37. Bạn trai
Ăn uống xong xuôi, Quý Đồng đi tắm rửa rồi quay về phòng làm bài tập.
Vì tối qua mất ngủ nên khi đang chống cằm nhìn đoạn văn trên tờ đề, cô lại bắt đầu ngủ gật. Lúc tỉnh lại, trên người cô đã được đắp thêm một chiếc chăn len, theo cử động của cô mà trượt xuống, rơi xuống phía sau lưng.
“Dậy rồi à?”
Nghe tiếng động, cô nhìn sang, thấy Hà Phong đang đứng ngay cạnh giá sách.
“Trời sáng rồi sao?”
“Vẫn còn sớm.”
Quý Đồng dụi mắt, nhìn đồng hồ báo thức.
“Mới mười một giờ rưỡi thôi, không phải anh có việc cần xuống địa phủ ư?”
“Tôi tra xong rồi.”
“Nhanh vậy à?”
“Ừ.”
“Có tìm thấy cô ấy không?”
“Tìm thấy rồi.”
“Giờ cô ấy đang ở đâu?”
“Không khéo lắm, nữ quỷ đó đã chuyển kiếp, vừa mới sinh được hai ngày.”
“Đầu thai rồi sao?” Quý Đồng thở dài đầy tiếc nuối, “Vậy mà vẫn muộn mất hai ngày. Là trai hay gái thế? Cô ấy đầu thai ở đâu vậy?”
“Là con gái, trùng hợp là vẫn ở thành phố này.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Để mai rồi tính, em mau lên giường ngủ đi.”
“Không ngủ đâu, em còn chưa làm xong bài nữa.”
“Để sáng mai rồi làm.”
“Sáng mai thì không kịp nữa.”
“Đi ngủ đi, lúc buồn ngủ mà cố gồng thì cũng không có hiệu quả đâu.”
“Nhìn thấy anh là em hết buồn ngủ rồi.”
“Thế thì tôi đi đây.”
Quý Đồng vội vàng giơ tay ra định giữ lại, nhưng tay cô xuyên thấu qua cơ thể anh, chỉ bắt được một nắm không khí lạnh lẽo.
“Đừng đi mà.”
Hà Phong cười khẽ: “Chờ em ngủ say rồi tôi mới đi.”
…
Sau khi Quý Đồng đến báo tin tức của Tiểu Chân cho Nhất Thụy nghe, anh ta đã đứng đợi ở cổng trường cô suốt một ngày.
“Người đó có đang ở đây không?”
Quý Đồng gật đầu.
Nhất Thụy đột nhiên cầu xin: “Anh có thể cho tôi biết Tiểu Chân đã đầu thai vào đâu được không? Cầu xin cậu, giúp tôi thêm một lần này nữa thôi.”
Quý Đồng nhìn sang Hà Phong. Nhất Thụy dõi theo ánh mắt của cô, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống, dập mạnh đầu xuống đất: “Tôi xin anh, xin anh đấy.”
Quý Đồng định đỡ anh ta dậy: “Anh đừng làm thế này nữa, mau đứng lên đi.”
Nhất Thụy càng dập đầu mạnh hơn, mạnh đến mức chảy cả máu: “Cầu xin các người, chỉ cho tôi nhìn cô ấy một lần thôi, sau này tôi nhất định sẽ không đeo bám, cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ấy đâu!”
Quý Đồng hỏi Hà Phong: “Không thể nói cho anh ấy biết sao? Có quy định gì à?”
“Ừ.”
“Nếu nói thì anh sẽ bị phạt sao?”
“Ừ.”
Mặt Nhất Thụy dán chặt xuống đất, nước mắt hòa lẫn với bùn đất, khóc đến mức nước miếng cũng trào ra: “Cho tôi biết cô ấy ở đâu thôi được không? Tôi chỉ muốn biết cô ấy sống có tốt không, hay cha mẹ cô ấy là người thế nào… Xin anh, tôi sẽ không đến làm phiền đâu, chỉ đứng từ xa nhìn một cái thôi.”
Quý Đồng thấy cảnh này thì lòng thắt lại, nước mắt bắt đầu chực trào ra ngoài. Hà Phong cau mày, nhìn sang cô với vẻ không vui: “Em khóc cái gì?”
“Tiếng khóc của anh ấy nghe xót xa quá.”
Hà Phong vừa xót vừa giận: “Lau nước mắt đi.”
Quý Đồng ngoan ngoãn lau mắt.
Cuối cùng Hà Phong vẫn mủi lòng: “Em nói với anh ta là tôi sẽ đưa anh ta đi. Nhưng nhớ là không được nói nhiều, không được lại gần, và cũng không được can thiệp vào cuộc sống sau này của người kia.”
“Nhưng anh sẽ bị phạt đó.”
“Không sao, cùng lắm là phạt tiền thôi.”
…
Bệnh viện này không lớn, dãy hành lang vắng vẻ yên tĩnh.
Khi sắp đến cửa phòng, Nhất Thụy bỗng ngập ngừng không dám đi tiếp. Sắc mặt anh ta tái nhợt, mồ hôi nhễ nhại làm tóc bết lại từng lọn dán vào da đầu.
Anh ta ngẩng đầu rồi lại cúi đầu, cứ lặp đi lặp lại như thế mãi, cuối cùng mới chậm chạp nhích đến cửa.
Hà Phong chỉ cho Quý Đồng biết đứa bé nào là Tiểu Chân.
Cửa phòng bệnh không đóng, bên trong vọng ra tiếng một người phụ nữ đang dỗ dành trẻ con. Nhất Thụy nhìn vào trong, người phụ nữ vừa hay quay đầu lại, ánh mắt chạm phải Nhất Thụy đứng ngoài cửa nhưng không để tâm lắm, tiếp tục bế đứa bé đi đi lại lại.
Bất thình lình, đứa bé trong tay cô ấy òa lên khóc. Nhất Thụy như bị kích động, đẩy cửa lao thẳng vào trong, đứng đờ người ra trước mặt người phụ nữ.
Quý Đồng không kịp giữ anh ta lại, đứng ở ngoài cửa mà không biết nên làm thế nào.
“Anh tìm ai?” Người phụ nữ ôm chặt đứa bé, “Anh là bạn của Vương Cường à?”
Nhất Thụy không trả lời, cả cơ thể căng cứng như dây cung.
Người phụ nữ vừa dỗ dành đứa bé vừa quan sát người đàn ông lạ mặt mới xông vào này, sau đó bước về phía cửa sổ. Nhất Thụy đi theo, anh ta nhìn đứa trẻ, nước mắt rơi xuống lã chã, khàn giọng hỏi: “Sao con bé cứ khóc mãi thế?”
Người phụ nữ càng thấy khó hiểu, tránh sang một bên: “Anh là ai vậy? Sao tự dưng anh lại khóc?”
Hà Phong tiến đến bên cạnh Nhất Thụy, nói riêng với anh ta: “Xem xong rồi, mau đi thôi.”
Nhất Thụy cúi đầu lau nước mắt, nói với người phụ nữ: “Xin lỗi đã làm bà sợ, đứa bé đáng yêu lắm.”
Người phụ nữ nhìn anh, trong mắt không giấu nổi vẻ hoang mang.
Nhất Thụy nhìn đứa bé lần cuối rồi xoay người rời đi. Vừa đi được hai bước, đứa trẻ bỗng khóc to hơn, tiếng khóc như búa tạ nện vào lồng ngực anh ta, khiến trái tim anh ta như vỡ vụn. Cuối cùng Nhất Thụy vẫn không kìm lòng được mà quay trở lại, chìa tay về phía người phụ nữ: “Có thể cho tôi bế con bé một lát được không?”
Người phụ nữ sợ hãi ôm chặt đứa trẻ: “Cái anh này, rốt cuộc anh đang làm gì thế? Sao cứ kỳ cục thế nào vậy?”
“Tôi chỉ bế một chút thôi.”
Cánh tay Nhất Thụy lơ lửng giữa không trung, mãi mà vẫn không hạ xuống.
Thấy đứa bé mãi vẫn không chịu nín, người phụ nữ càng thêm sốt ruột: “Anh còn không đi là tôi gọi người đấy!”
Hà Phong đứng bên cạnh, thấp giọng cảnh báo: “Đừng vượt quá giới hạn.”
Nhất Thụy nghiến chặt răng, định từ bỏ. Nhưng ngay khoảnh khắc anh ta vừa định hạ tay xuống, đứa bé bỗng giơ bàn tay nhỏ xíu lên. Nhất Thụy đưa ngón tay út ra, cô bé liền nắm lấy móng tay anh ta rồi bật cười.
Người phụ nữ gạt tay Nhất Thụy ra, bước về phía giường rồi liên tục nhấn chuông gọi y tá.
Cha của đứa bé trở về, trong tay xách một chiếc hộp lớn, cảnh giác nhìn anh ta: “Anh là ai? Tìm ai đấy?”
“Vương Cường.” Người phụ nữ bế con nấp sau lưng chồng, “Người này có vấn đề thần kinh.”
Quý Đồng đứng ngoài nghe mà sốt cả ruột, vội lao vào kéo Nhất Thụy ra ngoài, không quên xin lỗi hai vợ chồng họ rối rít.
Nhất Thụy bị Quý Đồng kéo ra khỏi bệnh viện, ánh mặt trời chói chang làm mắt anh ta đau nhức vô cùng.
“Anh không được làm thế nữa, chúng ta đã giao kèo là không được lại gần rồi mà.”
Nhất Thụy chợt ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xanh thẳm, đoạn nhắm mắt lại.
Quý Đồng nuốt lại những lời trách móc vào trong: “Tiếp theo anh định thế nào?”
“Về nhà, ăn uống đầy đủ, làm việc chăm chỉ, sống cho thật tốt.” Nước mắt Nhất Thụy đã khô, anh ta cúi đầu nhìn về phía sau, nở một nụ cười thanh thản, “Sau đó, chờ cô ấy lớn lên.”
Quý Đồng nhất thời không biết nên nói gì.
Nhất Thụy thở dài một hơi, lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ: “Mật khẩu dán ở trên đó, cảm ơn hai người.”
Quý Đồng lùi lại một bước: “Không cần đâu ạ.”
“Cô cứ nhận đi.” Nhất Thụy cười khổ, “Xin lỗi, vừa rồi tôi đã không giữ đúng lời hứa, sau này tôi sẽ tự kiềm chế bản thân. Xin hãy nhận cho, tôi thực lòng cảm ơn hai người rất nhiều.”
…
Cuối cùng Quý Đồng không nhận tiền của anh ta.
Cô bắt xe buýt quay lại trường, vì buổi trưa trên xe không có mấy người nên cô và Hà Phong ngồi ở hàng ghế cuối.
Quý Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt bùi ngùi cảm thán: “Anh Nhất Thụy đã hơn ba mươi rồi, dù có đợi mười bảy mười tám năm nữa thì đến lúc đó cũng đã lớn tuổi rồi. Dù họ có không quan tâm tuổi tác, có được cha mẹ đồng ý và thực sự có thể ở bên nhau đi chăng nữa, thì một người năm mươi mấy, một người hai mươi mấy, lỡ như anh ấy đi trước lại để Tiểu Chân lại một mình thì sao? Thật sự không dễ dàng gì.”
Hà Phong im lặng nghe cô lẩm bẩm.
Kể từ khi nhớ lại chuyện kiếp trước, dường như tính tình cô đã cởi mở hơn, cũng nói nhiều hơn hẳn.
“Nếu có một ngày tôi đi đầu thai chuyển kiếp, vậy thì em có đồng ý đợi tôi mười mấy năm không?”
Cô trả lời ngay mà không cần suy nghĩ: “Tất nhiên là có rồi.”
Vừa dứt lời, Quý Đồng sững lại, quay sang nhìn Hà Phong: “Anh sắp đi đầu thai sao?”
“Tôi đang ở trong biên chế, sắp tới thì chưa.”
“Vậy thì tốt.”
Cô quay mặt đi, tiếp tục nhìn ra ngoài: “Không sao, em sẽ không lấy chồng đâu. Tư tưởng của mẹ em thoáng lắm, sẽ không ép em đâu.”
…
Tuần này trường cho nghỉ, thứ Bảy vừa đúng là dịp Halloween, Cam Đình rủ Quý Đồng đi công viên giải trí chơi.
Hôm nay sẽ có đủ loại “ma quỷ” diễu hành quanh công viên, nhưng vì trời chưa tối, hoạt động cũng chưa bắt đầu nên chỉ có mấy trò chơi cảm giác mạnh là đang được vận hành.
Họ bước vào một ngôi nhà ma, Cam Đình lập tức ôm chặt lấy Triệu Thân, sợ đến mức co rúm người lại, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến người đi sau.
Ngày nào Quý Đồng cũng gặp ma thật nên mấy cảnh tượng thế này không đủ để khiến cô sợ hãi. Thậm chí cô còn cố tình tụt lại phía sau, nhìn quanh quất thấy không có ai mới khẽ giọng thì thầm: “Anh có ở đó không?”
Hà Phong hiện ra trước mặt cô: “Sợ rồi à?”
“Không.” Quý Đồng lách qua một cái chi giả đang treo lủng lẳng trên đầu, “Em chỉ đang nghĩ, nếu anh mà ở đây hù người ta thì hẳn là ngôi nhà ma này sẽ nổi đình nổi đám luôn cho xem.”
“Bị phát hiện là bị phạt tiền đấy.”
Nghe anh nghiêm túc nói như vậy, Quý Đồng không nhịn được mà bật cười: “Không sao, em đốt cho anh là được.”
…
Cam Đình và Triệu Thân đứng đợi ở bên ngoài, một người sợ đến mức mặt mày tái mét, một người mặt cắt không còn giọt máu.
“Đồng Đồng, sao giờ cậu mới ra, mình sợ đến mức mụ mị cả người rồi, không kịp để ý xem cậu thế nào.”
“Mình phải trò chuyện với mấy con ma vài câu nên ra hơi muộn.”
Cam Đình không nghĩ ngợi gì nhiều: “Cậu gan dạ thật đấy, mình chịu rồi, hai chân mềm nhũn ra đây này.”
Triệu Thân than thở: “Cái tên NPC kia suýt chút nữa là tiễn mình lên chầu trời luôn.”
Cam Đình nũng nịu ôm lấy cánh tay cậu ta: “Chúng mình đi chơi cái gì lãng mạn chút cho bình tâm lại đi.”
Cam Đình kéo Triệu Thân đi chơi tàu hải tặc, Quý Đồng sợ chóng mặt nên đứng dưới đợi họ.
Ông chủ sạp hàng bên cạnh thấy cô cứ đứng lầm bầm một mình trước một cái cây, liền bước đến chào mời: “Chơi bắn súng không cháu? Trúng là có quà đấy.”
Nói thật thì trò bắn bóng bay này chẳng là gì so với cô. Quý Đồng bách phát bách trúng, tiếng bóng nổ vang lên liên hồi, trong thoáng chốc đã xử lý sạch sẽ hai hàng.
Hà Phong đứng bên cạnh, nhìn Quý Đồng đang cầm súng mà có chút thẫn thờ.
…
Khi trời tối hẳn, công viên giải trí mới bắt đầu nhộn nhịp, những người hóa trang thành ma quỷ xuất hiện đi dạo khắp nơi.
Cam Đình và Triệu Thân đi chơi trò đĩa bay khổng lồ, Quý Đồng vẫn đứng ở dưới đợi. Một chàng trai mặc đồ bệnh nhân, trang điểm kinh dị tiến về phía cô, có ý đồ muốn hù dọa. Quý Đồng chẳng buồn để ý, chỉ thản nhiên quay đi.
Chàng trai lại cố tình sấn tới, vòng ra trước mặt cô, trưng ra một bộ mặt đáng sợ.
Quý Đồng nhìn thẳng vào cậu ta, không có chút phản ứng nào.
Chàng trai bĩu môi: “Gan cũng lớn đấy chứ nhỉ, cô không sợ tôi à?”
“Thứ kinh khủng hơn anh tôi còn gặp qua rồi.”
“Thế luôn cơ à?” Thấy cô xinh xắn, chàng trai không chịu rời đi, “Hay là gia nhập với bọn tôi đi? Tôi đưa cô đi hóa trang nhé?”
“Không cần, cảm ơn.”
“Đi đi, được trả tiền mà.”
“Không cần.” Quý Đồng lại quay lưng lại với cậu ta.
Chàng trai vẫn đeo bám không tha: “Cô vẫn là học sinh đúng không? Học trường nào thế?”
“Cô ấy đã nói là không muốn rồi.”
Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên lọt thẳng vào tai chàng trai, khiến cậu ta rùng mình một cái, nhìn quanh nhìn quất nhưng chẳng thấy ai: “Này, lúc nãy cô có nghe thấy ai nói gì không?”
Quý Đồng giả vờ lắc đầu: “Không nghe thấy gì cả? Sao thế?”
“Ồ, chắc là tôi nghe nhầm.” Vừa dứt lời, cậu ta đã cảm thấy sau lưng bị ai đó vỗ một cái. Cậu ta quay đầu lại, thấy xung quanh trống trơn thì rùng mình lẩm bẩm: “Gặp quỷ rồi.”
Quý Đồng lại bâng quơ bồi thêm một câu: “Cẩn thận sau lưng có quỷ thật đấy.”
Chàng trai sởn cả gai ốc, vừa xoa cánh tay vừa bỏ chạy: “Ai giả thần giả quỷ thế, này này này, có phải vừa nãy cậu vỗ tôi không… Đợi tôi với!”
Quý Đồng bật cười thành tiếng, nhìn Hà Phong bên cạnh: “Hung dữ thế, cơ mà anh sắp bị phạt tiền đến nơi rồi kìa.”
“Phạt thì phạt thôi.”
“Chúng ta đi dạo chỗ khác đi, để em nhắn tin cho Cam Đình.”
“Ừ.”
Cách đó không xa là vòng quay ngựa gỗ, một trong số các cô bé đang ngồi trên lưng ngựa có một con tiểu quỷ đậu trên vai: “Hà Phong, anh nhìn kìa, đó là…”
Chưa đợi cô nói xong, Hà Phong đã lập tức dịch chuyển đến, xách con quỷ từ trên vai cô bé ném thẳng xuống đất.
Quý Đồng chậm rãi bước tới, không dám lại gần. Con quỷ thấy Quý Đồng đang nhìn mình thì mở to đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm lại cô, nhưng sau khi bị Hà Phong quát cho một câu, nó lại lập tức cúi gầm mặt xuống.
Xung quanh quá ồn ào, cô không nghe rõ Hà Phong đang nói gì, chỉ loáng thoáng thấy mấy câu như “không được hù người”, “nếu không sẽ tống ngươi vào Thập Nhất Điện”, “hiểu chưa?”.
Xem chừng là đang răn đe con quỷ này.
Một lát sau, tiểu quỷ run rẩy ngoan ngoãn chạy mất, lúc này Hà Phong mới quay lại bên cạnh cô.
“Nó sợ anh thật đấy.”
“Chẳng có mấy con quỷ mà không sợ tôi cả.”
“Lợi hại thế sao?”
“Đương nhiên.”
Quý Đồng mỉm cười, nhìn qua vòng quay mặt trời: “Chúng ta lên ngồi cái kia đi.”
“Được.”
Quý Đồng xếp hàng ở cuối cùng, may mắn là phía sau không có ai, một mình bước vào một cabin.
Cuối cùng cũng có được chút không gian riêng tư.
Cabin chậm rãi lên cao, Quý Đồng nhìn xuống cảnh đêm rực rỡ, bỗng cảm thán: “Làm quỷ cũng thích thật, có thể dịch chuyển, có thể bay, lại có thể làm được bao nhiêu việc.”
Từng chùm pháo hoa trên bầu trời bỗng nhiên nở rộ, những đóa hoa lửa ngũ sắc phản chiếu trong mắt cô.
Quý Đồng nhìn pháo hoa, còn Hà Phong lại đang nhìn cô.
Cả hai cùng nhau im lặng, cho đến khi màn pháo hoa kết thúc.
Cô chậm rãi chớp mắt, nhẹ nhàng nói: “Không sao, rồi em cũng sẽ biến thành quỷ thôi, sớm muộn gì cũng sẽ đến ngày đó.”
…
Lúc rời khỏi công viên giải trí thì trời đã rất muộn. Cam Đình và Triệu Thân còn muốn đi xem phim nên đưa Quý Đồng ra trạm xe buýt trước. Trên đường đi, Triệu Thân mua cho hai cô gái hai cốc trà sữa, vì lỡ cho quá nhiều đường nên Cam Đình cứ cằn nhằn cậu suốt dọc đường.
Nhìn họ liếc mắt đưa tình như thế, Quý Đồng không nhịn được mà mỉm cười.
“Xem kìa, người ta cười nhạo cậu rồi đấy.” Triệu Thân nói.
“Đâu có, rõ ràng là cười nhạo cậu ma.” Cam Đình vỗ nhẹ vào người cậu.
“Này này này, đừng có động tay động chân, thô lỗ quá, học tập người ta kìa, dịu dàng thùy mị biết bao.”
Vừa dứt lời, Cam Đình giơ chân cho Triệu Thân một cước, buộc cậu phải liên tục xin tha: “Chị hai ơi, em sai rồi.”
“Đáng đời.”
Triệu Thân lại hỏi: “Đúng rồi, Quý Đồng, Đình Đình nói cậu vẫn chưa có bạn trai, thế không có ai theo đuổi cậu à?”
Quý Đồng gật đầu.
Cam Đình hơi ngẩn ra: “Cậu nói mình mới thấy lạ đấy, đúng là không có thật, chưa từng thấy ai luôn.”
Cô nàng nhíu mày, ngón tay mân mê môi dưới: “Không thể nào, Đồng Đồng nhà mình xinh xắn thế này cơ mà.”
Lúc này, trong đầu Quý Đồng toàn là hình ảnh Hà Phong đang đi theo phía sau không xa, và cả mấy chữ “bạn trai” thốt ra từ miệng Triệu Thân.
Bạn trai à… như Hà Phong bây giờ thì có được xem như bạn trai không?
Đến lúc này, Quý Đồng mới nhận thức được vấn đề này.
Mình thế này thì có tính là đang yêu đương với quỷ không nhỉ?
“Cậu mà chịu hoạt bát hơn một chút nữa là được rồi.” Cam Đình đột nhiên khoác vai cô: “Chắc chắn là sẽ có một đống nam sinh theo đuổi cho xem.”
“Mình chưa từng nghĩ đến mấy chuyện đó.” Quý Đồng trả lời qua loa.
“Hay để mình giới thiệu cho cậu một anh chàng đẹp trai nhé?” Triệu Thân nhướng mày nhìn cô: “Siêu cấp đẹp trai luôn đấy.”
Cam Đình lại đá cho cậu một phát: “Lo thân mình đi đã, lớp 12 rồi, cậu không học nhưng người ta vẫn còn phải học đấy.”
“Kẻ tám lạng người nửa cân, cậu thì khá hơn mình chỗ nào?”
“Cậu…” Cam Đình buông Quý Đồng ra, lại định giơ tay đánh Triệu Thân, rượt nhau suốt cả con phố.
“Hà Phong?”
Hà Phong hiện ra bên cạnh cô: “Sao thế?”
“Em cứ tưởng anh đi rồi.”
“Tôi vẫn luôn ở đây.”
Quý Đồng nhìn hai người đang đùa giỡn phía xa, khóe môi cong lên: “Hai cậu ấy buồn cười thật.”
Cam Đình thở hổn hển chạy ngược lại: “Đồng Đồng, phía trước là đến trạm xe buýt rồi, xe của bọn mình tới rồi. Mình thấy xe của cậu còn hai trạm nữa cơ, hay là bọn mình đi trước nhé, về đến nhà thì nhớ nhắn tin cho mình.”
“Được, hai cậu đi đi.”
“Về cẩn thận nhé.” Cam Đình lại lon ton chạy đi, giữa đường còn quay đầu lại gửi nụ hôn gió: “Mai gặp lại! Nhớ đến sớm cho mình chép bài đấy nhé!”
“Được.”
Con đường dài vắng lặng lại chỉ còn lại hai người bọn họ.
Quý Đồng nhìn Hà Phong, đột ngột hỏi: “Cam Đình có xinh không?”
Hà Phong thành thật trả lời: “Bình thường.”
“Bình thường á?” Quý Đồng hơi ngạc nhiên: “Cậu ấy là hoa khôi được cả lớp công nhận đấy.”
“Thế à?” Hà Phong nhìn vào đôi mắt đang mở to của cô: “Vẫn không đẹp bằng em.”
“Anh đang nịnh em đấy à?” Quý Đồng xoa mũi: “Em vẫn có tự trọng mà.”
“Tôi chưa bao giờ nịnh ai cả.” Hà Phong bật cười.
“Anh cười cái gì?”
“Em rất đẹp, đẹp hơn tất cả bọn họ, nhưng nếu so với kiếp trước thì đúng là không bằng thật.”
“…” Quý Đồng im bặt.
“Đường nét thì vẫn giống, nhưng lại thiếu đi vài phần anh khí của kiếp trước. Hồi đó em rất tự tin vào nhan sắc của mình, bây giờ cũng nên tự tin một chút mới tốt.” Hà Phong thấy cô không nói gì, bèn nhìn sang: “Giận à?”
“Không.”
“Thế sao không nói gì?”
“Em chẳng biết nói gì nữa.”
Hà Phong cũng im lặng một lát: “Vậy thì không nói nữa, về nhà thôi.”
“…”
…
Sắp đến Tết Dương lịch, đã hơn một tháng nay nhà trường không cho học sinh nghỉ cuối tuần, ai nấy đều than ngắn thở dài, vừa vùi đầu vào học vừa đếm ngược từng ngày.
Vào giờ tự học buổi tối, trong lớp chỉ có tiếng lật sách và tiếng bút sột soạt trên giấy. Cam Đình lén rút điện thoại từ trong giày ra, trốn giáo viên nhắn tin cho Triệu Thân. Triệu Thân chưa trả lời, cô nàng liền chán nản lướt điện thoại, mở lịch ra tính ngày.
Còn mười lăm ngày nữa là đến năm mới rồi.
Cô nằm bò ra bàn, thở dài thườn thượt: “Sao mới đến ngày mười sáu thôi vậy!”
Quý Đồng đang viết văn, nghe thấy thế thì khựng lại: “Hôm nay là ngày mười sáu à?”
“Đúng thế, thời gian trôi chậm quá đi mất! Nhà trường định bức điên chúng ta à! Mình chết mất thôi!”
Còn hai ngày nữa là đến sinh nhật Hà Phong.
Quý Đồng rơi vào trầm tư.
Trước mắt cô bỗng tối sầm lại.
Ngay sau đó là tiếng hò reo vang dội cả tòa nhà.
Cúp điện rồi.
Cam Đình phấn khích đến mức suýt thì nhảy lên ghế mà hét, quay sang lắc lắc cánh tay Quý Đồng: “Cúp điện rồi, cúp điện rồi, trời ơi, cúp lâu lâu vào, đừng có lại sớm quá.”
Giáo viên trực lớp gõ bàn: “Trật tự, tất cả ngồi yên tại chỗ đợi đến khi có điện đi.”
Chẳng ai thèm lắng nghe, lớp học lập tức mất kiểm soát.
Cam Đình khom lưng, lấy tay che ánh sáng của điện thoại, lại nhắn tin cho Triệu Thân.
Lần này cậu ấy đã trả lời.
Hai người nhắn qua nhắn lại vài câu, đến khi Cam Đình ngẩng đầu lên thì Quý Đồng đã biến mất từ lúc nào.
“Anh định đi đâu thế?” Quý Đồng đi theo sau Hà Phong: “Nếu đột ngột có điện lại là em bị phát hiện đấy.”
“Yên tâm đi, không có chuyện đó đâu.”
Quý Đồng suy nghĩ một lát rồi hỏi:“Không phải là do anh làm đấy chứ?”
“Ừ.”
“Anh ngắt điện làm gì?”
“Thấy em mệt quá, đưa em ra ngoài hít thở không khí một lát.”
“Tốt thế cơ à?” Quý Đồng chạy đến phía trước mặt anh, vừa lùi lại vừa hỏi: “Có gì mờ ám không?”
“Chẳng có gì mờ ám cả, chỉ là xót em thôi.”
Quý Đồng mím môi nhịn cười: “Anh định đưa em đi đâu?”
Hà Phong không trả lời.
Toàn trường chìm trong bóng tối, trên đường vắng ngắt không một bóng người.
Hà Phong đưa cô đến một lùm cây nhỏ yên tĩnh.
Xung quanh tối đen như mực, Quý Đồng không nhìn rõ đường, cũng không có gì để chiếu sáng, chỉ đành phải thận trọng lần mò từng bước.
“Anh đợi chút, em không thấy đường nữa rồi.”
Hà Phong quay đầu lại, thấy hai tay cô đang quờ quạng giữa không khí.
Anh vận một luồng lửa quỷ, đánh tan nó ra rồi đẩy về phía trước. Tức thì vô số đốm sáng li ti tụ lại thành một dải lụa xanh biếc, soi rõ đường đi cho cô.
Quý Đồng nhìn những đốm sáng xanh nhỏ bé trước mắt, kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Hà Phong dừng lại dưới gốc cây cổ thụ cạnh tường, quay lại nhìn cô.
“Đẹp quá.” Quý Đồng nhìn lửa quỷ lan tỏa khắp nơi, nói đùa: “Có phải em không được cử động không? Nếu không thì sẽ bị thiêu cháy mất.”
Hà Phong giơ tay lên, dùng ngón trỏ thắp lên một ngọn lửa nhỏ: “Chạm vào thử đi.”
Đương nhiên Quý Đồng tin anh. Cô đưa tay ra định chạm vào, nhưng ngón tay cô lại xuyên qua ngọn lửa: “Anh lại lừa em.”
Hà Phong thu tay lại ra sau lưng: “Đây là lửa quỷ mà, sao mà chạm vào được.”
“Nhưng tại sao nó lại không giống với những ngọn lửa em từng thấy trước đây nhỉ? Sao lại nhiều thế này? Lại còn có màu này nữa chứ.”
“Muốn biết không?”
“Muốn.”
“Đợi bao giờ em thành quỷ rồi thì tôi dạy cho.”
“…”
Quý Đồng ngồi xuống dưới một gốc cây, thưởng thức đám lửa quỷ lung linh: trước mắt “Anh có biết em chết lúc nào không?”
“Tôi đã tìm hiểu rồi.”
Quý Đồng nhìn anh: “Khi nào?”
“Trên sổ Sinh Tử không có tên em.”
“Tại sao?”
“Không biết, tôi cũng thấy rất lạ.”
“Nhưng sức khỏe em không tốt, chắc cũng chẳng sống được bao lâu.”
Hà Phong im lặng.
“Hà Phong.”
“Ừ.”
“Mối quan hệ hiện tại của chúng ta là gì?”
Hà Phong nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Quý Đồng trộm liếc anh một cái, thấy anh cúi đầu không nói gì thì lập tức hối hận. Có lẽ cô không nên hỏi như vậy, đã làm khó anh rồi.
Nhưng cô không thể ngờ tới việc Hà Phong lại đột nhiên quỳ một gối xuống trước mặt cô.
Quý Đồng giật mình đứng bật dậy: “Anh làm gì thế? Mau đứng lên đi.”
Hà Phong ngước nhìn cô, những đốm xanh mờ ảo bay lơ lửng xung quanh anh: “Trước giờ tôi cũng luôn suy nghĩ về vấn đề này. Tôi là một linh hồn, dù có thể giao tiếp với em, nhưng rốt cuộc chúng ta vẫn luôn thuộc về hai thế giới khác nhau.”
Quý Đồng nghẹn lời, bỗng cảm thấy lồng ngực thắt lại.
“Hôm đi công viên giải trí, nhìn thấy bạn của em đùa giỡn phía trước, trong khi em lại lủi thủi đi một mình phía sau, tôi thấy mình thật sự rất vô dụng.”
“Không có đâu, anh đừng nghĩ như thế.” Quý Đồng bật cười: “Có gì đâu chứ, em quen rồi mà.”
Hà Phong cũng cười theo: “Tôi cũng muốn được giống như chàng trai đó, có thể nắm tay người mình yêu, được ôm em, được đùa giỡn trên phố, mua cho em đồ ăn thức uống, cùng em ngồi trên con thuyền lắc lư kia, và cả đoàn tàu bay lượn trên trời nữa.”
“Muốn được ở bên em mà không cần phải lo nghĩ điều gì.” Nụ cười của anh nhạt dần: “Nhưng chúng ta chỉ có thể lén lút trốn trong bóng tối, ngay cả việc thoải mái nói chuyện ngoài phố cũng không thể. Như em nói đấy, cứ đứng nói chuyện với không khí mãi, người khác sẽ tưởng thần kinh em có vấn đề.”
Quý Đồng bỗng thấy sống mũi cay cay.
“Em nhớ lại chuyện tiền kiếp, tôi vừa vui, lại vừa không vui. Tôi của lúc đó là một tên lông bông bất cần đời, lúc nào cũng bắt nạt em. Không biết bây giờ trong lòng em đang nghĩ gì về tôi, có lẽ em sẽ thấy nhiều lời nói lúc đó chỉ là sự nông nổi nhất thời của tuổi trẻ, không đáng tin.” Hà Phong nhìn cô trân trân, ánh sáng dưới lớp bịt mắt lại bắt đầu xuất hiện, soi sáng cả khuôn mặt anh.
Anh hơi cúi đầu để đè nén cảm xúc, rồi lại khó khăn ngẩng lên nhìn cô: “Nhưng lần nào tôi cũng rất nghiêm túc. Từ năm mười bảy tuổi đến năm ba mươi lăm tuổi, cho đến tận bây giờ cũng vậy. Bất kể là sống hay chết, bất kể là ở đâu, mỗi năm mỗi ngày mỗi phút mỗi giây, lúc nào tôi cũng muốn được cưới em.”
“Em cứ hỏi tôi đoạn sau của kiếp trước đã xảy ra chuyện gì, tôi không dám nói cho em biết. Thứ nhất là vì lúc đó tôi không tốt, đã làm ra quá nhiều việc xấu, có lỗi với quá nhiều người. Em lớn lên trong thời bình hạnh phúc, tôi sợ em không chấp nhận được, lại sợ hãi con người đó của tôi. Thứ hai là vì bây giờ em vẫn còn nhỏ, có nhiều chuyện em vẫn chưa thể tự gánh vác được. Đợi em lớn thêm chút nữa, kiên cường thêm chút nữa, tôi có thể từ từ kể cho em nghe.”
Thấy mắt cô nhòe đi, giọng Hà Phong trầm hẳn đi: “Người và quỷ vốn không cùng đường, tôi lại là Tuần sứ, điều không nên làm nhất chính là lạm dụng chức quyền, vi phạm âm luật. Thế nhưng, tôi rất sợ. Tôi sợ em yêu tôi, mà còn sợ em không yêu tôi hơn. Sợ sau này em sẽ ở bên người khác, không cần tôi nữa.”
“Tôi không thể ở bên cạnh em như một người đàn ông bình thường, đối với em thì điều này ít nhiều gì cũng có chút không công bằng. Thế gian này rất tốt đẹp, đắng cay ngọt bùi đều có phong vị riêng của nó. Nếu một ngày em gặp được người khác phù hợp hơn, muốn sống một cuộc đời bình thường, tôi cam đoan mình có thể rời đi bất cứ lúc nào. Nhưng trước lúc đó, tôi sẽ dùng toàn bộ sức lực của mình để ở bên cạnh em, bảo vệ em.”
“Vậy nên, em có đồng ý để tôi trở thành bạn trai tạm thời của em không?”
…