Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1019

Chương 1019: Âm thần lấy đồ

Cậu không dám để lộ bất kỳ dao động cảm xúc nào khác.

Châu Tam Mệnh đã có thể xuất âm thần, hơn nữa trên người còn mang theo ba xuất âm thần.

Sự tồn tại ở cấp độ này e là còn đáng sợ hơn cả Đới Chí Hùng nhiều, vả lại Châu Tam Mệnh là một tiên sinh âm dương chính tông.

Khả năng nắm bắt cảm xúc và nhìn tướng mặt của lão chắc chắn vượt xa Đới Chí Hùng.

"Chuyện nhỏ thôi, thứ cậu vừa lấy, thực không giấu gì, tôi cũng muốn một bản. Tôi có thể dùng vài thứ để trao đổi, cậu chắc chắn sẽ hài lòng thôi." Châu Tam Mệnh nói.

"Tôi không thiếu thứ gì cả." La Bân vẫn lắc đầu.

Với thực lực của Châu Tam Mệnh, lão muốn thứ gì mà không lấy được?

Tại sao lại không trực tiếp ra tay?

Có lẽ chỉ có một nguyên nhân: Châu Tam Mệnh không muốn bản thân bị bại lộ thân phận.

Long Lương nói người của núi Lục Âm đến là vì Lục Tỵ đã chết, ban đầu có hai người, sau đó lại thêm một người nữa.

Châu Tam Mệnh chắc chắn chính là người cuối cùng này!

Về việc này, La Bân chỉ có một suy đoán: Châu Tam Mệnh tuyệt đối không ở cùng với đám người núi Lục Âm kia, lão cũng chắc chắn không và sẽ không quay về núi Lục Âm.

Chính vì ở đây có đám đệ tử núi Lục Âm đang trộm thọ nên mới dẫn dụ Châu Tam Mệnh tới.

Mười phần thì có đến tám chín phần là vì lý do đấy.

Sự ràng buộc của mệnh số trong cõi u minh chăng?

Hay là do vận may của mình quá kém?

Thế nhưng, nay là cho đến giờ Châu Tam Mệnh vẫn chưa phát hiện ra vấn đề.

Hơn nữa, Châu Tam Mệnh cũng không biết tình trạng của cậu đúng không?

Điều này càng khiến La Bân chắc chắn lão và đám người núi Lục Âm này không có nhiều liên hệ.

Nếu không, Châu Tam Mệnh nhất định đã kiểm tra kỹ lưỡng.

Cách làm của lão chắc chắn sẽ triệt để hơn nhiều so với Lục Tỵ.

Suy nghĩ của La Bân nhanh như chớp điện.

Châu Tam Mệnh gật đầu, mới nói: "Vậy sao?"

"Không có việc gì thì tôi đi đây." La Bân thản nhiên mở lời lần nữa.

Nếu Châu Tam Mệnh không dùng thủ đoạn, cậu càng không cần thiết phải nán lại lâu.

Quay người, cậu tiếp tục rời đi.

Chưa đi được hai bước, biến cố đột ngột xảy ra!

Trước mặt cậu, cách khoảng hơn mười mét bỗng xuất hiện thêm một người.

Đó là một ông lão đã ngoài sáu mươi, không, gần như đã đến tuổi thất thập cổ lai hy.

Diện mạo của lão ta cực kỳ giống Châu Tam Mệnh.

Đây chính là xuất âm thần của Châu Tam Mệnh!

"Ông lão" sải bước đi ngược chiều về phía cậu.

Sắc mặt La Bân không có bất kỳ thay đổi nào, tầm mắt cũng nhìn thẳng phía trước, tiếp tục bước đi.

Lý do chỉ có một: Tiên bình thường không phải ai cũng có thể nhìn thấy xuất âm thần.

Dù Từ Lục và Bạch Tiêm có thể nhìn thấy của Châu Tam Mệnh, nhưng họ không nhìn thấy của Đới Chí Hùng.

Xuất âm thần là một tồn tại cực kỳ đặc biệt.

Nếu lúc này La Bân biểu hiện ra là mình nhìn thấy "Châu Tam Mệnh", chắc chắn sẽ nảy sinh thêm nhiều rắc rối.

Sau vài bước chân, La Bân và "ông lão" lướt qua nhau.

Cậu không có bất kỳ phản ứng nào, cứ thế tiếp tục đi thẳng.

Châu Tam Mệnh vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Tuy nhiên, trong tay lão đã có thêm một phong bì, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Mấy ngày nay điều dưỡng khá tốt, hai đồ tôn kia làm việc rất nhanh nhẹn. Hôm nay lão đi dạo quanh Quỷ Thị thì bắt gặp nhiệm vụ về núi Vân Mông.

Núi Vân Mông à...

Nơi có liên quan mật thiết với Tiên Thiên Toán.

Năm đó Viên Thiên Thư và lão đã xuống dưới âm trạch Tiên Thiên Toán lấy ra một vài thứ, hai người đã bàn bạc xong việc là sẽ đi núi Vân Mông một chuyến.

Kết quả, lão lại bị cầm tù trong vùng phong thủy tám đỉnh núi ngũ hành.

Lão chưa để âm thần rời cơ thể ngay từ đầu là vì lão không chắc chắn thông tin về núi Vân Mông nằm ở đâu.

Trưởng lão tiên sinh này đúng là đã giúp lão bớt được việc.

Đang định xé phong bì ra, Châu Tam Mệnh bất chợt ngẩng đầu nhìn về phía xa.

Bóng dáng kia đã biến mất ở nơi tít tắp, sắp ra khỏi tầm nhìn.

Châu Tam Mệnh không biết nói gì, lão lờ mờ cảm thấy có gì đó hơi lạ. Chỉ là lạ ở đâu thì không thể mô tả chính xác được.

Người đó lão mới gặp lần đầu.

Lão đưa một tay lên, ngón cái khẽ quẹt qua khóe miệng.

Lão nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

"Tốt lắm." Khóe miệng lão lại nhếch lên.

Hiếm khi Châu Tam Mệnh thấy hài lòng như vậy, bởi rất ít người có được sinh khí khiến lão thấy tâm đắc.

Trước mặt lão lại lại lặng lẽ xuất hiện thêm một người.

Đó là tên thọ nhân quần áo rách nát, tay chống gậy gỗ, tay bưng cái bát, sương mù mỏng manh quẩn quanh, rồi thọ nhân biến mất không thấy tăm hơi.

...

La Bân bước vào một con phố khác mới dừng lại.

Cậu sờ vào ngực, trống không.

"Chết tiệt." La Bân trầm giọng mắng.

Cậu quay đầu nhìn lại một cái, con phố này qua góc rẽ đã không còn thấy bóng dáng Châu Tam Mệnh nữa.

Tim đập thình thình, cảm giác hụt hẫng ập đến.

E rằng Châu Tam Mệnh cũng có hiểu biết về núi Vân Mông.

Dù sao lão cũng từng qua lại với thầy trò họ Viên, từng đi sâu vào âm trạch Tiên Thiên Toán, thậm chí còn lấy đi đồ, chẳng qua đồ không ở trên người lão mà lão bị chơi xỏ thôi.

Mình đã giúp Châu Tam Mệnh bớt được rắc rối sao?

Nếu không, dù có xuất âm thần thì lão cũng phải mất công đi tìm thông tin núi Vân Mông.

Bình tĩnh lại, La Bân tiếp tục đi về phía trước.

Cậu khá am hiểu Quỷ Thị, không lâu sau đã đi đường vòng quay lại gần tòa nhà quan tài.

Có thể thấy Châu Tam Mệnh đã không còn ở đó nữa.

Cậu vào lại bên trong, đi tới quầy lúc trước.

"Cho tôi một bản thông tin nữa." La Bân nói.

Thông tin của Quỷ Thị chắc chắn không chỉ có một bản, nhìn từ việc vụ núi Thạch Bích chết nhiều người như vậy là có thể thấy rõ.

"Hả?" Chưởng quầy bên trong quầy hơi ngớ người.

"Có vấn đề gì sao?" Ánh mắt La Bân trở nên lạnh lùng.

"Không, không có..." Chưởng quầy lập tức lấy ra một phong bì khác.

Lần này rời khỏi tòa nhà quan tài, cậu vội vã đi vào con phố bên cạnh, vòng qua một đoạn đường xa rồi mới đi thẳng ra ngoài Quỷ Thị.

Ra khỏi Quỷ Thị, bên ngoài trời đã sáng, ánh nắng hơi chói mắt.

Đến lúc này, nhịp tim mới bắt đầu chậm lại.

Đảo mắt nhìn quanh, La Bân đi về hướng khác.

Đi được chừng vài trăm mét, thấy một quán cà phê có bàn ghế ngoài trời, La Bân đi tới ngồi xuống.

Trên bàn có thể quét mã gọi món, trước đây cậu rất thích uống thứ này để tỉnh táo, nhưng giờ thì không mấy hứng thú, gọi một ly để trước mặt mà không hề đụng tới.

Cậu mở phong bì, bắt đầu xem thông tin về núi Vân Mông.

Thông tin đại khái nói về suối Hải Nhãn, đó là một vùng phong thủy cực kỳ đặc biệt.

La Bân không thấy bất kỳ mô tả nào về gỗ Huyết Đào, đương nhiên trong thông tin có địa chỉ rõ ràng của núi Vân Mông.

Xem ra muốn có thu hoạch thì chỉ có thể tự mình đi tìm thôi.

Thời gian trôi qua, thỉnh thoảng La Bân lại nhìn đồng hồ.

Khoảng sáu giờ, hoàng hôn bắt đầu buông xuống, điện thoại đổ chuông.

Người gọi tới chính là Long Lương.

Nghe điện thoại, cậu mới biết Long Lương đã ở ngoài Quỷ Thị, nhân lực đã thông báo hòm hòm nhưng không thể đi ngay, những gia tộc đó còn cần chuẩn bị.

Ý của Long Lương là trước mắt về chỗ ở của ông bên ngoài Quỷ Thị nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm mai có thể trực tiếp xuất phát.

La Bân hiểu rằng dục tốc bất đạt, vả lại đã ở ngoài Quỷ Thị, Châu Tam Mệnh cũng không phát hiện ra vấn đề của cậu, nên cậu đồng ý với Long Lương.

Còn một điểm nữa, cậu chắc chắn đã hành động trước một bước.

Châu Tam Mệnh hiện giờ vẫn còn đang tham lam nuốt sinh khí.

Theo thời gian, Long Lương liên lạc với mình thì Hoàng Bỉnh chắc chắn đã tìm thấy Ô Đồng, những kẻ của núi Lục Âm đi dọn dẹp môn hộ nhất định sẽ khiến Châu Tam Mệnh phải khốn đốn một phen.

Chỉ có điều... Những kẻ thanh lý môn hộ e là sẽ chịu tổn thất trước rồi mới phát hiện ra tồn tại mà họ gặp phải chính là Châu Tam Mệnh.

Trong lúc suy nghĩ, La Bân đã báo vị trí của mình cho Long Lương.

Vài phút sau, một chiếc xe dừng bên lề đường. La Bân lên xe, Long Lương ngồi ở ghế phụ, người lái xe là một người của Quỷ Thị.

Ngồi ở hàng ghế sau, ánh nắng vừa hay chiếu thẳng vào mặt, cực kỳ chói mắt.

La Bân nói với Long Lương: "Tiên sinh Long Lương, thế này đi, ông liên lạc với tiên sinh Ô Đồng, bảo ông ấy nhắc nhở người của núi Lục Âm rằng trong ba kẻ núi Lục Âm ở Quỷ Thị, có một kẻ tên là Châu Tam Mệnh."

Long Lương ngạc nhiên: "Cậu quen sao?"

"Vừa rồi có gặp, trường khí của ông ta cực kỳ phi phàm, hơn nữa trên người mang theo pháp khí núi Lục Âm, giống hệt tên Lục Tỵ kia." Câu trả lời của La Bân không có sơ hở gì.

Sắc mặt Long Lương thoáng thay đổi.

"Yên tâm đi, bọn họ muốn giết người trong bóng tối, ngoài mặt sẽ không làm gì đâu, vì thế tôi mới không sao. Tất nhiên lão cũng giống như Lục Tỵ, có mời tôi nhưng tôi không hứng thú, cũng sẽ không đi dự Hồng Môn Yến."

La Bân nói hai câu này mới khiến Long Lương thở phào nhẹ nhõm.

Trong lúc trò chuyện, xe đã lăn bánh.

Khoảng một tiếng đồng hồ sau, xe vào một con phố có những ngôi nhà cổ ở hai bên.

Những ngôi nhà mang hơi thở cổ kính, con phố này đã có từ lâu, đa số là kiểu nhà tây nhỏ phong cách Anh.

Chỗ ở của Long Lương nằm ngay giữa phố. Sau khi hai người xuống xe, tài xế lái xe rời đi.

Theo Long Lương vào viện.

Đập vào mắt là tường rào hoa hồng leo đầy lối đi, mùa đông thế mà vẫn có hoa nở rộ. Vào trong nhà, ánh sáng trong nhà tươi sáng, đồ nội thất đều bằng gỗ đặc, chạm khắc vân gỗ phức tạp, phong cách Trung Hoa rất đậm nét.

La Bân ngẩng đầu nhìn về phía phòng khách, bên cạnh ghế sofa có một người đang đứng bất động.

"Pha trà cho quý khách." Long Lương mỉm cười.

Thái độ của người kia vô cùng cung kính, không nói nhiều, trước tiên rót trà rồi mới rời khỏi phòng khách.

"Tôi đã chuẩn bị kha khá nhân lực đến từ nhiều gia tộc bàng môn khác nhau, năng lực cũng khác nhau." Long Lương vừa nói vừa mời La Bân ngồi.

Sau khi ngồi xuống, ông ta lại đưa tay ra lời, lúc này La Bân mới bưng chén trà lên nhấp một ngụm, không lên tiếng ngắt lời Long Lương.

Long Lương nói rất lâu.

Từ phía bên kia truyền đến mùi thơm của cơm canh, Long Lương mới đứng dậy mời La Bân vào bàn ăn cơm.

Ăn xong, người hầu trước đó bắt đầu dọn dẹp bát đũa, còn Long Lương đích thân dẫn La Bân lên lầu vào một căn phòng.

Trước khi đi, Long Lương nói mình ở tầng một, bảo La Bân có bất cứ chuyện gì cứ trực tiếp gọi ông ta.

Sau đó, Long Lương mới khép cửa lại, tiếng bước chân xa dần.

Trời đã tối hẳn, ngôi nhà tây có kiểu cửa sổ sát đất, ánh trăng chiếu vào.

La Bân đang định đi tắm rồi nằm xuống nghỉ ngơi thì trong phòng bỗng xuất hiện một lớp sương trắng mỏng, làn sương này lảng vảng không tan.

Lặng lẽ không một tiếng động, bên cửa sổ xuất hiện một người.

Bộ quần áo rách nát, cái gậy gỗ trọc lóc, cái bát rỉ sét loang lổ và con dao chạm vào bát kêu leng keng.

Tim bỗng nảy lên một cái.

Quả nhiên, kẻ ăn mày xuất hiện trước đó là người của núi Lục Âm, không, là Châu Tam Mệnh đang tìm người có mệnh số dày dặn.

Thọ nhân sẽ tự tìm kiếm những người đã ra vào Quỷ Thị để chọn làm mục tiêu.

Lần trước không ra tay được, lần này lại tới sao?

La Bân nhắm mắt lại, không nhìn tên ăn mày, sải bước đi về phía cửa phòng.

Lần này thì khác hẳn, tên thọ nhân ăn mày đột nhiên lao về phía trước, chân thậm chí không chạm đất, không phát ra bất kỳ tiếng động lạ nào, nhẹ tênh tiến sát La Bân, tay giơ lên, ngón áp út kẹp lấy vành bát, ba ngón còn lại kẹp con dao, tư thế là muốn trực tiếp rạch đứt cổ họng La Bân!

truyenfull,truyenfull vn