Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1004

Chương 1004: Ba người của núi Lục Âm

Không chỉ là thành phố Đại Tương, trước khi tìm ra lý do tại sao mình lại bị "lộ" hành tung, e rằng bất cứ nơi nào cũng không thể nán lại lâu.

Tiêu diệt được hai người mới chỉ là khởi đầu. Nếu không làm rõ được vấn đề của bản thân, nguy hiểm sẽ còn tiếp tục ập đến.

Về hai cây thiền trượng của hai tăng lữ, La Bân không động vào. Hai thứ này quá cồng kềnh, cậu cầm lên đã thấy vô cùng vất vả, huống chi là sử dụng?

Cậu thu lại cái bát có khả năng trấn quỷ, hai xâu chuỗi hạt cùng một vài món đồ nhỏ không tên khác rồi cho vào túi.

Ở đây lại có một chi tiết nhỏ đáng lưu ý: chuỗi hạt này là loại bình thường, không phải loại làm từ xương người như kapala của Không An.

La Bân bất chợt nghĩ đến một khả năng.

Chẳng lẽ Không An hiện tại chỉ quay về vùng đất phiên, đoạt xá một tăng nhân bình thường khác?

Hắn không hề quay về nơi gọi là chùa Hắc Thành.

Vì thế, những kẻ hắn phái đến không thể là Hắc La Sát.

Như vậy, Không An hiện đang đối mặt với một tình cảnh tương tự như cậu, ngoại trừ hồn phách vẫn là chính mình, tất cả mọi thứ khác đều đã thất lạc.

Cho nên, dù hắn có thể tìm thấy cậu, nhưng cũng chỉ có thể phái đến những tăng lữ vùng phiên bình thường thế này thôi?

Càng nghĩ, La Bân càng thấy có khả năng ấy.

Mục đích của Không An là xây dựng lại chùa Hắc Thành, vậy hắn không thể thực sự quay về, vì điều đó đồng nghĩa với việc hắn vô năng, hắn đã thất bại.

Bỏ lại lớp vỏ cũ, bắt đầu lại từ đầu mới là lựa chọn tốt nhất!

Đúng vậy, lúc đó Không An có lựa chọn để không phải chết, nhưng hắn không chọn mà lại tự sát!

Đấy chẳng phải cũng giống như lựa chọn của cậu sao?

Chỉ khác là Không An có quyền chọn con đường không chết, còn cậu thì không có lựa chọn nào khác ngoài việc từ bỏ lớp vỏ La Sam mà thôi.

Tư duy dần ổn định trở lại.

Có lẽ, việc nhất quyết phải giết cậu là do hai tăng lữ này phát hiện ra lớp vỏ và hồn phách của cậu không khớp nhau chăng?

Chính vì vậy, họ muốn đánh chết cậu để mang hồn về để trả lời?

La Bân cho rằng mình đã nghĩ thông suốt và sự việc có lẽ đúng là như vậy. Cậu không biết rằng, do duyên số đưa đẩy, cậu đã đoán đúng một vài thứ nhưng cũng hiểu sai một vài điều.

Cậu kéo hai thi thể vào trong hốc cây, sau đó gom những bụi cây rậm rạp xung quanh che kín cửa hốc để chúng không bị phát hiện.

Tiếp đó, La Bân mới bắt đầu quay về.

Đi rất lâu, rất lâu, cuối cùng cậu cũng trở lại hang núi bên dòng sông lúc trước.

Trải qua nửa ngày hôm qua, một đêm dài và thêm nửa ngày hôm nay, quần áo của cậu đã khô ráo, thậm chí dưới ánh nắng mặt trời còn có chút ấm áp.

Mặc lại bộ đồ leo núi, nhặt chiếc ba lô lên, cho những thứ vừa kiếm được và bạch giao Chung Sơn vào trong, La Bân mới khoác ba lô lên vai.

Cậu chắc chắn không thể quay về bằng đường cũ, đường thủy quá mệt.

Cả ngày hôm qua cộng thêm nửa ngày hôm nay chưa được ăn gì, cơ thể đã quá tải, hoàn toàn nhờ vào sự nuôi dưỡng hồn phách của bạch giao Chung Sơn giúp ý chí kiên định nên cậu mới có thể cử động bình thường.

La Bân đi vòng quanh chân núi.

Tuy nước Âm Long chảy xuyên qua lòng núi nhưng phần lớn cũng men theo chân núi.

Đi thêm gần hai giờ nữa, cuối cùng cậu cũng quay lại căn nhà gỗ nơi gặp hai tăng lữ lúc đầu.

La Bân đến trước nhà, ngồi bệt xuống cạnh đống lửa.

Cậu nhặt chiếc bát của tăng lữ rơi dưới đất, lấy thêm miếng bột nhào sần sùi.

Cậu bẻ một miếng, hơi cứng, nhét vào miệng nhai vài cái, một mùi vị kỳ lạ xộc lên.

Thứ này rất khô, cào vào cổ họng, nhất là mùi dầu mỡ càng khiến người ta khó chịu.

Nhìn cái nồi trên bếp, thứ bên trong đã bị cháy khô từ lâu, đáy nồi đen kịt, có thể thấy rõ những lá trà đã bị nướng cháy.

La Bân cố nuốt hai miếng bột nhào rồi vào trong nhà, may sao tìm được hai cái thùng có nước.

Uống một ngụm, cậu cảm thấy như được sống lại, đồng thời vị lạ trong miệng cũng bị mùi thơm đậm đà của lúa mạch xua tan.

Phải công nhận thứ này không hề khó ăn, ăn thêm vài miếng là có thể thích nghi với mùi vị, hơn nữa cảm giác no bụng đến rất nhanh.

Ăn uống xong, cả người thoải mái hơn nhiều.

La Bân kiểm tra lại đồ đạc trong nhà, thấy có khá nhiều dây thừng với chất liệu rất đặc biệt. Trên chiếc giường gỗ đơn sơ còn có mấy cuốn sách mang lại cảm giác nơi ở này vô cùng thanh bần.

La Bân không biết nói gì, chỉ cảm thấy có gì đó không ổn.

Ngôi nhà này không phải mới dựng vài ngày, chắc cũng được một thời gian rồi, hai tăng lữ này đã đến đây từ lâu? Nhưng cậu mới hoàn hồn về bản thân chưa lâu mà.

Một lúc sau, cậu vẫn không nghĩ ra vấn đề nằm ở đâu, đành không nán lại lâu nữa mà bắt đầu quay về theo đường cũ.

Cuối cùng ra đến con đường nhỏ, rồi vào đường lớn, cậu đi dọc theo đường một quãng khá dài mới thấy có xe cộ qua lại.

Lúc này đã là buổi chiều, ánh nắng có hơi chói mắt.

La Bân vừa vẫy xe bên đường vừa suy nghĩ.

Cậu không hiểu tại sao "Kim Hữu Đức" lại giúp mình?

Nếu đêm qua không có biến số "Kim Hữu Đức", cậu chắc chắn không phải đối thủ của hai tăng lữ kia, tình thế hoàn toàn không có chút lợi thế nào cho cậu.

Nhưng muốn hiểu được nguyên do này còn khó hơn hiểu được tình cảnh của Không An.

Vắt óc suy nghĩ, La Bân vẫn không tìm ra lời giải.

Một chiếc taxi dừng lại bên đường, La Bân lên xe và báo địa chỉ khu vực Quỷ Thị.

Cậu không về nhà họ Tô, hiện tại tình hình chưa rõ, đột ngột quay về có thể mang theo nguy hiểm cho họ.

Sau khi đến Quỷ Thị, La Bân đi thẳng về nơi ở của mình là viện trưởng lão.

Không gian u tối khiến cậu thấy hơi khó chịu, nhưng ở đây độ an toàn rất cao, giúp cậu an tâm hơn nhiều.

Có tiếng gõ cửa, La Bân ra mở cửa, người đến là tiểu sai Hoàng Bỉnh.

Hoàng Bỉnh cung kính hành lễ với La Bân.

"Anh ra chợ giúp tôi bán những thứ này, giá cả cụ thể chắc anh có thể nhờ người ở Quỷ Thị định giá chứ?"

La Bân lấy ra những món đồ nhỏ mà cậu không mấy quen thuộc.

Cậu không lấy chuỗi hạt và bát ra.

Pháp khí núi Lục Âm có thể đối phó với người, châu đồng có thể đối phó với hung thi, còn bát và chuỗi hạt lại có thể trấn quỷ. Tuy mấy ngày qua trải qua không ít nguy hiểm nhưng thu hoạch cũng rất phong phú.

"Vâng, Quỷ Thị có người chuyên định giá. Thật ra chợ chỉ bán lẻ một số vật phẩm giá trị không quá cao. Hôm đó là lần đầu tiên ngài đến, pháp khí của tiên sinh tuy đặc biệt nhưng cấp bậc không quá cao nên mới để ngài đến đó. Những thứ này trông đặc biệt hơn nhiều, tuy tôi không biết nhưng quản sự thẩm định của Đa Bảo Các chắc chắn sẽ biết. Sau khi tôi nhờ họ định giá xong sẽ đưa thẳng vào sàn đấu giá nhé? Cứ cách vài ngày, Quỷ Thị sẽ tổ chức một buổi đấu giá." Hoàng Bỉnh giải thích rất chi tiết.

"Được." La Bân gật đầu.

Hoàng Bỉnh cung kính nhận lấy mấy món đồ rồi quay người rời đi.

La Bân thở phào, cậu đi tìm chỗ ăn trong Quỷ Thị, gọi một vài món bổ dưỡng rồi mới về viện trưởng lão nghỉ ngơi.

Hồi tưởng trận chiến với hai tăng lữ và trận đấu với Lục Tỵ, La Bân liên tục tìm ra những điểm yếu của mình để lần sau có thể tránh được bất lợi.

Ngoài ra, còn một chuyện khác mang lại cho La Bân một cảm giác kỳ lạ mơ hồ.

Từ khi rời khỏi núi Quỹ, dù là lên núi Phù Quy trước hay đi qua bao nhiêu nơi sau đó, những nguy hiểm cậu gặp phải chưa bao giờ ít, thậm chí còn nhiều hơn hiện tại.

Lúc ấy, nguy hiểm trực tiếp tìm đến tận cửa, có thể nói là ập thẳng vào mặt, muốn tránh cũng không được, lần nào cũng là ngàn cân treo sợi tóc, vất vả lắm mới thoát chết.

Ba lần gần đây nhất, Kim Hữu Đức, Lục Tỵ và hai tăng lữ vùng phiên đều là do cậu chủ động tìm đến.

Hơn nữa, không phải rắc rối đuổi theo cậu mà có thể coi là cậu đã biết trước để đi giải quyết rắc rối. Điều này rất quan trọng.

Cơ thể La Sam là một người chết, nên không thể có vận may.

Thân xác của cậu tuy còn sống nhưng cũng có một bóng ma không thể xua tan, đó là ba mươi năm đầu đời phải nỗ lực hết mình để sống sót, rất khó gặp vận may.

Chẳng lẽ sau khi nhập vào cơ thể La Sam, vận rủi đã bị dùng hết rồi?

"Đặt vào chỗ chết mà sống lại" chính là đại nạn không chết tất có hậu phúc, vì thế nên cái gọi là mệnh số cũng đang quan tâm cậu?

Có thể ngăn chặn nhiều nguy hiểm hơn xảy ra, đồng thời không ngừng thu hoạch được những thứ có lợi cho mình?

Đây chính là may mắn vây quanh?

Sau một hồi suy ngẫm, La Bân bắt đầu hồi tưởng, dồn toàn bộ tâm trí vào việc tiếp tục học truyền thừa Tiên Thiên Toán.

Khi cậu tỉnh táo lại thì thời gian đã hơn chín giờ tối.

Cảm thấy hơi khát, La Bân rời khỏi phòng, định ra nhà chính rót chén trà uống rồi về nghỉ ngơi thì thấy trong nhà chính có người.

Ô Đông, người phụ trách Quỷ Thị, đang ngồi bên bàn, trên bàn có một chiếc khay đựng mấy món đồ cậu đưa cho Hoàng Bỉnh.

Long Lương ngồi ở phía bên kia, còn Hoàng Bỉnh đang cung kính đứng bên cạnh.

"La tiên sinh." Ô Đông đứng dậy, ánh mắt ánh lên tia sáng sắc sảo.

Long Lương cũng đứng dậy gật đầu với La Bân.

La Bân gật đầu chào lại.

Sau đó La Bân bước vào nhà chính, nhìn Ô Đông hỏi: "Tiên sinh Ô Đông, mấy món đồ này của tôi có vấn đề gì sao?"

"Làm sao có vấn đề được?" Ô Đông xua tay, cười nói: "Chẳng có vấn đề gì cả, chỉ là mấy món này hiếm thấy quá! Giá cả càng khó đo lường. La tiên sinh, cậu thiếu tiền nên mới bán những món đồ của Lạt Ma này sao? Cái kinh luân này cấp bậc rất cao, ít nhất phải là Lạt Ma bậc thượng sư mới có thể sử dụng. Trong hộp Gau không chỉ có tượng Phật mà còn có kinh văn, có tác dụng trừ tà hộ thân kỳ diệu. Những tấm thẻ bài này càng là vật phẩm tuyệt hảo để ổn định tâm thần."

"Tôi từng quen biết một vị Lạt Ma có Phật tính cực cao, có thể nói ông ấy là một chủ trì rồi. Suýt chút nữa tôi đã trở thành người trong chùa của ông ấy. Những thứ này là ông ấy sai người tìm tôi và tặng cho tôi, ngặt nỗi tôi không có Phật tính nên không dùng được."

La Bân chỉ dùng vài câu đã kể lại sự việc theo một cách khác.

Phật tính của Không An quả thực rất cao, một niệm thành Phật, một niệm thành ma.

Tương tự, Không An đúng là một chủ trì, dù là ngôi chùa cũ hay cái gọi là chùa Hắc Thành mới của hắn, những gì La Bân nói chắc chắn không phải là giả.

Đặc biệt là hai tăng lữ kia, chẳng phải là do Không An phái đến sao?

Vì vậy, nói là "tặng" thì theo góc độ của La Bân chính là như vậy.

Nguyên nhân Ô Đông đến đây cậu có thể đoán được.

Đồ chắc chắn rất đặc biệt, lại có nguồn gốc đặc thù, Quỷ Thị sợ không sạch sẽ, rước họa vào thân?

Sau khi nghe giải thích, Ô Đồng càng ngạc nhiên.

"Vậy La tiên sinh, tôi xin nói thẳng, những thứ này để lại cho Quỷ Thị chúng ta tự dùng. Giá trị thực tế của chúng, tôi sẽ sai người định giá rồi chuyển tiền vào thẻ cho cậu, hay là cậu thích vàng thỏi?"

"Một phần tiền, một phần vàng thỏi đi. Chỗ Hoàng Bỉnh có thông tin số thẻ." La Bân nhìn Hoàng Bỉnh.

"Được!" Ô Đông gật đầu. "Đúng rồi La tiên sinh, hai ngày nay cậu có thấy Lục Tỵ không? À, chính là tiên sinh của núi Lục Âm ấy, có trưởng lão nói ông ấy đã đưa Lục Tỵ đến tìm cậu."

"Hai ngày nay sao?" La Bân lắc đầu: "Trước đó đúng là có gặp, có cả tiên sinh Long Lương ở đó. Có chuyện gì vậy? Núi Lục Âm cứ thấy tôi có vấn đề, gã lại muốn gặp tôi à?"

"Cũng không hẳn, người đến là một ông lão, trông có vẻ là sư trưởng của Lục Tỵ. Lục Tỵ đã khoảng sáu bảy ngày không xuất hiện, có khả năng là mất tích. Tuy nhiên, lúc gã ta mất tích thì cậu vẫn đang ở Quỷ Thị, chuyện này không liên quan đến chúng ta." Ô Đông trả lời.

"Ồ." La Bân dửng dưng.

Ô Đông lắc đầu: "Cũng lạ thật, ở các chi nhánh Quỷ Thị khác, người của núi Lục Âm đều chỉ có một, ở đây lại có tận ba người. Chẳng lẽ thành phố Đại Tương đặc biệt đến thế sao?"

truyenfull,truyenfull vn