Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 102

Chương 102: Người quỳ

Tuy nhiên, ánh mắt La Bân đảo qua khắp nơi nhưng vẫn không tìm thấy chữ "Chém".

La Phong cũng đang suy nghĩ.

Người thôn Khương thoạt nhìn đều chết vì bệnh không cứu được, còn gia đình ba người treo cổ kia là do không chịu nổi hiểu lầm rằng bị mèo độc dược hại. Còn nơi tụ họp lớn nhất này lại vì tà ma xâm nhập mà khiến toàn bộ mọi người chết thảm.

Bản thân chuyện này đã có vấn đề.

Sau một lúc lâu, La Phong nghiêm túc đưa ra kết luận: "E rằng mèo độc dược đã nhập vào một người dân, giống như việc Trịnh Đồng không đóng lều khi trước, nó đã khiến một người nào đó để lộ vị trí nơi đây, dẫn dụ tà ma đến, hại chết tất cả mọi người."

La Bân thu ánh mắt lại, không thu hoạch được gì.

"Có lẽ đúng thế, nhưng con vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Tà ma, dê hai chân, mèo độc dược, ba thứ đó đều cùng... Câu nói nửa chừng này muốn nói gì? Có phải đang ám chỉ ba thứ ấy đang cùng làm một việc gì đó? Chữ "đều" là để chỉ một đặc điểm chung nào đó..." La Bân lẩm bẩm.

La Phong không ngắt lời, nhưng tim lại đập thình thịch. Ông nhận ra rằng La Bân có góc nhìn khác biệt.

La Bân đang từng bước gỡ bỏ những lớp màn bí ẩn.

Tà ma, dê hai chân, mèo độc dược, chúng "đều cùng"...

Đương nhiên không thể là chúng cùng tồn tại trong hang động này, tà ma thấy người là giết, căn bản không thể chung sống hoà bình. Vậy thì như lời La Bân nói, phải chăng chúng đang cùng thực hiện một hành vi có tính chất tương đồng?

"Chúng ta cần quay lại tra xét thôn Khương lần nữa, phải thật cẩn thận, từng chi tiết một! Người viết những dòng chữ này nhất định đã phát hiện ra điều gì! Chúng ta phải tìm được nơi người đó ở, truy ra toàn bộ dấu vết người đó để lại!" La Bân lên tiếng, giọng tuy nhỏ nhưng vô cùng quả quyết.

"Không xuể đâu, còn một trận ác chiến nữa đang chờ, việc này phải giao lại cho người khác thôi." La Phong thở dài.

La Bân không hỏi, nhưng cậu hiểu.

Trận ác chiến ấy chính là Vưu Giang.

Vưu Giang đã đào sẵn cái hố chờ họ bước vào.

Nhóm ba người không trở về nên ngày mai hai bố con họ phải rời khỏi thôn Khương.

Đây không chỉ là một trận chiến ác liệt, mà rất có thể là trận chiến sống còn!

"Chúng ta quay lại sẽ tra xét sau, việc tìm người viết chữ đừng giao cho người khác, khả năng cao là hắn đã phát hiện điều gì đó rồi, còn chưa kịp viết xong thì đã xảy ra chuyện, có lẽ chính là phát hiện ấy bị mèo độc dược phát hiện ra." La Bân thì thầm, "Mèo độc dược không chỉ có một con. Biết càng nhiều đồng nghĩa với nguy cơ càng lớn. Đội bảo vệ thôn không đoàn kết, sẽ bị mèo độc dược chơi đùa đến chết."

La Bân không hề nói quá.

Mèo độc dược hại người chẳng phải như trò chơi sao?

Không đóng lều, bỏ độc khiến người mắc bệnh, những thủ đoạn ấy quá thâm độc. Hà Quỷ có thể đỡ hơn, nhưng những người khác trong đội bảo vệ lại không quá cảnh giác. Một khi mèo độc dược hành động, hậu quả chỉ chết.

La Phong gật đầu, ông không nhìn lên vách tường nữa, mà ngồi xuống.

La Bân cũng ngồi xuống theo, cơn buồn ngủ bắt đầu trỗi dậy.

Việc suy nghĩ và phân tích vấn đề này thật sự tiêu hao rất nhiều thời gian và tinh lực. Nhiều người đã ăn no nê, trở lại vị trí cũ để nghỉ ngơi. Đống lửa cũng đã gần như tàn lụi.

Lão Khổng cũng ôm bụng quay lại, dùng tăm xỉa răng, sau đó búng ra một bên.

"Lão La này, không sao đâu, thật đấy. Hôm nào hai bố con ăn thử thịt dê hai chân đi, mùi vị chuẩn lắm." Lão Khổng không ngớt lời khen thịt dê hai chân.

"Ừ." La Phong gật đầu, sau đó nhìn Hà Quỷ.

Hà Quỷ đã đi tới gần cửa hang động, tựa lưng vào cửa ngồi xuống.

Ăn no uống đủ thường sẽ khiến con người ta dễ buồn ngủ, nhưng dường như Hà Quỷ lại không như vậy, tinh thần trái lại càng hăng hái hơn.

"Ngủ thôi." La Phong nói.

Thấy hai bố con không có hứng trò chuyện, lão Khổng thức thời ngậm miệng lại, ngồi ở một bên, tựa đầu vào vách tường rồi nhắm mắt lại.

La Phong khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào vách đá, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trong hang động trở nên yên tĩnh hơn hẳn, cơ bản tất cả mọi người đều ngủ. La Bân quan sát Vưu Giang.

Bất chợt anh rùng mình, vì Vưu Giang đang nhìn chằm chằm cậu.

Con người có giác quan thứ sáu, bị ai đó nhìn sẽ có phản ứng, nhưng trước đây La Bân không hề cảm thấy gì, cũng không biết Vưu Giang đã nhìn cậu, hoặc cả hai bố con bao lâu rồi.

Cơ mặt Vưu Giang giật giật, hắn cười, đột nhiên nghiêng người, cắm mạnh con dao xuống!

Con dao gọn gàng cắm thẳng vào đầu một con dê bên cạnh.

Lưỡi dao sắc bén,mạnh mẽ nạy tung một mảng xương phía sau sọ dê.

Vưu Giang không nhìn La Bân nữa, mà một tay đỡ lấy mảnh xương, tay kia cắm dao vào não dê, ngoáy một cái, óc dê trắng hồng trơn nhẫy rơi vào trong chiếc nắp sọ.

Sau đó, Vưu Giang đặt chiếc nắp sọ vào trong tàn tro của đống lửa.

Tiếng ngáy vang lên, mọi người đều đã ngủ say, chỉ có La Bân là còn chú ý đến Vưu Giang.

Vưu Giang đưa ngón tay vào miệng, l**m sạch sẽ từng ngón.

Máu và óc dê dính trên tay hắn lúc nãy bị hắn l**m không sót lại chút nào.

Chưa đầy hai phút sau, Vưu Giang đã mang óc dê ra khỏi đống lửa, dùng dao cắt thành miếng nhỏ, miệng đưa sát vào, khẽ hút rồi lập tức nuốt xuống, trông rất hưởng thụ.

Máu trong óc dê vẫn còn tươi đỏ.

Vưu Giang ngẩng đầu, ánh mắt giễu cợt.

Hắn cố tình chọc tức La Bân.

Hắn biết hai bố con trông có vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất là đang cố nhịn.

Thực ra hắn làm gì thích ăn thịt xông khói!

Chẳng qua vì thôn Quỹ không có phương pháp bảo quản thịt lâu dài, không còn cách nào khác ngoài việc muối mặn.

Chỉ có thịt còn mang hơi ấm, còn mùi máu là thứ hắn yêu thích nhất.

Nhất là khi nó còn đang sống, nhiệt độ cơ thể vẫn còn điều đó càng khiến hắn sung sướng.

Chỉ là, Vưu Giang sững người.

Hắn vốn nghĩ La Bân sẽ sợ hãi, thậm chí là ghê tởm.

Không ngờ La Bân lại đang nuốt nước bọt như thể vừa nhìn thấy món ngon nhất thế gian, muốn bước tới nếm thử.

Cơ mặt co giật, cả mí mắt cũng run rẩy, Vưu Giang cảm thấy mắt phải mình gần như không thể mở nổi nữa.

Hắn thở hổn hển, không nhìn La Bân nữa. Ăn hết óc dê, hắn nằm xuống, ngủ say.

Trước khi ngủ, La Bân lại ăn thêm hai cái bánh.

Cậu khoanh tay ôm lấy cánh tay mình, bề ngoài thì đang cảnh giác, nhưng tế là cậu muốn thức dậy.

Lần trước vào nửa đêm, trong lúc không tỉnh táo cậu đã chọc thủng hộp sọ của dê hai chân.

Nếu đêm nay lại xảy ra chuyện tương tự, rất có thể cậu sẽ bị mọi người nghi là mèo độc dược.

Ban đầu cậu chỉ mơ mơ màng màng, nhưng sau đó thì ngủ như chết, thậm chí đến cả mơ cũng không.

Mãi đến khi có tiếng la thất thanh vang lên mới kéo La Bân tỉnh dậy.

Có bóng người chập chờn, trong hang đá, ai nấy đều cuống cuồng lao về phía trước.

Hướng họ chạy là chỗ chất xác dê hai chân.

La Bân lắc đầu, giơ tay xoa cổ.

Mọi người điên rồi hả? Mới tờ mờ sáng mà đã muốn ăn thịt dê hai chân nữa? Nghiện à?

La Bân vừa mới nghĩ thế, La Phong đã chạy nhanh về phía trước. Còn bên kia, Hà Quỷ đi còn nhanh hơn.

La Bân hừ mạnh, cũng đứng dậy, đi men theo, tuy chưa chen vào đám đông nhưng từ vị trí này cũng có thể thấy được xác dê.

Vừa mới nhìn, lòng cậu liền lạnh buốt.

Cậu thấy có sáu người, tất cả đều đang quỳ gối dưới đất.

Cảnh tượng ấy thật sự rất kinh hoàng.

Da thịt trên người họ đã bị lột xuống, máu me rũ rượi đến tận ngang hông, bên dưới lớp mỡ vàng hiện rõ từng thớ thịt.

Họ giơ tay về phía trước như đang dâng lễ vật. Trong số đó có năm người đang nâng một bộ óc trơn tuột, lấp lánh như sương máu.

Người còn lại chỉ nâng một mảnh xương sọ cháy đen.

Chưa hết, một trong số đó là phụ nữ, cổ bị đứt rời, đầu bị đặt lại lên cổ, gáy quay ra trước, lệch hẳn sang một bên, trông vô cùng quái dị.

"Cái quái gì vậy? Đáng sợ thật!"

"Ai làm vậy?"

"Cậu bị thần kinh à? Còn hỏi ai? Mèo độc dược chứ ai?"

Mọi người bàn tán hỗn loạn.

La Bân lắc đầu thật mạnh, cắn lưỡi cho vết thương bật ra máu lần nữa.

Cơn đau ập tới giúp đầu óc cậu tỉnh táo hơn hẳn, lúc này cậu mới thấy rõ đó không phải người, mà là dê đang quỳ trên mặt đất!

Da chúng bị lột hơn phân nửa, phủ lên phần chân sau. Trong số đó có một con đã bị ăn gần như là sạch sẽ, chỉ còn bộ xương trơ trọi.

Móng của sáu con dê ấy bắt chéo và rủ xuống ngực, động tác này nếu không bị bẻ gãy thì không thể giữ lâu như vậy. Giữa các móng là bộ óc dê máu me đầm đìa, vô cùng kinh tởm.

"Hôm nay tất cả phải cẩn thận, không được nấn ná trong thôn nữa. Trừ nhóm theo Vưu Giang, La Phong và La Bân đi tìm đội bị mất liên lạc, những người còn lại đi săn sạch dê hai chân. Ở thôn Khương không còn thông tin nào hữu ích nữa, không thể ở đây lâu! Giết đủ dê rồi thì lập tức rút lui! Mèo độc dược quá nham hiểm, quá khó đối phó!" Giọng Hà Quỷ vang dội như tiếng sấm.

Mèo độc dược?

La Bân cúi đầu nhìn móng tay mình.

truyenfull,truyenfull vn