cậu không cần phải căng thẳng thế. Tôi không có ý định cướp đoạt. Tôi là Đường Vũ, môn nhân của đạo trường Vân Mông. Chưa thỉnh giáo cậu đến từ đâu? Cậu thế mà lại vượt qua được Thi Ngục Thập Giới!"
Trong mắt Đường Vũ thực sự không có cảm xúc tham lam, chỉ có tò mò và tất nhiên còn có cả sự kinh ngạc.
Thi Ngục?
La Bân im lặng vài giây.
Ở núi Tam Nguy, cậu từng bị Thi Ngục giam cầm.
Người của động Di Linh đã lợi dụng Thi Ngục để ra tay với cậu.
Sự khác biệt giữa Thi Ngục và Hung Ngục là một cái dùng xác, một cái dùng quỷ để tạo thành, khoảng cách không lớn.
"Lục phủ ngũ tạng, đại tràng tiểu tràng tính là một giới, còn lại chín giới." Giọng La Bân khàn khàn.
"Đúng vậy!" Đường Vũ gật đầu mạnh. "Giới trung hiếu thành tín, giới âm tặc hại vật, giới sát sinh hại mệnh, giới dâm tà bại chân, giới ly nhân bại sự, giới sàm hủy lộ tài, giới ẩm tửu thực nhục, giới tham tài vô độ, giới giao du phi nhàn, giới khinh hốt vọng động (*)! Thi Ngục Thập Giới đã khóa chặt lối ra của núi Vân Mông, đạo quán Tam Đàn vừa vây hãm chính nó, cũng vừa vây hãm cả chúng tôi. Người 'thập toàn' mới có thể ra vào không chút trở ngại, cậu là người thập toàn sao?"
(*) 10 giới bao gồm giữ lòng trung nghĩa, hiếu thuận, thành thật, trọng chữ tín; không làm điều gian trá, ngấm ngầm hại người hại vật; không giết hại sinh linh; tránh dâm gà, tổn hại đến phẩm hạnh chân chính; không chia rẽ người khác, không làm hỏng việc chung; không nói xấu, vu cáo, phỉ báng, khoe khoang của cải; không rượu thịt; không tham lam tiền tài quá mức; không kết giao với kẻ xấu, tránh những cuộc giao du không lành mạnh; không cẩu thả, hấp tấp, hành động bừa bãi thiếu suy nghĩ.
Ánh mắt Đường Vũ trở nên rực sáng.
La Bân cau mày lần nữa.
Thập toàn? Xét về mệnh số, trong Tiên Thiên Toán không có cách nói "thập toàn".
Có lẽ đây là phán đoán do Đường Vũ này, hay đúng hơn là đạo trường Vân Mông nơi anh ta ở đưa ra.
Không phạm phải những tội tương ứng với mười giới răn, chính là cái gọi là "thập toàn", thì có thể tự do ra vào núi Vân Mông sao?
Đây chính là nguyên do khiến đám thi thể đạo sĩ kia không ra tay giết cậu?
"Đường Vũ, cậu không nên để cậu ta lên đây." Một giọng nói già nua lọt vào tai, một ông già từ phía trước đài ngắm cảnh đi tới.
Dưới ánh trăng, mặt ông ta đầy những đốm đồi mồi, ánh mắt toát lên vẻ phiêu hốt nhàn nhạt.
"Cậu đừng để tâm, đây là Đường Hạc Thọ, là trưởng lão canh giữ của đạo trường Vân Mông tại vách Tam Đàn. Trong tình huống bình thường, chúng tôi không được rời khỏi đài ngắm cảnh, cũng không được đưa bất kỳ ai lên đây. Tuy nhiên, tôi không xuống dưới, cũng không đưa người lên, thậm chí tôi còn không gọi cậu, tôi chỉ chào hỏi thôi, là cậu tự mình trèo lên đấy nhé." Đường Vũ vẫn tươi cười.
Sau đó, anh ta đưa tay ra mời: "Khi thi thể đạo sĩ chưa chìm vào giấc ngủ, tạm thời cậu không thể rời khỏi nơi này được đâu. Mời đi theo tôi, đạo trường đã nhiều năm rồi không có ai tới, các trưởng lão chắc sẽ vui lắm đấy."
Chân mày La Bân vẫn không giãn ra, cậu vẫn nhìn chằm chằm vào mặt Đường Hạc Thọ.
Đường Vũ nhìn có vẻ ôn hòa, vô hại. Đường Hạc Thọ tuy cũng không có diện mạo ác độc, nhưng sự lạnh lùng của lão lại lộ rõ ra hết.
Núi Vân Mông không chỉ có đạo quán Tam Đàn... Thế mà lại còn có một đạo trường Vân Mông.
Đạo quán Tam Đàn là đạo quán hộ vệ sao?
Đã xảy ra chuyện gì để nó biến thành hình dạng như thế này?
La Bân suy ngẫm.
Đường Hạc Thọ vẫn nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt không hề dao động hay né tránh.
"Khi nào thi thể đạo sĩ mới chìm vào giấc ngủ?" La Bân trầm giọng hỏi.
"Không chắc chắn." Đường Vũ lắc đầu giải thích: "Bình thường nếu có người lên núi, có người vào Thi Ngục Thập Giới, chúng sẽ ở trạng thái sắp tỉnh giấc, chỉ khi tất cả mọi người đã chết, chúng mới chìm vào giấc ngủ trở lại. Nhóm các cậu chắc đã chết không ít người, trong Thi Ngục sẽ không có người sống nào tồn tại được. Nhưng cậu đã lên đến đây, về lý mà nói, khi chúng hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở của cậu nữa thì mới đến lúc chúng yên tĩnh trở lại. Vấn đề là cậu còn chặt cả cây, chúng có thể sẽ tỉnh táo rất lâu đấy."
Đường Vũ dừng lại một chút, nói thật lòng: "Ở lại đây dãi nắng dầm mưa cũng chẳng ích gì, cậu không cần nghỉ ngơi sao?"
"Người ngoài không nên lên đây, đã lên rồi cũng không thể ở lại đây lâu, cậu theo Đường Vũ vào đạo trường đi." Đường Hạc Thọ lên tiếng lần nữa.