"Tôi thấy Tiểu Sam cũng đói rồi, thịt dê này tươi lắm, là thịt ngon đấy." Lão Khổng nhìn La Bân, rồi nói tiếp, "Ăn thịt này vào chắc chắn giúp cho việc hồi phục vết thương nhanh hơn đó."
"Cảm ơn chú Khổng, cháu với bố không ăn đâu ạ." La Bân cười gượng, "Chú Khổng, chú cũng nên..."
"Thôi được, thế tự tôi đi ăn chút vậy. Ha ha, nói thật, đã nhiều năm rồi không ăn thịt dê, mùi thơm đúng là mê người!" Lão Khổng cười ha ha, cắt ngang lời La Bân.
Nói hết câu, ông ta xoay người, vội vã đi về phía chỗ Vưu Giang.
Đêm qua, cả đội đều hoang mang sợ hãi.
Thật ra thì hôm nay, mối nguy hiểm lại tăng lên, có thêm một người chết, ba người mất tích.
Đáng lẽ tối nay mọi người càng phải cảnh giác hơn mới đúng.
Quả thật ngay khi mới vào hang động này, ai cũng hoang mang, nhưng bây giờ, tiếng cười nói huyên náo lại như xua tan hết mọi cảm xúc tiêu cực.
Đã có người bắt đầu ăn thịt dê.
Không có gia vị, thậm chí muội cũng không có, vậy mà ai cũng ăn lấy ăn để, mỡ chảy đầy miệng, mùi thơm phức.
La Bân vừa nuốt nước bọt vừa nhìn Vưu Giang cắt thịt, cảnh này đúng là khiến người ta thấy giải tỏa. Nhưng đồng thời, lòng cậu càng thấy giằng xé và dằn vặt.
Thịt dê hay thịt người đây?
Thứ Vưu Giang đang thấy lúc này là thịt dê hay thịt người?
Vẻ mặt vui vẻ ấy... Chia phần thịt dê mà có thể vui đến mức này à?
Dê hai chân chết rồi vẫn khiến người ta hoa mắt nhìn nhầm thành người, vậy thì có thật sự ổn không?
La Phong lấy ra một cái bánh đưa cho La Bân.
La Bân nhét vào miệng, nhai từng miếng, rồi lấy túi nước bên người ra làm mấy ngụm.
Mọi người ăn thịt, hai bố con thì ngồi ăn bánh.
Có tiếng bước chân, hai bố con ngẩng đầu, là Hà Quỷ cầm mấy xiên thịt đi tới.
"Ăn đi, không sao đâu. Nếu có chuyện gì, tôi dám để mọi người ăn à?" Hà Quỷ cười nói.
La Phong lắc đầu.
La Bân thì nuốt nước bọt liên tục.
"Nè, ăn đi La Sam." Hà Quỷ đưa xiên thịt cho La Bân.
La Bân cúi đầu không nhận, chỉ cắm đầu ăn bánh, nhai liên hồi.
"Thằng bé này, còn sĩ diện!" Hà Quỷ lắc đầu, "Thôi, thịt còn nhiều, sau này về thôn, nếu hai người muốn ăn thì vẫn được chia phần như thường. Tính ra trưởng thôn đem chôn cả con dê đúng là đáng tiếc."
Dứt lời, ông ta quay người, lại đi về phía Vưu Giang.
Hang động khá lớn, người lại đông, chỗ Vưu Giang đông nghịt người, có thể thấy hắn đã rọc sạch một bên đùi, mổ bụng ra, đang moi nội tạng dê.
Đến lúc này, tầm nhìn của La Bân mới dần rõ lại, thấy đó là dê, không còn là người nữa.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, cậu thật sự không kìm được.
"Không thể ăn thịt này, nhịn chút vẫn tốt hơn." La Phong khẽ nói.
"Sao bố không cản chú Khổng lại?" La Bân thì thầm.
"Ai lo thân người nấy, không thì dễ bị người khác ghét, chúng ta cứ lo cho mình trước đã." La Phong trả lời ngắn gọn.
La Bân khựng lại ngẫm nghĩ.
Cả hai bố con đột nhiên đều im lặng.
Bất thình lình, La Phong hỏi: "Mèo độc dược thật sự chỉ có một con thôi sao? Tiểu Sam, năng lực quan sát của con tốt, nhất định phải để ý xem ai khả nghi. Từ nãy đến giờ chỉ có Vưu Giang cắt thịt, Trần Chí nướng thịt rồi chia cho mọi người. Còn thịt trong tay Hà Quỷ là tự ông ta lấy ăn."
Trán La Bân lấm tấm mồ hôi.
Mèo độc dược thật sự chỉ có một con thôi sao?
Câu hỏi này lặp đi lặp lại liên tục khiến tâm trạng La Bân ngày càng trở nên nặng nề.
Đúng vậy, dê hai chân là cả một bầy, sao mèo độc dược lại chỉ có một được?
Nếu thật sự chỉ có một thì thôn Khương đã biết từ lâu. Mèo độc dược chỉ chết khi bị thiêu sao?
Người ở trong cuộc thường dễ mù quáng, rõ ràng cậu cũng đang dần sa vào rồi.
Hay vì thấy dê hai chân giống người quá, nên đầu óc cậu mụ mị, không còn tỉnh táo?
Lời nhắc của La Phong khiến La Bân bắt đầu quan sát kỹ từng người.
Theo lời của Dư Văn, Đường Lương và Trương Khai bị tiêu chảy là do ăn đồ Trịnh Đồng đưa, chuyện này nghe hợp lý.
Bệnh từ miệng mà vào, không lẽ cách ra tay của mèo độc dược chính là cho con người ăn đồ dính độc sao?
"Trần Chí, cậu nướng chậm quá đấy! Thêm người vào làm đi!" Có người hô lên, sau đó bốn năm người ùa tới cùng giúp xiên thịt nướng.
Mặt La Bân tái mét.
La Phong lập tức đứng dậy, quát: "Nếu Trần Chí nướng không xuể thì mọi người tự nướng rồi ăn đi, nước cũng chỉ nên uống nước của mình. Phải hết sức cảnh giác, mèo độc dược có thể không chỉ có một, chúng ta chỉ mới giết một con thôi. Giống như dê hai chân có bầy đàn, mối nguy này chẳng thể nào đã sạch trơn, đừng mất cảnh giác. Vưu Giang không có vấn đề, Trần Chí cũng không, ngoài hai người đó ra, ai đưa đồ ăn cho mọi người thì kẻ đó có vấn đề!"
Chỉ ba câu nhưng đủ khiến đám đông đang ồn ào lập tức im bặt.
Ngay cả Hà Quỷ cũng ngẩng đầu.
La Phong lại ngồi xuống, tiếp tục ăn bánh, không nói gì thêm.
"Mọi người chờ chút, thịt ai chạm vào rồi thì đem thiêu đi, để Trần Chí làm." Vưu Giang nói.
Nhiều xiên thịt bị ném thẳng vào đống lửa, Trần Chí tiếp tục nướng một mình.
Đám đông bắt đầu e dè hơn, chẳng ai dám lại gần nhau.
Có người còn bắt đầu dùng ám hiệu.
Thứ vốn dùng để kiểm tra dê hai chân giờ đem ra dò xét mèo độc dược liệu có hiệu quả không?
La Bân nhìn hành động của mọi người, chẳng thể nói rõ nỗi nghi ngờ trong lòng mình lúc này.
Nhưng lời nhắc của La Phong đã khiến mọi người cảnh giác hơn, cảm giác an toàn tăng lên rõ rệt.
Theo phản xạ, La Bân xoay cổ, ngửa đầu, giãn đốt sống.
Vừa hay, cậu nhìn thấy bức tường phía sau có một chữ Khương thật to, ngay bên dưới hình như còn có một dòng chữ thì phải.
La Bân đứng dậy, tiến lại gần.
Dòng chữ nhỏ ấy viết: Chúng tôi căn bản không hề bị bệnh! Tà ma, dê hai chân, mèo độc dược, chúng đều cùng...
Lời còn dang dở.
Mí mắt La Bân giật mạnh.
"Có chuyện gì thế Tiểu Sam?" La Phong cũng đứng lên, nhìn thấy hàng chữ trên tường.
"Họ không mắc bệnh?" La Bân hỏi.
"Đúng vậy, vốn không phải bệnh gì, chỉ là bị mèo độc dược đầu độc thôi." La Phong trả lời.
"Bao nhiêu người chết vì bệnh vậy mà là vì đầu độc... Nhưng sau ở cái hang này lại không giống bị tà ma đột nhập giết người chứ?" La Bân lẩm bẩm.
Quả thật, chữ viết trên tường không nói rõ nhiều điều.
Cách giải thích của La Phong cũng không sai.
Nhưng với La Bân thì lại khác.
Cậu biết nhiều chuyện về thôn Khương hơn La Phong.
Chẳng lẽ ở thôn Khương cũng có người bị ảnh hưởng bởi trên núi?
Người đó đã bị săn mất rồi?
La Bân đưa tay chạm vào dòng chữ, quay đầu, cẩn thận quan sát từng góc trong hang động.
Cậu đang tìm một dấu vết khác, có lẽ nó sẽ chứng minh câu nói dang dở này còn hàm ý sâu xa hơn.