Chương 1003: Giết tăng
Kim Hữu Đức?
Cái tên này xuất hiện trong đầu La Bân.
Đúng rồi, Kim Hữu Đức đã chết, bị lột da.
Tấm da người của ông... Vốn không nằm cạnh thi thể.
Linh hồn ông ta cũng không có ở đó!
Lúc ấy La Bân không nghĩ quá nhiều, vì Kim Hữu Đức vốn dĩ bình thường, không quá mạnh. Chẳng qua khi đó cậu tương đối yếu, mới về thể xác của mình chưa lâu, thể chất kém, thuật âm dương cũng chưa tinh thông.
Trong hoàn cảnh ấy, cậu không giết được Kim Hữu Đức, ông ta chỉ có thể chết do bị phản phệ.
Kết quả đúng là như vậy, nữ quỷ Nhiếp Thanh nằm trong thi thể, rõ ràng là đã nuốt chửng hồn phách của Kim Hữu Đức.
La Bân mặc định kết quả đó, bao gồm cả tấm da người của Kim Hữu Đức, cậu cũng nghĩ là bị nữ quỷ ăn mất để tiêu giải lớp oán hận mỏng manh kia.
Thế nhưng giờ đây, tấm da người lại xuất hiện ngay sau lưng cậu...
Dưới lớp da rõ ràng là quỷ!
Hơn nữa, còn có những con quỷ khác?
Chẳng lẽ ngay sau khi chết, Kim Hữu Đức đã hóa quỷ giống như Lục Tỵ, mang theo lớp da của chính mình bỏ chạy?
Nữ quỷ Nhiếp Thanh chỉ có thể ẩn náu trong cái xác không hồn, oán khí tích tụ nhiều hơn nên khi cậu đến mới bị tấn công. Thực chất ả ta không làm gì được hồn phách của Kim Hữu Đức.
Và Kim Hữu Đức vẫn luôn ẩn nấp trong bóng tối, đợi đến khi cậu lâm vào cảnh hiểm nghèo mới lộ diện để báo thù rửa hận?
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đúng là bụng dạ khó lường, trước sau đều có địch!
Mọi suy nghĩ và phân tích này đều diễn ra trong chớp mắt.
Hai tăng lữ đồng loạt vung thiền trượng, giáng mạnh xuống đầu cậu.
Sự hung ác và ý đồ giết người trong diện mạo của bọn họ lộ rõ mồn một.
Càng không đúng!
Không An thực sự muốn giết cậu sao?
Trước sau đều bị khóa quá chặt, với tốc độ này, La Bân đã không còn kịp dùng bất kỳ thủ đoạn nào để phản kháng. Ngay cả việc dùng lời ra thành quẻ cũng không kịp nữa rồi!
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng âm khí lạnh lẽo đột ngột lướt qua sau lưng cậu.
Bốn "người" lao về phía hai tăng lữ, còn tấm da người của Kim Hữu Đức thì vèo một cái, quấn chặt lấy hai chân bọn họ.
Sự việc xảy ra quá nhanh, rõ ràng hai tăng nhân không lường trước được tình huống này nên mất thăng bằng.
Thiền trượng không đập trúng La Bân mà nện mạnh xuống đất, giúp họ giữ vững trọng tâm không bị ngã.
Một tên rút kiếm chùy ra, chém thẳng xuống chân.
Tên còn lại móc ra một xâu chuỗi hạt, lần tràng hạt, miệng lẩm bẩm tụng những đoạn kinh văn mà La Bân hoàn toàn không hiểu.
Bốn "người", chính xác hơn là bốn con quỷ tức khắc lùi ra.
Tấm da của Kim Hữu Đức cũng rời khỏi người bọn họ, duy trì khoảng cách nhất định với hai tăng nhân.
Tiếng lạch cạch và tiếng tụng kinh kia mang lại cho La Bân một cảm giác khó tả.
Chính sát khí?
Đúng vậy, chỉ có loại khí tức này mới có thể khắc chế được quỷ.
Nhưng... Tại sao đám quỷ này và Kim Hữu Đức lại giúp cậu?
Cậu chính là kẻ đã giết Kim Hữu Đức mà!
Dù nhất thời La Bân chưa hiểu rõ mọi chuyện, nhưng tình hình hiện tại đã thực sự giải tỏa được nguy hiểm của cậu.
Nếu không, hai tăng lữ kia đã đập vỡ gáo dừa của cậu, giờ này chắc chắn là óc văng tung tóe rồi.
Tiếng tụng kinh càng lúc càng nặng, càng lúc càng lớn, vang vọng khắp rừng cây.
Tên tăng lữ còn lại lấy ra một cái bát ăn của nhà sư, giận dữ trừng mắt, giơ tay hướng cái bát về phía một con quỷ!
Tiếng thét thảm khốc vang lên, con quỷ đó bốc khói trắng nghi ngút.
Tên tăng lữ còn lại vừa tụng kinh vừa lần tràng hạt, ánh mắt không kém phần sắc lẹm, nhìn chằm chằm La Bân.
Dường như sau khi giải quyết xong đám quỷ này, kẻ tiếp theo sẽ chính là La Bân!
Chạy ư?
Suy nghĩ đó ngay lập tức bị La Bân dập tắt.
Ngay cả việc chạy trốn lúc nãy cũng chỉ là kế tạm thời, cậu muốn tìm một nơi có thể trấn áp, không cho thần minh trên người hai tăng nhân phát huy tác dụng.
Không rõ vì sao bọn họ có thể tìm thấy mình, nếu giờ có chạy thì cũng sẽ bị tìm ra thôi.
Cậu giơ tay lên, một tay cầm chuông, một tay cầm côn đồng, quất mạnh một phát!
Tiếng nổ chói tai vang lên, hai tăng nhân cùng thét lên thảm thiết, quỳ rạp xuống đất.
Ngay sau đó, bọn họ đồng thanh quát lớn: "Om! Ah! Hum!"
La Bân r*n r*, đầu óc như bị một quả tạ vô hình nện trúng!
Cậu lại giơ côn đồng lên, đánh thêm một phát nữa!
Tiếng động lần thứ hai khiến hai tăng nhân phun máu tươi ra ngoài!
Cuối cùng La Bân cũng nhận ra một điểm khác biệt.
Phản phệ...
Rất yếu, thậm chí có thể bỏ qua.
Trước đây khi cậu dùng pháp khí của núi Lục Âm, chúng rất nóng tay, nhưng giờ dùng thì chỉ hơi âm ấm, hoàn toàn không có cảm giác bị tổn thương.
Là do cơ thể khác biệt, hay là sau khi mệnh số và cơ thể hòa làm một đã có những thay đổi mới?
Tất nhiên, ba tiếng "Om Ah Hum" kia vẫn có thể làm tổn thương hồn phách của cậu.
Chỉ là, giữa cậu và hai tăng nhân dường như đang có một sự cân bằng vi diệu. Đối phương không đến mức trực tiếp đánh gục hồn phách của cậu, mà cậu cũng chưa đủ bản lĩnh để khiến hai người kia mất khả năng hành động.
Đây giống như một thế giằng co!
Không, chính xác là cậu đang chiếm ưu thế nhỏ!
Lần thứ ba, La Bân giơ côn đồng lên.
Hai tăng nhân mắt đỏ ngầu, nhãn cầu như sắp lồi ra ngoài.
Bọn họ cùng hé môi.
Ngay lúc này, biến cố lại xảy ra.
Cùng với con quỷ bị thương lúc nãy, bao gồm cả Kim Hữu Đức, tất cả lao thẳng về phía hai tăng nhân.
La Bân nhanh tay lẹ mắt, gõ côn đồng xuống.
Chú Tam Tự Minh Vương của hai tăng nhân lần này đã bị La Bân áp chế bằng ưu thế nhỏ nhoi của mình.
Bọn họ không chỉ phun máu, mà mắt, mũi, tai đều đang rỉ máu!
Mấy con quỷ chui tọt vào cơ thể họ, tấm da người của Kim Hữu Đức thì quấn chặt lấy cổ bọn họ.
Sau đó Kim Hữu Đức nhanh chóng bay lên, nửa đoạn da người treo cổ hai kẻ đó, trông bọn họ giống như sắp trở thành quỷ treo cổ vậy.
Cơ thể hoàn toàn rời khỏi mặt đất, mũi chân cũng không chạm sàn.
Hai tăng lữ điên cuồng giãy giụa, vặn vẹo.
Mỗi tên có hai con quỷ chui ra chui vào cơ thể, tiếng cười gian xảo cực kỳ hưng phấn, thậm chí có thể thấy trong miệng chúng đang ngậm lấy luồng khí trắng, rõ ràng đó là dương khí của hai tăng nhân.
Điều này khiến hai tăng lữ hoàn toàn không thể sử dụng các pháp khí khác.
La Bân th* d*c, cậu không tiếp tục dùng chuông nữa, mồ hôi trên trán chảy xuống như hạt đậu.
Bởi vì cảnh tượng trước mắt còn kỳ quái và quỷ dị hơn.
Theo lý mà nói, thần minh đáng lẽ phải nhập vào người rồi.
Lần đầu nhóm cậu gặp Không An, Không An mấy lần khinh địch, rõ ràng tưởng như đã chết đến nơi nhưng ngay lập tức lại khôi phục khả năng hành động, đó chính là bản lĩnh của thần minh.
Tại sao hai tăng lữ này chỉ biết giãy giụa?
Thần minh trên người bọn họ đâu?
Đúng lúc này, bốn con quỷ xuyên thấu ngày càng nhanh, khí trắng vây quanh người ngày càng nhiều.
Mặt hai tăng lữ đều bị khí đen bao phủ, rõ ràng họ đang ở ngưỡng cửa của cái chết.
Tấm da của Kim Hữu Đức siết ngày càng chặt, cổ bọn họ bắt đầu tím tái lại.
Cả hai gần như cùng lúc run rẩy giơ tay lên, ngón trỏ đều đã bị bấm rách, máu chảy ra, sau đó bọn họ vẽ lên mặt một phù văn đơn giản nhưng hoàn chỉnh.
Bất thình lình, tấm da người Kim Hữu Đức lại buông ra, lặn mất tăm.
Bốn con quỷ cũng hoảng hốt chạy trốn khỏi người bọn họ, tản ra xa.
La Bân thở hồng hộc, cậu mạnh tay ném ra mỗi bên hai viên châu đồng.
Mặc dù hai tăng lữ này không kỳ lạ như Không An,đến giờ vẫn chưa thấy thần minh xuất hiện, nhưng bản lĩnh của họ cũng rất cao cường.
Bọn họ có thể kháng cự lại pháp khí làm tổn thương hồn phách của núi Lục Âm, bị năm con quỷ vây giết mà không chết, lại còn có thể phản kích.
Nếu mình không trực tiếp tung thủ đoạn chết người, e rằng thực sự sẽ chết dưới tay bọn họ.
Pặc pặc pặc pặc!
Hai viên châu đồng lần lượt đánh trúng vào huyệt thóp trên đỉnh đầu của hai tăng lữ.
Sau đó, chúng dính chặt vào da đầu họ.
Hai tăng lữ vừa mới tiếp đất đứng vững, nhưng trong khoảnh khắc này, bọn họ không thể đứng vững được nữa, ngã nhào xuống đất, không còn bất kỳ phản ứng nào.
La Bân ôm trán, lảo đảo lùi lại.
Cậu đáng lẽ phải gục xuống rồi, nhưng vẫn cố gắng gồng mình trụ vững. Một tay chạm vào lớp áo da người ở thắt lưng, cậu nhấn vào vết thương ở ngón trỏ, vẽ ra một lá bùa.
Làn sương xanh u uẩn hiện lên, nữ quỷ Nhiếp Thanh lặng lẽ xuất hiện bên cạnh cậu.
Ả nhìn thấy tấm da người của Kim Hữu Đức đang lơ lửng phía xa, gào to.
Tuy nhiên, nếu không có lệnh của La Bân, ả không lao lên trước.
Kim Hữu Đức và bốn con quỷ kia cũng không tiến lại gần La Bân, ngược lại bọn chúng tản ra xa hơn, cuối cùng biến mất.
Thực sự đi rồi sao?
Đầu có cảm giác như bị xé toạc, không chịu đựng thêm được nữa, La Bân ngồi bệt xuống đất.
Cậu cố nén đau đớn, lấy ra miếng bạch giao Chung Sơn, cắt một miếng thật dày nhét vào miệng.
Cảm giác thanh mát xuất hiện, bắt đầu nuôi dưỡng hồn phách.
Nhắm mắt lại, La Bân tham lam tận hưởng sự xoa dịu từ bạch giao Chung Sơn.
Miếng bạch giao bắt đầu từ từ tan chảy.
Vết thương của hồn phách gặp được sự nuôi dưỡng của bạch giao Chung Sơn, cộng thêm một ngày hoạt động cường độ cao, khiến La Bân hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác dễ chịu này.
Cậu thiếp đi từ lúc nào không hay, hoàn toàn mất ý thức.
Nữ quỷ Nhiếp Thanh cứ thế lơ lửng bên cạnh, bất động.
Không biết trôi qua bao lâu, khi La Bân tỉnh lại thì trời đã sáng. Vài tia nắng chiếu rọi phía trước, hai tăng lữ vẫn nằm sấp dưới đất, giống hệt như hôm qua, không hề nhúc nhích.
Ngoại trừ đôi bàn tay bị thương vẫn còn đau âm ỉ, chân và lưng có chút nhức mỏi do vận động quá mức, thì mọi thứ còn lại đều bình thường, không có gì đáng ngại.
La Bân lặng đi vài giây, nhìn quanh một vòng, sau đó mới bò dậy, đi đến gần hai tăng lữ.
Mỗi tên có hai viên châu đồng dính chặt vào vị trí huyệt thóp.
Khác với khi dùng một viên duy nhất, khi một viên đánh vào người thì viên châu vẫn bình thường, còn lúc này cả hai viên đều không hẹn mà đều xuất hiện vết nứt.
Ngay cả huyệt thóp của hai tăng lữ cũng bị tổn thương nghiêm trọng hơn đám hung thi của Phạm Kiệt.
Hung thi chỉ hơi có khe hở, chưa đến mức bị mở ra.
Còn huyệt thóp của hai tăng lữ này đều nứt toác ra một đường dài khoảng nửa centimet.
Lông mày của bọn họ gần như rụng sạch, vết nứt kéo dài từ thóp xuống, cảm giác như ấn đường cũng đã nứt ra.
Ấn đường mở to, chính là tướng chết.
Lông mày rụng sạch, cũng là thọ tận.
Hai người này đã chết đến mức không thể chết hơn được nữa.
"Thần minh đâu?"
Nghi vấn trong lòng La Bân không hề giảm bớt, cậu bắt đầu lục lọi trên người hai kẻ đó.
Cuối cùng, cậu hoàn toàn không thu hoạch được gì, không tìm thấy bất kỳ vật phẩm lột xác nào.
Đồ lột xác được làm từ người, cực kỳ âm độc.
Những món đồ cậu tìm thấy đều có thể nhận ra ngay là chắc chắn không liên quan đến thịt người hay xương người.
Không An rốt cuộc đang giở trò gì?
Hắn tự tin đến mức nghĩ rằng hai tăng lữ không có thần minh hộ thân có thể giết được mình sao?
Hơn nữa, việc muốn giết cậu, điều này rất kỳ lạ.
Thứ hai, chẳng lẽ muốn thần minh nhập vào người thì cần một điều kiện đặc biệt nào đó?
Hoặc phải có thân phận tương tự như Minh Phi của Bạch Tiêm, hoặc là Hắc La Sát đã được chỉ định, nếu không thì phải là kẻ đứng đầu ngôi chùa của chùa như Không An?
Tăng lữ bình thường không dùng được đồ lột xác, không thỉnh được thần minh sao?
Suy đi tính lại, La Bân không thể đưa ra phán đoán chắc chắn.
Thật ra đồ lột xác có thể tạm gác lại một bên, vì hiện tại nó không quan trọng, quan trọng là thái độ của Không An.
Hơn nữa, tại sao hồn phách của cậu lại không qua được mắt Không An?
Phải làm thế nào mới có thể che mắt hoàn toàn được tất thảy đây?
Thành phố Đại Tương này, e là không thể nán lại lâu được nữa.