A Chi, A Chi - Uin

Chương 39

39. Người Nhật Bản

Quý Đồng còn chuẩn bị cả đồ ăn cho Hà Phong. Cô rón rén vào bếp lấy một cái ly rồi quay lại phòng, lôi từ trong cặp sách ra một hộp cơm bằng nhựa và một chai rượu cỡ nhỏ.

Hà Phong nhìn dáng vẻ lén la lén lút như ăn trộm của cô mà không nhịn được cười.

Quý Đồng thắp nến, tự lẩm bẩm vài câu rồi hớn hở nhìn anh: “Có chưa có chưa?”

“Rồi.” Hà Phong tiến lại gần, hít lấy tinh khí từ ngọn nến.

Cái thứ rượu này thật là… không biết phải diễn tả thế nào…

Quý Đồng ngây ngô nhìn anh: “Anh ăn xong rồi à?”

Hà Phong mỉm cười “ừ” một tiếng.

“Anh còn muốn nữa không?”

Hà Phong không muốn làm cô mất hứng: “Được thôi.”

Quý Đồng bưng một ly rượu, cũng muốn nếm thử mùi vị đó xem sao, liền coi nó như nước mà dốc ly uống cạn sạch.

“Kìa.” Hà Phong thấy cô nhăn mặt, bộ dạng như sắp nôn đến nơi, “Em uống bừa bãi cái gì thế?”

Quý Đồng nhón một hạt lạc rang: “Khó uống quá.”

Cô cầm chai rượu lên xem: “Có phải rượu dỏm không nhỉ? Em lấy đại ở siêu thị đấy.”

“Cũng được.”

Quý Đồng lại ăn thêm hạt lạc nữa: “Thôi bỏ đi, không uống nữa, sau này em có tiền sẽ mua rượu ngon cho anh.”

Nói rồi cô đứng dậy, cầm ly rượu đi vào bếp.

Đến khi cô quay lại, bước chân đã không còn vững nữa.

Quý Đồng phải vịn tường, lảo đảo đi vào: “Có phải em say rồi không?”

“Cẩn thận chút, đừng để ngã.”

Hà Phong điều khiển gió khép cửa lại.

Quý Đồng ngồi xuống bàn, vặn chặt nắp chai rượu rồi ném vào thùng rác: “Dở quá đi mất.”

“Em uống nhiều quá rồi.”

“Cảm giác vi diệu thật đấy.” Quý Đồng cười ngây ngô với anh, “Cả người cứ nhẹ bẫng thế nào ấy, có phải lúc bay lượn quỷ hồn các anh cũng có cảm giác như thế này không?”

Hà Phong không đáp lời cô.

“Anh nhìn anh kìa, vẫn còn đang lắc lư đấy.”

“Là em đang lắc lư thì có, mau đi ngủ đi.”

“Không, không ngủ đâu, lỡ đâu anh lại đi mất thì sao?” Quý Đồng mơ màng nhìn anh, thấy anh thật sự rất đẹp trai, cho dù gương mặt của hiện tại trắng bệch không chút huyết sắc, lại còn bị che mất một bên mắt.

Hà Phong bỗng mỉm cười, trong mắt hiện lên một vẻ dịu dàng nuông chiều khó tả. Chính nụ cười ấy đã đánh sập chút lý trí cuối cùng của cô. Mỹ sắc hại người, mà cái mỹ sắc này đâu chỉ ám chỉ riêng mỗi phụ nữ chứ.

Đầu óc Quý Đồng choáng váng, đột nhiên cầm lấy một tờ đề thi bên cạnh áp lên miệng, rồi nhoài người định hôn anh. Ngờ đâu cô vồ hụt, đầu đập vào tường một cái “cốp”.

Hà Phong vội vàng lại kiểm tra: “Có sao không?”

Quý Đồng áp mặt vào tường, không còn mặt mũi nào nhìn anh nữa. Dù hơi rượu đã xông lên tận não, nhưng cô vẫn còn lại được chút tỉnh táo, chỉ thấy vô cùng xấu hổ: “Không sao…”

“Có đau không?”

Mặt mũi Quý Đồng đỏ bừng, không trả lời anh, rụt đầu chui tọt vào trong chăn, quờ quạng kéo chăn trùm kín mít, giấu nhẹm cả người đi.

Hà Phong tiến lại gần giường, cúi đầu nhìn cô gái đang nằm im bất động dưới lớp chăn: “Vừa nãy em định hôn tôi à?”

Quý Đồng đạp đạp chân, giở chăn ló hai con mắt ra, vô tội nhìn anh: “Không.”

“Thế em thẹn thùng cái gì?”

Quý Đồng lại giấu tiệt hai mắt đi.

“Hôn không phải như thế.”

Quý Đồng cắn môi, cảm thấy mình đúng là mất sạch mặt mũi rồi. Đang lúc buồn bực, tấm chăn bỗng nhiên tự lật lên. Cô hốt hoảng nhìn lên trên, định giơ tay kéo lại thì chiếc chăn mỏng ở cuối giường đã phủ lên, rơi trúng mặt cô.

Ngay sau đó, có thứ gì đó chạm vào trán cô.

Là đôi môi của Hà Phong.

Anh trượt dần từ trán xuống, rồi chạm nhẹ vào môi cô.

Quý Đồng cảm thấy trái tim mình hoàn toàn mất kiểm soát, điên cuồng nhảy dựng lên.

Hà Phong ngẩng đầu, vén một góc chăn mỏng ra, nhìn đôi mắt đang mở to của cô: “Tôi có đẹp trai không?”

Cô ngẩn người hồi lâu: “Gì cơ?”

“Thế sao mắt em lại mở to thế kia?”

Quý Đồng lập tức nhắm nghiền mắt lại.

Cô nghiến răng, căng thẳng cuộn chặt tay, chờ đợi hành động tiếp theo của anh.

Thế nhưng, Hà Phong lại chỉ nhẹ nhàng xoa xoa mặt cô.

Cô hé mắt nhìn anh.

“Được rồi, không trêu em nữa.”

Hà Phong vừa định đứng dậy, Quý Đồng lập tức giơ tay muốn cách một lớp chăn mỏng ôm lấy anh, nhưng lại lần nữa vồ hụt: “Tại sao anh chạm được vào em, mà em lại không bắt được anh?”

Cô bĩu môi, lầm bầm: “Bất công quá.”

Hà Phong bất ngờ áp sát trở lại, g*m c*n đôi môi cô thật mạnh.

Quý Đồng không có kinh nghiệm, chỉ biết ngây ngô phối hợp theo.

Trong miệng tràn ngập mùi vải nhung.

Cô cảm thấy mình như đang lơ lửng trên không trung, cả tinh thần lẫn thể xác đều bị tê liệt, cứ thế trôi nổi dập dềnh.

Sao anh còn làm cho người ta say hơn cả rượu thế này?

“Đồng Đồng, nửa đêm rồi con hí hoáy cái gì đấy? Cứ rầm rầm rầm rầm mãi.” Chu Hâm vừa gãi đầu vừa đẩy cửa bước vào.

Hà Phong biến mất khỏi căn phòng, thổi tắt cả ánh nến.

Quý Đồng tức khắc cảm thấy mình đã quay trở lại mặt đất, nhìn căn phòng tối đen như mực, đầu óc bỗng chốc tỉnh táo hẳn: “Con… con đi vệ sinh thôi mà.”

Chu Hâm hít hít mũi: “Sao lại có mùi rượu thế này?”

“Con vừa ăn… chè… chè trôi tàu nấu rượu nếp ạ.”

Chu Hâm đang buồn ngủ rũ mắt, không có hơi sức đâu mà truy cứu kỹ càng, bà đóng cửa đi ra ngoài: “Ngủ sớm đi.”

Sau lưng Quý Đồng vã mồ hôi, đợi bên ngoài không còn tiếng động gì nữa thì mới thở hắt ra một hơi thật mạnh, sau đó nhìn quanh một lượt, thấp giọng hỏi: “Anh còn ở đó không?”

“Hà Phong.”

Không có ai trả lời.

Lão quỷ d* x*m này, hôn xong là chạy.

Quý Đồng kéo chăn trùm kín đầu, quấn mình thành một cái kén, lăn qua lăn lại trên giường.

Lăn một hồi, đầu óc lại càng mụ mị, rồi ngủ quên mất từ lúc nào không hay.

Lúc này, Hà Phong đang đứng dưới một gốc cây. Anh đưa tay ôm lấy bên mắt bị che lại, gần như không thể nhịn được, đau đớn đến mức quỳ rạp xuống đất.

Anh dốc sức đấm mạnh vào bên mắt trái một cái.

“Hà… Hà đại nhân.”

Anh đột ngột ngẩng đầu, nhìn nữ quỷ vừa đi ngang qua với gương mặt dữ tợn.

“Ngài làm sao vậy?”

Anh không trả lời, biến mất không dấu vết.

Nữ quỷ nuốt khan, sợ đến run người, chỉ lắc đầu rồi tiếp tục lên đường.

Trước Tết, nhà nhà đều dán câu đối xuân, trẻ con trong khu tập thể cầm pháo hoa chạy nhảy khắp nơi.

Gần đây lũ quỷ ở các nơi đều tránh đi xa, trên đường hiếm khi thấy bóng dáng con quỷ nào vật vờ qua lại. Đã hai ngày rồi Quý Đồng không gặp Hà Phong, cô cứ ngỡ là do câu đối xuân nên lén lút xé hết xuống vứt đi, khiến cho Chu Hâm cằn nhằn suốt cả buổi sáng.

Hà Phong bị kéo đi dự tiệc rồi.

Lúc còn sống là người Trung Quốc, lúc chết thì làm ma Trung Quốc, dịp Tết Nguyên đán vốn là ngày lễ lớn nên âm phủ cũng phải ăn Tết.

Tiệc tùng liên miên, mãi anh mới lẻn ra ngoài được.

Lúc này, dương gian đã chìm vào màn đêm tĩnh lặng.

Hà Phong đứng ở góc phòng, nhìn Quý Đồng đang ngủ say từ đằng xa, cứ thế canh gác suốt cả một đêm.

Sáng sớm hôm sau, mặt trời chưa mọc, bầu trời mang màu tím xanh lấp lánh.

Quý Đồng mơ thấy một giấc mơ rất đẹp. Trong mơ, cô thấy mình vẫn còn ở trong núi, vừa cùng Hà Phong săn được một con gà rừng. Cô vừa nướng chín nó xong, định đưa lên miệng ăn thì đột ngột tỉnh giấc.

Quý Đồng không vui lật người lại, mắt nhắm mắt mở, loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng ai đó trong góc phòng.

Cô mở mắt ra, nhìn chằm chằm Hà Phong một lúc lâu.

Anh nói: “Trời còn chưa sáng đâu, ngủ thêm chút nữa đi.”

“Anh đến rồi.” Quý Đồng dụi mắt ngồi dậy, tựa đầu vào thành giường, “Anh đến lâu chưa?”

“Vài tiếng rồi.” Hà Phong lại nói, “Vẫn còn sớm, ngủ tiếp đi.”

“Em hết buồn ngủ rồi.”

Thấy hai vai cô đang lộ ra ngoài chăn, Hà Phong bèn nhắc nhở: “Đắp chăn cẩn thận vào, hôm nay lạnh lắm, bên ngoài có tuyết rơi rồi đấy.”

“Tuyết rơi?” Quý Đồng lập tức hất chăn xuống giường, kéo rèm cửa ra, lau sạch lớp hơi nước đọng trên cửa rồi nhìn ra ngoài, “Oa.”

Dù trời còn chưa sáng hẳn, nhưng vẫn có thể thấy tuyết đã phủ trắng xóa mặt đất.

Chóp mũi cô áp vào mặt kính cửa sổ lạnh buốt, chẳng mấy chốc đã đỏ ửng lên.

“Lên giường nằm đi, kẻo lại ốm.”

Quý Đồng xoa xoa cánh tay đi tới cuối giường, mặc thêm áo khoác: “Chúng ta ra ngoài đi.”

Trên trời vẫn còn những bông tuyết nhỏ li ti đang bay.

Quý Đồng đội mũ đeo găng tay, vốc tuyết nặn thành một con người tuyết nhỏ.

Hà Phong không giúp được gì cho cô, chỉ có thể đứng một bên nhìn cô làm.

Quý Đồng bẻ hai cành cây nhỏ để làm đôi tay cho người tuyết, cuối cùng phủi phủi tay, chống nạnh cười hỏi anh: “Dễ thượng không?”

Ánh mắt Hà Phong khựng lại, có chút thẫn thờ.

Khoảnh khắc đó, dường như anh đột nhiên quay trở lại mùa đông năm 1936, khi anh cũng từng đối diện với một con người tuyết rồi hỏi cô câu tương tự.

“Dễ thương không?”

“Xấu.”

“Xấu chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng xấu.”

“Thế em lại đây, xem xem em nặn ra được thành hình gì nào.”

“Hà Phong.”

“Hà Phong?”

“Hà Phong!”

Thấy anh ngẩn người, Quý Đồng quơ quơ tay trước mặt anh: “Anh nghĩ gì thế?”

Lúc này Hà Phong mới sực tỉnh. Đôi mắt anh vốn đã không có ánh sáng, giờ lại càng thêm u ám.

Anh lắc đầu: “Không có gì.”

“Anh đang nghĩ đến chuyện gì không vui à?”

“Không đâu.” Hà Phong khẽ nhếch môi, giấu đi cảm xúc của mình. Ánh mắt anh trở nên dịu dàng, nhìn về phía người tuyết rồi đáp: “Dễ thương lắm.”

Quý Đồng nhận ra rõ ràng anh đang có tâm sự, bèn cố ý chọc cho anh vui, dùng móng tay ngón út chọc hai cái lỗ mũi nhỏ cho người tuyết: “Nhìn này.”

Hà Phong bật cười: “Đang yên đang lành, tự dưng biến thành con heo rồi.”

Quý Đồng cũng cười: “Đây là anh đấy.”

“Tôi sao?” Hà Phong nhíu mày: “Hóa ra tôi trông như thế này à.”

“Để em làm thêm một ‘em’ nữa nhé.”

Dứt lời, Quý Đồng lại bắt đầu lăn một quả cầu tuyết mới. Chẳng mấy chốc, cô xoa xoa đôi bàn tay, hài lòng nhìn hai người tuyết nhỏ dựa sát vào nhau: “Thật muốn mang về nhà quá, tiếc là chúng sẽ tan mất. Chỗ mình tuyết rơi không được bao lâu, nếu là ở phương Bắc thì hẳn là sẽ giữ được rất lâu nhỉ.”

Quý Đồng chợt nhớ ra: “Không phải anh nói Thập Nhất Điện nằm ở núi Trường Bạch (*) sao?”

(*) Còn có tên khác là Bạch Đầu hoặc Paektu, là dãy núi lửa cao 2.744m nằm ở giữa tỉnh Cát Lâm và tỉnh Ryanggang (Triều Tiên), nổi tiếng với rừng nguyên sinh, suối nước nóng và tuyết rơi bao phủ quanh năm, đặc biệt là hồ Thiên Trì.

“Đúng vậy.”

“Vậy mùa đông năm sau chúng ta đi núi Trường Bạch chơi đi.”

“Được.”

“Núi Trường Bạch là chỗ có Thiên Trì phải không?”

“Đúng thế.”

“Còn có gì nữa?”

“Còn có Thập Nhất Điện đó.” Hà Phong cười đáp.

“Nó nằm đâu ở trên núi?”

“Ở một nơi mà em không thể nhìn thấy.”

Quý Đồng liếc xéo anh một cái: “Em muốn đến Thập Nhất Điện xem thử.”

“Đợi khoảng trăm năm nữa, em gả qua đó là được rồi.”

Quý Đồng nhịn cười, lại hỏi: “Có phải anh đã đi qua rất nhiều nơi không?”

“Đúng vậy.”

“Thế anh có đến Bắc Kinh không?”

“Có chứ.”

“Anh xem duyệt binh bao giờ chưa?”

“Xem rồi.”

“Lần nào thế?”

“Lần nào cũng xem.”

Quý Đồng im lặng một lát, mỉm cười nói: “Vậy lần tới chúng ta cùng xem nhé.”

“Được.”

Quý Đồng xoa xoa vành tai: “Lạnh quá, chúng ta về thôi, mẹ em cũng sắp dậy rồi.”

“Tôi không lên đó đâu.”

“Sao thế?”

“Hôm nay là năm mới, em nên ở cạnh người thân nhiều vào.”

“Anh cũng là người thân của em mà.” Quý Đồng buột miệng, rồi lại cảm thấy hơi ngượng ngùng, vội vàng lý nhí chữa cháy: “Vậy lát nữa anh nhớ đến tìm em đấy.”

“Được.”

Quý Đồng lưu luyến không muốn rời đi, lặng lẽ nhìn anh.

“Em mau lên đi.”

Quý Đồng gật đầu: “Vậy em đi đây.”

“Đi đi.”

Buổi tối, Chu Hâm nấu một bàn thức ăn thịnh soạn, cả nhà quây quần, cùng nhau xem chương trình đón giao thừa.

Bà nội đã lớn tuổi, không thức khuya được nên đi ngủ sớm. Quý Đồng ôm gối ngồi trên sofa dán mắt vào TV, nhưng tâm trí lại treo ngược trên cành cây. Chu Hâm vào bếp hâm cho cô một ly sữa nóng: “Thôi, đừng xem nữa, đi ngủ đi, sáng mai còn đi chúc Tết với mẹ.”

Quý Đồng nhận lấy ly sữa, chậm chạp quay về phòng.

Sau khi uống sữa rồi đánh răng xong, cô nằm xuống giường nghỉ ngơi.

Đột nhiên, cô lại thấy nhớ Hà Phong lạ lùng.

Cô nhìn lên trần nhà, khẽ gọi tên anh.

Gọi mãi một hồi lâu, anh vẫn không xuất hiện.

Không lẽ đã gặp phải sự cố gì rồi sao?

Hay là công việc bận rộn?

Quý Đồng trở mình, lầm bầm một câu: “Hôm nay anh không đến à?”

“Tôi đã ở đây từ lâu rồi.”

Quý Đồng giật nảy mình, chỉ nghe thấy tiếng chứ không thấy bóng dáng anh đâu: “Anh ở đâu thế?”

Hà Phong hiện hình, đang đứng ngay trước mặt cô.

“Thế mà em gọi bao nhiêu lần anh cũng không đáp.”

“Chỉ là muốn để em gọi tôi thêm vài lần nữa thôi.”

“Được thôi, Hà Phong.”

“Ừ.”

“Hà Phong.”

“Ừ.”

“Hà Phong, Hà Phong, Hà Phong.”

Anh khẽ cười: “Tôi đây.”

Quý Đồng gối đầu lên tay, lặng lẽ nhìn anh: “Em muốn nói chuyện với anh một lát.”

“Muốn nói chuyện gì?”

“Chuyện gì cũng được.”

“Em bắt đầu đi.”

Quý Đồng suy nghĩ một lát: “Vậy em có thể hỏi anh vài câu hỏi không?”

“Được.”

“Hào phóng thế sao?” Quý Đồng thấy hơi khó tin: “Vậy em hỏi đây.”

“Hỏi đi.”

“Hồi đó chúng ta ở bên nhau bao lâu?”

“Có ở bên nhưng cũng đứt quãng lắm, tính theo thời gian thì là ba năm.”

“Chỉ có ba năm thôi à?” Quý Đồng hơi thất vọng: “Vậy… chúng ta có con cháu gì không?”

Hà Phong lắc đầu.

“Chúng ta gặp lại nhau ở đâu, năm nào, và như thế nào?”

“Bắc Bình, năm 1936, em cùng bạn đi xem kịch, vừa hay tôi cũng có mặt ở đó.”

“Sau đó chúng ta vẫn luôn sống ở Bắc Bình sao?”

“Không phải.” Hà Phong hơi khựng lại, giọng bỗng trầm xuống: “Tôi ở Trường Xuân, em ở Nam Kinh.”

Quý Đồng im lặng, cô trầm tư một lát, nhìn vào ánh mắt u ám của Hà Phong: “Có phải em đã mất trong cuộc… đó không?”

Hà Phong biết cô định nói gì: “Không phải.”

Quý Đồng nuốt lại những lời định nói.

“Đừng đoán mò, chuyện không như em nghĩ đâu.”

Nhắc đến chuyện đó, trong lòng Quý Đồng cảm thấy vô cùng nặng nề. Cả căn phòng cứ thế chìm vào sự tĩnh lặng kéo dài.

“Nam Kinh bị thảm sát.”

“Nơi bị thảm sát không chỉ có mỗi Nam Kinh.” Hà Phong thấy cô như sắp khóc, bèn tiến đến bên giường ngồi xổm xuống: “A Chi, nhắm mắt lại đi.”

Quý Đồng khó hiểu nhìn anh.

“Tôi đưa em đến một nơi.”

Cô nhắm mắt lại.

“Được rồi.”

Khi mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đang lơ lửng giữa không trung.

Quý Đồng trợn tròn mắt nhìn Hà Phong đang nắm tay mình ở bên cạnh: “Em xuất hồn rồi!”

“Ừ.”

Cô nhìn xuống dưới, trong màn đêm thăm thẳm, những cung đường ánh sáng trên mặt đất trải dài đan xen chằng chịt vào nhau. Từng dải, từng điểm, từng mảng, tất cả đều phác họa nên một bức tranh rực rỡ.

Cô đã từng đi máy bay đêm vài lần, cũng đã từng nhìn xuống cảnh đêm trên mặt đất, nhưng có lẽ vì có Hà Phong ở bên cạnh nên cô lại thấy khung cảnh trước mắt mình đẹp hơn gấp vạn lần.

“Cái gì cứ lấp lánh đằng kia thế?”

“Pháo hoa đấy.”

Lúc này Quý Đồng mới nhận ra những điểm sáng nhiều màu đang nổ tung ở khắp nơi: “Đẹp quá.”

Hà Phong nắm chặt tay cô, đi lên nơi cao hơn nữa. Anh thổi tan lớp mây mù, để cô nhìn rõ hình dáng của thế giới.

Quý Đồng xúc động không thốt nên lời.

“Tìm thấy nhà mình chưa?”

Quý Đồng lắc đầu.

Hà Phong chỉ cho cô thấy: “Ở đằng kia kìa.”

Quý Đồng mỉm cười gật đầu.

“Hướng kia là Thượng Hải.”

“Sáng quá đi mất.”

Hà Phong lần lượt chỉ cho cô: “Chỗ đó là Hắc Long Giang, đó là Bắc Kinh, còn kia là quê hương tôi, Sơn Đông. Đằng kia là Tứ Xuyên, Hồ Nam, Hồ Bắc, Quảng Đông…”

Quý Đồng đang mải mê quan sát, Hà Phong lại đưa cô lên cao hơn nữa.

Hiện giờ cô chỉ là một làn linh hồn, không thể cảm nhận được cái lạnh, nhưng vì xúc động nên lại run rẩy một cách khó hiểu.

“Trung Quốc.”

“Ừ.”

Cô cảm động nhìn dải đất của Tổ quốc: “Đẹp quá đi.”

Hà Phong bật cười: “Phải đấy, em nhìn xem, chúng ta đang ngày càng trở nên tốt đẹp hơn rồi.”

Ở phía Nam có một nhóm quỷ nổi loạn quy mô lớn, Hà Phong được điều đi chi viện, đã rời đi được hơn một tháng. Trong những ngày không có anh, Quý Đồng ngoài việc làm đề ra thì vẫn là làm đề.

Cuối tháng Ba, trong lớp xảy ra chuyện. Bạn nam ngồi sau Quý Đồng ở ký túc xá ra ngoài chơi net, lúc trèo tường về bị ngã gãy chân nên phải thôi học. Chỗ ngồi phía sau Quý Đồng để trống một thời gian, cho đến khi kết thúc tiết thứ ba vào một buổi chiều nọ, giáo viên chủ nhiệm dẫn một nam sinh gầy gầy bước vào, nói với cả lớp: “Các em trật tự ngồi xuống nào.”

Cả lớp liền đổ dồn ánh mắt vào gương mặt lạ lẫm mà không kém phần đẹp trai kia.

“Đây là học sinh mới chuyển đến lớp mình, từ Nhật Bản sang đây học tập. Các em hãy giúp đỡ bạn mới nhé, trao đổi giao lưu nhiều vào, đây cũng là một cách để cùng tiến bộ trong học tập.”

Tiếng xì xào lập tức vang lên.

Giáo viên nhìn sang học sinh mới chuyển đến: “Em giới thiệu về mình đi.”

Cậu ta đeo một cặp kính gọng vàng, da trắng, dáng người không cao lắm, tóc mái hơi dài che mất lông mày – là kiểu tóc tuyệt đối không được nhà trường cho phép.

Cậu ta cúi đầu, tự giới thiệu: “Tôi tên là Takada Shuichi, đến từ Tokyo. Tôi rất thích văn hóa Trung Quốc.”

Ánh mắt cậu ta dừng lại trên người Quý Đồng: “Cũng rất thích người Trung Quốc.”

Nói đoạn, Takada Shuichi còn nhếch môi: “Hy vọng trong thời gian ngắn sắp tới sẽ được mọi người giúp đỡ nhiều hơn.”

Cậu ta nói tiếng Trung lưu loát đến mức khiến người ta không cảm thấy đây là người nước ngoài. Trong lớp liên tục vang lên những tiếng ồ òa đầy kinh ngạc.

Giáo viên chủ nhiệm nói với cậu ta: “Em ngồi vào chỗ trống kia đi, có việc gì thì cứ tìm cô hoặc tìm lớp trưởng.”

“Vâng, cảm ơn cô giáo.”

“Đi đi.”

Takada Shuichi lịch sự gật đầu, giáo viên liền rời khỏi lớp. Cậu ta bước xuống bục giảng, đi về phía chỗ ngồi của mình.

Vì đều là người châu Á nên nhìn từ ngoài vào rất khó phân biệt, mọi người đều cảm thấy người ngoại quốc này thật thú vị, lập tức châu đầu xì xầm, hoặc là vểnh tai lên nghe ngóng, hoặc là tụ lại hỏi han:

“Chào cậu nhé.”

“Tiếng Trung của cậu tốt thật đấy.”

“Cậu đến Trung Quốc lâu chưa?”

“Từ Tokyo đến đây mất bao lâu?”

Takada Shuichi mỉm cười gật đầu nhưng không trả lời, chỉ xuyên qua đám đông đi thẳng về chỗ ngồi. Cuối cùng, cậu ta dừng lại ở lối đi, nhìn cô bạn đang cúi đầu làm bài ở bàn trước.

Quý Đồng nhìn thấy có người đang đứng đó nên ngẩng đầu lên nhìn. Hai người im lặng đối mắt trong hai giây, sau đó, Takada Shuichi mỉm cười: “Chào cậu, tôi tên là Takada Shuichi.”

Quý Đồng chớp mắt: “Lúc nãy cậu giới thiệu rồi mà.”

Takada Shuichi gật đầu, đột nhiên chìa tay ra trước mặt cô: “Mong được cậu quan tâm nhiều hơn.”

Quý Đồng vốn không mấy thiện cảm với Nhật Bản, kể từ khi có lại ký ức kiếp trước, cô lại càng không có cảm tình với người Nhật. Thậm chí chỉ cần nhìn thấy mấy chữ “Nhật Bản” thôi, cô đã có thể tưởng tượng ra cảnh tượng núi xác người chất đống kia ngay lập tức.

Quý Đồng nhìn bàn tay thon dài có khớp xương rõ ràng kia, thầm nghĩ nếu không đáp lại thì e rằng sẽ khiến tên người Nhật này nghĩ người Trung Quốc không được lịch sự cho lắm. Thế là cô giơ tay chạm vào đầu ngón tay cậu ta, lắc nhẹ hai cái: “Được.”

Takada Shuichi thu tay lại, mỉm cười ngồi vào chỗ của mình. Bạn cùng bàn chào hỏi cậu ta: “Chào cậu, mình tên Tống Tề, là lớp trưởng của lớp.”

Takada Shuichi gật đầu với cậu: “Chào cậu, xin được quan tâm nhiều hơn.”

“Nên thế mà.”

Sau đó lại có học sinh ghé đầu qua hỏi:

“Sao cậu lại đến thành phố này thế?”

“Bọn mình sắp thi đại học rồi, cậu có thi ở đây luôn không?”

“Cậu ở ngoại trú hay ở nội trú?”

Takada Shuichi trả lời xong từng câu thì cũng đã đến giờ vào lớp. Giáo viên tiếng Anh cầm sách bước lên bục giảng, theo khẩu lệnh của lớp trưởng, cả lớp đều đứng dậy.

Từ lúc đứng lên cho đến khi ngồi xuống, ánh mắt cậu ta không hề rời khỏi cô gái ngồi phía trước lấy một giây.

Cậu ta nhìn mái tóc dài của cô, thấy có vài sợi bị ché ngọn.

Takada Shuichi nhẹ nhàng nắm lấy một sợi, nhẹ giật một cái.

Quý Đồng ôm đầu, quay lại nhìn cậu ta.

Takada Shuichi thu tay về, mỉm cười với cô: “Xin lỗi, sách của tôi kẹp trúng cậu rồi.”

Cô không nói lời nào, quay đầu đi chỗ khác.

Takada Shuichi ngồi thẳng lưng, ánh mắt tiếp tục dừng lại trên lưng cô thêm vài giây, sau đó cúi xuống nhìn sợi tóc màu nâu đậm trong kẽ tay.

Nó vừa mảnh vừa mềm, lại còn rất đẹp.

Cậu ta nhẹ nhàng quấn nó xung quanh ngón tay áp út của mình.