Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1017

Chương 1017: Thọ nhân câu mệnh

Long Lương và Ô Đồng nhìn nhau. Tuy nhiên, cả hai đều không ngăn cản Phạm Kiệt.

La Bân là người góc cạnh, không dễ chung đụng, nhưng nhìn thái độ của Phạm Kiệt thì quan hệ giữa hai người có vẻ khá tốt.

La Bân giúp Phạm Kiệt, Phạm Kiệt mới có thể đi mời Huyền Xỉ Kim Tướng.

Chuyện của Phạm Kiệt đang nước đến chân, mà chuyện của bọn họ lại càng như vậy.

Số người mất tích ở Quỷ Thị so với thời gian trước lại tăng gấp đôi, hầu hết các gia tộc bàng môn tà đạo đều bắt đầu rơi vào cảnh lòng người hoang mang.

Chỉ là Phạm Kiệt thế mà không gọi được La Bân dậy.

Trong phòng không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng ngáy nhè nhẹ vang lên.

Phạm Kiệt dậm chân thật mạnh, nhưng lão không dám bước tới, toàn là trùng.

"Viện trưởng lão của các ông bày ra cái trò quỷ gì thế này, toàn thứ gì đâu không, mau xua đi để tôi vào lay cậu ta dậy." Phạm Kiệt quay đầu nhìn Long Lương và Ô Đồng.

"E là không có cách nào đâu..." Long Lương lắc đầu: "Nếu tôi đoán không lầm thì đây đều là cổ. Thời gian qua La tiên sinh mất tích là đi giết một vu sư. Cậu ta quả thực có chút bản lĩnh, giết Kim Hữu Đức trước, rồi lại giết vu sư, đầu tiên là giữ lại vật dưỡng quỷ của đối phương, sau đó lại giữ lại đám vu trùng của vu sư. Không đúng... Nói chính xác thì đây là cổ, đám trùng trong đầu tên vu sư kia là cổ trùng, những thứ này đều là chiến lợi phẩm mà La tiên sinh thu được. Phạm tiên sinh, tôi khuyên ông nên lùi lại, bị cổ trùng châm một phát không phải chuyện đùa đâu."

Long Lương giơ tay kéo kéo cánh tay Phạm Kiệt.

Phạm Kiệt rùng mình, lúc này mới lùi lại hai bước.

Ngay sau đó, Phạm Kiệt đi tới đi lui trong sân, dáng vẻ cực kỳ lo âu.

Lại một lúc sau, lão lấy điện thoại ra xem, trên trán đổ mồ hôi hột to như hạt đậu.

Có vài cuộc gọi lỡ và một tin nhắn ngắn.

Quỷ Thị nằm dưới lòng đất, phần lớn các nơi đều không có tín hiệu, chỉ có một số chỗ có, lúc đó thông tin mới tràn vào điện thoại.

"Xong đời rồi..." Mặt Phạm Kiệt xám như tro.

Nhìn cửa phòng La Bân thêm lần nữa, Phạm Kiệt lại dậm chân, tỏ ra vô cùng bất lực.

Sau đó, Phạm Kiệt ủ rũ cúi đầu, quay người đi ra ngoài sân.

Long Lương và Ô Đồng nhìn nhau, đều hết sức khó hiểu.

"Đi theo xem thử xem lại có chuyện gì rồi." Ô Đồng nói.

Long Lương bèn rảo bước ra khỏi sân, đuổi theo Phạm Kiệt.

...

Cuối cùng, La Bân cũng tỉnh dậy.

Khoảnh khắc mở mắt ra, chính cậu cũng đờ người đi.

Bởi vì trên người cậu đầy cổ trùng bò, một con rết nằm bò trên môi, còn có hai con thạch sùng cuộn tròn bên tai, cứ như thể bịt kín lỗ tai cậu lại.

Theo chuyển động nhẹ của cơ thể cậu, đám cổ trùng mới nhanh chóng tản đi, một phần lặn vào dưới gầm giường, nệm, một phần thì ẩn vào trong các nếp áo.

Khi toàn bộ cổ trùng đã rút đi, La Bân mới ngồi dậy.

Ngủ một giấc rất ngon, tinh thần và cơ thể đều phục hồi không ít, lúc này cậu mới cảm thấy bụng đói cồn cào.

Từ trong phòng đi ra, vừa nhìn đã thấy Ô Đồng cùng Hoàng Bỉnh đang ở trong sân.

"Tiên sinh Ô Đồng, sao ông lại tới đây?" La Bân ngạc nhiên.

Cậu giết một tên vu sư, mang cái đầu về, Ô Đồng đâu không cần thiết phải đích thân qua đây đúng không?

Nhiệm vụ ở Quỷ Thị nhiều vô kể, không dưới trăm vụ, nhiệm vụ ở núi Thạch Bích cũng chỉ nằm ở rìa ngoài mà thôi.

Tất nhiên, thực chất là do thông tin của Quỷ Thị có sai sót mới khiến tất cả những người đi núi Thạch Bích đều mất mạng, không có ngày về.

"Ha ha, Phạm tiên sinh muốn tìm cậu, tôi và Long Lương đi cùng ông ấy tới đây. Vừa rồi Phạm tiên sinh lại có việc, đột nhiên đi ra ngoài, Long Lương đi theo rồi, vẫn chưa thấy về."

Thực tế, Phạm Kiệt đã đi từ lâu, La Bân ngủ cũng nhiều, cả hai đều chưa quay lại, nụ cười trên mặt Ô Đồng thực sự rất gượng gạo.

"Phạm tiên sinh?" La Bân trầm tư, sau đó gật đầu: "À đúng, tôi có hứa với ông ấy một chuyện, vẫn chưa đi tìm ông ấy."

"Ha ha, vậy thì tốt, nếu cậu đã hứa thì Phạm tiên sinh tới, cậu mau giúp ông ấy giải quyết đi!" Ô Đồng vui mừng.

La Bân nhíu mày.

Phạm Kiệt đã quen thói ngang tàng ở Quỷ Thị, Hoàng Bỉnh còn đổi biệt danh Không Sơn tiên sinh của lão thành Không Thủ tiên sinh.

Trước đó lúc mình bán đồ, Long Lương còn ra mặt cản trở.

Sao lúc này Ô Đồng lại thúc giục mình giúp Phạm Kiệt?

Từ bao giờ mà quan hệ giữa Quỷ Thị và Phạm Kiệt lại thân thiện đến mức này?

Cứ như thể...

Ô Đồng có chuyện phải cầu xin Phạm Kiệt vậy?

"La tiên sinh, cơm canh vẫn còn nóng." Hoàng Bỉnh bước lên hai bước, đưa tay ra mời.

"Nếu không ngại, tôi muốn ăn chút gì đó, cùng ăn chứ?" La Bân hỏi.

"Cậu ăn đi, tôi không cần đâu." Ô Đồng lại cười, lắc đầu.

La Bân bước vào trong nhà chính.

Hoàng Bỉnh đã bưng cơm canh ra hết rồi.

Trên bàn còn có một cái khay, bày hai khúc gỗ sét đánh.

"Có nhầm lẫn gì không? Chuyện ở núi Thạch Bích là nửa thước gỗ sét đánh, ở đây..." La Bân ngẩng đầu nhìn Ô Đồng.

"Một tên vu sư tất nhiên chỉ đáng giá nửa thước gỗ táo sét đánh, nhưng đối phương lại là người Miêu. Người Miêu nuôi cổ và vu sư là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Đây là hai lõi cây táo sét đánh hoàn chỉnh, lấy từ hai cây táo trăm năm." Ô Đồng tiến lên vài bước, dừng lại ở cửa nhà chính, nói tiếp: "La tiên sinh quả thực thâm tàng bất lộ, thế mà mang được cả cổ trùng về."

Mí mắt La Bân khẽ giật, lập tức hiểu ra ngay.

Có cổ bịt tai cậu, hẳn cũng có cổ chặn trước cửa phòng.

Cổ trùng không so được với tiên gia về mặt khai mở trí tuệ, nhưng cổ cũng có phản ứng bảo vệ chủ nhân cơ bản.

"Thấy cũng hay hay nên tôi mang một ít về." La Bân thuận miệng trả lời.

Ô Đồng vẫn mỉm cười, gật đầu.

La Bân động đũa, Ô Đồng vẫn không có ý định rời đi.

Điều này càng làm La Bân chắc chắn rằng bọn họ giúp Phạm Kiệt tới tìm mình nhất định là còn có chuyện khác. Ăn xong bữa cơm, Long Lương cuối cùng cũng đã trở về.

Nhìn thấy La Bân, trước tiên Long Lương gật đầu chào hỏi.

Sau đó, ông ta lộ vẻ khó xử, cũng không tránh mặt La Bân, nói nhỏ: "Phạm Kiệt không chịu nói gì cả, cứ khăng khăng là mình chết chắc rồi, cái mạng nhỏ khó bảo toàn, không giúp được chúng ta... Tôi đi theo tới tận nhà ông ấy, ông ấy thế mà lại định thu dọn hành lý rời đi. Lúc tôi về, thấy có mấy người nhà họ Hoa vội vàng rời khỏi Quỷ Thị. Tai mắt vẫn luôn theo dõi họ về báo tin, nói là đạo trưởng kia đã quay về nhà họ Hoa rồi. Ông xem, chúng ta có nên đến tận cửa mời không? Dù sao cũng phải thử xem sao."

La Bân rơi vào trầm tư. Tất nhiên, cậu không xen vào câu chuyện.

"E là rất khó, quan hệ giữa chúng ta và Minh Phường... Thế này đi, ông mang quà tới Minh Phường một chuyến, mời người phụ trách ở đó tới nhà họ Hoa." Ô Đồng đưa ra phương án.

"Được." Long Lương đang định gật đầu.

Ô Đồng lại nhíu mày, phất tay áo.

"Thôi, để tôi đi, như vậy mới đủ trịnh trọng, bọn họ dù sao cũng phải nể mặt tôi vài phần."

Dứt lời, Ô Đồng đi thẳng ra khỏi viện của La Bân.

Cho đến khi cửa viện đóng lại, Long Lương mới thở phào một hơi.

"La tiên sinh, cậu không tò mò đã xảy ra chuyện gì sao?" Long Lương quay đầu, hỏi nhìn La Bân.

La Bân mỉm cười, không hỏi.

Cậu hiểu một đạo lý, việc không liên quan đến mình thì treo thật cao. Những việc cậu cần làm đều liên quan đến bản thân, không phải tăng tiến cổ thuật thì cũng là thực hành thuật âm dương, hoặc là tìm kiếm thiên tài địa bảo như bạch giao Chung Sơn. Những việc vụn vặt của Quỷ Thị không liên quan đến cậu, cậu không muốn tham gia.

"La tiên sinh đúng là xử sự có chừng mực. Tuy nhiên, chuyện này e rằng dù cậu có muốn giúp cũng lực bất tòng tâm. Gần đây cậu cố gắng ở trong viện trưởng lão đi, tốt nhất đừng rời khỏi đây." Long Lương nói xong lại thở dài.

"Hửm?" La Bân nghi ngờ nhíu mày.

Lúc này Long Lương mới kể lại những chuyện xảy ra gần đây.

La Bân híp mắt.

Nhất thời, tâm trạng cậu chùng xuống.

Núi Lục Âm vẫn còn hai người nữa, chuyện này cậu biết.

Chỉ là cậu không ngờ rằng, hai người đó thế mà lại cùng một giuộc với Lục Tỵ.

Thế tại sao lúc đó Lục Tỵ lại đơn thương độc mã rình rập đối phó với cậu?

Quá tự tin sao?

Cảm giác sợ hãi sau sự việc cứ thế ập đến từng đợt.

Lục Tỵ chết vì kiêu ngạo.

Nếu lúc đó gã gọi thêm hai người kia đi cùng, thì dù có Phạm Kiệt, cậu chắc chắn không có đường sống.

Còn một điểm nữa, Lục Tỵ nhắm vào cậu không có nguyên nhân nào khác, đơn giản vì mệnh số của cậu phù hợp, bị coi như mồi ngon.

Lục Tỵ đã có thể phát hiện ra cậu, vậy còn hai người kia thì sao, đây thực sự là một rắc rối cực lớn.

"La tiên sinh, tôi không ở lại lâu nữa. Ái chà, gần đây đúng là mùa đa sự, tên Lục Tỵ của núi Lục Âm kia vẫn đang mất tích, chưa từng xuất hiện, vậy mà núi Lục Âm lại phái thêm một tiên sinh nữa tới, Quỷ Thị sắp bị ép đến mức không thở nổi rồi." Long Lương lại thở dài.

Mí mắt La Bân lại giật giật, tim lỡ mất nửa nhịp.

Ba người?

Người mới đến kia cũng cùng một loại người sao?

Có phải vì Lục Tỵ mất tích nên mới dẫn dụ đối phương tới đây không?

Long Lương quay người định ra ngoài.

"Đợi một chút, Long tiên sinh." La Bân gọi.

Long Lương dừng bước.

"Chuyện của Quỷ Thị, tôi lực bất tòng tâm, thực ra ông cũng không giúp được gì nhiều đâu. Thay vì ngày ngày lo nghĩ, chi bằng giúp tôi một tay. Tôi muốn đi núi Vân Mông xem thử, lúc đó chẳng phải ông đã nói, tôi giúp ông một việc, ông sẽ giúp tôi việc này sao? Ông giúp tôi trước nhé, thấy thế nào?"

La Bân đặt bát đũa xuống, đứng dậy.

Việc cấp bách lúc này là phải rời khỏi Quỷ Thị.

Những kẻ có vấn đề của núi Lục Âm quá nhiều, nơi này thực sự quá nguy hiểm.

Thực ra việc rời đi không có vấn đề gì lớn.

Các thành phố khác vẫn còn Minh Phường, tính ra, nếu thực sự muốn rèn luyện thuật âm dương thì ở đâu cũng được, không cần thiết phải ở lại cái nơi nguy hiểm này.

Duy chỉ có một điểm, Quỷ Thị có một nhiệm vụ liên quan đến núi Vân Mông.

Ít nhiều gì ở đây chắc chắn phải có thông tin về núi Vân Mông!

Đầu tiên là Kim Hữu Đức, sau đó là Kim Lư, hai người này trông thì có vẻ dễ đối phó nhưng thực tế đều xảy ra biến số.

Vì vậy, chuyến đi này nhất định phải mang theo người.

Với thân phận của Long Lương ở Quỷ Thị, chắc chắn có thể điều động được không ít người phù hợp.

Suy nghĩ của La Bân xoay chuyển cực nhanh, cậu nhìn chằm chằm vào Long Lương.

"Chuyện này..." Long Lương hít sâu, "Sao tôi lại quên mất vị này nhỉ..."

Nguyên do đơn giản là vì hai việc La Bân vừa làm đã hoàn toàn làm mới nhận thức của ông ta, đặc biệt là việc g**t ch*t một người Miêu biết nuôi cổ, thân phận của kẻ đó chắc chắn không đơn giản.

Ngay từ đầu, ông ta đã cho rằng sau lưng La Bân có một sư phụ.

Chuyện này chắc chắn là do sư phụ của La Bân làm!

Thay vì tìm cách nhờ người nhà họ Hoa mở miệng cầu xin Huyền Xỉ Kim Tướng, chi bằng cầu xin sư phụ của La Bân?

"Chuyện ở núi Vân Mông không đơn giản đâu, sẽ rất nguy hiểm đấy." Long Lương trầm giọng nói.

"Không sao cả." La Bân lắc đầu.

"Ai đó?"

Một câu nói của Hoàng Bỉnh khiến cả hai người cùng giật mình, nhìn vào trong sân.

Trong sân không biết từ bao giờ đã xuất hiện một người, quần áo rách nát, dáng vẻ còng xuống, một tay cầm cái bát, một tay cầm khúc gậy gỗ, trông giống như một kẻ ăn mày.

Người này mặt không cảm xúc, đi thẳng về phía nhà chính.

Gậy gỗ chống xuống đất kêu lạch cạch.

Bàn tay cầm bát kia còn kẹp một con dao rỉ sét loang lổ, chạm vào vành bát cũng phát ra tiếng kêu đanh gọn.

"Dừng lại!" Long Lương quát.

Hoàng Bỉnh sải bước về phía trước, trông tư thế như muốn ra tay.

La Bân thì nhìn chằm chằm vào kẻ ăn mày kia, toàn thân nổi hết da gà.

Thọ nhân?

truyenfull,truyenfull vn