A Chi, A Chi - Uin

Chương 29

29. Hán gian

Tống Uyển theo Trần Tranh đi săn. Anh ta đặt bẫy xong xuôi, sau đó đưa cô vào một cái hang gần đó chờ đợi suốt cả buổi chiều. Hai người chẳng đợi được con mồi nào, ngược lại còn tranh thủ triền miên vài phen trong hang.

Đến khi mệt lả, họ ôm nhau ngủ thiếp đi trên tấm chiếu cỏ.

Nửa đêm, củi than cháy rụi, hang núi đêm đông không có lửa lạnh đến thấu xương. Trần Tranh bị lạnh đến tỉnh, gọi Tống Uyển dậy để quay về.

Cổng trại đang mở, không hề khóa, Trần Tranh thấy lạ, nhìn lên đài quan sát nhưng chẳng thấy ai canh gác. Anh ta cũng không quá để tâm, nghĩ bụng chắc người gác đi giải quyết nỗi buồn hoặc lẻn đi uống rượu rồi, bèn tự mình đóng cổng trại rồi cài then kỹ càng.

Tống Uyển mỏi chân nên đòi Trần Tranh cõng, hai người vừa đi vừa đùa giỡn. Đột nhiên, có một bóng người màu tím sẫm vụt qua phía xa, nhanh thoăn thoắt vượt qua tường rào xung quanh sân viện của Hà Trạm.

Trần Tranh ngẩn người, cứ tưởng mình hoa mắt. Tống Uyển nhéo tai anh ta: “Sao tự nhiên lại đứng lại thế?”

Trần Tranh xốc cô lên: “Không có gì, đi thôi, ôm cho chắc vào.”

Anh ta vừa đi được một đoạn, cái bóng tím kia lại từ trong tường rào nhảy ra ngoài. Lần này Trần Tranh đã nhìn rõ người, lập tức nghiêng mình nấp vào cạnh bức tường.

Tống Uyển thắc mắc: “Có chuyện gì vậy?”

“Suỵt, đừng nói gì cả.” Trần Tranh liếc nhìn một cái rồi cõng Tống Uyển chạy thục mạng về nhà.

“Sao thế anh?” Tống Uyển cảm thấy anh ta có gì đó không ổn, “Sao tự nhiên lại chạy vậy?”

Trần Tranh lao nhanh vào phòng, đặt Tống Uyển xuống.

Tống Uyển bị xóc đến chóng cả mặt: “Anh gặp ma à? Sao lại chạy nhanh thế!”

Trần Tranh bịt miệng cô lại: “Nhỏ tiếng thôi.”

Tống Uyển gạt tay anh ta ra: “Cứ thần hồn nát thần tính mãi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy hả?”

“Anh nhìn thấy người Nhật.”

“Người Nhật?” Tống Uyển không tin, “Sao người Nhật lại ở trong trại được, anh nhìn nhầm rồi.”

“Không thể nào, người kia đeo hai thanh kiếm, cả kiểu tóc lẫn bộ quần đó, rõ ràng đều là cách ăn mặc của người Nhật. Lần đầu thì có thể nhầm, chứ lần thứ hai thì tuyệt đối không sai được.” Trên trán Trần Tranh rịn mồ hôi, càng nghĩ càng hoảng: “Hắn ta lén lút trèo tường vào chỗ ở của Đại thiếu gia.”

Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của anh ta không giống như đang đùa, Tống Uyển cắn ngón tay: “Nhưng người Nhật vào sân của Đại thiếu gia để làm gì?”

“Anh không biết.”

“Nửa đêm nửa hôm lén lút lẻn vào như thế, chắc chắn là không có chuyện gì tốt.” Tống Uyển bỗng thốt lên kinh hãi: “Không phải Đại thiếu gia đang lén lút thông đồng với người Nhật đấy chứ? Ai cũng nói anh ta có dòng máu người Nhật mà! Có phải họ đang âm mưu gì không? Mưu chiếm sơn trại? Hay là thôn tính mỏ than? Liệu họ có giết chúng ta không?”

“Đừng đoán mò.” Trần Tranh ấn cô ngồi xuống, “Anh ra ngoài xem thế nào, em cứ ở trong phòng đừng ra ngoài, nhớ khóa chặt cửa nẻo.”

“Không được, không được đi.” Tống Uyển kéo tay anh ta, “Chắc chắn là có bí mật gì đó, cẩn thận kẻo bị giết người diệt khẩu bây giờ. Bọn chúng nổi tiếng giết người không ghê tay đấy.”

“Đại thiếu gia không phải loại người đó.” Trần Tranh khổ sở, “Dù có thồn đồng thật thì cũng phải kịp thời báo cho Thiếu đương gia và Đại đương gia mới được.”

“Em không cho… anh đừng đi…”

“Ngoan, anh về ngay thôi.” Trần Tranh hôn lên má cô một cái rồi nhẹ nhàng rời phòng.

Anh ta nấp sau đống củi bên tường quan sát xung quanh, lại thấy hai tên ninja Nhật Bản lại từ trong sân của Hà Phong nhảy ra, trao đổi vài câu rồi chia thành hai hướng khác nhau.

Nếu thực sự là Hà Trạm có vấn đề, vậy thì bọn chúng lén lút đến sân của Thiếu đương gia làm gì?

Đợi người đi khuất, Trần Tranh khom người chạy nhanh qua đó. Vừa đến cổng sân, Tống Uyển đã gọi với theo từ phía sau.

Trần Tranh sợ đến hồn xiêu phách lạc, vội vàng kéo cô vào trong: “Em theo tới đây làm gì?”

“Em ở một mình sợ lắm.”

“Nói nhỏ thôi.”

“Ừ.”

Tống Uyển theo Trần Tranh đi vào trong, thấy trên mặt đất có một vệt máu. Trần Tranh dùng tay quệt thử, máu vẫn còn rất tươi.

Tống Uyển sợ hãi ôm chặt cánh tay anh ta: “Sao lại có máu thế này?”

Trong sân viện của Hà Trạm có hai căn phòng, một phòng cho anh ta ở, một phòng Nhị Hoàng ở. Vết máu dẫn về hai hướng, Trần Tranh lập tức nhận ra có điều chẳng lành, vội vàng bước đến trước cửa phòng Hà Trạm gõ cửa. Cửa chỉ khép hờ, anh ta chỉ vừa đặt tay lên thì đã nhẹ nhàng mở ra.

Trần Tranh ngó vào trong: “Đại thiếu gia?”

Không có ai trả lời.

“Đại thiếu gia?”

Chỉ thấy Hà Trạm đang nằm bất động trên giường, khuôn mặt bị chăn che kín. Trần Tranh bước tới cạnh giường, hất chăn ra.

“Á!” Tống Uyển hét lên kinh hãi.

Trần Tranh bịt miệng cô lại: “Đừng la.”

Tống Uyển nhìn cái xác trên giường thì sợ đến ngây cả người, gật đầu lia lịa: “Anh ta… chết rồi sao?”

Hà Trạm nằm đó với gương mặt thanh thản, trên cổ có một vết dao rất mảnh, xem chừng khi chết không hề thấy đau đớn.

Tống Uyển ngồi bệt xuống đất, vì sợ hãi mà nước mắt lã chã rơi xuống: “Người Nhật giết người rồi.”

Trần Tranh kéo cô nấp sau giường: “Chắc chắn là vì chuyện mỏ than.”

Anh ta càng đoán lại càng hoảng: “Trong trại vốn không có nhiều đàn ông, Thiếu đương gia lại dẫn người đi chúc thọ bà cụ Bùi rồi, sao đám quỷ kia lẻn lên đây được?”

Vừa dứt lời, anh ta đứng dậy định ra ngoài.

Tống Uyển kéo lại, không cho đi: “Anh đi đâu?”

“Đi gọi người chứ còn đi đâu! Nửa đêm ai cũng đang ngủ, không có chút phòng bị nào, chẳng lẽ cứ để cho đám quỷ kia mặc sức chém giết à?” Trần Tranh v**t v* khuôn mặt cô: “Bọn chúng vừa mới ở đây, chắc sẽ không quay lại nữa đâu, em cứ trốn ở chỗ này.”

“Em sợ, ở đây có người chết… để em đi với anh.”

“Đi với anh nguy hiểm lắm.”

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng chửi bới xen lẫn tiếng súng, hẳn là có người đã thức giấc và phát hiện ra người Nhật.

Tống Uyển sợ hãi rúc vào lòng Trần Tranh.

Trần Tranh chửi thề một tiếng, rút dao định xông ra ngoài.

Tống Uyển giữ chặt tay anh ta: “Hay là chúng ta chạy trốn đi, đừng quản chuyện này nữa.”

“Anh không thể bỏ mặc các anh em được.”

Đột nhiên, “rầm” một tiếng, cửa phòng bị đá văng ra.

Trần Tranh che chắn cho Tống Uyển ở phía sau.

Người vừa xông vào để tóc đuôi sam, trên miệng là bộ ria mép nhỏ lởm chởm, hai tay cầm đao.

Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, vết máu trên đao lóe lên hung quang dữ tợn.

Tạ Trì giật mình tỉnh giấc.

Cô lại gặp ác mộng.

Hà Phong đang ngủ say bên cạnh, cô rúc người vào trong chăn, vòng tay ôm lấy eo hắn.

Hà Phong bị cô làm thức giấc, nhắm mắt xoa đầu cô: “Sao thế?”

“Em mơ thấy mình giết người.” Cô co chân lại, thu mình thành một cục, “Mơ thấy cả người Tống Thanh Đào toàn là máu.”

Thấy tay chân Tạ Trì lạnh ngắt, Hà Phong xoay người ôm cô vào lòng, nắm lấy tay cô, lại hôn nhẹ lên tóc: “Đừng sợ, có tôi ở đây rồi, ngủ đi.”

Tạ Trì thức trắng đêm nên đầu óc mụ mị, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. Cô nghe thấy tiếng Hà Phong đang nói chuyện với ai đó ở hành lang, nhưng cũng chỉ tiếng được tiếng mất.

“Đi lên từ đường nào?”

“Đám người bên dưới chết hết rồi à?”

“Có bao nhiêu tên?”

Tạ Trì hé mắt nhìn ra cửa sổ, thấy trời vẫn chưa sáng.

Cô trở mình, nhắm mắt ngủ tiếp.

Hồi lâu sau, Hà Phong quay trở lại bên giường, khẽ nói với cô: “Trong trại có chút việc, tôi phải về một chuyến. Em ngủ thêm một lúc đi, đợi tôi trở về.”

Tạ Trì mơ màng đáp lời.

Tại Thanh Trại.

Tống Thanh Đào sẵng giọng mắng nhiếc thậm tệ, tung một cước trúng ngay giữa cằm Tống Diệp. Gã ngã nhào ra đất, lưỡi va vào răng khiến máu chảy không ngừng.

“Tại sao Thanh Trại ta lại nuôi ra loại ăn cháo đá bát như mày, làm gì không làm, lại làm Hán gian!”

Tống Thanh Đào tức điên người, giẫm một chân lên bụng hắn: “Đời này tao ghét nhất hai loại người: Một là loại tiện nhân chuyên đi quyến rũ đàn ông, hai là hạng b*n n**c cầu vinh. Uổng công tao còn gọi mày một tiếng anh họ, họ Tống ta không có cái loại bại hoại như mày!”

“Thanh Đào, đám người nhà họ Hà đối xử với chúng ta thế nào, em còn chưa sáng mắt ra sao! Tống thúc đã chết không nhắm mắt còn gì! Những kẻ chúng ta không đối phó được thì để bọn chúng giải quyết, chẳng phải đã bớt đi được bao nhiêu việc à?” Tống Diệp nhổ ra một ngụm máu: “Em đừng để tình cảm làm mờ mắt, chẳng lẽ em quên sạch mối thù giết cha rồi sao!”

“Dù bọn chúng có đáng bị thiên đao vạn quả thật, nhưng mày cũng đâu thể làm chó cho người Nhật rồi phản bội anh em thế này!”

“Anh không phản bội em! Anh chỉ nói cho chúng biết con đường lên núi và bản đồ của Lôi Trại, Vân Trại thôi! Tanaka Kyuuchi đã hứa với anh là sẽ không động đến người của Thanh Trại, vả lại phần lớn người trong trại đã được anh bí mật sơ tán đi rồi, hiện tại họ đều rất an toàn. Hắn ta còn nói rằng sau khi xong việc, sẽ chia cho anh hai phần mười mỏ than. Người Nhật không cần sơn trại, chỉ cần mỏ than thôi. Hơn nữa, mất Vân Trại rồi, từ nay về sau chúng ta không cần nhìn sắc mặt bất cứ ai nữa, cũng sẽ trở thành người đứng đầu bốn đỉnh núi này!”

“Nhị thúc và Tam thúc cũng biết chuyện này sao? Họ đâu rồi? Những người khác trong trại bị đưa đi đâu hết rồi!” Tống Thanh Đào rút súng gí vào đầu gã: “Mày còn làm gì nữa?”

“Em yên tâm, họ rất an toàn.” Tống Diệp cắn răng: “Tóm lại lần này Hà Phong không thể chạy thoát được đâu. Đầu năm nay, hắn đã dẫn theo người tàn sát hơn một trăm người Nhật, sau đó chôn ở cái hố lớn sau núi…”

Chưa đợi gã nói hết câu, Tống Thanh Đào đã tung một cước thẳng vào mặt gã, giận dữ gào lên: “Mày đã nói cho cái thằng Tanaka chó chết gì đó rồi hả?!”

Đầu Tống Diệp đập vào góc bàn, máu chảy đầm đìa: “Phải! Là anh nói cho chúng biết đấy! Ai bảo hắn không biết trời cao đất dày là gì mà đi đắc tội người Nhật! Chưa hết, chính anh còn đích thân dẫn chúng đi đào cái hố đó lên! Xương cốt chất đống ra ở đó! Người của Vân Trại, không một ai thoát được đâu!”

Tống Diệp bật cười điên dại, dứt khoát thú nhận hết mọi chuyện cho xong: “Lôi Trại bắt được một con mụ người Nhật và hai đứa nhóc đưa lên Vân Trại, mấy đứa vô dụng nhà họ Hà lại thả chúng đi. Chính thằng này đã đuổi theo giết sạch chúng rồi. Cô có biết mấy người đó là ai không? Là em dâu và cháu của Tanaka Kyuuchi đấy! Người là do chúng bắt, lại chết trên đường đi, chúng có trăm cái miệng cũng không thể thanh minh nổi đâu!”

Tống Thanh Đào nhìn bộ mặt ghê tởm của gã, định bóp cò bắn chết. Đột nhiên có người chạy vào báo tin: “Quỷ… Lũ quỷ…”

Tống Thanh Đào mắng một câu: “Uốn thẳng lưỡi rồi hẵng nói!”

“Đám quỷ kia đã đánh từ Lôi Trại lên, hiện tại đang phá đến cổng trại mình rồi.”

Tống Diệp sững sờ: “Không thể nào, chúng chỉ đi ngang qua thôi, hắn đã hứa với tao rồi mà! Đúng, chắc chắn là đi ngang qua, để tao ra xem sao.”

Tống Thanh Đào tức đến run rẩy cả người: “Đến giờ này mà mày vẫn còn tin lời của đám súc sinh đó à? Ngồi yên ở đây cho tao, lát nữa tao sẽ tính sổ với mày sau!”

Nói rồi, cô ta cầm súng đi về phía cổng trại: “Mẹ kiếp, dám trèo lên đầu bà cô đây mà ngồi à.”

Tống Diệp lồm cồm bò dậy đuổi theo: “Đợi đã, có hiểu lầm, nhất định là có hiểu lầm gì rồi, để anh ra nói chuyện với chúng, em đừng nóng nảy!”

Tống Thanh Đào quay người lại, bồi thêm cho gã một cước: “Đồ vô dụng, cút ngay!”

“Đám người đó có vũ khí đấy! Bọn chúng không hề đơn giản như vẻ bề ngoài, bên trong có rất nhiều quân nhân trà trộn vào! Em không thể đối đầu với chúng như thế, chúng ta đánh không lại đâu!” Tống Diệp ôm chặt lấy chân cô ta gào thét, “Cứ để chúng đi qua đi, mục tiêu của chúng là nhà họ Hà, không liên quan gì đến chúng ta cả!”

Tống Thanh Đào bị gã ghì chặt chân nên không đi nổi, liền rút dao đâm một nhát thật mạnh vào vai gã: “Đồ Hán gian! Buông ra! Nhà họ Tống ta dù có bỏ mạng cũng quyết không cúi đầu trước lũ giặc Nhật!”

Tống Diệp ôm vết thương lăn lộn trên đất, thấy Tống Thanh Đào đi ra ngoài, gã nằm bò xuống hét lớn: “Đứng lại! Thanh Đào! Tống Thanh Đào!”

Cổng trại đóng chặt, Tống Thanh Đào thoăn thoắt leo lên đài quan sát. Số quân Nhật bên ngoài trại không nhiều, có kẻ mặc trang phục võ sĩ, bên hông đeo đao, lại có kẻ mặc đồ dân thường nhưng cầm súng. Cô ta nổi trận lôi đình, quát lên: “Lũ chó Nhật Bản, đến địa bàn của bà cô tụi mày tìm cái chết đấy à! Thằng chó chết Tanaka cái gì đó là thằng nào?”

Tên võ sĩ dẫn đầu đang ngồi trên lưng ngựa, mình mặc võ sĩ phục màu xanh xám, chỏm tóc trên đỉnh đầu buộc dây đỏ. Hắn ta nhìn Tống Thanh Đào, mỉm cười: “Đây chắc là Tống đại tiểu thư nhỉ. Chào cô, tôi là Tanaka Jirou, em trai của Tanaka Kyuuchi. Đừng căng thẳng, chúng ta là bạn mà.”

“Ai thèm làm bạn với lũ tụi mày! Mẹ nó!” Tống Thanh Đào nhổ một bãi nước bọt xuống dưới, “Biết điều thì cút xéo xuống núi ngay, muốn đi qua Thanh Trại, trừ phi bước qua xác bà cô mày!”

“Tống đại tiểu thư, tốt nhất là cô nên ngoan ngoãn đi, có thế thì tôi sẽ không làm khó các vị.”

“Làm khó? Ngon thì mày làm khó thử xem.” Tống Thanh Đào giẫm chân lên hòm gỗ trước mặt, tay chống lên đùi, cười nhạo: “Lũ vô dụng bên Lôi Trại không giữ nổi cửa, chứ bà đây không phải hạng ăn chay đâu.”

Tống Diệp lảo đảo chạy lên, thấy cô ta nói năng không kiêng dè thì cuống cuồng cúi đầu xin lỗi Tanaka Jirou: “Thưa thái quân, ngài nghe tôi nói, đại tiểu thư nhà chúng tôi tính tình nóng nảy, nói năng không suy nghĩ thế thôi, thực ra em ấy không có ý đó đâu, ngài đừng để tâm, có gì chúng ta từ từ thương lượng.”

Tống Thanh Đào túm lấy cổ áo gã, đẩy thẳng người từ trên đài quan sát xuống, sau đó còn bồi thêm một phát súng vào giữa lưng: “Đi mà nhận thằng cha con mẹ người Nhật của mày đi! Đánh thì đánh, lảm nhảm cái gì!”

Đêm hôm đó, Vân Trại chết hơn một trăm người. Không chỉ nam thanh niên, mà ngay cả già trẻ gái trai cũng đều không thoát khỏi bàn tay tử thần. Tất cả đều bị đánh thuốc mê rồi g**t ch*t trong trạng thái hoàn toàn không có sự phòng bị.

Lôi Trại đã bị người Nhật chiếm đóng, Hà Phong không đủ nhân lực để đánh trực diện nên chỉ có thể đi đường tắt lên núi.

Khi đến Vân Trại, thấy Hà Trường Huy vẫn còn đang ngồi trong chính sảnh hút thuốc phiện, hắn lập tức tiến đến giật phắt lấy tẩu thuốc: “Giờ này rồi mà cha vẫn còn tâm trí hút cái này!”

Hà Trường Huy nheo mắt, vịn vào ghế trải da hổ đứng dậy: “Hơi cuối cùng thôi.”

Cả người Trần Dung Dung đầy máu, đã bị chặt mất hai ngón tay. Thầy thuốc trong trại đã chết, bà đành tự mình cắn răng băng bó: “Lũ ch* đ* đó chơi trò đánh lén, chúng nắm rõ địa hình của ta như lòng bàn tay.”

Hà Trường Huy lấy lại tẩu thuốc từ tay Hà Phong, giọng nói đục ngầu nghẹn lại nơi cổ họng: “Tiểu Phong, trong trại có nội gián.”

Thanh Trại đã nổ súng, tiếng súng vang vọng khắp núi rừng.

Hà Phong dẫn anh em mang theo vũ khí xuống chi viện.

Tống Thanh Đào thấy hắn đến thì trong lòng mừng rỡ, nhưng miệng vẫn mắng: “Ai cần anh giúp! Cút đi!”

Hà Phong không thèm để ý đến cô ta.

Tống Thanh Đào lại sáp tới: “Lũ quỷ kia không có bao nhiêu nhưng nổ súng nhanh lắm, đánh xong thì nhớ cướp hết súng ống về cho Thanh Trại của em đấy.”

Hà Phong gạt cô ta ra, chiếm lấy vị trí bắn tỉa: “Tránh ra.”

Tống Thanh Đào không phục: “Đây là trại của em, anh lấy quyền gì mà bắt em tránh, anh mới là người phải tránh ra!”

Hà Phong không muốn phí lời, chẳng buồn liếc cô ta lấy một cái.

“Nhị thúc với Tam thúc phản bội bỏ trốn rồi, tên Hán gian Tống Diệp thông đồng với giặc cũng đã bị em bắn chết, giờ Thanh Trại này là do em làm chủ.” Tống Thanh Đào nhìn hắn, cười khẩy, “Con nhỏ hầu giường của anh đâu? Không dám thò mặt ra à? Không phải đến lúc nguy hiểm cũng chỉ còn lại em và anh kề vai sát cánh chiến đấu thôi sao? Ngoài việc d*ng ch*n ra cho anh làm thì con đ* nhỏ đó còn biết cái gì nữa đâu!”

Hà Phong đẩy mạnh cô ta ra: “Còn nói nhảm nữa tôi cắt lưỡi bây giờ, cút qua bên kia mà đánh.”

“Anh…” Tống Thanh Đào nuốt cơn giận xuống, lóc cóc đi sang chỗ khác đặt súng.

Đánh đến cuối cùng, cả hai bên đều đã cạn kiệt đạn dược, bắt đầu chuyển sang dùng đao và nỏ để giáp lá cà. Võ sĩ Nhật Bản được huấn luyện bài bản, đám thổ phỉ này sao có thể địch lại? Một tên người Nhật gần như có thể tự mình đánh với mười người trong trại.

Tanaka Kyuuchi cưỡi ngựa đến muộn, đứng chờ ngoài trại. Đám võ sĩ đi theo gã đã không thể nhịn nổi, đồng loạt xin lệnh xuất chiến.

Tanaka Kyuuchi dặn dò: “Nhớ phải bắt sống.”

Một tên võ sĩ mặc đồ đen tuốt đao lao thẳng đến chỗ mục tiêu.

Cả người Hà Phong đầy máu, ngay lúc hắn đang ấn đầu một tên lính Nhật xuống, bỗng nghe thấy sau lưng có người dùng tiếng Trung bập bẹ để gọi tên mình: “Thằng nhóc!”

Hà Phong quay đầu lại nhìn kẻ vừa đến. Đó là một trong những tên đã đi theo Tanaka Kyuuchi tới dự tiệc hôm qua. Hắn rút đao đang cắm ngập trong cổ họng của tên dưới tay ra, dùng mu bàn tay quệt máu bắn trên má, cười lạnh: “Xem ra mày không được chết dưới tay tao là không cam lòng được nhỉ.”

Tên võ sĩ này đã theo Tanaka đến Trung Quốc được một năm, tuy vẫn chưa thạo tiếng Trung lắm, nhưng cũng hiểu loáng thoáng lời hắn nói. Gã dang rộng hai chân, hai tay nắm đao, thực hiện bộ động tác chuẩn bị chiến đấu rất điêu luyện.

Hà Phong tiện tay nhặt một thanh sắt lên, tên võ sĩ cảm thấy mình như bị sỉ nhục: “Rút đao đi!”

Hà Phong xoay thanh sắt một vòng, cắm mạnh xuống đất: “Tao đã nói rồi, mày không xứng để tao rút đao.”

Tên võ sĩ càng giận dữ, nghiến chặt răng, hung hãn chém tới. Hà Phong vung thanh sắt nghênh chiến, tiếng đao và sắt va chạm rít lên chói tai, ma sát đến tóe ra tia lửa.

Tên võ sĩ này nhìn thì béo mập vụng về, nhưng đao pháp lại rất chuẩn, ra chiêu vừa nhanh vừa vững. Hà Phong chủ quan, bị mũi đao lướt qua cánh tay trái, cắt thành một đường dài và sâu. Hắn vung thanh sắt đập xuống, tên võ sĩ nghiêng mình né tránh, dùng đao đỡ đòn. Nhìn vệt máu trên vai Hà Phong, gã cười khẩy, dùng tiếng Trung để khinh miệt: “Phế vật.”

Nói rồi, gã dùng hết sức gạt thanh sắt ra, vung đao chém vào eo Hà Phong. Hà Phong ngả người ra sau, tay chống dưới đất để mượn đà bật dậy, lách qua dưới cánh tay tên võ sĩ rồi nện một gậy vào đùi gã. Hai chân tên võ sĩ vẫn đứng vững, thanh đao lại chém tới, nhưng Hà Phong chỉ thủ không công, dẫn dụ gã xoay vòng vòng.

Sau vài phen thăm dò, Hà Phong đã nắm rõ thế đao của đối phương.

Tên võ sĩ mất kiên nhẫn, nghiến răng gào lên chém ngang cổ hắn. Hà Phong ngả người, dùng thanh sắt chống dưới đất làm điểm tựa, cả người lộn lên trên không rồi rơi xuống phía sau tên võ sĩ. Hắn giơ chân đạp mạnh một phát vào lưng đối phương, rồi tiếp theo là một gậy giáng thẳng vào ngang eo.

Tên võ sĩ lảo đảo vài bước, dùng đao cắm xuống đất giữ thăng bằng, rồi lại cao giọng hét lớn lấy đà, thanh đao trong tay bổ từ phía chính diện xuống, dốc toàn lực như muốn kết thúc trận đấu. Hà Phong lách mình né tránh, tung chân đạp vào bụng gã. Khi đao của tên võ sĩ hạ xuống, hắn còn thuận thế dùng thanh sắt đập mạnh vào cổ tay đối phương, hất tung thanh đao đi. Mất đao, tên võ sĩ lập tức luống cuống.

Hà Phong không cho gã cơ hội phản ứng, vung gậy nện thẳng vào tứ chi. Tiếng la hét thảm thiết của tên võ sĩ vang vọng khắp núi, xương cốt bên trong lớp da thịt vỡ vụn, lập tức ngã vật xuống làm tung lên một lớp bụi mù.

Trước giờ Hà Phong chưa từng hạ thủ lưu tình bao giờ, hắn đánh cho tên võ sĩ một trận thừa sống thiếu chết, cuối cùng dùng thanh sắt đâm mạnh vào họng, dùng hết lực để đâm xuống, gần như làm đầu gã đứt lìa khỏi cổ.

Đột nhiên, từ phía sau lại có một tên võ sĩ khác vung đao chém tới.

“Tam ca!”

Hà Phong nhanh chóng xoay người, vốn dĩ có thể tránh được, không ngờ một bóng người lại đột nhiên lao tới chắn ngay trước mặt.

Hà Phong túm lấy kéo cô ta ra, rút thanh sắt ra ném mạnh, lập tức găm trúng giữa trán tên võ sĩ đó.

Tống Thanh Đào đờ đẫn quay người lại, gọi thêm một tiếng: “Anh Ba.”

Mặt cô ta bị đao chém xéo một đường dài từ lông mày bên phải xuống cằm trái, thịt trắng lật ra ngoài, cánh mũi bị xém mất một miếng, môi bị chẻ làm bốn mảnh. Cô ta cúi đầu nhìn mình, máu từ vùng bụng đang tuôn ra xối xả.

Hà Phong bế Tống Thanh Đào nép vào sau bức tường.

Hắn giật dải vải đỏ quấn trên cổ tay cô ta ra, một dải quấn mặt, một dải buộc bụng.

Tống Thanh Đào run rẩy nắm chặt tay hắn: “Tam ca.”

“Đừng nói gì cả.”

Tống Thanh Đào sờ lên mặt mình, cảm nhận được một cái rãnh sâu hoắm và dài dặc, máu đỏ xuôi theo ngón tay chảy xuống như vân trên vỏ dưa, loáng cái đã thấm đẫm cả bàn tay: “Mặt của em…”

Máu chảy quá nhanh, không thể nào cầm nổi vết thương ở bụng, Hà Phong liền cởi áo ngoài ra quấn chặt cho cô ta.

“Có phải em sắp chết rồi không?”

“Không đâu.”

“Đao của lũ Nhật bén thật, lúc nãy chưa thấy gì, giờ lại đau quá.” Bàn tay đầy máu của Tống Thanh Đào siết lấy cổ tay hắn: “Anh đừng quấn nữa, ruột em lòi ra hết rồi.”

Hà Phong không nghe, vẫn tiếp tục băng bó.

“Tam ca, em đã cố hết sức rồi, không thể cho lũ quỷ đó vào trong trại được.” Môi cô ta đau đến độ mất hết cảm giác, chỉ có thể phát ra âm thanh từ trong cổ họng, “Giá mà phát súng đó anh đừng nhắm vào tay em thì tốt biết mấy. Nếu tay phải còn cầm súng được, em sẽ không bắn lệch, sẽ có thể giết thêm được vài tên quỷ nữa rồi.”

Cô ta tủi thân trào nước mắt: “Tay trái không nghe lời, nên em cứ bắn lệch mãi.”

Hà Phong nhíu mày: “Đừng nói nữa.”

“Em phải nói, giờ mà không nói thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa. Trước đây anh chẳng bao giờ thèm để ý đến em, sau này lại càng không, chỉ có lúc này anh mới chịu nghe em nói.” Tống Thanh Đào nắm lấy cánh tay hắn, “Em cũng không ác đến thế đâu, chẳng qua là vì em quá thích anh thôi. Em giết em gái của con nhỏ đó là vì nó mắng em có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, anh biết mà, em ghét nhất là ai nói em không có mẹ.”

Các anh em bên ngoài vẫn đang liều chết chiến đấu, Hà Phong không có tâm trí nghe cô ta than vãn: “Cô ở đây đi, đừng cử động lung tung, lát nữa tôi quay lại.”

“Em không đợi đâu.” Tống Thanh Đào không cho hắn đi, “Em cứu anh như vậy, anh sẽ thấy mắc nợ em chứ? Anh sẽ nhớ đến em chứ?”

Hà Phong nhìn khuôn mặt nát bấy của cô ta, gật đầu.

“Em tốt hơn con nhỏ đó nhiều, nó có giúp anh chém lũ quỷ được không?” Tống Thanh Đào cười rộ lên, vết thương co kéo khiến khuôn mặt càng thêm đáng sợ, “Nó không xứng với anh.”

Quân Nhật đã mang súng máy và pháo cối đến, trong tiếng đạn quét, Hà Phong đứng bật dậy.

Tống Thanh Đào móc lấy ngón tay hắn: “Tam ca, anh vẫn chưa bao giờ ôm em cả.”

“Anh có thể ôm em một cái không, Tam ca?”

Khi Tạ Trì tỉnh dậy, cô phát hiện Hà Phong và Thanh Dương Tử đều không có ở đó.

Thế là cô cầm theo ít tiền lao thẳng ra bến xe, không có xe đi thẳng về Vô Tích, chỉ đành phải đến Nam Kinh trước.

Còn hai tiếng nữa xe mới chạy, Tạ Trì cầm vé xe ngồi trên ghế dài, không ngừng vân vê mép vé. Cuối cùng cũng có thể rời khỏi nơi này, nhưng cô lại chẳng thấy vui vẻ chút nào.

Ngồi cạnh cô là một cặp vợ chồng, người chồng bóc quả trứng đưa cho vợ, ánh mắt tràn đầy yêu thương nuông chiều.

Giây phút đó, lý trí vốn đã lung lay của cô đã hoàn toàn sụp đổ trước thứ tình cảm mơ hồ kia.

Trong một phút bốc đồng, cô đã xé nát vé xe rồi lao ra khỏi bến.

Vừa về đến quán trọ, Tạ Trì lại hối hận.

Cô ở lại quán trọ một mình, đã định bỏ đi mấy lần, nhưng rốt cuộc vẫn muốn đợi Hà Phong quay về.

Cô đã ngủ một ngày một đêm, trong bụng chưa có nổi một hạt cơm nào. Đêm đến, Tạ Trì muốn ra ngoài tìm thứ gì đó ăn tạm, nhưng các hàng quán đều đã đóng cửa.

Cô đành uống nước cho qua cơn đói.

Ban ngày ngủ nhiều nên ban đêm cô trằn trọc, cứ nhìn lên trần nhà ngẩn ngơ.

Hà Phong đi đâu rồi?

Mất tăm mất tích cả ngày, hắn không sợ cô chạy mất sao?

Trong lòng cô bỗng nảy sinh đôi chút hờn dỗi như trẻ con. Đáng lẽ mình phải trốn đi từ sớm rồi, vì cái tên khốn này nên mới ở lại. Hắn thì hay rồi, chẳng thấy tăm hơi đâu.

Sao hả? Ngủ chán rồi, nên không cần cô nữa chứ gì?

Đồ đàn ông tồi!

Tạ Trì âm thầm hạ quyết tâm, nếu trời sáng mà vẫn không thấy hắn quay lại, cô sẽ dứt khoát rời đi.

Sáng hôm sau, Hà Phong vẫn chưa xuất hiện.

Tạ Trì đi mua đồ ăn sáng về, sẵn tiện mượn chủ quán trọ giấy bút để để lại lời nhắn cho Hà Phong.

“Em về Vô Tích trước đây.”

Cô vừa gặm bánh bao vừa nhìn mấy chữ này.

Không nên viết thế này, chữ “trước” không ổn, nghe cứ như kiểu đang đợi hắn đến tìm mình vậy.

Cô vò nát tờ giấy, viết lại tờ khác.

“Đi đây.”

Cô thầm mắng tên thổ phỉ đó một câu, lại xé tờ giấy đi.

“Anh đừng đến tìm em nữa.”

Tạ Trì nhờ chủ quán trọ đợi khi nào Hà Phong về thì đưa tờ giấy đến tận tay hắn. Sau đó, cô ra phố mua ít lương khô rồi đến bến xe.

Cô cầm vé đứng trước cửa xe, mí mắt đột nhiên giật lên liên hồi.

Cô ngoái đầu nhìn về phía những ngọn núi xa xăm, đứng thẫn thờ ở đó một lúc lâu.

“Cô gì ơi, có lên xe không?”

Tạ Trì dứt khoát quay đầu: “Có.”