30. Không người thân
Tạ Trì trải qua hai ngày xóc nảy trên đường mới về tới Vô Tích.
Vừa bước vào cửa nhà họ Tạ, cô đã lao thẳng tới phòng của ông nội. Nha hoàn bưng trà vừa trông thấy cô thì sợ đến mức suýt đánh rơi cả khay: “Cô… cô bảy.”
“Hoàn Nhi.”
Hoàn Nhi ngẩn ngơ hồi lâu mới vội vàng tiến lên: “Cô bảy, không phải cô… Chúng tôi cứ ngỡ các cô đã…”
Quản gia nghe thấy động tĩnh, liền đi ra xem thử: “Cô bảy!”
Ông ta lập tức quay đầu chạy vào nhà trong: “Cô ấy về rồi… Lão gia! Cô bảy về rồi!”
Tạ Gia Hưng được người hầu dìu ra ngoài, có vẻ như ông ta bị gãy chân, phải chống gậy mới miễn cưỡng khập khiễng bước được ra ngoài.
Tạ Trì bước tới, gọi một tiếng “cha” cho có lệ.
Tạ Gia Hưng nhìn thấy cô, vẻ kinh ngạc trên mặt từ từ chuyển thành nghiêm nghị, nhìn ra sau lưng cô: “Tiểu Cửu đâu?”
Tạ Trì im lặng.
Tạ Gia Hưng lặp lại lần nữa: “Nghênh Nghênh đâu?”
“Con xin lỗi, con không thể mang Nghênh Nghênh trở về.”
Bà hai cùng hai người chị nghe tin cũng vội vàng chạy tới: “Chà, không phải Tiểu Thất đây sao? Lão gia, Tiểu Thất nhà mình cũng giỏi thật đấy, vào tận ổ thổ phỉ mà vẫn có thể toàn vẹn trở về, xem bộ đồ trên người kìa, còn là đồ mới nữa chứ, xem ra là được lòng đám thổ phỉ ở đó lắm. Sao chúng lại thả cô về thế này?”
Bà ta vừa dứt lời, từ xa đã nghe thấy tiếng bà ba vừa khóc vừa chạy đến: “Nghênh Nghênh, Nghênh Nghênh, Nghênh Nghênh về rồi phải không?”
Bà ba lại gần nhưng không thấy Tạ Nghênh đâu, bèn túm lấy Tạ Trì gặng hỏi: “Nghênh Nghênh đâu? Sao không thấy Nghênh Nghênh? Sao nó không về với mày?”
Tạ Trì bình thản đáp: “Em ấy không còn nữa.”
“Cái gì gọi là không còn nữa?”
Tạ Trì cúi mặt xuống: “Em ấy chết rồi.”
Bà ba ngã ngồi xuống đất, đấm ngực khóc rống lên: “Nghênh Nghênh của tôi! Nó mới bao nhiêu tuổi chứ! Lũ thổ phỉ trời đánh!”
Bà ta đứng dậy, lại quay sang đánh Tạ Gia Hưng: “Đều tại ông! Đều tại ông không đi chuộc người về! Vì cái sĩ diện hão mà ngay cả con gái cũng không cần! Phải, ông có nhiều con gái mà! Chẳng thiết gì một hai đứa, đợi sau này tụi nó chết sạch rồi thì cái mặt mũi của ông còn để cho ai xem nữa!”
Bà hai nghe vậy thì không nhịn nổi nữa: “Em ba, em nói thế là có ý gì? Cái gì mà đợi chết sạch hết, em đang nguyền rủa ai đó hả!”
Bà ba quay sang chửi bà ta: “Ngậm cái mồm thối của chị lại đi, đừng tưởng tôi không biết chị thổi gió bên tai lão gia thế nào! Nếu con gái chị bị thổ phỉ bắt đi, để tôi xem chị có muốn đi chuộc nó về hay không!”
Tạ Già nổi giận: “Bà ba, lòng dạ bà cũng quá độc ác rồi đấy! Bà mất con gái thì thôi, lại còn muốn chúng tôi phải chết chùm theo là sao!”
Tạ Dao nói: “Là do Tiểu Cửu làm mình làm mẩy đòi theo anh tư đi Tế Nam đấy chứ, người nhà đều cản không cho đi, cuối cùng nó tự lén lút đi theo, chẳng ai ép nó cả! Tự mình tìm chết thì trách được ai!”
Tạ Già bồi thêm: “Đúng thế, còn chưa biết nó chết thế nào nữa kìa! Đám thổ phỉ hôi hám đó đâu có phải là người, cả một vùng núi toàn đàn ông là đàn ông, chậc chậc, nghĩ thôi đã thấy đáng sợ. Tiểu Cửu vốn là tiểu thư đài các, lại có cái tính cương liệt không thể chịu nhục, mặt mũi đâu có dày như Tiểu Thất, bị thổ phỉ vùi dập xong mà vẫn còn hiên ngang vác mặt về nhà. Nó đi thế này xem ra lại còn sạch sẽ chán, đỡ bị người đời đàm tiếu.”
Bà ba lại nhào tới tát cho mỗi đứa một cái: “Tụi mày nói lại lần nữa xem!”
Đám đàn bà con gái lao vào đánh lộn túi bụi, Tạ Gia Hưng gầm lên: “Đủ rồi! Tất cả im miệng hết cho tôi!”
Bà ba lại khóc rống lên, túm lấy Tạ Gia Hưng mà giằng co: “Ông còn muốn yên thân à, uổng công trước đây ông thương nó như vậy! Ông không sợ nó hóa thành ma về tìm ông sao! Đêm đến ông có ngủ ngon được không!”
Tạ Gia Hưng nghe mà phát phiền, đẩy bà ta ra: “Dìu bà ba về phòng nghỉ ngơi.”
“Vâng.”
Bà hai âm thầm mừng rỡ, bà ba vốn xinh đẹp, trước đây rất được lão gia sủng ái, sau chuyện này e là sau này sẽ sống không được dễ dàng. Hiện giờ nhà họ Tạ không có chính thất phu nhân, nếu bà ba thất thế thì cái hậu viện này sẽ chỉ là của riêng mình bà ta.
Thấy Tạ Trì nãy giờ vẫn im lặng, bà hai liền cố tình gặng hỏi: “Tiểu Thất, Tiểu Cửu mất thế nào? Con phải cho mọi người một lời giải thích đi chứ.”
Tạ Trì suy nghĩ một lát, quyết định không nói ra sự thật. Dù sao miệng đời đáng sợ, truyền ra ngoài sẽ không tốt cho thanh danh của Tạ Nghênh. Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Trên đường bỏ trốn bị rơi xuống vực nên chết, nhưng vẫn còn trong sạch.”
Bà hai giả vờ đau xót, lấy khăn che mũi: “Tiểu Cửu đáng thương quá, ôi, thôi thì cũng coi như là một liệt nữ giữ gìn được trinh tiết.”
Tạ Già hỏi Tạ Trì: “Còn cô? Sao cô lại sống sót được mà về đây thế này?”
Tạ Dao cũng hỏi dồn: “Có bị đám thổ phỉ đó làm nhục không? Sao chúng lại thả cô về? Còn bộ quần áo này nữa, là thổ phỉ mua cho cô à?”
Tạ Già bật cười mỉa mai: “Trông cũng đẹp quá nhỉ, xem ra đám thổ phỉ đối xử với cô không tệ đâu.”
Tạ Trì không nói gì.
Mọi người đều coi như cô ngầm thừa nhận, bà hai đắc ý cười khẩy: “Thật là tạo nghiệp mà, còn phải hỏi nữa sao? Bước ra từ ổ thổ phỉ thì làm sao mà còn là con nhà lành được nữa?”
Tạ Gia Hưng đang cơn thịnh nộ, dùng gậy th*c m*nh vào vai trái Tạ Trì: “Mày còn vác mặt về đây làm gì? Người nhà họ Tạ thà chết chứ không chịu nhục, thật là bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên! Sao mày không chết quách theo em gái mày đi cho rồi!”
Nghe những lời này, Tạ Trì chẳng hề ngạc nhiên. Tạ Gia Hưng tuy là kiểu quên sạch gốc gác, nhưng lại cực kỳ coi trọng sĩ diện. Ông ta sẽ không bao giờ chấp nhận một đứa con gái đã bại hoại danh tiết khiến ông ta ra ngoài không thể ngẩng đầu lên. Ngay từ khi còn ở Vân Trại, Hà Phong đã nói cho cô biết Tạ gia không chuộc bọn cô, chỉ coi như hai đứa con gái này đã chết rồi.
Bà hai thừa cơ đổ thêm dầu vào lửa: “Dù sao chúng ta cũng là danh gia vọng tộc, xảy ra chuyện này, nếu được như Tiểu Cửu thì vẫn còn giữ gìn được danh tiết, chứ cô thế này… ôi… khó tránh khỏi hàng xóm láng giềng bàn tán, lời ra tiếng vào đáng sợ lắm.”
Tạ Già lập tức tiếp lời: “Phải đấy, chuyện xấu hổ này xảy ra vốn đã khó giấu, không biết đã phải tốn bao nhiêu tiền của bịt miệng mới chặn được tin đồn, chỉ nói là cô và Cửu muội ra ngoài gặp nạn rồi chết giữa đường, bia mộ cũng đã lập xong rồi. Giờ tự nhiên lù lù trở về, khó trách người ta sẽ đa nghi, đến lúc chuyện không giấu được nữa thì cả con phố đều biết con gái Tạ gia bị thổ phỉ bắt lên núi rồi lại được thả về mất. Cô không cần mặt mũi nhưng mấy chị em chúng tôi còn phải lấy chồng nữa chứ.”
Tạ Trì không muốn nghe lũ bọn họ lảm nhảm, chỉ nhìn Tạ Gia Hưng: “Con đi gặp ông nội.”
Tạ Gia Hưng nghe đến đó thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt: “Mày còn mặt mũi nào mà nhắc đến ông nội nữa!”
Thấy Tạ Trì định đi về phía hậu viện, ông ta liền vung gậy đập mạnh một cái vào lưng cô. Tạ Trì đổ nhào về phía trước, hai tay chống xuống đất.
Bà hai cười khẩy: “Tiểu Thất, cô không biết à? Ông cụ đã mất hơn một tháng rồi.”
Tạ Trì sững sờ, đầu óc bỗng chốc trống rỗng, lồng ngực đau đến mức không thể thở nổi. Cô vừa mới lồm cồm đứng dậy lại nghe Tạ Gia Hưng quát lớn: “Cút ngay cho tao!”
Cô cố gắng giữ bình tĩnh: “Ông nội mất thế nào?”
Bà hai cố ý mỉa mai: “Do tức chết đấy.”
Đầu Tạ Trì ong ong lên: “Tôi muốn gặp ông nội, đưa tôi đi gặp ông ấy đi.”
Tạ Gia Hưng nhìn cô, nhớ đến dáng vẻ bất khuất ngang bướng của mẹ cô khi xưa thì lại càng thêm chán ghét, quay sang ra lệnh cho gia đinh: “Đuổi nó ra ngoài cho ta.”
Gia đinh ngập ngừng, không dám động thủ.
Tạ Gia Hưng vung gậy đập thêm một nhát vào tay Tạ Trì: “Điếc hết rồi hả! Cút ra ngoài!”
Bị đánh liên tiếp ba phát, Tạ Trì ngã quỵ xuống đất, đột ngột rút súng chỉ thẳng vào Tạ Gia Hưng.
Cả đám người trong sân kinh hãi hét lên.
Tạ Gia Hưng sững sờ nhìn cô: “Khá lắm, Tạ Vãn Chi, vào ổ thổ phỉ một chuyến là biến thành nữ tặc luôn rồi! Bắn đi, bắn đi! Bắn chết thằng cha của mày luôn đi!”
Tạ Trì nhanh chóng đứng dậy, lao về phía bà hai, túm lấy cổ áo rồi kẹp chặt bà ta lại. Bà hai không kịp trở tay đã bị siết chặt, sợ đến mức gào thét thảm thiết.
Tạ Gia Hưng tức đến đỏ cả mắt: “Phản rồi! Phản thật rồi! Người đâu!”
Tạ Trì dùng họng súng ấn vào đầu bà hai: “Tôi chỉ muốn gặp ông nội.”
Bà ta run lên cầm cập: “Tôi dẫn cô đi, đừng làm bừa! Tôi dẫn cô đi!”
…
Tạ Triệu Đình được chôn cất ở nghĩa trang Tạ gia. Tạ Trì áp giải bà hai đến trước mộ, nhìn những dòng chữ trên bia mộ mà hai mắt cay xè, rồi đột ngột quỳ sụp xuống.
Bà hai cũng phủ phục xuống đất theo cô, thấy cô nới lỏng tay liền lăn lê bò càng về phía Tạ Gia Hưng.
Tạ gia làm nghề kinh doanh, trong nhà có sẵn súng. Gia đinh mang súng đến cho Tạ Gia Hưng, ông ta liền dùng nó chĩa vào sau gáy Tạ Trì: “Đồ mất nết, đã làm nhục thanh danh lại còn muốn giết cha mình! Mày còn mặt mũi nào mà sống trên đời này, còn mặt mũi nào đối diện với liệt tổ liệt tông nữa!”
Tạ Trì thình lình đứng dậy, quay người đối diện với bọn họ, khiến tất cả mọi người có mặt sợ hãi lùi lại một bước.
“Ông tưởng tôi muốn làm con gái ông chắc! Mẹ tôi bị ông c**ng b*c thảm hại, cuối cùng u uất mà chết, lẽ ra lúc đó bà ấy nên giết ông rồi phá cái thai này đi mới đúng!”
Tạ Gia Hưng tức run người, giơ súng lên. Một tiếng “đoàng” vang lên, viên đạn sượt qua cánh tay trái của Tạ Trì.
Dù sao ông ta vẫn còn biết nương tay.
“Tạ Vãn Chi, từ giờ về sau, mày không còn bất kỳ quan hệ gì với Tạ gia nữa! Tao sẽ coi như chưa từng sinh ra đứa con gái này, mày cút càng xa càng tốt cho tao!”
Tạ Trì đã quen với việc bị thương, chút vết thương ngoài da này chẳng thấm tháp vào đâu. Cô nhìn những người xung quanh, vốn là những kẻ có chung dòng máu với mình.
Đây chính là cái gia đình mà cô đã dốc hết sức bình sinh, không tiếc lời nịnh bọt thổ phỉ để được trở về.
Cô cười khẩy một tiếng, quay người quỳ xuống trước mộ Tạ Triệu Đình, dập đầu mấy cái.
Trong khoảnh khắc đó, cô bỗng cảm thấy lòng nhẹ nhõm đi nhiều, không còn chút vấn vương nào nữa.
…
Tạ Trì không còn nơi nào để đi, may mà Hà Phong có để lại cho cô ít tiền, đủ để xoay xở sinh hoạt trong một thời gian ngắn.
Cô tìm một quán trọ nhỏ rẻ tiền gần Tạ gia để ở, chọn một căn phòng khuất nắng, vừa vặn có thể nhìn thấy cổng lớn Tạ gia qua cửa sổ.
Cô sợ nhỡ đâu Hà Phong đến tìm mà lại không thấy mình.
Đến ngày thứ tư, vẫn không có ai đến tìm cô.
Tạ Trì không đợi nữa, cô không muốn hoàn toàn đặt cược tương lai của mình vào một người đàn ông, cô cần phải tìm một công việc để mưu sinh.
Ngoài viết chữ vẽ tranh ra, Tạ Trì chẳng biết mình có thể làm gì, nhưng hiện tại ngay cả tiền mua bút mực với giấy cô cũng không thể đào đâu ra.
Sau đó, Tạ Trì đến một tiệm tranh nhận việc vẽ nét thuê, mới tạm thời cầm cự được trong một thời gian ngắn.
…
Một ngày nọ, khi đi làm về, Tạ Trì đang mua bánh nướng trước cửa tiệm thì một người đàn ông mặc trường sam đứng gần đó đã gọi cô một tiếng: “Vãn Chi?”
Tạ Trì quay đầu lại, bắt gặp một khuôn mặt lạ lẫm.
Người đàn ông đó quan sát cô thật kỹ, sau đó thốt lên: “Vãn Chi! Đúng là em rồi!”
Tạ Trì không hiểu chuyện gì, nhận lấy túi bánh nướng gói trong giấy dầu, tiến lại gần anh ta hai bước: “Anh là…?”
“Tiết Đinh Thanh.”
Tạ Trì mang máng thấy cái tên này rất quen.
“Ông nội tôi là bạn của ông cụ Tạ, ba năm trước chúng ta đã từng gặp nhau, nhưng chắc là em không nhớ tôi rồi.”
Tạ Trì nhớ ra ngay lập tức. Đây chính là người học trò mà ông nội từng nhắc đến và muốn giới thiệu cho cô.
“Tôi có nghe qua chuyện của em, nếu có chỗ nào cần giúp đỡ, em có thể đến tìm tôi.”
“Không cần đâu, cảm ơn anh.” Tạ Trì lách người định bỏ đi.
Tiết Đinh Thanh sải bước đuổi theo: “Em không cần phải khách sáo với tôi như thế. Ông nội tôi và ông cụ Tạ từng định hôn ước cho hai ta, em đi Tế Nam rồi nên chắc là vẫn chưa biết.”
Tạ Trì dừng bước: “Anh chưa nghe thấy gì sao?”
“Hửm?”
“Tôi bị thổ phỉ bắt lên núi rồi.”
“Tôi biết.” Tiết Đinh Thanh nhíu mày, “Em không bị thương là tốt rồi.”
“Tôi đã nảy sinh quan hệ với thổ phỉ, không còn là thân con gái trong trắng nữa đâu.”
Tiết Đinh Thanh lập tức đỏ bừng cả mặt.
Tạ Trì tiếp tục bước đi: “Hơn nữa chuyện hôn ước tôi vốn không hề biết, ông nội cũng đã qua đời rồi, không còn tính nữa.”
Tiết Đinh Thanh lại đuổi theo: “Người nhà đuổi em ra ngoài rồi, giờ em đang ở đâu?”
Tạ Trì không thèm trả lời.
“Tôi sắp ra nước ngoài du học rồi.”
Tạ Trì không có hứng thú: “Chúc mừng anh.”
“Tôi… tôi có nghe vài lời đồn đại không hay, nếu em không có nơi nào tốt để đi, thì có thể đi cùng tôi.”
Tạ Trì cảm thấy anh ta thật kỳ quặc, liền mỉm cười nhạt: “Tôi và anh chẳng hề quen biết, nếu anh định nể mặt trưởng bối mà chiếu cố tôi thì hoàn toàn không cần đâu. Cảm ơn ý tốt của anh, xin đừng đi theo tôi nữa.”
Tiết Đinh Thanh đứng sững lại ngay giữa đường, nhìn theo bóng lưng của Tạ Trì dần khuất xa.
Ba năm không gặp, cô đã trở nên lạnh lùng và xa cách hơn trước nhiều.
…
Tạ Trì mang một ít bản thảo về nhà để vẽ nét, việc duy nhất cô cần làm lúc này là kiếm thật nhiều tiền để nuôi sống cái mạng nhỏ này của mình.
Vì vẽ lâu nên hai mắt hơi mỏi, chỉ muốn lên giường đi ngủ ngay lập tức. Cô rót một ly trà lạnh, uống ừng ực một hơi cho tỉnh táo rồi lại tiếp tục vẽ.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa, kèm theo đó là một tràng cười sảng khoái, nghe rất giống giọng của Hà Phong.
Tim cô thắt lại, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên, vội quẳng bút xuống rồi lao nhanh ra ngoài.
Thế nhưng, ngoài cửa quán trọ chỉ có hai người đàn ông đi ngang qua, một béo một gầy, nhìn bóng lưng thôi cũng biết không phải là hắn.
Tạ Trì đứng thẫn thờ giữa con phố vắng lạnh, tự thấy bản thân thật buồn cười.
Cô tự nhéo mình một cái thật đau rồi quay trở về phòng, tiếp tục vẽ vời.
…
Chiều tối ngày hôm sau, Tạ Sán đã đứng đợi phía dưới quán trọ nơi Tạ Trì đang ở.
Từ lúc trở về, Tạ Trì vẫn chưa gặp lại anh. Hồi bị bắt trên núi, cô chỉ biết anh bị trúng một phát đạn vào chân, giờ thấy anh đi lại hơi khập khiễng, hẳn là đã để lại di chứng.
Tạ Trì đưa Tạ Sán vào phòng. Anh đứng giữa căn phòng đơn sơ, khẽ nói: “Về với anh đi.”
Tạ Trì không trả lời: “Anh tư uống nước không?”
Tạ Sán bước tới kéo tay cô: “Để anh đi nói với cha, bảo ông cho phép em về nhà.”
Tạ Trì gạt tay anh ra: “Em ở đây rất tốt.”
“Tốt chỗ nào? Chẳng có chỗ nào tốt cả.”
“Nhưng em càng không muốn về Tạ gia.” Tạ Trì mỉm cười, “Lúc trước ở ổ thổ phỉ thì ngày nào cũng mong có thể xuống núi, chí ít là còn có một nơi để hướng tới. Giờ ông nội không còn, em cũng không cần phải về lại căn nhà đó nữa. Hơn nữa Tạ Gia Hưng đã đoạn tuyệt quan hệ với em rồi, mọi người đều mong em chết quách ở xó xỉnh nào đó cho rảnh nợ, đừng làm nhục gia môn, em về cũng chỉ tổ làm gai mắt bọn họ thôi.”
“Vậy anh tư đổi cho em chỗ ở khác, chỗ này ẩm thấp quá, ở lâu sẽ sinh bệnh đấy.”
“Không cần đâu, em thấy chỗ này rất tốt, ít nhất là được sống thoải mái.”
Tạ Sán thở dài: “Là anh tư có lỗi với hai đứa.”
“Liên quan gì đến anh chứ.” Tạ Trì vỗ vai anh, “Về đi thôi.”
Tạ Sán nhìn những bản thảo dở dang trên bàn: “Em vẽ cái này làm gì?”
“Kiếm tiền chứ làm gì.”
“Với tài hoa của em mà vẽ mấy cái này thì phí quá.” Tạ Sán xót xa nhìn cô, “Hay là thế này, em cứ vẽ tranh đi, anh mang ra ngoài bán giúp cho.”
“Mấy ngày nữa em phải đi rồi.”
“Đi? Đi đâu?”
“Đi Tô Châu.”
“Em đi Tô Châu làm gì?”
“Đến nương nhờ một người học trò của ông nội, là chú Dương, Dương Tri Chí ấy, anh có biết không?”
Tạ Sán lắc đầu: “Chưa nghe bao giờ.”
“Hồi trước em và ông nội sống ẩn cư, chú Dương hay đến uống rượu vẽ tranh với ông. Chú ấy có một họa viện nhỏ ở Tô Châu, em đến nương nhờ, hẳn là chú ấy sẽ giúp em tìm được việc làm.”
“Thật sự không ở lại sao?”
“Vâng.”
Tạ Sán thở dài: “Vậy để anh đưa em đi.”
“Không cần đâu, em có thể tự mình chạy từ Sơn Đông về được kia mà, Tô Châu gần thế này thì có đáng bao nhiêu đâu. “ Tạ Trì trầm ngâm một lát rồi dặn dò: “Anh tư, nếu có ai đến Tạ gia tìm em, anh hãy bảo họ là em đi Tô Châu rồi, nhắn họ tìm đến Họa viện Chí An nhé.”
Tạ Sán cũng đoán ra đại khái: “Là người trên núi đó à?”
“Vâng.”
“Em đã khó khăn lắm mới trốn thoát được, sao lại còn muốn cho người ta biết hành tung của mình?” Tạ Sán nhíu mày, “Không lẽ em đã nảy sinh tình cảm với thổ phỉ rồi sao? Rốt cuộc trong hai tháng qua đã xảy ra chuyện gì?”
“Anh tư đừng hỏi nữa.”
“Em không muốn nói thì thôi vậy.” Tạ Sán tháo túi tiền đưa cho cô, “Nhưng số tiền này, em nhất định phải cầm lấy.”
Tạ Trì nhận lấy: “Em cũng đang thiếu tiền nên xin nhận trước, sau này em nhất định sẽ trả lại, cảm ơn anh tư.”
“Anh em với nhau thì trả với chiếc cái gì.” Tạ Sán xoa đầu cô, “Là tại anh vô dụng quá, không bảo vệ được em.”
Tạ Trì mỉm cười nắm tay anh: “Anh lại thế nữa rồi.”
Tạ Sán cũng mỉm cười theo: “Đúng rồi, anh có mua loại bánh mà em thích nhất đây.”
Tạ Sán mở gói đồ ra.
“Em có còn là trẻ con nữa đâu.” Tạ Trì vẫn cầm một miếng bỏ vào miệng, “Nhưng dù sao cũng cảm ơn anh.”
…
Ngày đi Tô Châu, Tạ Sán định đưa cô ra xe, nhưng lúc chuẩn bị đi thì bị Tạ Gia Hưng phát hiện rồi giữ lại ở nhà.
Tạ Trì đợi anh ở bến xe rất lâu.
Bên lề đường có người đang đọc báo, vừa đọc vừa chửi: “Lũ giặc Nhật khốn khiếp, đã giết bao nhiêu người ở Tế Nam rồi, giờ lại còn mặt dày cướp mỏ than. Người ta vẫn hay bảo thổ phỉ hung ác, chứ tôi thấy lũ Nhật này còn ác hơn gấp bội.”
Tạ Trì vốn không định nghe, nhưng hai chữ “thổ phỉ” này quá nhạy cảm, cô lập tức quay đầu lại nhìn người đàn ông đang nghiến răng nghiến lợi kia: “Thổ phỉ gì vậy chú? Người Nhật làm sao ạ?”
Người đàn ông thở dài thườn thượt: “Chúng tiêu diệt thổ phỉ, chiếm đóng mỏ than, vậy mà chính phủ cũng chẳng thèm quản.”
Tạ Trì bỗng giật lấy tờ báo từ tay ông ta, nhìn vài dòng chữ ngắn ngủi trên mặt giấy mà tức đến mức tay run lẩy bẩy.
“Cô làm sao thế?”
Tạ Trì siết tờ báo như muốn vò nát nó.
“Này, cô bé, có sao không đấy?”
…