28. Yêu hay không yêu
Mợ… ba…
Tạ Trì lập tức hiểu ra.
Dù sao cô cũng là người đi cùng thổ phỉ đến đây, những người phụ nữ này khó tránh khỏi có phần kiêng dè. Cô cầm đũa lên, tùy ý gắp một miếng thức ăn trước mặt, cực kỳ không tự nhiên mà đưa vào miệng. Thấy họ vẫn chưa động đũa, cô bèn bảo: “Mọi người cũng mau ăn đi.”
Lúc này mọi người mới lần lượt cầm đũa lên: “Mợ ba, cô thích ăn gì thì cứ nói để chúng tôi mang đến cho.”
“Phải, phải, mời cô dùng trước.”
“…”
Bà dì đeo vàng đeo bạc đầy người ngồi đối diện nâng ly rượu lên: “Mợ ba, tôi kính cô một ly.”
Tạ Trì vội vàng cầm ly rượu đứng dậy, nhưng ly lại trống không. Người phụ nữ bên cạnh lập tức rót rượu cho cô, Tạ Trì liên tục nói cảm ơn.
Tiếp đó, cả bàn người lần lượt kính cô một lượt.
Thịnh tình khó khước từ, may mà tửu lượng của Tạ Trì cũng khá.
…
Tiệc được quá nửa, giữa chừng có mấy người lạ mặt tìm đến.
Gia nhân chạy vào viện báo cho Bùi Lan Viễn: “Cậu hai, mấy người Nhật đó lại tới nữa rồi, nói là đến chúc thọ bà cụ nhà ta, còn mang theo quà cáp nữa.”
Hà Phong đang uống rượu vui vẻ, nghe thấy ba chữ đó liền đặt mạnh ly rượu trong tay xuống: “Lũ chó, đến nộp mạng đấy à?”
Tay hắn đưa ra sau hông định rút súng, nhưng Bùi Lan Viễn đã nhanh chóng đè lại, lắc đầu.
Tổng cộng có bốn người đến, tên dẫn đầu mặc áo khoác đen, đeo kính. Khi cười, đôi mắt ti hí của gã híp lại thành hai đường chỉ, trông có vẻ rất thư sinh nho nhã. Phía sau là một tên tùy tùng thấp bé cũng mặc áo khoác cùng hai võ sĩ trên lưng đeo kiếm, bên hông giắt đoản đao. Gương mặt ai nấy đều nghiêm nghị, môi mím chặt, ánh mắt dò xét đảo qua những người trong viện một lượt.
Bùi Lan Viễn hiểu tính nết Hà Phong, sợ hắn gây chuyện nên lại thấp giọng dặn dò thêm một câu nữa: “Cậu đừng manh động, hôm nay đông người, nhớ bớt bớt lại.”
Hà Phong hất tay anh ta ra, bước lên phía trước: “Biết rồi.”
Tanaka Kyuuchi dâng lên một bức họa, khẽ gật đầu với Bùi Khác Châu: “Ông chủ Bùi, vật này là chút lòng thành của chúng tôi, mong ông nhận cho. Đây là tác phẩm của họa sĩ nổi tiếng của Đại Nhật Bản, tên là…”
Bùi Khác Châu ngắt lời gã: “Ngài Tanaka khách sáo rồi, nhưng hôm nay Bùi mỗ xin phép không nhận lễ.”
Tanaka Kyuuchi đứng thẳng người, mỉm cười: “Ông chủ Bùi không mời tôi vào trong ngồi sao? Hình như đây đâu phải đạo đãi khách của người Trung Quốc đâu nhỉ?”
“Đây là gia yến, không tiếp người ngoài, mong ngài Tanaka thông cảm, xin mời về cho.”
Tanaka Kyuuchi nhìn sang chàng thanh niên đang đi cùng Bùi Lan Viễn: “Chẳng lẽ vị này chính là Hà Thiếu đương gia?”
Hà Phong tiến lên hai bước, giẫm một chân lên ghế dài: “Gọi ông nội mày có việc gì?”
Tanaka Kyuuchi mỉm cười: “Tại hạ vốn luôn muốn được gặp mặt Thiếu đương gia một lần, đã nhiều lần đến bái phỏng nhưng người của các anh đều không cho qua, khiến tại hạ cảm thấy rất khổ tâm. Hôm nay nhân dịp ngày lành tháng tốt, không biết có thể cùng nhau ngồi xuống uống một ly được không?”
“Uống cái con mẹ mày.” Hà Phong đang cố gắng kìm nén để không cho tên trước mắt này một cước vào mặt, “Muốn dòm ngó mỏ than của ông mày à, nằm mơ đi con.”
Bùi Khác Châu khẽ ho hai tiếng, cúi xuống cười thầm.
Tanaka Kyuuchi vẫn giữ nụ cười thân thiện: “Nghe danh Hà Thiếu đương gia tính tình bộc trực, hôm nay diện kiến, quả nhiên danh bất hư truyền.”
“Đừng có bắt chước theo cách nói chuyện của người Trung Quốc, ông nghe mà chỉ muốn đấm cho một phát.”
Tanaka Kyuuchi nhìn thấy chuôi đao giắt bên thắt lưng của Hà Phong, bỗng nhiên nảy sinh hứng thú: “Nghe nói Thiếu đương gia võ nghệ cao cường, không biết có nhã hứng so tài với tên thuộc hạ này của tôi không?”
“So tài?” Hà Phong cười khẩy, “Lũ chúng bay không xứng để ông mày rút đao.”
Tên võ sĩ bên trái lộ vẻ hung dữ, bước lên một bước nhưng bị Tanaka Kyuuchi ngăn lại. Chỉ nghe gã nói một câu tiếng Nhật, tên võ sĩ liền hậm hực lùi về phía sau.
Bùi Lan Viễn lên tiếng: “Tôi đã nói rõ với ông rồi, chuyện mỏ than miễn bàn tới. Chúng tôi không hợp tác với người Nhật, càng không bán cho các ông.”
“Phí lời với nó làm gì.” Hà Phong hạ chân xuống, mất kiên nhẫn, “Hôm nay là ngày vui, có người già trẻ nhỏ ở đây, không nên thấy máu, liệu hồn thì cút ngay cho ông.”
Tanaka Kyuuchi thở dài: “Thật sự không còn cơ hội nào để thương lượng sao?”
Bùi Khác Châu đáp: “Chuyện này không có gì để bàn bạc cả, mời về cho.”
Tanaka Kyuuchi gật đầu: “Vậy hôm nay không làm phiền nữa, nhưng xin hãy nhận lấy bức họa này của chúng tôi.”
Gã đặt bức họa lên bàn, nào ngờ bà cụ trong nhà đã được nha hoàn dìu bước ra: “Khoan đã.”
Tanaka Kyuuchi quay người, cúi đầu: “Lão phu nhân, chúc người vạn thọ an khang.”
Bà cụ Bùi cầm lấy bức họa ném thẳng vào người gã, cây gậy trong tay nện thình thịch xuống đất: “Ta nhổ vào! Chúng ta không nhận đồ của lũ lùn Nhật Bản bọn bay! Các người đã gây ra bao nhiêu nghiệp chướng ở Tế Nam, còn mặt mũi nào mà đến đây? Các người là một lũ súc sinh, không phải con người! Còn định đến cướp đoạt mỏ than của đất nước chúng ta nữa! Các người đang ủ mưu gì thế hả? Còn muốn làm gì nữa! Mau mang đồ của các người cút đi cho khuất mắt ta! Đừng làm bẩn đất ở đây!”
Bùi Khác Châu thấy bà cụ kích động thì vội vàng đỡ lấy: “Mẹ đừng giận mà hại thân, mọi chuyện ở đây cứ để con lo liệu.”
Ông dặn nha hoàn: “Mau dìu bà về phòng nghỉ ngơi.”
“Vâng.”
“Nợ máu! Nợ máu đấy!” Bà cụ Bùi được nha hoàn dìu đi, “Mau cút đi cho ta!”
Tên tùy tùng của Tanaka Kyuuchi cúi người định nhặt bức họa lên thì bị gã ngăn lại. Gã nhìn quanh một vòng, nói với mọi người trong viện: “Hẹn gặp lại.”
Ánh mắt Tanaka Kyuuchi dừng lại trên người Tạ Trì đang đứng giữa đám đông, gật đầu mỉm cười với cô.
Tạ Trì vô cảm nhìn lại, trong lòng có chút khó chịu.
Hà Phong nhìn theo hướng ánh mắt của Tanaka Kyuuchi, đột nhiên rút đao phóng qua. Mũi đao lướt qua mép tóc gã, cắm phập vào cột gỗ phía sau.
“Còn nhìn nữa là ông đây đâm nổ nhãn cầu mày đấy.”
Tên võ sĩ chửi một câu, mắt trợn ngược, rút đao định xông lên. Tanaka Kyuuchi lại quát gã một tiếng, khiến tên võ sĩ chỉ đành cắn răng lùi lại một bước.
Gã dẫn theo đám người kia rời khỏi nhà họ Bùi.
Bùi Khác Châu chỉ vào bức họa dưới đất, nói với gia nhân: “Vứt nó ra ngoài cho ta!”
Gia nhân nhặt bức họa lên, dùng sức ném mạnh ra ngoài.
Bức họa rơi ngay cạnh chân Tanaka Kyuuchi, gia nhân này còn thầm mắng một câu: “Mau cút đi.”
Tanaka Kyuuchi ngoảnh đầu lại, chỉ thấy cánh cổng lớn đóng sầm ngay trước mắt.
Tên võ sĩ nắm chặt chuôi đao: “Ngài Tanaka!”
Tanaka Kyuuchi nới lỏng cơ hàm, ngước lên nhìn trời, khẽ cười một tiếng: “Đi thôi.”
…
Gia nhân lại chỗ cây cột lấy đao cho Hà Phong, phải dùng rất nhiều sức mới rút được thanh đao ra, đoạn mang trả lại cho hắn.
“Vứt đi đi, xui xẻo quá.”
“Vâng.”
Hà Phong xoay người đi về phía Tạ Trì, ngón tay lướt qua mặt cô: “Đi ăn cơm thôi.”
Tạ Trì được hắn kéo đi, hỏi: “Họ vẫn muốn nhắm đến mỏ than sao?”
“Ừ.”
“Người Nhật vô nhân tính như thế, liệu họ có trả thù không?”
“Đàn bà con gái, không phải việc của em.” Hà Phong khịt mũi ngửi ngửi người cô một hồi, “Em uống rượu rồi à? Hình như còn uống không ít nữa.”
“Họ nhiệt tình quá, cứ đòi kính em mãi.”
“Ai bảo em là vợ thổ phỉ.” Hà Phong tươi cười, dẫn cô về chỗ ngồi, “Ăn nhiều vào.”
“Ừ.”
Những người phụ nữ khúm núm cúi đầu, không ai dám thở mạnh.
Hà Phong bỗng nói với họ: “Nhà tôi tửu lượng kém, mong các vị lượng thứ cho. Thay vào đó, tôi đây xin phép uống cùng các dì các chị một ly vậy.”
Nói đoạn, hắn cầm ly rượu của Tạ Trì lên.
Cả bàn người đồng loạt đứng bật dậy.
Hà Phong uống cạn sạch, rồi dốc ngược ly rượu xuống: “Mọi người cứ tự nhiên.”
…
Bữa này Tạ Trì ăn không được no, bèn ra ngoài hậu viện đi dạo một lát.
Nhà họ Bùi rất lớn, nhưng lối kiến trúc khá cũ, cách bài trí đơn giản, tuy là nhà giàu nhất trấn nhưng chẳng hề phô trương lãng phí. Không giống nhà họ Tạ, chỉ riêng đồ nội thất thôi mà trong vòng ba năm đã thay mất mấy lượt, hai bà vợ lẽ trong nhà thì chỉ thích chạy theo mốt, thịnh cái gì là thay cái đó.
Sân vườn thì liên tục cải tạo sửa đổi, lúc thì hòn non bộ này có vị trí không tốt, lúc thì mảnh vườn kia có kích cỡ quá nhỏ. Lại còn nuôi cả một đám gia nhân nha hoàn, cơ nghiệp tổ tiên để lại sắp bị phá sạch, chút tiền Tạ Gia Hưng kiếm được từ việc kinh doanh vải vóc còn không đuổi kịp tốc độ tiêu xài của các dì và anh chị trong nhà.
Cũng chính vì vậy mà Tạ Triệu Đình mới không muốn ở nhà họ Tạ, đưa Tạ Trì vào rừng sâu ở liền mấy năm. Mặc dù nhân phẩm của Tạ Gia Hưng không ra gì, nhưng may mà ông ta vẫn có thể coi như là hiếu thuận, không để ông nội phải chịu chút cực khổ nào.
Tính đi tính lại thì cũng đã gần bốn tháng rồi, cô chưa bao giờ rời xa ông nội lâu như thế. Khi nhìn tòa đại viện này, cô lại bắt đầu thấy nhớ ông.
Người làm nhà họ Bùi đều đang bận rộn ở gian điện phía trước, Hà Phong thì đang uống rượu, nếu lúc này mà trèo tường ra ngoài thì đúng là một cơ hội tốt để rời khỏi đây.
Cô đứng khựng lại trước hòn non bộ, bước chân dần trở nên nặng nề.
Nhìn bức tường vây trước mắt, cô nắm chặt gấu áo, chậm rãi tiến về phía đó.
Nếu như chạy thật thì liệu hắn có giống như lời đã nói, dù là chân trời góc bể cũng nhất quyết phải bắt cô về cho bằng được không?
Phía sau lưng bỗng vang lên tiếng của một nha hoàn: “Thưa cô.”
Tạ Trì lại thở phào một cái, lập tức quay người lại.
“Thưa cô, cô có cần giúp gì không ạ?”
Tạ Trì lắc đầu: “Tôi chỉ đi dạo lung tung thôi.”
“Cô có muốn dùng trà không? Hay là chút điểm tâm gì đó?”
“Không cần, cảm ơn chị.”
Một bà vú già í ới đi tới: “Mợ ba!”
“…” Tạ Trì thật sự không thể thích nghi nổi với cách gọi này.
Bà vú chạy bước nhỏ tới: “Tôi tìm mợ ở khắp nơi, Tam gia bảo tôi đưa mợ đến phòng khách nghỉ ngơi một lát, cậu ấy còn phải uống một lúc nữa, bảo mợ mệt thì cứ ngủ một giấc.”
Lúc này nha hoàn mới biết vị trước mặt là do Hà Tam gia mang đến, vội vàng cúi đầu đi xuống.
Tạ Trì đi theo bà vú vào một căn phòng dành cho khách.
…
Tửu lượng của Hà Phong có tốt đến mấy thì cũng không thể chịu nổi việc luân phiên đi kính rượu mấy bàn liền như vậy, lúc này đã hơi chuếnh choáng say. Gia nhân trong nhà đỡ hắn vào phòng của khách nghỉ ngơi, hắn cũng ngủ thiếp đi được một lúc.
Khi Hà Phong tỉnh dậy, trong phòng rất tối. Tạ Trì đang ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ đọc sách, ánh đèn nho nhỏ sắc vàng tỏa ra ánh sáng hiu hắt, nhuộm một lớp vàng kim óng ả lên từng lọn tóc của cô.
Hà Phong không muốn làm cô giật mình nên nhẹ nhàng trở mình, nhưng chiếc giường vẫn phát ra một tiếng “két”. Tạ Trì quay đầu lại, thấy hắn đã tỉnh thì khép sách đứng dậy, đi rót một chén trà mang đến: “Còn khó chịu không?”
Hà Phong vươn vai một cái, híp mắt nhìn cô cười: “Hết rồi.”
“Không uống nước à?” Tạ Trì đưa chén trà về phía hắn.
Hà Phong gối hai tay ra sau đầu: “Em đút cho tôi đi.”
“Nước thì đút thế nào?”
“Đút bằng miệng ấy.”
“Không uống thì thôi.” Tạ Trì quay người định đi, Hà Phong lại nhanh chóng nắm lấy tay cô.
“Uống, uống chứ.” Hắn ngồi dậy, đón lấy chén trà uống cạn sạch, “Thêm chén nữa.”
Tạ Trì nhấc luôn cả cái ấm đưa qua, Hà Phong cũng lười dùng chén, cứ thế ngửa cổ dốc thẳng từ vòi ấm vào miệng. Động tác mạnh bạo khiến nước trà tràn ra ngoài, trôi dọc theo yết hầu đang chuyển động rồi thấm vào trong áo.
“Không ai tranh với anh đâu.”
Hà Phong đặt ấm trà xuống, dùng ống tay áo lau đi vệt nước bên khóe môi: “Tôi ngủ lâu thế rồi à? Mấy giờ rồi?”
“Cũng không lâu lắm.” Tạ Trì mang ấm trà đi cất, “Em sợ ánh nắng chói mắt nên kéo rèm vào, anh còn muốn ngủ tiếp không?”
“Muốn ngủ em cơ.“
Cô đặt ấm trà xuống, đi đến bên cửa sổ, quay đầu nhìn hắn: “Em kéo rèm ra nhé.”
“Ừ.” Hà Phong nằm vật lại lên giường, lười biếng nhìn cô, đoạn ngoắc ngoắc tay, “Lại đây.”
Đương nhiên Tạ Trì không qua đó, cô ngồi xuống bàn tiếp tục đọc sách.
Hà Phong lặng lẽ ngắm cô một hồi lâu, sau đó tung chăn xuống giường, vòng tay ôm lấy vai cô: “Đi, ra ngoài đi dạo chút.”
…
Hà Phong đưa Tạ Trì đến một sân viện ngay bên cạnh. Cổng sân đang khóa, bên trong cũng không có người canh giữ.
Hà Phong nhảy lên ngồi trên bờ tường, định kéo cô lên, nhưng Tạ Trì không chịu: “Em không đi trộm cắp gì đâu đấy.”
“Em chỉ làm vợ trộm thôi, được chưa? Đến tháng sau, căn nhà này sẽ là của em rồi. Chủ nhà đang ở Thượng Hải, mấy ngày nữa sẽ về đưa văn tự bàn giao lại nhà.”
Tạ Trì nhìn bức tường vây dài dằng dặc: “Đây là nơi anh định mua sao?”
“Ừ.” Hà Phong chìa tay ra với cô, “Lên đi.”
Tạ Trì nắm lấy tay hắn, mượn lực của hắn để leo qua.
Sân viện này có người đến dọn dẹp định kỳ, cỏ cây cũng được cắt tỉa, tổng thể trông rất gọn gàng sạch sẽ. Hà Phong nắm tay dẫn cô đi vào trong: “Trước kia tôi đã đến qua xem một lần, viện này bỏ trống từ ba năm trước, phòng ốc còn rất mới, hình dáng hồ nước trông cũng hay hay, có thể nuôi được nhiều cá, còn cả hòn non bộ này nữa.”
Hắn dắt cô chui vào khe hở giữa hòn non bộ: “Chúng ta có thể hành sự ở đây này, nghĩ thôi đã thấy k*ch th*ch rồi.”
Tạ Trì rút tay ra, lùi lại: “Ai thèm ở đây, em còn phải về nhà.”
Hà Phong đuổi theo, dắt tay cô đi tiếp: “Được rồi được rồi, không nói mấy chuyện đó nữa, ra phía sau xem sao.”
Tạ Trì mặc kệ, để hắn kéo đi.
Hai người bước lên mấy bậc thang dẫn lên tầng hai, băng qua hành lang dài. Một bên là bức tường trắng với cửa sổ chạm trổ, một bên là hàng ghế gỗ dài màu nâu trầm. Các phòng đều đang bị khóa, Tạ Trì liếc nhìn vào bên trong, thấy phòng ốc khá rộng rãi, nội thất đầy đủ, được bày biện rất tao nhã.
Cạnh cửa sau còn trồng một bụi trúc nhỏ, dưới gốc mọc vài cây nấm con con. Hà Phong tùy tay hái một lá trúc cài lên tóc cô: “Hài lòng không?”
Nói không hài lòng là nói dối, ngay khi hắn dắt cô đi qua cây cầu đá trên hồ, Tạ Trì đã nảy sinh ý định muốn ở lại. Cô không muốn lừa dối hắn, nhưng cũng chưa muốn thừa nhận, cuối cùng chỉ đành giữ im lặng.
Hà Phong ôm vai cô: “Không hài lòng thì mình đổi cái khác, đổi đến khi nào em vừa ý thì thôi.”
“Căn nhà này có vẻ không rẻ, lại còn hơi rộng quá mức cần thiết.”
“Không rộng đâu, sau này em sinh cho tôi một đàn con rồi, chúng nó còn phải chạy nhảy khắp nơi, nhỏ quá thì sao mà được?”
Trong lòng Tạ Trì âm thầm vui vẻ, nhưng vẫn giả vờ đẩy hắn một cái: “Ai thèm sinh con cho anh.”
“Em chứ ai.” Hà Phong hôn lên mặt cô một cái “chụt”, “Tôi thích trẻ con, cực kỳ thích.”
“Nhưng em không thích.”
“Thế thì không sinh nữa.”
Tạ Trì liếc hắn một cái: “Chiều em thế cơ à?”
“Em là nhất, em nói sao thì là vậy.”
Tạ Trì không giấu nổi ý cười, khẽ nhếch môi: “Thế thì anh đừng làm thổ phỉ nữa.”
“Được thôi.” Hà Phong cao hơn cô nửa cái đầu, lúc này đang cúi đầu, dùng mũi cọ cọ vào mũi cô, “Người đàn ông của em cái gì cũng giỏi, lo gì không nuôi được mẹ con em.”
Tạ Trì né ra sau: “Để em cân nhắc đã.”
Hà Phong thong dong dắt cô đi tiếp: “Còn cân nhắc gì nữa, chuyện tốt đẹp thế này cơ mà.”
…
Sau khi leo tường quay trở lại bên ngoài, Hà Phong đưa Tạ Trì ra phố dạo chơi. Lúc đi ngang qua một tiệm trang sức, Tạ Trì bỗng kéo hắn dừng lại: “Anh có thể cho em mượn ít tiền không?”
Cô chỉ vào cửa tiệm bên cạnh: “Tống Uyển sắp kết hôn rồi, em muốn tặng cô ấy một món quà cưới.”
“Không cho mượn.”
“…” Tạ Trì cúi mặt, “Ừ, vậy thôi.”
Hắn nâng cằm cô lên: “Tiền của tôi đều là của em, không cần mượn, thích tiêu thế nào thì tiêu.”
“Không được, phải là mượn. Em không muốn nợ anh, bao gồm cả những thứ trước đây anh tặng em, em sẽ tính toán kỹ lưỡng rồi trả lại hết.”
“Em tính trả bằng cách nào?”
“Em… bán tranh.”
“Thế thì tôi mua tranh của em.” Hà Phong cười, “Em chỉ cần ngoan ngoãn gả cho tôi, ngày nào cũng ở bên tôi là được.”
Tạ Trì quay mặt đi chỗ khác.
“Nhắc đến quà cáp, chỗ các em có phong tục gì đặc biệt không? Lúc cầu hôn thì cần chuẩn bị những gì?” Hà Phong cứ xoay quanh cô mãi, “Làm sao bây giờ? Giờ tôi chỉ muốn đi gặp nhạc phụ đại nhân ngay lập tức, để ngày mai rước em về dinh luôn.”
“Thế anh tự đi mà gặp, em còn mấy bà chị đang chờ gả, ai nấy đều xinh đẹp như hoa, để xem cha em có đồng ý không.”
“Tôi chỉ cần em thôi.”
“Thế thì cho em mượn tiền đi.”
“Được rồi được rồi, cho em mượn.” Hà Phong đưa túi tiền cho cô, “Vào chọn đi.”
Tạ Trì nhắm trúng bốn đôi hoa tai bằng ngọc, cô phân vân mãi mà không chọn được, bèn hỏi Hà Phong: “Đôi nào đẹp?”
“Đôi nào cũng đẹp.”
“Chọn một đôi thôi.”
Hà Phong tùy ý chỉ vào một đôi, Tạ Trì lại tiếc hai đôi kia: “Em thấy đôi này cũng không tệ.”
“Ông chủ, gói hết lại đi.”
“Không cần nhiều thế đâu.”
“Một đôi tặng con nhỏ kia, mấy đôi còn lại em tự đeo.”
“Em không cần, anh đã mua nhiều lắm rồi.” Tạ Trì chỉ vào một đôi hoa tai hình tròn, nói với ông chủ, “Lấy đôi này thôi.”
Hà Phong lại bảo: “Lấy hết.”
Ông chủ bối rối: “Thế tôi gói cái nào ạ?”
“Chậc, ông còn muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa hả?”
Ông chủ sợ hãi, vội vàng đi gói đồ.
“Em có cái để đeo rồi, đừng lãng phí tiền nữa.” Tạ Trì giật giật tay áo hắn, “Lãng phí quá.”
Tay trái Hà Phong ôm eo cô: “Chưa về nhà đã biết lo tiết kiệm tiền cho chồng rồi.”
Tay phải hắn lại vén tóc cô ra sau tai: “Tốt, rất thích hợp để cưới về, tôi chỉ thiếu một vị áp trại phu nhân như em thôi.”
Tạ Trì đẩy hắn ra: “Người ta đang nhìn kìa.”
“Nhìn thì nhìn.”
“Thật sự không cần đâu.”
“Bớt nói nhảm đi, ông đây thích mua cho em, có bắt em trả tiền đâu.”
“…”
Hà Phong nhận ra thái độ mình hơi gắt gỏng, lập tức đổi giọng dỗ dành: “Cứ đeo dần, không thích thì mang về chia cho người khác, dù sao cũng là áp trại phu nhân tương lai, lấy lòng mọi người chút cũng tốt.”
“Nói nhăng nói cuội, mau đi thôi.” Tạ Trì gạt tay hắn ra, bước ra ngoài.
Ông chủ hớn hở đưa đồ qua: “Của ngài đây ạ.”
“Cảm ơn.” Hà Phong tươi cười nhận lấy, xoay người đuổi theo, ôm chầm lấy cô: “Vợ ơi, em ngượng à?”
Tạ Trì không buồn đáp lời hắn.
“Tôi chỉ muốn nuông chiều em thôi, em cứ để tôi toại nguyện đi.” Hắn lắc lắc vai cô, “Nếu em thấy mắc nợ tôi thì tối nay cố mà thể hiện cho tốt vào, rên to một chút là tôi vui rồi.”
“…” Tạ Trì hất tay hắn ra rồi chạy biến đi: “Đồ hạ lưu.”
Hà Phong cười đuổi theo: “Đừng chạy mà vợ ơi.”
…
Hai người đi dạo phố cả buổi chiều, vào sòng bạc chơi hai ván, sau đó còn ghé tiệm ảnh chụp một tấm.
Buổi tối nhà họ Bùi vẫn bày tiệc, sai người đến mời Hà Phong quay lại. Tạ Trì không muốn ngồi ăn với người không quen biết nên hắn không đi nữa, chỉ đưa cô đi ăn món Giang Nam. Sau bữa tối, hai người lại đi xem một vở kịch, mãi đến khi tối muộn mới tìm một quán trọ để nghỉ lại.
Tạ Trì có tâm sự nên mãi không ngủ được, lại không dám trằn trọc làm Hà Phong thức giấc, đành đứng dậy ra ban công đứng.
Lúc này đã rất muộn, nhà nhà đều đã tắt đèn, từ xa nhìn lại chỉ thấy một dải tối đen. Gió đêm hơi lạnh, Tạ Trì rùng mình một cái, cánh tay nổi đầy da gà. Cô hít một hơi thật sâu, gió lùa vào cổ họng lạnh buốt.
“Làm gì thế?”
Tạ Trì giật mình, hơi nghiêng mặt nhìn người đang ôm lấy mình từ phía sau: “Em không ngủ được, ra ngoài hít thở chút không khí thôi.”
“Tôi còn tưởng em chạy mất rồi.”
Tạ Trì sững lại: “Nếu em thật sự chạy mất thì sao?”
“Đánh gãy chân em.”
Tạ Trì nghe xong lại bật cười.
“Lừa em đấy, tôi đâu nỡ. Không ngủ được thì gọi tôi, làm hai hiệp là dễ ngủ ngay thôi.”
Hà Phong mắt nhắm mắt mở, tựa cằm lên vai cô, bàn tay bắt đầu m*n tr*n lung tung: “Muốn không?”
“Không muốn.”
“Không muốn cũng phải muốn.” Hà Phong đột nhiên bế ngang cô lên, đi vào trong phòng.
Tạ Trì không vùng vẫy, để mặc hắn đặt mình lên giường. Hà Phong quên khép cửa ban công, gió thổi vào làm tấm rèm tung bay, thấp thoáng nhìn thấy vài ngôi sao mờ nhạt trên bầu trời đêm.
“Nhìn cái gì thế?” Hà Phong bóp cằm cô, xoay mặt cô lại, “Nhìn tôi đây này.”
…
Giường ở quán trọ không chắc chắn, phát ra tiếng ken két liên hồi. Tạ Trì sợ bên ngoài nghe thấy nên bám chặt lấy lưng hắn, cắn răng chịu đựng không thốt ra tiếng nào.
Hà Phong bóp nhẹ cổ cô, nhìn biểu cảm mê đắm của cô, đột nhiên hỏi một câu: “Em có yêu tôi không?”
Tạ Trì ngoảnh mặt đi, không đáp.
Hà Phong bỗng dừng động tác, xoay mặt cô lại: “Có yêu tôi không?”
“Anh cứ nhất thiết phải hỏi vào lúc này à?”
“Tôi muốn nghe, có yêu không?”
“Không yêu!”
“Không nghe thấy, nói lại.”
Tạ Trì không thèm để ý đến hắn, định né tránh.
Hà Phong lật người cô lại, khóa chặt hai tay cô ép ra sau lưng, như muốn trừng phạt mà dùng lực đâm thẳng đến tận cùng: “Yêu không?”
Âm thanh không thể kìm nén bật ra từ kẽ răng của cô, dường như cả tinh thần lẫn thể xác đều đã mất kiểm soát. Cái mạng của cô đã buộc chặt vào hắn, chẳng còn màng đến khí tiết gì nữa: “Yêu.”
“Yêu ai?”
“Yêu anh.”
“Ai yêu tôi?”
“Em yêu anh.”
Hà Phong mãn nguyện vô cùng, cúi xuống hôn lên vai cô, động tác bỗng trở nên dịu dàng: “Tôi cũng yêu em.”
…