Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1018

Chương 1018: Cậu đúng là diện mạo bình thường

Ngay lập tức, bên tai La Bân vang vọng lại một lời dặn dò: "Nếu có kẻ ăn mày đi trên đường, lập tức nhắm mắt lại, nín thở, tuyệt đối không được nhìn họ quá nhiều, tốt nhất là cứ thế đi thẳng về phía trước."

Trên người tên thọ nhân ăn mày kia thấp thoáng những luồng sương trắng đang lan tỏa ra xung quanh.

Lần đầu tiên La Bân gặp họ nhân là ở trấn Hỷ Khí.

Ở đó có quy tắc, hay nói chính xác hơn là đám Thọ nhân này có quy tắc riêng của chúng.

Bởi lẽ ngay cả khi rời khỏi trấn Hỷ Khí, đi sâu vào vùng Thập Vạn Đại Sơn nằm ngoài Tiên Thiên Toán thì việc áp dụng "quy tắc" này vẫn có thể bảo toàn tính mạng.

Những kẻ "phản đồ" của núi Lục Âm nắm giữ thủ đoạn trộm thọ và thọ nhân chính là sản vật sinh ra từ thủ đoạn đó.

Xem ra, Lục Tỵ rất thận trọng nên mới đích thân ra tay với cậu, còn hai kẻ khác, không đúng, là ba kẻ của núi Lục Âm còn lại, là trực tiếp lợi dụng thọ nhân để câu lấy tinh khí âm dương ngũ hành sao?

La Bân không lập tức liên tưởng đến Châu Tam Mệnh.

Dù sao đây cũng là Quỷ Thị, cách Thập Vạn Đại Sơn hàng nghìn dặm.

Châu Tam Mệnh dù đã bị sơn thần Si Tiêu mang đi và chắc chắn còn sống, nhưng rất khó để đến được nơi này.

Quan trọng nhất là Lục Tỵ từ núi Lục Âm ra ngoài rồi chết, sau đó mới có thêm hai người, rồi lại một người nữa xuất hiện, rõ ràng là vì tin tử trận của gã mà đến.

Đường đường là Châu Tam Mệnh, địa vị của lão chắc chắn cao hơn bất kỳ ai ở núi Lục Âm, làm sao có thể hành động theo phái đoàn tùy tùng núi Lục Âm được?

Hơn nữa Châu Tam Mệnh trước đó cũng không thể ở núi Lục Âm, thời gian hoàn toàn không khớp.

Suy nghĩ lóe lên trong chớp mắt, La Bân trầm giọng nói: "Nhắm mắt lại, đừng nhìn lão ta, đi chậm về phía trước."

Long Lương và Hoàng Bỉnh đều hãi hùng.

"Chuyện này..." Hoàng Bỉnh bất an.

Long Lương thì quyết đoán hơn nhiều, lập tức làm theo.

Hoàng Bỉnh thấy vậy cũng nối gót.

La Bân đi tụt lại phía sau một chút, không hành động ngay.

Vì Long Lương và Hoàng Bỉnh ở phía trước, khoảng cách với thọ nhân rất gần, La Bân không thể chắc chắn hoàn toàn cách này có hiệu quả hay không.

Nếu có thì tốt nhất, nếu không thì phải tìm cách khác.

Long Lương và Hoàng Bỉnh chậm rãi bước đi.

Khi người ta mở mắt, dù không nhìn đường vẫn đi vững, nhưng khi nhắm mắt lại thì có chút chao đảo, thậm chí không đi nổi thành một đường thẳng.

Tên ăn mày chống gậy, cái bát trong tay kêu lạch cạch, lão vẫn tiến lên, nhưng vì suy nghĩ và chỉ thị của La Bân quá nhanh nên lão vẫn chưa đi đến trước cửa.

Long Lương và Hoàng Bỉnh lướt qua hai bên người lão.

Tên ăn mày vẫn dửng dưng, tiếp tục tiến về phía La Bân.

Cậu nhắm mắt lại, hơi lách sang một bên, chậm rãi bước tới.

Khoảng một hai phút trôi qua, La Bân cảm thấy mũi giày đá phải v*t c*ng, đưa tay sờ thử thì thấy một bức tường.

Cậu lần theo vách tường tiếp tục đi.

Tiếng lạch cạch leng keng vang lên không dứt, cuối cùng bỗng nhiên biến mất.

La Bân dừng bước, đợi hai giây rồi mở mắt.

Làn sương trắng trong sân đã tan biến, tên thọ nhân cũng không thấy tăm hơi.

Hoàng Bỉnh và Long Lương đều đang ở phía tường rào chính diện, tay vịn tường đi về hai phía.

Tim La Bân đập thình thình, suýt nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Không sao rồi." Giọng La Bân hơi khàn.

Hai người đồng loạt dừng lại, mở mắt rồi quay đầu nhìn.

Hoàng Bỉnh hoang mang, còn Long Lương thì lộ vẻ dò hỏi, không hiểu chuyện gì.

"Đó là thọ nhân. Nếu không có gì bất ngờ, chuyện này là do đám người núi Lục Âm làm ra, trong số chúng có phản đồ biết thuật trộm thọ." La Bân trầm giọng.

Nói ra hai chữ "trộm thọ" chẳng khác nào trực tiếp vạch trần bí mật của ba kẻ núi Lục Âm đang ở Quỷ Thị, điều này sẽ gây cho chúng rắc rối cực lớn.

La Bân không có lý do gì để không nói.

Trước đó Núi Lục Âm không có phản ứng gì thì thôi, giờ thọ nhân đã tìm đến tận mặt rồi.

Hơn nữa, những người mất tích gần đây theo lời Long Lương đều ở độ tuổi tráng kiện, chẳng phải rất khớp với quy luật tìm kiếm sinh khí của thọ nhân sao?

Rõ ràng thọ nhân lần theo sinh khí mà đến chứ không phải vì Lục Tỵ chết dưới tay cậu.

Nếu thọ nhân không xuất hiện, cậu sẽ âm thầm bỏ chạy đến núi Vân Mông tìm nguyên liệu làm kiếm Huyết Đào.

Nhưng với cục diện này, một thọ nhân khác có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, cậu không thể để Núi Lục Âm quá thảnh thơi.

Hoàng Bỉnh không ngừng nuốt nước bọt, mặt trắng bệch.

Trên trán Long Lương đổ mồ hôi hột, sợ hãi hỏi: "La tiên sinh, có vài chỗ cậu nói tôi vẫn chưa hiểu rõ lắm. Thọ nhân vừa rồi là do núi Lục Âm tạo ra sao? Phản đồ? Trộm thọ? Việc này... Là chỉ lão ta đến tìm chúng ta, hay là..."

Một chuỗi câu hỏi của Long Lương thực chất chỉ xoay quanh một điểm, nhưng vì quá hoảng loạn nên lão nhất thời chưa thông suốt được.

"Ông cứ thử nghĩ kỹ xem. Độ tuổi của những người mất tích ở Quỷ Thị và khoảng thời gian họ mất tích là khi nào?"

La Bân đã chỉ rõ như vậy, mí mắt Long Lương run rẩy, răng nghiến chặt: "Tôi có thể trực tiếp đi mời người của đạo quán Trung Hoàng ra tay rồi. Đứng sau đạo quán Trung Hoàng là núi Vân Cẩm. Bốn đạo quán lớn không nơi nào không ghét ác như thù, đối với loại người này chắc chắn sẽ truy sát đến cùng!"

La Bân híp mắt, cậu bồi thêm một câu: "Tôi đề nghị không chỉ thông báo cho núi Vân Cẩm thôi đâu. Chẳng phải Quỷ Thị còn có các phân bộ khác sao? Người của núi Lục Âm chẳng phải cũng đang đến các Minh Phường tìm kẻ trùng tên trùng họ với tôi đó à? Đã là phản đồ thì chỉ là cá biệt, nhân tiện thông báo cho người của núi Lục Âm luôn, để họ tự đến mà dọn dẹp môn hộ."

Long Lương trừng mắt, giơ ngón tay cái lên: "Cao tay!"

"Việc này cứ giao cho Hoàng Bỉnh đi, để anh ta đi báo cho tiên sinh Ô Đồng. Còn tiên sinh Long Lương, ông vẫn nên cùng tôi đi giải quyết chuyện kia, coi như đi lánh nạn đi. Tôi nghĩ, chúng ta đã tiết lộ nhiều thông tin như vậy, tiên sinh Ô Đồng chắc sẽ không trách chúng ta không lời từ biệt đâu." La Bân nói tiếp.

Sau đó, cậu nhìn Hoàng Bỉnh: "Sẽ không ai chú ý đến anh vì thân phận anh thấp. Nhưng làm xong việc này, về sau anh nhất định sẽ lên như diều gặp gió, đây chính là cơ hội."

Học Tiên Thiên Toán nhiều, đặc biệt là sau khi nắm vững truyền thừa chính tông, vô hình trung lời La Bân nói đều mang ý thuyết phục.

Cậu đương nhiên không thể dắt Hoàng Bỉnh theo.

Đây cũng là cơ hội cậu dành cho Hoàng Bỉnh.

Làm một tên tiểu sai ở Quỷ Thị thì cả đời chỉ đến thế, nhưng vạch trần núi Lục Âm chắc chắn sẽ giúp anh ta nhận được phần thưởng xứng đáng.

"Cảm ơn tiên sinh!" Nỗi sợ trong mắt Hoàng Bỉnh biến thành sự hưng phấn.

"Cầm lấy vật này, nếu gặp nguy hiểm có lẽ nó sẽ giữ được mạng cho anh." La Bân xòe tay ra, trong lòng bàn tay là một hạt châu đồng. "Không được chạm trực tiếp, phải cách một lớp da. Ngoài ra khi ra tay phải bất ngờ, đánh trực tiếp vào người đối phương là được. Nếu đối phương không phải kẻ nhất định phải giết thì đừng làm vậy, nó chỉ dùng được một lần thôi."

Hoàng Bỉnh run rẩy, phản ứng của anh ta còn lớn hơn, đột nhiên quỳ sụp xuống đất: "Được tiên sinh coi trọng, Hoàng Bỉnh tuyệt đối không phụ sự ủy thác của tiên sinh!"

Anh ta rút một mảnh khăn vải từ trong ngực ra, nhận lấy viên châu đồng, gói ghém cẩn thận rồi đặt sát ngực.

Số lượng châu đồng không nhiều, không phải La Bân tiêu xài hoang phí, nhưng Hoàng Bỉnh gần đây làm khá nhiều việc, nay lại giao việc lớn nên phải có quà tặng kèm, nếu không thì chỉ là lợi dụng đơn thuần.

"Được rồi, đợi hai tiếng nữa anh hãy đi tìm tiên sinh Ô Đồng. Tiên sinh Long Lương, trong khoảng hai tiếng đó chúng ta có thể rời khỏi Quỷ Thị chứ?" La Bân nhìn sang Long Lương.

Long Lương kinh ngạc.

Cuối cùng, một chuỗi phản ứng của La Bân trước khi thọ nhân xuất hiện đã kết nối với quyết định hiện tại của cậu.

Nếu thọ nhân không xuất hiện, có lẽ La Bân sẽ hoàn toàn không nhúng tay vào việc này. Nhất thời, điều này khiến Long Lương có hơi kiêng dè. Một tiên sinh bình thường biết là thuật trộm thọ sao có thể bình tĩnh thoát thân như vậy?

Nhưng mà La Bân có vẻ cũng không phải là tiên sinh bình thường đúng không?

Có tiên sinh bình thường nào lại giữ lại vật nuôi quỷ mà không đưa lên miếu Thành Hoàng?

Có tiên sinh bình thường nào lại giữ lại cổ trùng chứ?

Hơn nữa, sau lưng La Bân chắc chắn còn có một sư phụ lợi hại...

"Long tiên sinh?" La Bân gọi thêm một tiếng. "Không đủ thời gian sao?"

Chuyện này là do La Bân nói ra, dù để Hoàng Bỉnh đi nói nhưng chủ đạo vẫn là La Bân.

Như vậy, Quỷ Thị ngược lại phải cảm ơn La Bân.

Long Lương đi theo cậu sẽ không bị ai chỉ trích, ngược lại còn bảo toàn được bản thân.

Ngày trước trong giới âm dương xuất hiện một kẻ trộm thọ đã gây ra sóng gió lớn, khi đó đạo quán Thiên Thọ đứng sững trên núi Tiên Động không ai dám làm gì.

Hiện tại xuất hiện cùng lúc ba kẻ, nhất là về khái niệm thọ nhân này, Long Lương mới chỉ nghe lần đầu.

"Đủ rồi." Long Lương gạt bỏ dòng suy nghĩ miên man, ra hiệu mời: "Mời."

Hai người bước ra khỏi viện.

Long Lương nói: "La tiên sinh, cậu cứ đi thẳng đến lấy nhiệm vụ về núi Vân Mông đi, thông tin đều ở đó cả. Tôi đi sắp xếp nhân lực."

La Bân gật đầu: "Được."

Hai người trao đổi thông tin liên lạc rồi La Bân bước về phía tòa nhà quan tài, Long Lương đi hướng khác.

Chẳng bao lâu sau, La Bân đến tòa nhà quan tài.

Những "chuyện" xảy ra gần đây khiến lượng người qua lại Quỷ Thị giảm mạnh.

Ngày trước lúc cậu đến, tòa nhà quan tài lúc nào cũng có người đi lại, giờ chỉ còn lưa thưa vài người.

Bước vào trong, dưới sự chú ý của các chưởng quầy, La Bân đi thẳng đến vị trí gần cuối.

Ở đó có một người đang chắp tay sau lưng, hơi ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Tầm mắt của người này thế mà cũng là tờ cáo thị nhiệm vụ núi Vân Mông. Hơn nữa người này không đứng chính diện, ở góc độ này gần như là quay lưng về phía La Bân.

"Làm phiền nhường đường một chút." La Bân nói.

Người kia quay đầu lại nhìn La Bân, mỉm cười.

Người này tầm hơn bốn mươi tuổi, hai má đầy đặn, lông mày rậm đen, da rất trắng nên đôi lông mày trông như được điểm hai nét mực đậm. Nhân trung dài và thẳng, giữa cánh mũi thậm chí dường như có luồng khí trắng lãng vãng.

Không phải ai cũng nhìn thấy loại "khí" này, nói một cách chính xác là do truyền thừa Tiên Thiên Toán hoàn chỉnh đủ độc đáo.

Sinh khí của đối phương bừng bừng như muốn trào ra, bảo thọ cung và nhân trung đều không kiềm chế nổi nữa!

Cảm giác đầu tiên là thấy quen mặt.

Tuy nhiên La Bân không để cảm xúc đó thể hiện ra bên ngoài, sau khi đối phương nhường đường, cậu tiến lên hai bước đến trước nhiệm vụ núi Vân Mông, rút ngọc bài trưởng lão ra.

Cậu chỉ nhìn tờ cáo thị một cái, lập tức chưởng quầy lấy ra một phong bì mỏng đưa cho cậu.

"Ừ." La Bân khẽ gật đầu.

Cậu không dừng bước, không quay đầu, đi thẳng ra ngoài.

Mồ hôi chảy xuống trán, sau khi ra khỏi nhà quan tài, La Bân đưa tay lau nhẹ, bước chân vẫn không dừng, tiếp tục đi ra phía ngoài Quỷ Thị.

Nhất thời, lưng cậu như bị mồ hôi lạnh thấm đẫm.

Tiên sinh lúc nãy đâu chỉ là quen mặt?

Đương nhiên cái nhìn đầu tiên đúng là thấy quen, La Bân cũng chắc chắn rằng trước đây chưa từng gặp ai có sinh khí bừng bừng đậm đặc như vậy.

Diện mạo tương đối lạ lẫm, nhưng vị trí lông mày, hình dáng cằm và đường nét khuôn mặt khiến cảm giác quen thuộc trong La Bân ngày càng nặng nề.

Trong đầu hiện lên hình dáng của Châu Tam Mệnh.

Ít nhất là nhìn bằng mắt thường, cốt cách y hệt nhau!

Trên đời không có hai chiếc lá hoàn toàn giống nhau, càng không có hai người có cốt cách sát sao như vậy, ngay cả cha con cũng không làm được!

Nhưng mà... Sao có thể chứ?

Châu Tam Mệnh sao lại đến Quỷ Thị?

Tên thọ nhân kia không phải do hai kẻ Núi Lục Âm khác thả ra sao?

Hóa ra là Châu Tam Mệnh?

Có thể thấy thời gian qua Châu Tam Mệnh chắc chắn ăn không ít tuổi thọ nên mới nuôi ra thần quang lộ rõ như vậy, hoàn toàn không còn dáng vẻ lung lay sắp đổ như lúc trước.

Hơn nữa... Châu Tam Mệnh không nhận ra cậu.

Dù lúc trước cậu bị gió sông Thái Thủy thổi bay hồn phách, rơi vào trấn Hỷ Khí, rồi đến vùng phong thủy tám đỉnh núi ngũ hành, chui vào chỗ ở của Châu Tam Mệnh, nhưng khi họ ra tay với Châu Tam Mệnh, Từ Lục mới phải đối mặt với một luồng mệnh hồn tỉnh táo của lão.

Khi đó cậu dán một tấm bùa Ngũ Nhạc Trấn Mệnh lên mặt thân xác Châu Tam Mệnh, sau đó Bạch Nguy và Bạch Tiêm ra tay, mắt Châu Tam Mệnh còn chẳng mở ra nổi.

Nếu không, giờ này lão đã trực tiếp bắt sống cậu rồi.

Càng suy nghĩ, La Bân càng không dừng bước.

Có điều tốc độ của cậu không nhanh hơn, cứ bước đi đều đặn.

Một tiếng bước chân khác vang lên, bám sát ngay phía sau.

Mí mắt lại giật nảy một cái, lúc này La Bân mới dừng bước.

Quay đầu lại, cậu gần như không có biểu cảm gì.

Châu Tam Mệnh cười nói: "Hóa ra cậu là trưởng lão của Quỷ Thị, đúng là diện mạo bình thường."

Châu Tam Mệnh lúc này từ ngữ điệu đến diện mạo đều ôn hòa hơn nhiều so với ở trấn Hỉ Khí và núi Tượng, nếu dùng một từ sát nghĩa hơn để mô tả thì chính là "dễ gần".

"Quá khen, ông có việc gì sao?" La Bân tỏ ra xa cách.

truyenfull,truyenfull vn