Chương 103: Vậy thì để mất khống chế hơn đi!
Móng tay được cắt tỉa sạch sẽ, trong kẽ móng chẳng thấy tí máu nào, thậm chí cả bùn đất cũng không có lấy một hạt.
Lúc ấy, toàn thân cậu lạnh toát như có gió lùa qua xương, bụng thì trướng căng như thể cái bánh khô tối qua còn chưa tiêu hóa hết.
Cơn buồn nôn trào lên tới cổ họng, cậu không tài nào kìm được.
La Bân cắn chặt răng, đưa tay phải bịt miệng lại, không dám nôn.
Cơ thể cậu run rẩy.
Vì cậu sợ nếu mình nôn ra thì sẽ nôn ra thịt sống.
Một cái bánh khô làm sao lại gây trướng bụng như vậy?
Móng tay làm sao lại sạch bong không một hạt đất?
Không nói tới việc đã ba ngày cậu chưa rửa tay kể từ khi rời thôn Quỹ. Cái tầng hầm hôm trước chẳng phải chính cậu tự chui vào đó sao? Làm gì có chuyện tay lại không bẩn?
Chẳng lẽ đêm qua cậu lại mất kiểm soát?
Đúng thế, khi ngủ, cậu không thể điều khiển cơ thể. Vậy có khi là cái bản năng kia đã điều khiển cậu để thỏa thích làm một trận kia?
Đêm đến, La Bân lại mong chờ và khao khát được làm điều này, còn giờ cậu chỉ thấy buồn nôn. Ngay cả cơ thể cậu cũng không kiểm soát được sao? Thế thì quá kinh khủng, quá đáng sợ rồi!
"Trần Chí, còn cậu kia, lại giúp tôi một tay đi!" Vưu Giang gọi Trần Chí và mấy người trong tổ đến đè xác mấy con dê hai chân xuống đất.
Trong số mọi người, Vưu Giang có thể xem là người bình tĩnh nhất.
"Dê hai chân này nhìn thì gian tà, nhưng thực chất lại rất ngu ngốc. Hôm qua bọn tôi dùng con dê già làm mồi nhử, rõ ràng là cái bẫy, vậy mà chúng vẫn sập vào. Tôi có ý này, có lẽ là trùng với ý tưởng của người thôn Khương." Vưu Giang chậm rãi nói.
Đám đông im lặng lại.
"Ở đầu thôn Khương có một cái đầu dê đặt trên cây gậy, được phủ da dê lên, mọi người có cảm thấy nhìn qua giống như một người đội mũ sừng, khoác da dê không? Có khi nào người thôn Khương khoác da dê hai chân, đội mũ sừng dê, giả làm dê hai chân rồi đi săn chúng không?" Vưu Giang vừa nói vừa nhìn quanh.
Mọi người câm nín.
"Tôi nghĩ có thể thử xem. Thêm nữa, cái bẫy hôm qua nếu xử lý lại vẫn có thể sử dụng. Trần Chí, cậu nói rõ chuyện này với bà đồng." Vưu Giang lại nhìn Trần Chí.
"Được được." Trần Chí phấn khởi như thể được trao nhiệm vụ quan trọng.
"Để tránh xảy ra sai sót, đội trưởng La Phong, nhiệm vụ tìm người cứ để tôi và La Sam lo. Anh ở lại hỗ trợ mọi người săn dê hai chân, như vậy an toàn hơn, xác suất mang chiến lợi phẩm về cũng cao. Biết đâu hôm nay chúng ta hoàn thành được tất cả mục tiêu, tôi và La Sam tìm được người mất tích, ngày mai là có thể về rồi. Bà đồng, ông thấy sao?"
Tuy miệng hỏi La Phong, nhưng thực chất Vưu Giang chỉ nhìn ông một cái, rồi chuyển hướng nhìn Hà Quỷ, chờ ông ta lên tiếng.
La Bân vẫn thấy khó chịu, cơn buồn nôn cứ lởn vởn, đầu óc nặng trịch.
La Phong lập tức lên tiếng: "Không được, như vậy quá nguy hiểm. Hôm qua săn được là nhờ thuận lợi, hôm nay thêm nhiều người, lại có bà đồng đi cùng là đủ rồi. Tôi, La Sam, lão Khổng, ba người một tổ, thậm chí có thể dẫn thêm một tổ nữa cùng đi tìm người. Rừng sâu núi thẳm, nhất định phải thận trọng."
Vưu Giang không trả lời, vẫn nhìn Hà Quỷ chằm chằm.
Mọi người đều tự suy tính, có người cân nhắc lời hắn nói về việc giả dạng dê hai chân, có kẻ thì suy ngẫm về cách chia tổ.
Thật ra ngay từ đầu Hà Quỷ cũng đã đưa ý kiến, đó là chia cả đội thành hai nhóm, những gì La Phong nói chỉ là lặp lại.
Thế như giờ đây, Hà Quỷ lại trầm tư, không trả lời ngay.
La Bân liên tục chớp mắt, mồ hôi túa ra trán, cảm giác buồn nôn đã dịu đi nhưng trong lòng lại bức bối, bồn chồn lạ thường.
Cậu vô tình nhìn ngón út tay trái, thấy móng tay màu xám đã dày và dài hơn.
La Bân lúc này bứt rứt quá mức, y như đang đứng giữa hè, nắng rát ngay trên đỉnh đầu, chỉ muốn ngậm đá lạnh trong miệng mới có thể dịu lại.
Hoặc là...
Một suy nghĩ hiện lên khiến La Bân lạnh toát.
Chẳng lẽ cậu sắp giống Trần Tiêm Tiêm rồi?
Cậu sẽ trở thành một tà ma có thể hoạt động vào ban ngày sao?
Cái thứ bản năng kia không phải chỉ xuất hiện về đêm thôi sao?
La Bân rủa thầm.
Cuối cùng, Hà Quỷ lên tiếng: "Tôi suy nghĩ kỹ thì thấy lời Vưu Giang nói có xác suất thành công cao hơn. Dù sao trong chúng ta có khả năng đang có mèo độc dược. Một mình tôi chưa chắc đã nắm được tình hình chung. La Phong, cậu cũng nên cân nhắc cho tập thể. Vưu Giang không yếu, thêm La Sam đầu óc linh hoạt, hai người họ đi tìm người là đủ rồi. Dù có gặp lũ dê hai chân, Vưu Giang cũng có thể đối phó. Nếu vô tình lạc vào vòng luẩn quẩn thì có La Sam xử lý khéo léo."
Vưu Giang gật đầu liên tục, tỏ ra khâm phục.
Mà cái kiểu khâm phục ngưỡng mộ này rất vừa ý Hà Quỷ.
"Được, nếu thế thì..."
Hà Quỷ đang định nói tiếp thì bị La Phong ngắt lời: "Không..."
"Được, cứ quyết định như vậy." Đúng lúc này La Bân ngẩng đầu, khàn giọng nói, "Tôi sẽ đi cùng Vưu Giang."
"La Sam!" La Phong nhíu mày, trầm giọng.
"Bố, con sẽ không sao. Chẳng phải mọi người đều nghĩ vậy sao? Con cùng Vưu Giang đi tìm người là phù hợp nhất. Bà đồng cũng nói rồi, Vưu Giang chắc chắn sẽ bảo vệ con. Con cũng sẽ cẩn thận, cố hết sức đưa mọi người trở về." La Bân quay đầu nhìn La Phong.
La Phong không biết phải nói gì.
Khoảnh khắc ấy, tim ông đập thình thịch.
Ánh mắt của La Bân bình tĩnh đến lạ.
Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn.
Nếu ánh mắt điềm tĩnh thì trái tim ắt còn vững hơn.
Nhưng dựa vào đâu cậu có lòng tin như vậy?
Không thể xem thường Vưu Giang!
La Bân khẽ cười: "Bố con chúng ta đều rõ tình hình chung. Bố là đội trưởng, không thể để kẻ khác có cơ chỉ trích đúng không?"
"Tốt, La Sam rất có khí phách! Vậy cứ quyết định thế đi!" Hà Quỷ nói.
"Tôi và La Sam xuất phát trước, những việc còn lại nhờ bà đồng và đội trưởng La Phong. Mọi chuyện đều vì thôn Quỹ!" Vưu Giang đặt tay lên ngực, hơi cúi người như muốn chào Hà Quỷ.
Hà Quỷ càng hài lòng, gật đầu nói: "Bình an trở về."
"Đương nhiên!" Vưu Giang cười, tự tin đập tay lên ngực.
"Con đi đây, bố yên tâm, con không sao đâu." La Bân nói, "Bố đã dạy tay vững, tâm vững, giờ tâm con vững rồi, con có cách, bố tin con."
Cậu nói rất nhỏ, tuy gần đó có người khác nhưng cậu không để lộ sơ hở gì, bởi câu ấy không chứa chút thông tin nào.
Vưu Giang tiến lại gần, híp mắt cười: "Đi thôi La Sam."
"Ừ." Cậu gật đầu.
Vưu Giang đi trước, La Bân theo sau.
Tay vững, tâm vững là lời dạy của La Phong.
Nhưng giờ cậu chỉ giữ được tâm.
Còn tay thì vẫn run.
Chẳng qua cậu giấu tay trong túi áo, không ai nhìn thấy.
Run mạnh nhất là tay trái.
Cậu sắp không nhịn nổi rồi.
Đặc biệt là sau khi nhìn sáu cái xác dê hai chân bị phá hủy, dạ dày cậu càng quặn lên từng cơn, chưa kể móng tay cậu rất sạch sẽ.
La Bân nhận ra dầu đèn chỉ áp chế một phần bản năng tà ác trong cơ thể cậu, còn lại phải dùng ý thức để kiềm chế, không để bản thân sa vào cơn khát máu và cảm giác sợ ánh sáng.
Cậu từng nghĩ mình giống bệnh nhân ung thư.
Dầu đèn là thuốc nhắm trúng đích.
Nhưng giờ, hình như thuốc đã mất tác dụng, hoặc là bệnh đang nặng hơn, thuốc chẳng còn tác dụng.
Cậu có thể cảm nhận rõ mình đang dần mất kiểm soát.
Nếu việc mất kiểm soát là điều không thể tránh khỏi thì ít nhất nó sẽ xảy ra trước khi tìm được cách khống chế hoàn toàn.
Vậy thì chi bằng để nó bùng phát mạnh mẽ hơn đi!
Chẳng phải Vưu Giang đã giả làm tà ma để giết người sao?
Thế thì để hắn thử xem tà ma khủng khiếp đến mức nào!
Nghĩ vậy, La Bân nhếch môi.
Lúc này, Vưu Giang đi trước, cậu theo sau, hắn không nhìn thấy.
Nếu hắn thấy, chắc chắn sẽ nhận ra rằng đang có gì đó cực kỳ sai.
Cậu cười rất chuẩn mực, rất lịch sự, rất dịu dàng.
Không lâu sau, Vưu Giang đã ra khỏi cửa hang.
Khi hắn quay đầu, La Bân lập tức thu lại nụ cười, mặt hơi căng ra.
"Đáng lẽ hôm qua cậu nên ăn chút thịt, ăn thịt mới có sức. Hôm nay chúng ta phải leo núi, tốn sức lắm đấy." Vưu Giang híp mắt cười, mặt hơi giật giật.
"Đúng vậy, thịt dê nóng người, ăn vào sẽ có tinh thần." La Bân đáp.
Thật ra cậu còn muốn nói thêm một câu: Ông lấy gì mà khẳng định tôi chưa ăn?