Chương 1002: Hiểu lầm?
Hai tên tăng lữ này không quá mạnh, pháp khí của núi Lục Âm vẫn có tác dụng.
Chỉ là lúc nãy không có vị trí thích hợp để dùng lời ra thành quẻ gây thương tích, nên cậu mới buộc phải chọn pháp khí.
Cuộc giao đấu ngắn ngủi giúp La Bân hiểu ra rằng, chỉ cần có phương vị phù hợp, giết bọn họ không khó.
Hơn nữa, tại sao đến giờ bọn họ vẫn chưa thỉnh thần minh nhập vào người?
Chẳng lẽ không ở một địa điểm đặc thù, thần minh cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi bóng tối hay ánh sáng sao?
Tuy nhiên, chỉ cần thần minh còn trên người bọn họ, châu đồng chắc chắn sẽ vô dụng.
Làm thế nào để thần minh không thể nhập vào người bọn họ được đây?
La Bân vắt óc suy nghĩ.
Ngay sau đó, cậu híp mắt.
Thần minh có thể coi là một loại đại quỷ đặc biệt.
Ít nhất cậu phán đoán như vậy.
Loại quỷ này oán khí quá nặng, cộng thêm cách thức hình thành chắc chắn cực kỳ đặc biệt nên mới có diện mạo phi nhân như thế.
Nhưng đã là quỷ thì chắc chắn sẽ bị trấn áp.
Nếu tìm được một nơi có huyệt phong thủy phù hợp, có sát khí chính nghĩa mạnh đến mức khiến thần minh không thể xuất hiện, thậm chí chỉ có thể thu mình trong vật ký chủ, giống như lúc tăng nhân hoàn toàn ẩn mình trong kabala vậy.
Như thế, nếu dùng châu đồng đánh vào người bọn họ, nhất định có thể thu giữ hồn phách.
Nếu dùng nhiều viên châu đồng cùng lúc, thậm chí có thể xé nát hồn phách của bọn họ.
Bằng cách này, nếu có thể giữ lại được vài "thần minh", dù chúng chắc chắn yếu hơn thần minh trên người Không An, không mạnh bằng hai lão tăng trong kapala thì chúng vẫn là loại dầu đèn chắc chắn dùng được.
Bất kể cậu có làm được bạch hoa đăng Thiên Tiên hay không, việc thu thập dầu đèn là cần thiết, đến lúc lấy lại được pháp khí là có thể dùng ngay.
Tư duy của La Bân xoay chuyển cực nhanh, cậu vẫn đang bơi vào sâu trong hang núi.
Cảm giác bị theo dõi phía sau hơi chậm lại một chút, có vẻ như hai tên tăng lữ kia không giỏi bơi lội.
...
Phạm Kiệt mãi vẫn không tìm thấy La Bân, lão bắt đầu cân nhắc, liệu có phải La Bân đã giải quyết xong vấn đề và vì không muốn đến nhà họ Hoa nên đã quay về nhà lão để đợi không?
Vì thế, Phạm Kiệt không ở lại lâu nữa mà lái xe quay về.
Bên lề đường còn một chiếc xe khác, một người đàn ông bước xuống, tuổi chừng trung niên, đường nét cương nghị, da hơi sẫm màu.
Đây chính là La Mục Dã từ nhà họ Hoa đi ra.
La Mục Dã sải bước đi vào con đường nhỏ, đi thẳng đến căn nhà gỗ bên bờ sông mới dừng lại.
"Đa Cát, Kim Lâm?" La Mục Dã lên tiếng gọi.
Bên trong nhà không có tiếng trả lời.
La Mục Dã bước tới gần, nhìn vào bên trong.
Nồi trà sữa trên đống lửa đã bị cháy khô, đáy nồi đen kịt đang ửng đỏ.
Từ góc độ này nhìn vào trong nhà thì trống không. Dấu chân trên mặt đất rất hỗn loạn, có dấu hiệu của việc ẩu đả, giẫm đạp.
Xảy ra chuyện rồi sao?
La Mục Dã cau mày.
Tăng lữ đến từ vùng đất phiên thì có thể có kẻ thù nào được?
Hơn nữa, ngoại trừ việc đến nhà họ Hoa đưa đồ, bọn họ luôn ở lì chỗ này, ngay cả ăn uống cũng không ra ngoài, chỉ dùng bột đại mạch làm Tsampa, trà sữa thì dùng sữa bột yak và trà gạch mang theo.
Trong lúc ông không biết, hai người này đã đắc tội với ai sao?
La Mục Dã quan sát xung quanh, đang định đi tìm.
Dừng chân một chút, ông lại vào trong căn nhà gỗ trước.
Trong phòng vẫn còn đồ đạc của hai tăng lữ, nhưng La Mục Dã phát hiện ra một vài thứ.
Dây thừng chuyên dùng để trói người đặc trưng của Phật giáo vùng đất phiên, số lượng không ít.
Mồ hôi lạnh lập tức chảy ròng ròng sau lưng ông.
Nếu ông không đồng ý đến vùng đất phiên, hai tên tăng lữ này sẽ dùng biện pháp cưỡng chế sao?
La Mục Dã không chắc chắn, nhưng cảm giác hồi hộp lo sợ lại cực kỳ mãnh liệt.
Hơn nữa, kẻ nào đã ra tay với hai tăng lữ Đa Cát và Kim Lâm?
Quỷ Khám hay đạo quán Trung Hoàng? Nhưng theo lý mà nói, người của Quỷ Khám không phải là đối thủ của tăng lữ.
Đạo quán Trung Hoàng ra tay cũng được, nhưng phải từ cấp áo đỏ trở lên, mà hai đạo sĩ áo đỏ cũng hoàn toàn không đủ!
Chẳng lẽ Hiển Thần còn sắp xếp nhân thủ nào đó ẩn nấp trong bóng tối?
Nghĩ đi nghĩ lại, La Mục Dã đều cảm thấy không có khả năng, nếu có, Hiển Thần chắc chắn đã nói với ông rồi.
Vậy là hai người này thực sự đã đắc tội với ai đó sao?
Vận may của nhà họ Hoa tốt đến vậy à?
Giơ tay lau nhẹ mồ hôi trên trán, La Mục Dã rời khỏi căn nhà, lại nhìn quanh một vòng; dấu vết đánh nhau ngay trước nhà, sau đó là những dấu chân hỗn loạn trên sỏi đá bám rêu.
...
Phía trước xuất hiện một vòng sáng.
Bản thân đây là một ngọn núi nhỏ, dòng nước chảy xuyên qua lòng núi đã là chuyện bất thường, nên việc bơi ra khỏi lòng núi mới là lẽ thường.
La Bân tăng tốc, cố gắng kéo giãn khoảng cách với đám tăng lữ đang đuổi theo phía sau.
Cuối cùng cũng ra khỏi hang, La Bân nhanh chóng rời khỏi mặt nước, cơ thể nặng trĩu như bị đổ chì.
Thực tế là do quần áo thấm quá nhiều nước.
Đây vốn là đồ leo núi nên rất dày dặn, ba lô ngấm nước lại càng nặng hơn.
La Bân trực tiếp cởi bỏ lớp áo ngoài, gió lạnh thổi qua khiến cảm giác lạnh lẽo càng rõ, nhưng cơ thể lại nhẹ nhõm đi nhiều.
Trước khi vứt ba lô lại, La Bân lấy ra một miếng bạch giao Chung Sơn nhét vào túi quần.
Trước mắt là một cánh rừng rậm rạp hơn, phía sau rừng là một ngọn núi lớn hơn nữa.
Nhà họ Hoa và nhà Phạm Kiệt đều ở vùng ngoại ô, một bên là thành phố, bên còn lại đương nhiên là ngoại thành; vùng Đại Tương này nhiều núi rừng, hoàn toàn rời khỏi khu vực đô thị cũng không có gì lạ.
Phân biệt phương hướng một cách đơn giản, La Bân nhanh chóng chạy nhỏ về một hướng.
Cậu không dùng vị trí quẻ, thứ nhất là hai tăng lữ vẫn chưa đuổi ra tới nơi. Thứ hai là dù có đi theo quẻ thì dấu vết nước sũng nước để lại cũng không cách nào che giấu tung tích.
Vào đến rừng, tay La Bân vịn vào thân cây, không ngừng th* d*c.
Lúc này trời hơi âm u, nắng ẩn sau tầng mây, dần mang lại cảm giác u ám.
Không dám dừng chân lâu, cậu tiếp tục đi sâu vào trong rừng.
Lúc sắp đi khuất, cậu nhìn lại phía sau, từ đây có thể thấy có hai người vừa chui ra khỏi hang.
La Bân đi nhanh hơn.
Cơ thể thực sự đã bắt đầu quá tải, sắp không chịu đựng nổi, cơn đau ở hai cánh tay cũng dần hiện rõ.
May mà lúc nãy ở dưới nước, nước đã tạo thành một lớp đệm giảm chấn, nếu là trên mặt đất mà hứng một thiền trượng như thế, cánh tay chắc chắn sẽ bị gãy.
Rừng càng lúc càng sâu, ánh nắng càng lúc càng ít, ánh sáng xung quanh càng lúc càng âm u.
Muốn tìm một huyệt phong thủy có thể trấn áp đại quỷ thật sự khó như lên trời! Trong điều kiện bình thường cũng phải tìm rất lâu, huống chi là trong cục diện như thế này?
La Bân th* d*c, chỉ có thể gồng mình bước tiếp.
Gánh nặng lên cơ thể ngày càng lớn, cậu đã hoàn toàn bước đi theo vị trí quẻ; rừng sâu rồi, dấu vết để lại cũng ít dần.
Nhất thời, phía sau lại im ắng?
Tim La Bân thắt lại.
Cậu vẫn tự đánh giá quá cao thực lực của mình sao?
Lục Tỵ chết, lấy được pháp khí của núi Lục Âm, cộng thêm nỗi sợ đối với Không An khiến cậu phải liều lĩnh.
Quả nhiên...
Dù không phải là Không An thì đám tăng lữ cũng không dễ đối phó...
Đi thêm một đoạn dài, bắp chân bắt đầu có dấu hiệu bị chuột rút.
Vẫn chưa tìm được vị trí phù hợp có hiệu quả trấn áp của phong thủy.
La Bân đành đổi ý, cậu bắt đầu tìm nơi phù hợp để ẩn náu.
Chẳng bao lâu sau, cậu phát hiện ra một cái cây khô, bị bao phủ bởi lùm cây bụi rậm rạp, lờ mờ còn thấy cây khô có hốc.
Cố gắng tránh bụi rậm, bò sát đất vào trong, La Bân chui vào trong hốc cây khô đó.
Hốc cây không quá lớn, người phải áp sát vào một bên, chân mới miễn cưỡng duỗi thẳng được; cái cây này đã mục ruỗng từ lâu, luôn mang lại cảm giác sắp đổ sập.
La Bân th* d*c vài tiếng, lấy bạch giao Chung Sơn ra, dùng dao cắt một miếng bỏ vào miệng; hồn phách được nuôi dưỡng, khiến cậu tạm thời quên đi sự mệt mỏi của cơ thể.
Tất nhiên, việc có thể nghỉ ngơi lúc này cũng giúp cơ thể có không gian để hồi phục.
Thực ra, cậu đã đi một quãng đường rất dài. Núi dù nhỏ đến đâu thì việc xuyên qua lòng núi cũng mất rất lâu, khu rừng này rất sâu, sâu đến mức khiến người ta rợn người, cậu đã không còn nhìn thấy bất kỳ tia nắng nào từ lâu và đây chắc chắn không phải do tán cây hay mây mù che khuất.
La Bân giơ tay lên, nhìn đồng hồ.
Chiếc đồng hồ này chống nước, La Bân biết những nơi mình tới chắc chắn đầy rẫy nguy hiểm và môi trường không xác định nên đã đặc biệt chuẩn bị.
Chẳng mấy chốc mà trời đã tối rồi sao?
Đúng là nhà dột còn gặp mưa rào!
Trời tối rồi, bọn họ có thể trực tiếp cho thần minh nhập vào người, cục diện ngày càng trở nên bất lợi.
Mò trong túi vải lấy ra hai viên châu đồng, ánh mắt La Bân trở nên vẻ u ám.
Nhưng không biết tại sao, cậu bỗng cảm thấy sau lưng lành lạnh.
Vai bị chạm nhẹ một cái, giống như có người vừa gõ vào.
Giật mình một cái, La Bân lập tức quay đầu lại.
Sắc mặt cậu thay đổi hẳn.
Đứng sừng sững ngay sau lưng cậu là một người!
Không, đó không phải là người, mà là một lớp da người trống rỗng, đang dựng đứng lên ở phía sau cậu.
La Bân chết lặng.
Lúc chui vào hốc cây, làm gì có lớp da người nào?
Ngay lập tức, từ sâu trong hốc cây lại nhô ra một khuôn mặt, sắc mặt trắng bệch một cách kỳ dị, một bàn tay đang chĩa về phía La Bân.
Bàn tay đó bị cắt đứt nham nhở, có thể nhìn thấy những gân tím, mạch máu đỏ tươi và cả những mảnh xương trắng hếu.
Lại giật mình cái nữa, La Bân vội chui ra khỏi hốc cây, chẳng màng đến bụi gai bên ngoài, liều mạng chạy ra ngoài.
Cảm giác nguy hiểm ập đến.
Đột nhiên, La Bân dừng bước, bởi ngay trước mặt, hai tăng lữ mỗi người cầm một cây thiền trượng, sải bước đi về phía cậu.
Hơn nữa cả hai còn dựng đứng lòng bàn tay, trông thật sự giống như những tăng nhân đức độ!
La Bân nhìn chằm chằm phía trước, mối đe dọa từ phía sau càng khiến cậu đổ mồ hôi hột.
Bỗng dưng, cậu lại rùng mình một cái.
Tấm da người kia... Sao trông lại quen mắt đến thế?