Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1035

Chương 1035: Cây hoa trắng chín u

Dù có bùa Âm Phù Thất Thuật, La Bân vẫn dựng tóc gáy.

Bởi lẽ tất cả thi thể đạo sĩ kia đều đồng loạt giơ tay, trên tay chúng là những thanh đồng kiếm rỉ sét loang lổ.

"Xoẹt, xoẹt, xoẹt!"

Những thanh kiếm đồng vung ra.

Bùa Âm Phù Thất Thuật lập tức rơi xuống đất.

Phản ứng của nhóm bảy người Thẩm Khang không hề chậm, thế nhưng chỉ có sáu người kịp lao ra ngoài.

Một kẻ đã bị thanh kiếm đâm xuyên ngực phải từ phía sau.

Ngay sau đó, một thi thể đạo sĩ nhanh chóng áp sát, thọc tay xuyên thủng lồng ngực gã, giật mạnh ra.

Trên tay hắn rõ ràng là một chiếc túi mật màu xanh đen!

Giết một người vẫn không làm chúng dừng tay, đám thi thể đạo sĩ còn lại sải bước, ráo riết đuổi theo nhóm sáu người của Thẩm Khang.

La Bân đâu dám chần chừ, cũng lập tức cắm đầu chạy bán sống bán chết về phía trước.

Chủ động giết đúng người tương ứng thì có thể bước ra khỏi khu vực đó, nhưng nếu để thi thể đạo sĩ ra tay, thì tất cả đều phải chết!.

Dòng cuối cùng của bia văn đã viết rành rành ra đó.

Vì hạn chế về thể lực, nhóm Thẩm Khang đã đuổi kịp La Bân.

Họ giảm tốc độ, không bỏ mặc cậu lại phía sau.

Đám thi thể đạo sĩ phía sau trái lại không nhanh đến thế, nhất thời bị cắt đuôi một khoảng.

"Tiên..." Một người định mở miệng, nhưng lời chưa dứt.

Từ mặt đất phía trước mặt gã, một bóng người đột ngột vọt lên.

Đó lại là một thi thể đạo sĩ!

Tay đối phương cầm một thanh đoản kiếm, đâm ngược từ dưới lên, bổ đôi bụng gã một cách tàn khốc.

Tay kia thọc vào khoang bụng gã, giật mạnh ra ngoài.

Đại tràng, tiểu tràng máu me đầm đìa đều bị kéo ra sạch.

Ruột chiếm hai phần trong lục phủ.

Máu tươi bắn tung tóe, không chỉ lên người La Bân mà những người còn lại cũng bị vấy đầy.

Tóc gáy dựng đứng, La Bân nghiêng người né tránh, tiếp tục lao về phía trước.

Trong tầm mắt, cậu thoáng thấy một tấm bia mộ khác.

Giữa bóng đêm, những bóng người lay động chập chờn.

Lại thêm một người nữa ngã xuống trong tiếng thét thảm thiết.

Mấy bóng người nhào tới, mổ bụng xẻ ngực gã, sống chết lôi bằng được cái dạ dày ra.

Lần này, những người sống sót không thể giữ nổi đội hình, dù Thẩm Khang có khản giọng gào thét cũng chẳng thể khiến họ tụ lại.

La Bân càng lực bất tòng tâm vì số lượng đạo sĩ quá đông.

Mọi người bị đánh tản lạc hết cả.

La Bân tháo chạy, chỉ cố giữ lấy một phương hướng mơ hồ.

Cậu chạy đến mức hụt hơi, bắp chân chuột rút liên hồi, thì một bóng người áo mặc áo bào máu phía trước đột nhiên xuất hiện khiến da đầu La Bân tê dại, lập tức khựng lại.

Bốn phương tám hướng nổi lên sương mù.

Trong sương, những bóng "người" ngay phía trước vây bọc lại.

Tổng cộng mười người!

Mười kẻ tạo thành một vòng vây, từng bước ép sát!

Tiếng thét thảm thiết vang vọng bên tai, lúc xa lúc gần, là những người chạy tán loạn đều đang bị tấn công.

La Bân căng thẳng tột độ, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng.

Nhưng nhất thời cậu chẳng thể nghĩ ra cách giải quyết, đúng là trên trời không lối, dưới đất không cửa!

Đúng lúc này, dị biến lại xảy ra.

Mười kẻ đó dừng lại, giữ một khoảng cách nhất định, những đôi mắt tử thi của chúng đều nhìn chằm chằm vào La Bân.

Sau đó, màn sương trở nên đặc quánh, bao trùm hoàn toàn lấy chúng.

Một luồng gió ập đến.

Sương tan, bóng người biến mất không dấu vết!

Trên đầu là một vầng trăng tròn , ánh trăng rọi xuống rừng đào trên sườn núi.

Rừng đào nở đầy những đóa hoa đỏ rực như nhỏ máu.

Hoa tươi tốt đến mức gần như không thấy lá.

Ra ngoài rồi ư?

Nhưng tại sao?

Mười bóng người kia rõ ràng có thể g**t ch*t cậu, vậy mà lại rút lui?

Còn nữa...

La Bân một lần nữa nhìn vào rừng đào, toàn thân nổi hết da gà, tim như bị một bàn tay siết chặt, ngừng đập, không thể thở nổi!

Dưới ánh trăng, hoa đào trĩu cành.

Dưới ánh trăng, cành cây cong xuống, mỗi một cây đào ít nhiều gì cũng treo những "quả" màu đỏ tươi!

Không, đó là những trái tim người đang treo lủng lẳng!

Hoa và quả vốn dĩ không thể cùng tồn tại.

Hoa là hoa, nhưng quả lại không phải quả.

Tim đào, tim đào, tim có hình như quả đào.

Phải giết bao nhiêu người mới có được bấy nhiêu?

Cả một rừng đào mênh mông này, tất cả đều treo tim sao?

...

"Ầm đùng! Ầm đùng!"

Tiếng động vang lên như sấm rền.

Hồi lâu sau La Bân mới nghe thấy thanh âm này.

Sự chú ý của cậu nãy giờ đều dồn vào việc mình được tha mạng, dồn vào rừng đào và những trái tim kia.

Cậu ngẩng đầu, nhìn theo hướng phát ra âm thanh.

Cậu thấy thấp thoáng một bên sườn núi có một thác nước khổng lồ, do góc nhìn nên thấy không trọn vẹn.

Tiếng động chính là từ thác nước này dội xuống.

Giây sau, tóc gáy cậu lại dựng đứng.

Qua khóe mắt, cậu thấy phía vách núi đối diện rừng đào có một chỗ hõm vào, trong đó thế mà lại có một ngôi đạo quán!

Biển hiệu đạo quán vừa vặn dưới ánh trăng, viết: đạo quán Tam Đàn.

Cửa đóng then cài, toát lên một vẻ lạnh lẽo và uy nghiêm đáng sợ.

Phía trên chỗ hõm là một khối đá núi khổng lồ, đúng hơn là một mỏm đá nhô ra như đài ngắm cảnh.

La Bân th* d*c, mồ hôi lạnh chảy từng giọt.

Cậu chắc chắn trên núi Vân Mông có một sơn môn, mười phần thì đến tám chín là đạo trường của tiên sinh âm dương.

Dù nguy hiểm dọc đường là thi thể đạo sĩ, nhưng cậu tin chắc kẻ đứng sau chắc chắn là một tiên sinh.

Đạo sĩ có kẻ ác, kẻ lầm đường lạc lối, nhưng về bản chất họ vẫn là đạo sĩ, rất khó để luyện hóa đồng môn thành thi thể, càng không thể bố trí thành lớp phòng thủ trong núi như thế này.

Nhưng không ngờ, chưa thấy đạo trường đâu mà đã thấy đạo quán!

Đạo quán yên tĩnh thế này, lẽ nào tất cả đạo sĩ đều đang nghỉ ngơi?

Họ không tin có người có thể vượt qua lớp phòng thủ của núi Vân Mông sao?

Đúng vậy, lớp phòng thủ khủng khiếp này, so với tà ma ở núi Quỹ, thậm chí là sự hung hiểm của đạo trường Thiên Cơ, hay cả núi Phù Quy, thì chỉ có Đạm Đài quỷ dị mới có thể sánh ngang.

Ép người ta phải giết người của mình.

Một khi giết không đủ, sẽ kích hoạt hung hiểm, giết sạch tất cả!

Tim đập thình thịch.

La Bân vẫn không hiểu nổi tại sao đám thi thể đạo sĩ kia lại đột nhiên bỏ qua cho mình.

Rời mắt khỏi đạo quán Tam Đàn, La Bân vội vã đi sâu vào rừng đào.

Thi thể đạo sĩ dù sao cũng không phải người.

Nếu bị người ở đây phát hiện, trên địa bàn của kẻ khác, đó mới thực sự là con đường chết.

Tiến sâu vào rừng đào vài chục mét, La Bân quay đầu, bóng cây chập chùng đã che khuất đạo quán Tam Đàn.

Nhịp tim vẫn chẳng thể bình ổn.

Cành cây rũ xuống gần nhất treo một trái tim mập mạp, nó lặng lẽ, bất động, một mùi tanh nồng nhàn nhạt xộc vào mũi.

Điểm quái dị nhất là đây rõ ràng là tim người, chứ không phải tim tử thi, sao lại không thối rữa?

Ngay sau đó La Bân mới chợt tỉnh ngộ, cậu xác định rừng đào nằm trên sườn núi vì gỗ đào sinh ra nơi âm dương giao hội, mới có thể dùng âm nuôi quỷ khi còn sống, dùng dương làm gỗ sau khi chết.

Nơi âm dương giao hội thường là nơi sinh khí dồi dào nhất.

Đây chắc hẳn là một mắt huyệt phong thủy của núi Vân Mông!

Sinh khí của đại phong thủy giữ cho x*c th*t không thối rữa, mới tạo nên cảnh tượng độc nhất này.

La Bân không thể tưởng tượng nổi đạo trường nào lại dùng tim người làm quả để làm cảnh.

So sánh ra, núi Thần Tiêu đúng là toàn người tốt, Bạch Tử Hoa chẳng độc ác chút nào...

Vừa nghĩ, La Bân vừa tiến lên trước.

Cây đào cong queo, bắt đầu xuất hiện những khối u trên thân cây, từ đó tiết ra nhựa đào.

Chỉ là nhựa đào bình thường sẽ có màu vàng như hổ phách, còn nhựa đào ở đây lại mang chút màu máu, hút hồn người.

Tốc độ của La Bân hơi chậm lại.

Cậu đang đếm những khối u trên thân cây.

Đa số là hai ba khối u.

Thỉnh thoảng thấy một cây có sáu bảy khối u, loại cây đó đã thoi thóp, sắp chết đến nơi.

Đi thêm một lúc lâu, La Bân thấy một cây mọc chằng chịt tám khối u, nhưng thân cây đã héo úa, trái tim treo trên đó cũng tóp lại, chết từ lâu.

La Bân chỉ thấy tim mình thắt lại, cảm thấy vô cùng đáng tiếc.

Đi mãi, đi mãi, thấy thêm bảy tám cây khô chết nữa mà vẫn chưa tìm được mục tiêu.

Nhất thời, La Bân có hơi hoang mang.

Chẳng lẽ ở đây không có cây nào mọc chín khối u sao?

Ngay khoảnh khắc nảy sinh nghi ngờ, La Bân bỗng dưng quay đầu nhìn về một hướng.

Cậu sải bước tới gần.

Đó là một cái cây già cong queo, chín khối u mọc đầy thân, nhựa đào vàng óng ánh bám trên đó.

Duy chỉ có cây này hoa màu trắng tinh khiết.

Duy chỉ có cây này không treo tim người!

Tìm thấy rồi!

Hơi thở của La Bân trở nên nặng nề!

"Xoẹt", con dao được rút ra.

La Bân không chút do dự, một đao chém vào gốc cây.

Cậu cố gắng ra tay vừa nhanh, vừa chuẩn, vừa hiểm, nhát sau đè lên nhát trước.

Cây đào vốn không to, chỉ cỡ bắp chân, chẳng mấy chốc La Bân đã chặt đứt.

Cây cũng không cao, thân chính chỉ tầm ngang vai cậu.

Chém vài nhát bỏ đi những cành thừa, chỉ để lại một đoạn thân cây.

La Bân lập tức dùng dây thừng buộc đoạn cây vào người.

Suy nghĩ một chút, cậu đi về phía dưới rừng đào.

Đột nhập sơn môn của người ta, lại còn chặt cây của họ, La Bân không ngu gì mà quay về đường cũ.

Đám thi thể đạo sĩ trước đó không làm gì cậu, không có nghĩa là bây giờ cũng vậy.

La Bân nhớ hướng Nam núi đối diện phía dưới là một cánh rừng.

Nếu nói chỉ có đạo sĩ áo áo bào máu mới xuất hiện trong cả cánh rừng núi thì có nghĩa là cậu chỉ phải đối mặt với loại thi thể đạo sĩ đó, vẫn còn cơ hội thắng!

Thân cây không thể gọi là nặng, nhưng rừng đào cực kỳ sâu.

Đi rất lâu, La Bân phát hiện mình vẫn chưa ra khỏi đây.

Khi dừng bước, đập vào mắt là một bãi chiến trường ngổn ngang, cành lá bị chặt gãy, mặt cắt của gốc cây đang ứa nhựa.

Trong rừng đào này cũng có bố cục phong thủy!

Mồ hôi chảy dọc thái dương, La Bân lại nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ.

Lòng hơi lạnh lẽo, cậu lùi lại nấp phía sau, đi ít nhất hai ba chục mét, bóng cây đã có thể che khuất phần nào.

Hiện tại có thể phân biệt được phương vị, cậu vừa hay dừng ở phương Tốn.

Khoảng cách này, góc độ này, xác suất bị phát hiện là rất thấp.

Nhưng cậu lại vừa hay nhìn thấy gốc cây đào chín u.

Một bóng người đang dừng lại ở đấy.

Sau đó, người nọ quỳ sụp xuống đất, ra sức đào bới.

Chẳng bao lâu sau, người đó bới ra một cái hố, vậy mà lại lôi ra từ bên trong một chiếc quan tài.

Hắn ôm những tay chân, đầu và thân mình bị chặt đứt từ trong quan tài ra. Vết thương cực kỳ mới, giống như vừa mới bị cắt rời.

Tiếng khóc than oán hận vang vọng giữa rừng.

"Thình thịch!"

"Thình thịch!"

"Thình thịch!"

Những trái tim treo trên đầu cành không ngừng đập mạnh.

Kẻ đang quỳ dưới đất đột nhiên đứng bật dậy, nhìn bốn phía.

Cái nhìn này khiến La Bân da đầu tê dại.

Đó đúng là một đạo sĩ không sai.

Nhưng mặt tên đạo sĩ đó mọc đầy những lông vũ màu đen.

Rõ ràng là một cái Vũ Hóa Thi, thậm chí còn là Vũ Hóa Ác Thi!

Lớp lông vũ che khuất khuôn mặt khiến không rõ thần thái, nhưng hai hàng nước mắt không ngừng rơi xuống lại nói lên sự căm phẫn và đau đớn tột cùng của hắn lúc này!

Một tiếng gầm nhẹ phát ra từ miệng thi thể đó, hắn mạnh bạo dậm bước, đi về một hướng.

Nhìn dáng vẻ, rõ ràng là muốn lục soát toàn bộ rừng đào này!

truyenfull,truyenfull vn