A Chi, A Chi - Uin

Chương 38

38. Món quà nhỏ

“Anh làm thế này trông cứ như đang cầu hôn ấy.”

“Trước đây có người từng nói với tôi, khi tỏ tình thì phải quỳ xuống.” Tuy Hà Phong đã lang thang trên dương gian gần mấy chục năm, nhưng anh chưa từng để tâm đến chuyện yêu đương của người khác. Khi nghe cô nói vậy, anh mới chợt nhận ra hành động này có chút không hợp thời, bèn nở nụ cười: “Tôi lạc hậu quá rồi.”

Quý Đồng đang cố nén nước mắt, nghe thế thì thấy buồn cười, ngồi lại xuống gốc cây: “Anh đứng lên trước đi đã.”

“Vậy là em đồng ý rồi chứ?”

“Em không quan tâm anh là người hay quỷ.” Cô bắt đầu thấy xấu hổ, cúi đầu lầm bầm: “Tư tưởng em bảo thủ lắm, kể từ khoảnh khắc những ký ức kia tràn vào đầu, em đã coi mình là người của anh rồi.”

Hà Phong không đứng dậy, anh ngước lên nhìn cô, cố ý hỏi: “Ký ức nào cơ?”

Giọng cô nhỏ dần: “Thì… mấy cái đó đó.”

“Cái đó là cái nào?”

“Anh biết rồi mà còn hỏi.”

“Tôi không biết thật mà.”

Quý Đồng đỏ bừng mặt, cảm thấy cả người nóng ran như sắp bốc cháy đến nơi. Cô né tránh ánh mắt của anh, đứng dậy định rời đi: “Em phải về lớp đây.”

Hà Phong đứng bật dậy, chắn ngay trước mặt cô.

Rõ ràng là có thể đi xuyên qua người anh, nhưng cô lại dừng bước.

Một cơn gió thổi ngang qua, cuốn theo những chiếc lá rụng tung bay xào xạc. Cô ngẩng đầu lên, nhìn những chiếc lá đan xen với vô số đốm xanh của lửa quỷ đang rơi xuống. Trong chớp mắt, gương mặt Hà Phong đột ngột sát lại gần, mượn một chiếc lá rụng để chạm vào môi cô.

Cô mở to hai mắt, nhìn Hà Phong đang ở sát ngay trước mắt.

Anh ấy đang hôn mình sao?

Ánh sáng xanh phát ra từ lớp bịt mắt của anh hoàn toàn chiếm trọn tầm nhìn của cô. Quý Đồng không cảm nhận được nhiệt độ, hơi thở hay bất kỳ mùi hương nào của anh, chỉ có chiếc lá lành lạnh trên môi cô là đang minh chứng cho sự tồn tại của anh.

Người và quỷ cách biệt quá lớn, nếu nghĩ xa hơn một chút thì có thể thấy mấy chục năm còn lại của cuộc đời đều sẽ phải trải qua như thế này. Đây cũng là lần đầu tiên cô nghĩ tới điều này, đó sẽ là một cuộc hành trình rất dài và trải đầy gian nan.

Hà Phong lùi lại, chiếc lá cũng im lặng rơi xuống đất. Lớp bịt mắt kia giống như một chiếc hộp ma thuật, thu hết thứ ánh sáng huyền bí đó vào trong. Anh cúi đầu, dịu dàng nhìn cô: “Làm em sợ rồi à?”

Quý Đồng sực tỉnh, lập tức lúng túng, ngượng ngùng không dám nhìn anh: “Không.”

Cô cúi đầu, vân vê ngón tay: “Chỉ là… đột ngột quá, em vẫn chưa kịp phản ứng.”

“Xin lỗi, là do tôi đường đột quá rồi.”

“Không phải… không phải thế đâu.” Cô cắn môi, trên cánh môi vẫn còn vương lại vị sương lành lạnh từ chiếc lá.

Hà Phong nhìn biểu cảm hoảng loạn của cô, im lặng một lát rồi bỗng nhiên bật cười.

Quý Đồng nhíu mày, tiện tay nhặt một viên đá nhỏ ném về phía anh: “Cười cái gì mà cười.”

Viên đá xuyên qua cơ thể anh, rơi xuống nền đất ẩm ướt.

“Cười em trẻ con đấy.”

Mặt Quý Đồng càng nóng hơn: “Ấu trĩ, anh mới ba tuổi ấy.”

“Ngày trước em cũng hay bảo tôi ba tuổi.” Hà Phong nhớ lại dáng vẻ của cô khi nói câu đó ở kiếp trước, nụ cười nơi khóe môi càng sâu hơn: “Bây giờ thì khác rồi, nếu tôi còn sống thì đã là một cụ già cao tuổi, đủ sức làm cụ cố của em rồi đấy.”

Tòa nhà phía xa đột nhiên sáng đèn trở lại.

Quý Đồng nhìn sang: “Sao lại có điện rồi?”

“Chắc là do ở xa quá nên mất hiệu lực.”

“Vâng.”

“Muốn về không?”

Quý Đồng tựa vào gốc cây ngồi xuống: “Thôi, dù sao cũng ra đây rồi, ngồi thêm lát nữa đi.”

“Không sợ bị phát hiện à?”

“Thì cứ bảo là đau bụng, đi vệ sinh thôi.”

“Cái cớ hay đấy.”

Quý Đồng vỗ vỗ vào gốc cây bên cạnh: “Anh không ngồi à?”

“Không.”

Hà Phong cứ nhìn cô chằm chằm, Quý Đồng bị nhìn đến mức không được tự nhiên: “Anh nhìn em thế làm gì?”

“Vì tôi thích.”

Tim Quý Đồng đập thình thịch, trong lòng vừa rối bời vừa ngọt ngào. Cô chợt hỏi: “Linh hồn các anh cũng giống như con người… cũng làm chuyện đó sao?”

“Chuyện nào?”

“Thì là chuyện đó đó.”

Hà Phong giả ngốc với cô, giọng điệu vương chút ý cười: “Chuyện nào cơ?”

“Anh… Không có gì.” Quý Đồng xoay người đi, không muốn nhìn anh nữa.

Rõ ràng là biết cô đang ám chỉ điều gì mà cứ giả ngu hết lần này đến lần khác. Lão quỷ này, càng lúc càng chẳng đứng đắn gì cả!

Hà Phong lướt đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống: “Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”

Quý Đồng hắng giọng: “Thì… tò mò thôi, quên đi, anh cứ coi như em chưa hỏi.”

Hà Phong nhìn chằm chằm vào mặt cô, thản nhiên đáp: “Có chứ, có làm.”

Quý Đồng liếc trộm anh một cái, rồi lại ngượng ngùng tránh đi.

“Không việc gì phải ngại, đó là chuyện bình thường mà.”

“Ai ngại chứ.” Quý Đồng cứng miệng, cô cố tỏ ra bình thản, lấy hết can đảm nhìn thẳng vào mắt anh: “Có gì mà phải ngại, thời đại nào rồi chứ.”

Hà Phong nhìn đôi môi nhỏ nhắn của cô mấp máy, thực sự chỉ muốn cắn xuống chỗ đó một phát thật mạnh.

“Thế những năm qua, anh có từng… với nữ quỷ nào khác không?”

Thấy cô ấp a ấp úng như vậy, Hà Phong quá hiểu trong đầu cô đang nghĩ đến chuyện gì. Lần này, anh trả lời ngay tức khắc: “Không.”

Quý Đồng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hà Phong chân thành nhìn cô: “Dù là trên trời hay dưới đất, tôi đều chỉ có duy nhất một mình A Chi. Những người khác, hay là quỷ khác, tôi đều không có hứng thú.”

Trong lòng Quý Đồng sướng rơn, như vừa nuốt cả hũ mật ong vào vậy. Gương mặt cô không giấu nổi ý cười: “Vậy là em vẫn chưa phải chết ngay.”

“Em muốn làm chuyện đó với tôi à?” Hà Phong hỏi thẳng: “Nóng lòng đến thế sao?”

“Không không, em không biết gì hết!” Vết đỏ từ mặt cô lan xuống tận cổ: “Anh đừng có xuyên tạc ý của em!”

“Thế ý của em là gì?”

“Em…” Quý Đồng không cãi lại được, chỉ đành phồng má tức giận, không thèm nói chuyện nữa.

Hà Phong bật cười. Cô nhóc này, bây giờ trêu chọc còn vui hơn cả ngày xưa.

“Em chỉ hỏi vu vơ thôi mà.” Cô lén liếc anh một cái: “Anh đừng cười nữa!”

“Kiếp này A Chi vẫn là một cô bé chưa trải sự đời, chưa biết hương vị đó là như thế nào. Nếu em muốn thì cũng không phải là không có cách.”

“Anh đừng nói nữa!”

“Tôi có thể tạm thời câu hồn phách của em ra, hoặc là…”

“Anh còn nói nữa à!”

“Được rồi, không nói nữa.”

“Chẳng trách người ta mắng đàn ông háo sắc là đồ quỷ sứ, quả nhiên, cứ nhắc đến chủ đề này là không dừng lại được.”

“Tôi có háo sắc hay không, em còn không rõ sao?” Hà Phong ghé sát lại gần cô: “Không phải em nhớ ra hết rồi à?”

“…”

“Ngày trước em cũng luôn miệng nói không muốn, nhưng thực ra lại thích muốn chết.”

“Em về lớp đây!” Quý Đồng xấu hổ đứng bật dậy, chợt thấy trong lớp che mắt của anh lại lóe lên tia sáng xanh: “Mắt của anh…”

Hà Phong cúi đầu, đợi luồng sáng tan đi mới ngẩng lên nhìn cô: “Không sao.”

Sau nhiều lần quan sát, Quý Đồng đã có phỏng đoán sơ bộ về con mắt này, cô liền hỏi: “Có phải cứ mỗi lần anh rung động là mắt trái lại phát ra ánh sáng xanh không?”

Hà Phong không phủ nhận: “Ừ.”

Cô có chút lo lắng: “Mạnh Nguyên có nói với em là trong mắt anh đang giấu thứ gì đó để kìm hãm cảm xúc. Đó là thứ gì vậy?”

“Một món đồ chơi nhỏ thôi, không có gì đáng ngại.”

“Thế có đau không?”

“Thôi được rồi, đừng hỏi linh tinh nữa.” Hà Phong bỗng trở nên nghiêm túc: “Em mau về lớp đi. Sắp thi rồi, tập trung học hành cho tốt, nhớ làm hết mấy quyển bài tập mới mua, mấy bữa nữa tôi sẽ qua kiểm tra đấy.”

“…”

Con quỷ này… lật mặt còn nhanh hơn cả lật bánh tráng!

Sáng hôm sau, sau khi tập thể dục buổi sáng xong, Cam Đình nóng đến mức cởi cả cúc áo, choàng tay ôm vai Quý Đồng: “Nóng chết mất thôi.”

Cô nàng chán nản lấy tay quạt gió, vô tình nhìn thấy con bướm trên cổ áo Quý Đồng: “Trời đất!”

Cô buông tay ra, kinh ngạc thốt lên: “Đồng Đồng, lại là con bướm kia này!”

Quý Đồng gật đầu.

“Sao nó vẫn chưa chết nhỉ? Trời lạnh thế này cơ mà.”

Quý Đồng không thể nói thật, chỉ đành đáp: “Mình không biết.”

“Thế sao nó cứ bám theo cậu mãi thế?” Cam Đình bắt đầu tưởng tượng: “Trước đây mình nghe nói người mất sẽ biến thành bướm hay côn trùng gì đó để về thăm người thân, chẳng lẽ là bố cậu? Hay là ông nội? Hay là tổ tiên?”

“…” Quý Đồng muốn ký vào đầu cô nàng một cái: “Không phải đâu.”

“Thế thì tại sao? Kỳ quái quá.”

“Chắc là nó thích mùi dầu gội của mình đấy.” Quý Đồng nghiêm túc nói nhảm.

Vậy mà Cam Đình cũng tin là thật, ghé sát vào ngửi ngửi tóc cô: “Thơm thật, cậu dùng loại gì thế?”

“…”

Hà Phong nấp trong hộc bàn của Quý Đồng, vừa quan sát những hành động nhỏ của cô, vừa nghe giáo viên giảng bài.

Giờ ra chơi, Quý Đồng đi vệ sinh, không phải lúc anh nào cũng đi theo, nhất là những nơi riêng tư như vậy.

Anh thong thả nghe tiếng cười đùa của đám học sinh, cực kỳ tận hưởng cảm giác này, đây là trải nghiệm mà khi còn sống anh có mơ cũng không thể có được.

Đang yên đang lành, đột nhiên có thứ gì đó ụp xuống.

Quý Đồng còn chưa lau khô tay, việc đầu tiên cô làm khi quay lại chỗ ngồi là tìm con bướm, nhưng nó đã biến mất.

Có lẽ là bận việc gì nên rời đi trước rồi? Quý Đồng không quá lo lắng, vừa ngồi xuống đã nghe thấy mấy học sinh ngoài hành lang xôn xao: “Sao nó không động đậy gì thế, không lẽ chết rồi à?”

“Không chết được đâu.”

“Lắc thử xem, xem nó có cử động không.”

“Hoa văn màu xanh này đẹp thật đấy!”

Quý Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một nữ sinh đang cầm cái chai nhựa trong suốt, ra sức lắc mạnh mấy cái. Con bướm bên trong theo động tác kịch liệt của cô ta mà va đập vào thành chai.

Cô lập tức nổi giận, lao ra giật lấy cái chai từ tay nữ sinh đó, móng tay vô tình quệt qua mu bàn tay khiến cô ta giật mình kêu lên một tiếng.

Đó là một cái chai nước khoáng bị cắt làm đôi, vết cắt được bịt kín bằng giấy và băng dính, hoàn toàn không để không khí lọt vào trong. Quý Đồng nhanh chóng xé toạc băng dính, lo lắng nhìn con bướm dưới đáy chai.

Nó vẫn nằm im bất động.

Nữ sinh kia nhìn mu bàn tay bị Quý Đồng cào đỏ, tức giận quát lên: “Cậu làm cái gì thế? Trả lại cho tôi!”

Cô ta đưa tay định cướp lại, lại bị Quý Đồng vô thức đẩy ra: “Tránh ra! Nó là của tôi.”

Đối phương suýt thì ngã, giận đến điên người, tức khắc gào lên: “Cướp đồ của tôi rồi lại còn đẩy tôi! Sao lại là của cậu được! Là tôi bắt được mà! Cậu có biết lý lẽ không hả!”

Con bướm đập cánh, run rẩy bay lên, Quý Đồng thở phào nhẹ nhõm.

Thấy Quý Đồng phớt lờ lời mình, nữ sinh kia phát hỏa, vớ lấy cái chổi lớn sau cửa lớp, giáng thẳng xuống con bướm vừa mới bay lên không trung.

Nó bị đập rơi xuống đất, kẹt giữa những sợi chổi.

Đầu óc Quý Đồng bỗng trống rỗng, vì quá tức giận nên không kịp suy nghĩ nhiều, đồng thời cũng không khống chế được đôi tay mình, vung một cái tát thẳng vào đầu nữ sinh kia.

Hiển nhiên đối phương cũng không thể ngờ một học sinh ngoan ngoãn trông có vẻ yếu đuối như cô lại dám ra tay đánh mình, sững sờ hồi lâu rồi định lao vào đánh trả, nhưng đã bị các bạn xung quanh can ngăn lại.

Quý Đồng quỳ thụp xuống, cẩn thận gỡ con bướm ra khỏi những sợi chổi, hình như đôi cánh của nó đã bị gãy. Cô cẩn thận nâng lên, không dám dùng lực: “Anh chết rồi sao?”

“Anh cử động một chút đi mà.”

Lúc này hành lang đã tắc nghẽn không còn kẽ hở, ồn ào đến mức ngay cả học sinh tầng trên cũng chạy xuống hóng hớt. Quý Đồng hoàn toàn không nghe thấy người xung quanh đang gào thét cái gì, cô lo lắng đến mức mồ hôi nhễ nhại, hoảng sợ bật khóc: “Anh… anh dậy đi.”

“Hà Phong.”

Con bướm khẽ động đậy đôi cánh, cô mới hoàn toàn định thần lại, mệt lử ngồi bệt xuống đất. Đến khi ngẩng lên, cô mới nhận ra giáo viên đã chạy đến từ lúc nào.

Quý Đồng bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng mắng cho một trận, cuối cùng phải xin lỗi nữ sinh kia. Dù sao thì cô cũng là người ra tay đánh trước, xét về lý thì là người sai.

Hà Phong hiện nguyên hình, mỉm cười nhìn cô: “Chóng mặt quá, chắc tôi bị chấn động não rồi.”

Quý Đồng cúi gằm mặt, bước về phía lớp học: “Anh còn cười được à, em suýt nữa thì tưởng anh chết rồi đấy.”

“Tôi không chết được đâu.” Hà Phong không nhìn rõ biểu cảm của cô: “Tôi chỉ gửi linh hồn vào nó thôi, vừa rồi không thể khống chế được nên mới tạm thời không thể thoát ra ngoài.”

“Anh đừng biến thành bướm nữa.”

“Được.” Hà Phong thấy cô không vui, bèn dỗ dành: “Xin lỗi nhé, làm em lo lắng rồi.”

Anh bay đến phía trước mặt cô, vừa lùi vừa nói: “Để tôi đi dạy cho cô ta một bài học.”

“Đừng.” Quý Đồng ngẩng đầu lên: “Thôi kệ đi, anh không sao là tốt rồi.”

Sắp về đến lớp rồi.

“Tan học rồi nói tiếp, em vào lớp đây.”

“Được.”

Ngày kia chính là sinh nhật Hà Phong, Quý Đồng cứ suy nghĩ mãi xem nên tặng anh cái gì.

Đốt tiền vàng thì tầm thường quá, anh làm quan dưới đó, chắc cũng chẳng thiếu mấy thứ vàng bạc này, nhưng cô cô lại chẳng rõ sở thích của anh. Sau một ngày đắn đo, cô quyết định hỏi thẳng anh.

Gần nửa đêm, Hà Phong đến đợi Quý Đồng làm xong bài tập rồi mới nói chuyện. Cô nằm trong chăn, chỉ để lộ nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, ngước lên nhìn anh: “Anh có đặc biệt thích thứ gì không?”

“Chẳng có gì đặc biệt thích cả.”

“Không thể nào, chắc chắn phải có chứ.”

“Tôi thích em.”

“Cái đó không tính, thứ khác cơ.”

“Thế thì không có.”

Quý Đồng hơi nhíu mày.

Hà Phong thấy cô im lặng, bèn nói: “Tôi thích nghe đĩa hát.”

“Đĩa hát?”

“Ừ.”

“Sao em lại không nhớ ra nhỉ.” Quý Đồng lầm bầm: “À đúng rồi, nhớ ra rồi, ngày trước trong phòng anh có đặt một cái máy hát dạng loa kèn.”

“Lúc đó chỉ để làm cảnh thôi, sau này mới thích.”

“Vậy anh có thích nhạc sĩ nào không?”

“Không.”

“Hoặc là phong cách nhạc nào đó?”

“Cũng không.”

“Thế anh thường nghe cái gì?”

“Không biết nữa.”

“Thế mà gọi là sở thích à? Anh giỡn mặt em phải không?”

“Lừa em làm gì.” Hà Phong mỉm cười: “Cứ thấy hay là thích thôi.”

“Được rồi.”

“Kéo chăn xuống một chút đi, đừng che kín mũi như thế.”

“Vâng.” Quý Đồng ngoan ngoãn nghe lời, để lộ cả khuôn mặt ra: “Em đi ngủ đây.”

“Được.”

Cô vừa định mở lời, Hà Phong đã lên tiếng trước: “Đợi em ngủ say rồi tôi mới đi.”

Quý Đồng cong môi cười, không nói thêm gì nữa, chỉ nhắm mắt lại.

Một lát sau, cô khẽ hé mắt ra, phát hiện anh vẫn còn ở đó.

Thấy Hà Phong hơi nhíu mày với mình, Quý Đồng lập tức nhắm mắt lại, mỉm cười chìm vào giấc ngủ.

Đêm trước ngày sinh nhật, Quý Đồng lặng lẽ ra khỏi nhà, cùng Hà Phong xuống dưới lầu.

“Nửa đêm nửa hôm em chạy ra đây làm gì?” Hà Phong có hơi không hài lòng, hỏi dồn mấy lần nhưng cô nhất quyết không đáp.

Quý Đồng ôm một chiếc hộp nhỏ trong lòng, ngồi thụp xuống đất châm lửa. Hà Phong lờ mờ nhận ra cô đang định đốt thứ gì đó: “Cho tôi à?”

Quý Đồng đột nhiên quay đầu nhìn anh: “Cấm nhìn trộm, lát nữa anh sẽ biết ngay thôi.”

Hà Phong im lặng nhìn cô hí hoáy, còn nghe thấy cô lẩm bẩm gì đó trong miệng. May mà đêm nay không có gió, lửa cháy khá lớn.

Hà Phong lùi lại một bước, cả thân thể lẫn linh hồn của anh bây giờ đều đã khác xa, ở quá gần lửa vẫn có hơi không thoải mái. Đột nhiên, trước mặt anh xuất hiện một chiếc hộp nhỏ, chính là thứ Quý Đồng vừa đốt.

Quý Đồng nhìn anh, đứng dậy nhìn đồng hồ. Lúc đó là mười hai giờ hai phút, cũng không quá muộn: “Quà sinh nhật tặng anh đấy.”

Hà Phong thoáng chốc ngẩn người.

Quý Đồng nhìn chiếc hộp dưới đất, rồi lại nhìn anh: “Anh không muốn à?”

Hà Phong sực tỉnh, nhặt nó lên, cẩn thận nâng niu trong tay: “Là gì vậy?”

“Anh mở ra là biết ngay ấy mà.”

Hà Phong xoay chiếc hộp lại, nhìn cái nơ bướm bên trên, sau đó nhẹ nhàng kéo ra, chậm rãi mở hộp rồi cầm thứ bên trong lên.

Là một chiếc máy MP3 màu đen và một bộ dây tai nghe.

“Trước đây em có hỏi anh thích gì, anh bảo thích nghe đĩa hát. Em đã tìm lâu lắm, ngặt nỗi máy hát kiểu loa kèn đắt quá, em chưa đủ tiền mua. Cho nên em mới mua cái này.” Thấy anh im lặng, Quý Đồng liền bổ sung thêm: “Trong này có rất nhiều bài hát, đều là những bài em thích, còn có mấy loại phong cách khác nhau nữa. Em tải về hết rồi, anh nghe thử xem.”

Hà Phong vẫn không nói gì, trông anh có vẻ hơi căng thẳng, đến mức lúc cắm tai nghe còn bị trượt tay.

Anh nghiêm túc tìm nút nguồn rồi bấm xuống, nhưng nó không hề có phản ứng gì.

Quý Đồng thấy máy không sáng thì hỏi: “Nó không dùng được à?”

Hà Phong đeo tai nghe lên, vẫn không có một chút âm thanh nào.

Lúc chuyển sang bên kia, không phải lúc nào đồ vật trên dương gian cũng giữ nguyên được tính năng, mà món đồ trong tay anh lúc này cũng là một trong số đó.

Quý Đồng chăm chú nhìn anh: “Thế nào? Có tiếng không?”

Hà Phong nhìn vào đôi mắt đầy mong chờ của cô, gật đầu: “Có.”

“Là bài gì thế?”

Hà Phong khựng lại một nhịp, tùy ý bịa ra: “Cũng không rõ lắm, nhạc dương cầm không lời.”

Vẻ mặt Quý Đồng lập tức giãn ra, nở nụ cười ngọt ngào. Có đến mấy trăm bài, cô cũng chẳng nhớ thứ tự hay cụ thể gồm những bài gì nên tin lời anh ngay: “Anh có thích không?”

“Thích lắm.” Hà Phong nắm chặt chiếc máy trong tay: “Cảm ơn em.”

Quý Đồng rùng mình một cái, khoanh tay trước ngực: “Lạnh quá, mau lên nhà thôi.”

Cô thu dọn đống đồ dưới đất, nhanh chân chạy lên cầu thang, mới đi được hai bậc đã ngoảnh lại nhìn anh: “Còn ngẩn ra đấy làm gì? Mau lên đi.”

“Được.”