5 Năm Không Cưới

Chương 9

Sắc mặt Trần Tự từ từ trắng bệch.

Anh há miệng như muốn giải thích điều gì đó, nhưng ánh mắt lại theo bản năng chuyển về phía tôi.

Tôi quay mặt đi, từ chối nhìn anh thêm lần nữa.

Cuối cùng, hai bên vẫn ký vào biên bản hòa giải.

Viên cảnh sát khép tập hồ sơ lại, giọng điệu bình thường: “Được rồi, mọi chuyện giải quyết xong rồi, tất cả về đi.”

Hứa Minh Kiều đứng dậy rồi tự nhiên nắm lấy tay tôi.

Lòng bàn tay anh vẫn ấm, sức nắm cũng vững vàng như mọi khi.

Hai chúng tôi xoay người đi ra ngoài.

“Úc Kiều.”

Giọng Trần Tự khàn khàn đuổi theo từ phía sau.

Tôi không hề dừng bước.

“Úc Kiều.” Anh lại gọi thêm lần nữa, lần này giọng đã mang theo chút gấp gáp, “…Chỉ một phút thôi.”

Bàn tay Hứa Minh Kiều đang nắm tôi thoáng siết lại.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh, sau đó khẽ lắc đầu để anh yên tâm.

“Đợi em một chút.” Tôi nói.

Anh nhìn tôi trong hai giây rồi mới chậm rãi buông tay.

“Được.”

Tôi xoay người đi ngược trở lại.

Trần Tự đứng dưới vùng ánh sáng mờ tối, vừa thấy tôi quay lại thì đôi mắt lập tức sáng lên.

Anh tiến về phía tôi một bước, môi vừa mới động đậy.

Nhưng tôi không muốn nghe.

Bàn tay phải đã giơ lên trước cả khi anh kịp thốt thành lời, rồi mạnh mẽ tát thẳng xuống.

“Bốp!”

Âm thanh giòn vang lên giữa hành lang trống trải, nghe đặc biệt rõ ràng.

Gương mặt Trần Tự bị đ.á.n.h lệch sang một bên, rất lâu vẫn giữ nguyên tư thế ấy.

Sau đó anh mới chậm rãi quay lại, một vệt đỏ nhanh ch.óng hiện rõ trên má.

Anh nhìn tôi, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

“Em…”

“Cái tát này,” tôi thẳng thừng ngắt lời, giọng vẫn bình thản, “là tôi đ.á.n.h thay cho Hứa Minh Kiều.”

Tôi nhìn sự kinh ngạc nơi đáy mắt anh từ từ vỡ vụn.

“Năm năm trước kia,” tôi tiếp tục, từng chữ đều rõ ràng, “là do tôi mù quáng, tự hạ thấp bản thân, chuyện đó tôi nhận.”

“Nhưng anh không có quyền bắt nạt Hứa Minh Kiều.”

Yết hầu Trần Tự chuyển động mạnh.

Anh như muốn nói gì đó, môi động đậy mấy lần, cuối cùng vẫn chẳng phát ra được một tiếng.

Tôi hạ bàn tay đang tê rần xuống.

Sau đó xoay người rời đi.

Hứa Minh Kiều vẫn đứng cách đó vài bước, từ đầu đến cuối đều yên lặng chờ tôi.

Ánh đèn đường hắt xuống vai anh, tạo thành một quầng sáng vàng nhạt dịu dàng.

Tôi bước về phía anh.

Sau lưng hoàn toàn không có thêm tiếng động.

Chỉ còn cơn gió đêm khe khẽ lướt qua con phố vắng người.

Hứa Minh Kiều đưa tay, nắm lấy bàn tay vẫn đang tê của tôi.

“Tay có đau không?” Anh nhỏ giọng hỏi.

Tôi lắc đầu.

Anh cũng không tiếp tục nói thêm.

Hai chúng tôi cứ thế sóng vai đi dọc theo con phố.

Ánh đèn đường kéo bóng hai người thành những vệt dài trên mặt đất.

Không ai chủ động nhắc lại chuyện vừa xảy ra.

Đi được một quãng, tôi đột nhiên gọi:

“Hứa Minh Kiều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ừ?”

“Anh có đau không?”

“…”

“…Có.”

Trên đường tới đây tôi đã quan sát kỹ rồi, trên mặt anh hoàn toàn chẳng có dấu vết bị thương nào.

Nhưng biết đâu trên người lại có thì sao.

“Đau chỗ nào?” Tôi lập tức hỏi.

Hứa Minh Kiều không trả lời ngay.

Anh rũ mắt xuống, nhìn gương mặt tôi thật lâu.

Sau đó rất chậm, thật sự chậm đến mức khiến người ta sốt ruột, anh nắm tay tôi rồi đặt lên n.g.ự.c trái của mình.

Cách một lớp áo mỏng, lòng bàn tay tôi có thể cảm nhận rõ từng nhịp tim đều đặn và mạnh mẽ.

“Ở đây.” Anh nói.

Giọng anh trầm thấp, hòa lẫn với tiếng gió đêm.

“Nghe anh ta nói về em như vậy, chỗ này đau.”

Cổ họng tôi bỗng chốc nghẹn lại.

Những đầu ngón tay vô thức khép lại, nhẹ nhàng nắm lấy một góc áo của anh.

“Còn nữa.” Anh dừng một chút, ánh mắt có phần mất tự nhiên chuyển sang nơi khác, vành tai lại dần nhuộm một lớp đỏ nhạt, “…Tay cũng đau.”

“Ban nãy dùng sức hơi mạnh, chắc khớp tay bị bầm một chút.”

Nói xong anh còn chủ động giơ bàn tay kia lên trước mặt tôi.

Các khớp ngón tay đúng là đã hơi ửng đỏ.

Tôi cúi đầu, nhẹ nhàng đỡ lấy bàn tay anh rồi thổi lên một hơi.

“Về nhà nhớ bôi t.h.u.ố.c.”

Anh ngoan ngoãn “ừ” một tiếng.

Sau đó lại chẳng nói gì nữa.

Chỉ đứng đó nhìn tôi.

Ánh mắt dịu dàng và yên tĩnh, nhưng dường như còn giấu bên trong một ý đồ nhỏ nào đó.

Đợi thêm một lúc, cuối cùng anh cũng chủ động mở miệng:

“A Kiều.”

“Ừ?”

“Anh đau.” Giọng anh càng hạ thấp, gần như chỉ còn tiếng thì thầm, “…Em hôn anh một cái được không?”

“…”

Gió đêm luồn qua khoảng cách giữa hai người, khẽ thổi tung một lọn tóc trước trán anh.

Tôi nhìn vành tai đỏ nhạt ấy, rồi lại nhìn hàng mi đang cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn khẽ run.

…Nếu như thế này còn không gọi là làm nũng thì tôi thật sự chẳng biết thế nào mới được tính là làm nũng nữa.

Tôi buông bàn tay anh ra.

Sau đó bước về phía trước nửa bước.

Mũi giày của tôi gần như chạm vào mũi giày anh.

Rồi tôi kiễng chân lên, rất nhẹ, cũng rất nhanh, khẽ chạm môi mình vào khóe môi anh.

Chỉ một cái chạm ngắn ngủi rồi lập tức tách ra.

Nơi vừa chạm qua ấm áp, khô ráo, lại phảng phất chút lành lạnh của gió đêm.

Tôi hạ chân xuống rồi lập tức quay mặt sang chỗ khác.

Hứa Minh Kiều không lên tiếng.

Vài giây sau, bên tai tôi mới vang lên một tiếng cười rất khẽ.

Ngay sau đó, bàn tay tôi một lần nữa bị anh nắm lấy.

Lần này sức nắm còn c.h.ặ.t hơn trước, các ngón tay anh đan thẳng vào kẽ tay tôi, giữ lấy không hề lỏng.

“Được rồi, hết đau rồi.” Anh nói.

Nói xong anh cứ thế nắm tay tôi, tiếp tục đi về phía trước.

Bước chân anh vững vàng, bóng lưng dưới ánh đèn đường được kéo ra thành một vệt thật dài.

Chuyện mua nhà là do Hứa Minh Kiều chủ động nhắc tới trước.