Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 100

Chương 100: Ăn thịt

Hà Quỷ hét không phải là La Phong dừng tay, mà là Trần Chí lui lại.

Chỉ vậy thôi cũng đủ nói lên một số chuyện!

La Phong ra tay rồi.

Đột nhiên ông đâm thẳng tới!

Trần Chí vốn không nhúc nhích phải hoảng hốt lùi về sau, tay ôm lấy ngực, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Máu từ ngực hắn trào ra.

La Bân cũng sững người, kinh ngạc.

La Phong thật sự ra tay ư?

Cái nhát này mà đâm xuống thật thì thật đáng sợ!

Tay La Phong cực kỳ vững vàng, ổn định như núi.

Dường như ông chỉ định đâm tới đó, tuyệt đối không lún thêm dù chỉ nửa tấc.

"Anh muốn giết tôi? Anh thật sự muốn giết tôi? La Phong! Ông đây, ông đây..."

Trần Chí vẫn ôm ngực, tay còn lại cũng rút ra một con dao nhọn, chỉ là khí thế của hắn, so với La Phong thì khác xa một trời một vực, trông chẳng khác gì một con chó phát điên.

Lời chửi của hắn nghe như chó sủa loạn xạ.

"Nếu tôi thật sự muốn giết cậu, cậu đã chết từ lâu rồi. Cậu bảo tôi đâm thử, tôi không đâm thì chẳng phải lãng phí à? Hai tấc thôi. Tôi chỉ đâm xuyên lớp thịt giữa xương sườn, không đâm vào tim cậu. Còn cậu thì sao? cậu biết rõ vai Tiểu Sam bị thương còn cố tình đụng vào chỗ đó. Cậu lấy cái gì mà hùng hổ dữ vậy? Tiểu Sam không cho ăn dê hai chân là vì thấy nó kỳ dị, chỉ nêu ý kiến thôi."

La Phong nói nhiều hơn hẳn trước đây, đồng thời sắc mặt ông cũng trở nên lạnh lẽo.

Con người trong cơn giận cực độ, ngược lại càng thêm bình tĩnh.

Lời này khiến cả hang động im phăng phắc.

"Anh..." Trán Trần Chí vã mồ hôi, từng giọt to như hạt đậu.

"Tôi? Tôi là đội trưởng của cậu. Cậu là người trong đội tôi! Nếu cậu không coi tôi là đội trưởng thì tôi cũng không cần phải coi cậu là người trong đội. Cậu mà dám động vào Tiểu Sam thêm lần nào nữa, hoặc làm nó bị thương, tôi sẽ giết cậu. Hôm đó cậu không ở từ đường hả? Tôi đã nói rồi, tôi chỉ có một đứa con trai, mạng của nó chính là mạng của tôi? Cậu nghe rõ chưa hả? Trả lời!"

La Phong bất ngờ cao giọng khiến bụi đá trên đỉnh đầu ông rơi xuống.

Ngầu!

Dùng thêm chữ nào nữa để miêu tả cũng là thừa!

Nếu buộc phải dùng thêm thì chính là: Quá ngầu!

La Bân chợt nhớ lại cảnh hôm đó trước từ đường, La Phong tung một cước suýt đá chết tên lưu manh từng đánh lén cậu.

La Phong bảo vệ con đến tận cùng!

Hai mắt La Bân đỏ hoe, vô cùng xúc động.

Mặt Trần Chí xanh đỏ lẫn lộn, sưng lên như gan lợn, rồi lập tức tái nhợt.

"Rõ... Rõ rồi..."

Vừa mới nãy còn hung hăng, giờ thì Trần Chí rụt lại nhanh hơn ai hết.

Hắn cúi đầu, không dám ho he, cũng chẳng dám kêu gào.

La Bân chợt nghĩ đến những kẻ mình gặp kiếp trước cũng hống hách ngang ngược như Trần Chí, nhìn thì tưởng dữ dằn, nhưng đụng phải đối thủ cứng, liền xẹp lép ngay.

Trần Chí chính là loại người đó.

"Tiểu Sam, con không xao sao chứ?" Tay La Phong hạ xuống, con dao đâm đúng vào vỏ dao gắn trên dây lưng, không lệch nửa phân.

"Không sao đâu bố, có hơi rỉ máu thôi, không sao cả." La Bân trả lời thành thật.

"Ừ. Hắn cũng chảy máu rồi." La Phong liếc sang Trần Chí.

Trần Chí luống cuống chạy về chỗ nhóm mình, ngồi phịch xuống đất, không nói tiếng nào nữa.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Lúc này Hà Quỷ mới vội bước đến cạnh La Phong, mí mắt giật liên hồi.

"Trần Chí đúng là quá đáng, nhưng mà cậu cũng đã ra tay dằn mặt rồi, chuyện này cho qua đi." Hà Quỷ.

La Phong chỉ "ừ" một tiếng.

Hà Quỷ lúc này mới thở phào.

Ông ta lấy ra một cái đèn dầu, đi tới chiếc bàn gần đó, châm dầu, bật lửa.

Tất nhiên là không chỉ một, mà châm liền ba ngọn đèn.

Có thể thấy Hà Quỷ vô cùng cẩn thận, một ngọn đèn dễ tắt, ba ngọn tuy tốn dầu, nhưng an toàn tuyệt đối.

"Tôi chỉ nói ăn tí thịt dê thôi, không ngờ làm lớn chuyện vậy, thật là không hay lắm." Đúng lúc này Vưu Giang lên tiếng, mặt hắn giật giật.

"Trần Chí đúng là có hơi nóng tính, nhưng thật ra cũng không đến nỗi nào." Hà Quỷ tắt que diêm, cười nói: "Đội trưởng La Phong là người chu đáo, cậu ấy nói cũng không sai, cậu chỉ có một đứa con trai, phản ứng mạnh cũng là điều dễ hiểu. La Bân cũng không sai gì cả, cậu ấy chỉ nêu quan điểm. Trần Chí đâm vào vết thương của người ta đúng là không nên."

Lời Hà Quỷ khiến bầu không khí dịu lại rất nhiều.

Mọi người trong đội vốn đã quen nhau, cũng biết rõ tính cách Trần Chí nóng nảy, chỉ là trước giờ chưa ai mạnh tay ép hắn im miệng.

Còn La Phong trước từ đường đã từng ra tay cảnh cáo, ai ai cũng rõ ràng chuyện đó.

"Về phần lời Vưu Giang nói thật ra cũng không sai. Dê hai chân chẳng qua là yêu quái sống lâu năm. Trước khi vào núi Quỹ, tôi từng tiếp xúc không ít loài yêu dị, mấy chuyện Trần Chí nói còn rất sơ đẳng. Thịt dê này ăn được." Hà Quỷ cười nói, "Thịt dê bổ thận, dưỡng tinh, trừ hàn giữ ấm. Dê hai chân ăn bao nhiêu thuốc trong núi, sống càng lâu, thịt càng bổ. La Bân, có thể cậu từng bị dê hai chân làm bị thương, trong lòng có bóng ma hoặc cảm thấy nó kỳ dị. Nhưng Vưu Giang nói cũng có lý, chỉ là thịt thôi, ăn no rồi ngày mai mới có sức. Trên người có mùi dê, máu dê, càng có thể dọa được dê hai chân!"

La Phong kéo La Bân lùi lại vài bước, đứng cạnh Lão Khổng, ý bảo La Bân ngồi xuống.

"Con..." La Bân định mở lời.

La Phong lắc đầu.

Những người còn lại lập tức trở nên háo hức.

"Trần Chí, lại đây giúp nhóm lửa. Tôi cắt thịt, cậu xiên nướng." Vưu Giang gọi.

Trần Chí cúi gằm mặt lặng lẽ đi tới.

Vưu Giang quay người, con dao nhọn trong tay đâm thẳng vào đùi một "con dê", thành thạo lột da, cắt thịt.

Ai nấy đều mong chờ muốn nếm thử ngay.

Vưu Giang cười nói: "Chân dê này tươi lắm, không cắt tiết lại càng bổ máu!"

Mí mắt La Bân nháy liên tục.

Từ chỗ bài xích ban đầu, trong lòng cậu lúc này đã bắt đầu dao động.

Cậu cũng muốn thử.

Đến tận bây giờ, thứ cậu thấy vẫn là xác người chất đống, chứ không phải dê hai chân, thậm chí cảnh trước mắt rõ ràng là Vưu Giang đang cắt thịt từ đùi người, đưa cho Trần Chí xiên nướng, cả đám háo hức đợi chia phần.

"Tôi nói mọi người nghe nhé, thịt dê này nướng ăn ngon, chỉ hơi nóng người tí thôi. Khi nào về, tôi sẽ chọn hai con dê cái, lột da róc gân, thái mỏng, cắt thêm ít củ cải, nấu lẩu ăn. Khi đó mới gọi là ngon tuyệt cú mèo!" Vưu Giang vừa cười vừa hào hứng nói.

Trong mắt hắn, dù những xác chết kia này trông như dê, hắn vẫn coi chúng là người.

Hôm nay ăn dê, còn ngày mai thì sao?

Nướng là dê, còn lẩu thì chưa chắc.

Bố con La Phong và La Bân khiến hắn cực kỳ chướng mắt bởi vì họ quá thông minh.

Ngày mai, hắn phải g**t ch*t hai bố con đó.

Về thôn Quỹ, hắn sẽ bắt cả thôn cùng ăn thịt Cố Nhã!

Càng nghĩ, Vưu Giang càng phấn khích, dao cứ thế lia lia, thịt cắt ra càng lúc càng nhiều!

Trong hang núi tràn ngập mùi thơm ngào ngạt của thịt nướng, mọi người nuốt nước miếng ừng ực.

La Bân lấy tay che miệng để nuốt dầu, nhưng cũng là nuốt nước bọt.

Cậu cũng muốn ăn miếng thịt kia.

Cảnh này trớ trêu thay lại trùng khớp với phản ứng của những người còn lại.

Chỉ duy nhất có La Phong không phản ứng gì, vẫn nhíu mày, sắc mặt nặng nề như chì.

"Lão La, tôi đi lấy về một ít, chúng ta ăn thử nhé?" Lão Khổng dè dặt hỏi.

truyenfull,truyenfull vn